📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

TUYỆT TỨ KHOÁI

0 trả lời, 4.216 lượt xem — Trang 1 / 1
TUYỆT TỨ KHOÁI
Lambert Tran
 
 
Một buổi trưa hè oi ả ở một làng quê Việt Nam, bốn ông đồ nho (chùm) tụ họp trà nước và tán dóc như thường lệ. Hôm nay trời nóng hơn mọi hôm! Chủ nhà, Đồ Gàn, goi tiểu đồng ra pha thêm trà, rồi bảo 3 người bạn:
 - Nói chuyện gẫu mãi cũng chán! Tôi đề nghị mình làm thơ đi!
 
Đồ Hàn góp ý:
 - Ý này cũng hay, chúng ta 4 người tất là làm được một bài thơ Tú Tuyệt để lại cho hậu chúng!
 
Cử Tạ lên tiếng:  "Thơ thì xong rồi, nhưng lấy gì làm đề?  "
 
Thế là 4 ông toáng cả lên để chọn đề tài bài thơ. Sau cùng, ông Nghè Đe mới tủm tỉm:
 - Hay thế bây giờ mình làm bài thơ Ngũ  Ngôn Tứ Tuyệt để vịnh cái khoái của đời. Mỗi người làm một câu, thế là tứ khoái!
 
Tất cả đồng ý. Đồ Gàn nhìn trời nóng chang chang, ruộng đất nứt nẻ, ứng khẩu đọc lên:
---Đại hạn phùng cam lộ (Trời hạn hán, gặp mưa trong).
 
Cử Tạ vốn là người xứ khác, một mình lạc đến vùng này, lúc nào cũng cảm thấy cô độc.
Buồn cảnh đất khách quê người, ông thốt lên:
---Tha hương ngộ cố tri (Xa nhà gặp lại bạn cũ).
 
Mọi người quay nhìn Nghè Đe. Bây giờ Nghè ta mới giật mình vì không biết tả cái khoái gi. Nhìn quẩn nhìn quanh, chợt ông thấy 2 con thạch sùng đang quấn đuôi trên trần nhà, đắc chí, Nghè Đe rung đùi rồi đọc:
---Động phòng hoa chúc dạ (Đêm tân hôn).
 
Tới câu chót là của Đồ Hàn. Đồ Hàn công danh lận đận, thi hỏng mãi phải quay về làng đi dạy học. Nghĩ đến đời mình, Đồ Hàn lẩm bẩm than:
---Kim bảng quải danh thì (Bảng vàng đề tên).
 
Thế là 4 ông Nho chùm ngồi vuốt râu và vừa đọc lại thơ, vừa khen lấy nhau...
 
...Lúc bấy giờ, thằng tiểu đồng pha trà đi ngang, nghe lỏm thơ, cứ lắc đầu. Tinh mắt, ông Nghè mới bảo thằng tiểu đồng:
-Mày thấy bài thơ tả 4 cái khoái trên đời này không đúng sao mà cứ lắc đầu mãi?
 
Tiểu đồng:
-Thưa cụ, bài thơ quả có hay và tả đúng 4 cái khoái, nhưng con thấy vẫn còn chưa thật là khoái ạ!
 
-Thế làm sao mới thật là khoái?
-Dạ thưa cụ, con nghĩ nếu thêm vào mỗi câu 2 chữ nữa thì mới thật là khoái ạ!
 
...A cái thằng giỏi nhỉ! Mày mà biết thơ với thúng gì... Thơ Ngũ Ngôn mà lại thêm vào 2 chữ thì thành Thất Ngôn à? Các cụ nhao nhao lên mắng thằng tiểu đồng, làm thằng bé hốt hoảng nín thinh, ứa nước mắt.
 
Đồ Hàn lên tiếng bênh thằng tiểu đồng:  "Thôi các cụ cứ để cho nó nói hết! Mày cứ nói đi, nếu không ra gì thì chết với các cụ!"
 
Tiểu đồng lấm la lấm lét rồi nói rằng:
-Thưa cụ, câu thứ nhất thì con nghĩ nên thêm vào "Thập niên." Nói xong nó đứng khoanh tay nhìn xuống đất.
 
Các cụ nhìn nhau. Thằng này cũng có lý vì nếu là mười năm hạn hán mà được mưa thì thật là càng khoái hơn nữa!
 
-Thế rồi câu thứ hai? Một cụ hỏi.
-Dạ con thêm vào "Lữ khách," vì xa nhà đã buồn, mà xa nhà một mình, bây giờ gặp bạn cũ thì thích lắm ạ.
 
Các cụ gật gật đầu, có vẻ đồng ý. Nhưng đợi mãi, không thấy thằng tiểu đồng nói gì. Xốt ruột, một cụ lên tiếng dục. Tiểu đồng đỏ mặt:  "Thưa cụ con không dám."
 
Đồ Gàn:  "Mày cứ nói, các cụ tha cho."
Tiểu đồng:
- Dạ con xin thêm vào câu này "Tu sĩ!!!"
 
Các cụ mỉm cười. Động phòng đã là thú rồi, mà lại là tu sĩ chưa bao giờ hưởng mùi vị thì chắc chắn là tuyệt.
 
Không đợi các cụ, tiểu đồng thêm vào:
- Còn câu cuối, con xin thêm vào "Hàn nho." vì thi đậu là thích, mà một nho sĩ nghèo, thi đậu để mang lại no ấm cho gia đình thì quả không gì bằng...
Nghe đến đây, Đồ Hàn quay đi.
 
Thế là bài thơ Tuyệt Tứ Khoái trở thành:
 
Thập niên Đại hạn phùng cam lộ
Lữ khách Tha hương ngộ cố tri
Tu sĩ Động phòng hoa chúc dạ
Hàn nho Kim bảng quải danh thì
 
 
 
LNV: Chuyện này tôi đọc từ hồi còn học Chu Văn An. Ba mươi mấy năm rồi, bao nhiêu thơ hay thơ giở đều quên, nhưng không hiểu sao, mấy câu thơ này vẫn nhớ!
-ltran
Đăng nhập để trả lời
0