📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Nước mắt buồn

0 trả lời, 1.744 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-05 00:02:26thaymo35>
Hắn là người cuối cùng bước lên xe. Lúc nào cũng vậy, hắn không thích tranh dành với người khác. Không còn chỗ ngồi thì đứng. Đâu có cực nhọc gì cho cam mà người ta phải đánh mất lòng tự trọng. Cũng may, hôm nay không đông như tuần trước. Ghế trống vẫn còn ở gần cuối xe.

Không khí trong xe thật nhộn nhịp. Bọn sinh viên tuổi mới lớn cười nói ồn ào như cái chợ. Mấy cô nữ sinh trông thật xinh, mặt mày tươi rói, hớn hở, thơm phức mùi nước hoa, dầu thơm, xà phòng thơm. Tất cả đều tranh nhau nói, tranh nhau cười. Cười phô hai hàm răng đều đặn trắng muốt. Tuổi trẻ thật tuyệt. Bất chợt một suy nghĩ thoáng vụt qua đầu. “Có bao giờ chúng biết buồn? Có bao giờ chúng khóc vì buồn?” Hắn nhớ đến bộ phim về cuộc chiến ở Campuchia xem trong lớp học tuần trước. Chiến tranh. Đói khát. Bệnh tật. Chết chóc. Đống sọ người.

Bước khỏi xe hắn lững thững về nhà. Khoảng 15 phút đi bộ. Đường phố yên tĩnh thật, có lẽ cơn sốt tối thứ Sáu chỉ tập trung ở vùng trung tâm thành phố. Trời lạnh se. Bầu trời quang đãng nhưng không hiểu sao không có nhiều sao. Phải chi có được một bầu trời đầy sao, nhấp nháy, lấp lánh.

Hắn chợt cảm thấy thèm. Thèm da diết. Những giọt nước mắt. Khóc. Cho những em bé không nhà lang thang vất vưởng trên hè phố. Nạn nhân của bạo lực và cưỡng bức. Khóc. Cho những bà mẹ già ngồi một mình đơn độc. Mơ về một mái gia đình êm ấm, con cháu đầy đàn vây quanh. Khóc. Cho những người phụ nữ tần tảo quanh năm suốt tháng. Chỉ biết lo cho chồng, con, gia đình. Khóc. Cho những người cả đời chỉ biết hy sinh cho người khác. Khóc. Cho sự vũ phu. Vô tình. Hờ hững. Vô tâm. Vô cảm. Của gia đình. Của xã hội.

Hắn thèm. Những giọt nước mắt. Khóc. Cho thân phận loài người. Cho những số phận đơn côi. Đói khát. Đau khổ. Lang thang. Vất vưởng bên lề xã hội. Khóc. Cho những linh hồn sắp sửa trút hơi thở cuối cùng. Trong đói nghèo. Bệnh tật và giết chóc. Đó không phải nước mắt của bọn sinh viên thất tình. Của lũ trẻ con vòi vĩnh bị bố mẹ la mắng. Của những cặp vợ chồng trẻ hờn dỗi chỉ biết trách móc nhau. Đó là những giọt nước mắt biết khóc.

Hôm nay đã có quá nhiều nụ cười. Trên sân trường. Trên xe búyt. Trên áp phích quảng cáo hai bên đường. Trên bìa báo màu sặc sỡ. Trên truyền hình. Trên phim ảnh. Những nụ cười vô hồn. Vô cảm xúc. Gượng gạo. Giả tạo. Phô bày hai hàm răng trắng đều tắp. Cười để khóa lấp, để giết chết sự trống rỗng bên trong. “Vật chất không mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác.” Sự trống rỗng bên trong đang được chuyển ra bên ngoài, thành nụ cười. Phải, giờ này hắn cần những giọt nước mắt. Nước mắt buồn. Nước mắt biết khóc.
Đăng nhập để trả lời
0