Tình .NET
LÊ HOÀNG
Chỉ một chiếc máy tính nối mạng, vài lần click chuột, một thế giới khác sẽ hiện ra với biết bao điều kỳ thú.
Có hay không những tình yêu .NET? Một câu hỏi tưởng chừng như đã quá cũ (bởi đã được hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần trên khắp hành tinh) vẫn cứ từng ngày vang vang bên tai nhiều bạn trẻ. Bao nhiêu người bảo có, bấy nhiêu người nói không. Bên nào cũng đưa ra trăm ngàn dẫn chứng để chứng minh cho luận điểm của mình. Này là những đôi đã vượt bao gian khó đi đến ngày kết tóc se tơ, kia là những đôi nửa đường đứt gánh, tơ duyên bẽ bàng. Kết quả: những con tim đã, đang, và sẽ xao động trong thế giới online lại tiếp tục hỏi có hay không tình yêu .NET, tiếp tục hoang mang mà không biết về đâu. Tình .NET có hay không? Bản thân người viết cũng đã không ít lần được (hay bị) hỏi câu này, đến mức câu trả lời có thể bật lên như một phản xạ từ vô thức. Song, nếu chỉ là phản xạ thì thiết nghĩ sẽ không thể thuyết phục được ai, thậm chí không thể thuyết phục bản thân mình. Vậy thì, hãy cho tôi một lần không trả lời trực tiếp. Thay vào đó, ta sẽ thử bàn chuyện... trời biển nghe chơi.
1. Chúng ta quá bận rộn
Thế giới của chúng ta đang sống luôn yêu cầu tốc độ. Mọi thông tin cần phải được cập nhật, xử lý tức thời, những dự án kinh doanh phải được triển khai càng sớm càng tốt. Thậm chí khi bạn đi mua hàng, mọi người bán hàng đều mong bạn sẽ sớm mang sản phẩm của họ ra khỏi cửa tiệm. Sáng, ta vội vã đến cơ quan hay trường học; trưa, ta lại tất bật với những buổi ăn có kèm chương trình riêng; tối lại là những buổi học thêm. Ta phải cập nhật kiến thức, quan hệ xã giao, theo đuổi ước mơ... Và cứ thế ta tự xoay mình quanh một trục vô hình với tốc độ chóng mặt. Có lẽ cũng vì bận rộn như thế nên ta đã chẳng còn thời gian quan tâm đến bản thân, nói chi là gia đình hay những người khác nữa. Nhịp độ cuộc sống càng nhanh thì ta càng mệt mỏi, dễ lãng quên nhiều thứ quanh mình. Điệp khúc: "Tôi bận lắm!" được nghe thấy từng ngày ở mọi nơi đến mức lắm khi chúng ta tự xem mình như những robot sinh học, làm việc, sống theo những chương trình định sẵn. Vậy thì còn đâu là ta với mình?
2. Chúng ta quá cô đơn
Cũng trong sự chuyển biến chung của xã hội, chúng ta dần bị cách ly khỏi các mối quan hệ. Đã bao nhiêu ngày bạn không còn tham gia vào những bữa cơm gia đình? Đã bao lâu rồi bạn không còn thấy bè bạn họp mặt xung quanh? Ai cũng bận, bạn cũng bận. Vậy là, thay vì gọi cho một ai đó để nghe rằng họ đang rất bận, bạn chọn giải pháp tự mình tìm kiếm niềm vui. Những trò chơi điện tử, những buổi xem phim, nghe nhạc một mình xuất hiện nhiều hơn. Thậm chí không ít lần bạn phải vào quán café một mình để tự hỏi thế gian lắm người mà sao không có ai cho ta tâm sự? Ta có bao nhiêu bạn bè mà họ lại tản mác nơi đâu? Trong chiếc vỏ ốc của bạn chỉ có một màu xám mờ mờ và những cung bậc chán ngán. Bạn cô đơn trong chính thế giới của mình.
3. Net là một phương tiện
Một số bạn có điều kiện dư dả về cả thời gian và kinh tế sẽ có thể tìm đến những khu vui chơi, các câu lạc bộ, nơi bạn chỉ cần trả tiền, còn niềm vui cho bạn sẽ có người khác lo. Song một số bạn khác, lớn hơn, hoặc thiếu thời gian, hoặc thiếu tiền, đành phải chọn giải pháp đơn giản, thuận tiện: online. Chỉ một chiếc máy tính nối mạng hoặc thậm chí bước chân vài bước sẽ đến một dịch vụ internet, vài lần click chuột, một thế giới khác sẽ hiện ra với biết bao điều kỳ thú. Bạn mừng rỡ khi thấy nơi đây có rất nhiều người và dường như ai cũng như bạn - những người có tri thức (do net cung cấp), có tình cảm (cũng thiếu như bạn), có sự cảm thông (đồng bệnh tương lân)... Giữa một cuộc đời thực đầy chán ngán và một thế giới ảo lắm chuyện vui, bạn chọn cho mình cách sống cùng những con người ảo. Cộng đồng ấy ngày càng lớn mạnh, bạn càng tin rằng mình không chọn lầm.
4. Những cái bẫy giăng mắc
Tiếc thay, net ngày xưa so với net ngày nay đã có quá nhiều thay đổi. Sau một khoảng thời gian người ta tìm đến net như một phương tiện học tập, giải trí nghiêm túc, net bây giờ đã chuyển sang những dạng thức khác nhiều nguy cơ hơn. Trong một môi trường ảo, nhiều người tin rằng mình an toàn, không ai có thể truy tìm được. Họ cố tạo dựng nên cho mình những hình tượng để huyễn hoặc người khác làm trò vui cho mình. Một lần, rồi hai ba lần nữa, những nạn nhân dần trở nên thông minh hơn, không loại trừ trường hợp để... trả đũa, họ quay sang huyễn hoặc những người khác nữa. Cũng từ khi các nạn nhân nhận diện được nhiều trò đùa, các phương thức trêu chọc nhau càng trở nên tinh vi hơn. Kết quả tất yếu phải đến: Net không còn là nơi trú ẩn an toàn cho mọi người. Đối với quan niệm của phần đông công dân mạng và cả của những công dân trong cuộc sống đời thường, net là một nơi tệ hại của những kẻ vô công rổi nghề chuyên lọc lừa, gian dối nhau chơi. Chuyện những kẻ lừa tình, lừa tiền ngày ngày được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng càng khiến cho nhiều người hoang mang, hãi sợ. Cứ thế, người ta tin, net không thể có những chân tình và dĩ nhiên, tình .NET là một món xa xỉ chỉ có nơi những kẻ hoang tưởng mà thôi.
5. Và những chân tình
"Hãy tìm, sẽ thấy. Hãy gõ cửa, sẽ mở".
Song trong thế đối lập của những người hoang mang cùng internet vẫn còn đấy kha khá nhiều người giữ lại được niềm tin. Họ đã sống, đã hiến dâng cuộc đời mình cho thế giới trực tuyến, cố gắng giữ lại những điều tốt đẹp nhất cho thế giới xung quanh. Những người bạn cùng chung sở thích, chí hướng tìm đến với nhau lập thành từng câu lạc bộ sinh hoạt chung, phấn đấu vì một lý tưởng cao đẹp. Họ, bằng khả năng của mình, chia sẻ và giúp đỡ nhau. Và đối với họ, tình .NET là chuyện bình thường như chuyện... cơm ăn ngày ba bữa vậy thôi. Nếu giờ đây phải lập một danh sách những đôi tình nhân yêu nhau qua mạng, có lẽ danh sách ấy sẽ rất rất dài đến mức ta không thể xem hết được. Vậy thì cớ gì ta lại bảo không có tình .NET. Nếu nói không có, chẳng lẽ những người đang yêu nhau ấy lại không phải là tình nhân?
Cuộc sống luôn có hai mặt. Tốt và xấu, dở và hay, đúng và sai. Chúng tồn tại song song, bổ sung nhau hoặc tấn công nhau. Nếu trước đây, những con tim yêu thương thiếu điều kiện đến với nhau đã dùng cách tìm nhau qua báo, qua các câu lạc bộ kết bạn thì bây giờ, khi công nghệ hiện đại hơn, họ tìm nhau qua net nào phải chuyện chi kỳ dị. Kết bạn qua báo được ta chấp nhận thì cớ gì tìm nhau qua net lại không? Và khi net đã là một phần tất yếu của mọi người nơi đô thị và bắt đầu lan đến tận những vùng xa xôi thì tại sao ta không thể tận dụng nó cho những nhu cầu tình cảm của mình? Tại sao không nhỉ?
Có hay không tình yêu .NET? Đọc đến đây, thiết tưởng người viết không cần phải trả lời câu hỏi ấy nữa mà tự bạn đã có sẵn lời đáp cho riêng mình. Có, và không. Thế giới vẫn quay quanh trục của nó và những trái tim vẫn đập. Khi net đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống của ta thì tình .NET cũng là một phần tất yếu. "Hãy tìm, sẽ thấy. Hãy gõ cửa, sẽ mở". Hãy cứ mang một chân tình bên bạn và sớm thôi, bạn sẽ gặp chân tình.
L.H

LÊ HOÀNG
Chỉ một chiếc máy tính nối mạng, vài lần click chuột, một thế giới khác sẽ hiện ra với biết bao điều kỳ thú.
Có hay không những tình yêu .NET? Một câu hỏi tưởng chừng như đã quá cũ (bởi đã được hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần trên khắp hành tinh) vẫn cứ từng ngày vang vang bên tai nhiều bạn trẻ. Bao nhiêu người bảo có, bấy nhiêu người nói không. Bên nào cũng đưa ra trăm ngàn dẫn chứng để chứng minh cho luận điểm của mình. Này là những đôi đã vượt bao gian khó đi đến ngày kết tóc se tơ, kia là những đôi nửa đường đứt gánh, tơ duyên bẽ bàng. Kết quả: những con tim đã, đang, và sẽ xao động trong thế giới online lại tiếp tục hỏi có hay không tình yêu .NET, tiếp tục hoang mang mà không biết về đâu. Tình .NET có hay không? Bản thân người viết cũng đã không ít lần được (hay bị) hỏi câu này, đến mức câu trả lời có thể bật lên như một phản xạ từ vô thức. Song, nếu chỉ là phản xạ thì thiết nghĩ sẽ không thể thuyết phục được ai, thậm chí không thể thuyết phục bản thân mình. Vậy thì, hãy cho tôi một lần không trả lời trực tiếp. Thay vào đó, ta sẽ thử bàn chuyện... trời biển nghe chơi.
1. Chúng ta quá bận rộn
Thế giới của chúng ta đang sống luôn yêu cầu tốc độ. Mọi thông tin cần phải được cập nhật, xử lý tức thời, những dự án kinh doanh phải được triển khai càng sớm càng tốt. Thậm chí khi bạn đi mua hàng, mọi người bán hàng đều mong bạn sẽ sớm mang sản phẩm của họ ra khỏi cửa tiệm. Sáng, ta vội vã đến cơ quan hay trường học; trưa, ta lại tất bật với những buổi ăn có kèm chương trình riêng; tối lại là những buổi học thêm. Ta phải cập nhật kiến thức, quan hệ xã giao, theo đuổi ước mơ... Và cứ thế ta tự xoay mình quanh một trục vô hình với tốc độ chóng mặt. Có lẽ cũng vì bận rộn như thế nên ta đã chẳng còn thời gian quan tâm đến bản thân, nói chi là gia đình hay những người khác nữa. Nhịp độ cuộc sống càng nhanh thì ta càng mệt mỏi, dễ lãng quên nhiều thứ quanh mình. Điệp khúc: "Tôi bận lắm!" được nghe thấy từng ngày ở mọi nơi đến mức lắm khi chúng ta tự xem mình như những robot sinh học, làm việc, sống theo những chương trình định sẵn. Vậy thì còn đâu là ta với mình?
2. Chúng ta quá cô đơn
Cũng trong sự chuyển biến chung của xã hội, chúng ta dần bị cách ly khỏi các mối quan hệ. Đã bao nhiêu ngày bạn không còn tham gia vào những bữa cơm gia đình? Đã bao lâu rồi bạn không còn thấy bè bạn họp mặt xung quanh? Ai cũng bận, bạn cũng bận. Vậy là, thay vì gọi cho một ai đó để nghe rằng họ đang rất bận, bạn chọn giải pháp tự mình tìm kiếm niềm vui. Những trò chơi điện tử, những buổi xem phim, nghe nhạc một mình xuất hiện nhiều hơn. Thậm chí không ít lần bạn phải vào quán café một mình để tự hỏi thế gian lắm người mà sao không có ai cho ta tâm sự? Ta có bao nhiêu bạn bè mà họ lại tản mác nơi đâu? Trong chiếc vỏ ốc của bạn chỉ có một màu xám mờ mờ và những cung bậc chán ngán. Bạn cô đơn trong chính thế giới của mình.
3. Net là một phương tiện
Một số bạn có điều kiện dư dả về cả thời gian và kinh tế sẽ có thể tìm đến những khu vui chơi, các câu lạc bộ, nơi bạn chỉ cần trả tiền, còn niềm vui cho bạn sẽ có người khác lo. Song một số bạn khác, lớn hơn, hoặc thiếu thời gian, hoặc thiếu tiền, đành phải chọn giải pháp đơn giản, thuận tiện: online. Chỉ một chiếc máy tính nối mạng hoặc thậm chí bước chân vài bước sẽ đến một dịch vụ internet, vài lần click chuột, một thế giới khác sẽ hiện ra với biết bao điều kỳ thú. Bạn mừng rỡ khi thấy nơi đây có rất nhiều người và dường như ai cũng như bạn - những người có tri thức (do net cung cấp), có tình cảm (cũng thiếu như bạn), có sự cảm thông (đồng bệnh tương lân)... Giữa một cuộc đời thực đầy chán ngán và một thế giới ảo lắm chuyện vui, bạn chọn cho mình cách sống cùng những con người ảo. Cộng đồng ấy ngày càng lớn mạnh, bạn càng tin rằng mình không chọn lầm.
4. Những cái bẫy giăng mắc
Tiếc thay, net ngày xưa so với net ngày nay đã có quá nhiều thay đổi. Sau một khoảng thời gian người ta tìm đến net như một phương tiện học tập, giải trí nghiêm túc, net bây giờ đã chuyển sang những dạng thức khác nhiều nguy cơ hơn. Trong một môi trường ảo, nhiều người tin rằng mình an toàn, không ai có thể truy tìm được. Họ cố tạo dựng nên cho mình những hình tượng để huyễn hoặc người khác làm trò vui cho mình. Một lần, rồi hai ba lần nữa, những nạn nhân dần trở nên thông minh hơn, không loại trừ trường hợp để... trả đũa, họ quay sang huyễn hoặc những người khác nữa. Cũng từ khi các nạn nhân nhận diện được nhiều trò đùa, các phương thức trêu chọc nhau càng trở nên tinh vi hơn. Kết quả tất yếu phải đến: Net không còn là nơi trú ẩn an toàn cho mọi người. Đối với quan niệm của phần đông công dân mạng và cả của những công dân trong cuộc sống đời thường, net là một nơi tệ hại của những kẻ vô công rổi nghề chuyên lọc lừa, gian dối nhau chơi. Chuyện những kẻ lừa tình, lừa tiền ngày ngày được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng càng khiến cho nhiều người hoang mang, hãi sợ. Cứ thế, người ta tin, net không thể có những chân tình và dĩ nhiên, tình .NET là một món xa xỉ chỉ có nơi những kẻ hoang tưởng mà thôi.
5. Và những chân tình
"Hãy tìm, sẽ thấy. Hãy gõ cửa, sẽ mở".
Song trong thế đối lập của những người hoang mang cùng internet vẫn còn đấy kha khá nhiều người giữ lại được niềm tin. Họ đã sống, đã hiến dâng cuộc đời mình cho thế giới trực tuyến, cố gắng giữ lại những điều tốt đẹp nhất cho thế giới xung quanh. Những người bạn cùng chung sở thích, chí hướng tìm đến với nhau lập thành từng câu lạc bộ sinh hoạt chung, phấn đấu vì một lý tưởng cao đẹp. Họ, bằng khả năng của mình, chia sẻ và giúp đỡ nhau. Và đối với họ, tình .NET là chuyện bình thường như chuyện... cơm ăn ngày ba bữa vậy thôi. Nếu giờ đây phải lập một danh sách những đôi tình nhân yêu nhau qua mạng, có lẽ danh sách ấy sẽ rất rất dài đến mức ta không thể xem hết được. Vậy thì cớ gì ta lại bảo không có tình .NET. Nếu nói không có, chẳng lẽ những người đang yêu nhau ấy lại không phải là tình nhân?
Cuộc sống luôn có hai mặt. Tốt và xấu, dở và hay, đúng và sai. Chúng tồn tại song song, bổ sung nhau hoặc tấn công nhau. Nếu trước đây, những con tim yêu thương thiếu điều kiện đến với nhau đã dùng cách tìm nhau qua báo, qua các câu lạc bộ kết bạn thì bây giờ, khi công nghệ hiện đại hơn, họ tìm nhau qua net nào phải chuyện chi kỳ dị. Kết bạn qua báo được ta chấp nhận thì cớ gì tìm nhau qua net lại không? Và khi net đã là một phần tất yếu của mọi người nơi đô thị và bắt đầu lan đến tận những vùng xa xôi thì tại sao ta không thể tận dụng nó cho những nhu cầu tình cảm của mình? Tại sao không nhỉ?
Có hay không tình yêu .NET? Đọc đến đây, thiết tưởng người viết không cần phải trả lời câu hỏi ấy nữa mà tự bạn đã có sẵn lời đáp cho riêng mình. Có, và không. Thế giới vẫn quay quanh trục của nó và những trái tim vẫn đập. Khi net đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống của ta thì tình .NET cũng là một phần tất yếu. "Hãy tìm, sẽ thấy. Hãy gõ cửa, sẽ mở". Hãy cứ mang một chân tình bên bạn và sớm thôi, bạn sẽ gặp chân tình.
L.H

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)