Anh đi tìm
Thiên Mệnh
(Làm xong lúc tròn 17 tuổi, lần đầu biết yêu, và dấng thân vào lý tưởng chính nghĩa, thể nhập hoàn toàn vào trạng thái nhân bản)
(tôi là hạt cát nhỏ giữa sa mạc mênh mông, tên nô lệ còn sót lại của một đất nước tự do giờ là những dấu tích điêu tàn hoang phế. Mặt trời lên rực rỡ giữa những đền đài chùa tháp. Nó hùng vĩ thách thử trong sự hoàng kim của buổi sáng. Và rồi màn đêm cũng hung hãn, chúa tể ngự trị khắp không gian. Chúng thay phiên nhau, thay chân nhau trong nỗi khổ đau của những chủng loài nhỏ bé)
Anh đi tìm em ở Việt Nam quê hương nhỏ bé
Thế mà giữa triệu triệu người anh vẫn không thấy bóng đáng yêu
Anh đi tìm em chỉ mang theo một thứ tình yêu
Và hình bóng em là hành trang anh đi tiếp
Anh đi tìm bất chấp mọi đọa đày cay nghiệt
Của quân thù, quỷ đỏ định kiến tầm thường xấu xa
Anh đi tìm em dòng lệ tưới thắm cỏ hoa
bên đường đang khô héo vì nắng đời gay hắt
Có lẽ em chẳng bao giờ hiểu
Có lẽ em chẳng hề yêu
Nhưng chỉ cần biết anh yêu em là đủ
Anh cố leo lên dãy trường sơn hùng vĩ
Mà nơi đó có thể những oan hồ sẽ giữ mãi chân anh
Anh len lỏi qua những ranh giới mong manh
Giữa trần gian và cõi chết
Anh tìm em trong đoàn người lê lết
Tỵ nạn, trú đạn trú bom
Em ở đâu giữa những sáng hôm
Khi anh nghe tin hàng trăm người mất mạng
Anh cố bơi ra biển mênh mông vô vong
Sóng bão to như bảo đừng hòng
Vượt qua nổi giữa những dòng thác đổ
Không một bóng người trong một mày trắng xóa
Mà chợt thấy tiếng căm hờn
Của những xác chết lõa lồ trôi nổi
Dãi khăn xô ai kia quắn vội
Biển vỗ sóng tung cuốn mất hút rồi
Anh có nên cố dừng lại sau những tháng năm dài mệt mỏi
Chợt nghe tiếng em kêu gào đâu đó
Rất nhỏ nhưng anh chắc rằng đó không là ải tượng mộng du
Giữa dãi đất bằng tan phế dấu quân thù
Cỏ cũng khóc rồi hàng cây cũng khóc
Của những ngày qua mặt trời vẫn mọc
Ánh sáng không đủ soi đường để anh đến bên em
Anh cố hỏi thăm tung tích em từ cách thánh nhân vĩ
Trong những trang sách xa xưa để lại
Với trí tuệ thông thái
Họ cũng lắc đâu
Tìm em anh biết tìm đâu
Chẳng còn tung tích
Đường em đi qua không in dấu
Lên mạng anh dò hỏi tìm bọn buôn người
Lục tung bao nhà chứa
Từ Nam ra Bắc, rồi miên biên giới Lào rồi Thái
Anh rất sợ hãi
Những cảnh tượng lộ rã giữa ban ngày
Anh vào trại tù, trại cải tạo
Hồn thơ thẩn dưới những cơn mưa
Thắm lạnh áo manh cũng mặc
Kỳ niệm về gợi những cảm xúc xưa thật
Rõ ràng
Lòng trào tuôn bao nức nở
Hoa chỉ nở trong mưa
Ven đại lộ mà hàng ngày bón bằng tấn bom đạn
Em ơi
Anh sẽ không bao giờ nản
Nếu lung tung cả địa cầu không gặp
Anh sẽ tìm trong những địa cầu
Nhưng hành tinh trầm tích hoang phế ưu sầu
Của mặt trăng với cuội hằng già cằn cỗi
Anh bay theo những vầng sao chổi
Ghé thử mặt trời dù sức nóng đốt thêu
Tình yêu anh chất chứa rất nhiều
Dám chắc rằng không gì nhiều hơn thế
Dù cộng nước trong bốn bể
Đất trong bốn châu
Cả núi tu di sơn cao ngút đỉnh đầu
Vẫn chưa là gì cả
Anh vẫn âm thầm
Mọi người cứ tưởng anh là kẻ lang thang điên khùng
Hay nhà hành khuất thích ngao du đây đó
Em là tự do chỉ xuất hiện trong văn chương cổ tích
Anh là kẻ tình si giữa mảnh đất độc tài
Em là tương lai, ánh dương rực rỡ của ngày mai
Anh là thực tại, chán trường và sợ hãi
Anh vẫn đi tìm
tìm em vô vọng
Đêm qua anh mơ một giấc mơ
Thấy mình trèo lên trên chót đỉnh cuộc đời
Thấy mình về đến đích của cuộc chơi
Thấy em cười
trách anh làm em đợi mới phai tàn nhan sắc
Những ngày tháng trôi qua chóng một
Thật khó khăn cho sự vô vọng kiếm tìm
Nhưng vòng tròn trên đầu em chợt sáng
Sau lưng em mọc đôi cánh thiên thần
Và bay lên cao thăm thẳm
Mãi mãi anh mất em
Anh gục xuống dưới đám tro tàn
Bên cạnh xác của bao người di tản
Một chút đây thì đất lấp chúng đi
Vào triệu năm sau người ta có nhặt được một dấu tích lạ kỳ
Không hiểu nổi đó là tình yêu bất diệt
Hiện tại
Cỏ hoang đang phủ vào quên lãng
Nắng đã lên sương sớm chợt tan
Nhưng kiếp người nhàn chán
Anh đã mất em mãi mãi
Thiên Mệnh
(Làm xong lúc tròn 17 tuổi, lần đầu biết yêu, và dấng thân vào lý tưởng chính nghĩa, thể nhập hoàn toàn vào trạng thái nhân bản)
(tôi là hạt cát nhỏ giữa sa mạc mênh mông, tên nô lệ còn sót lại của một đất nước tự do giờ là những dấu tích điêu tàn hoang phế. Mặt trời lên rực rỡ giữa những đền đài chùa tháp. Nó hùng vĩ thách thử trong sự hoàng kim của buổi sáng. Và rồi màn đêm cũng hung hãn, chúa tể ngự trị khắp không gian. Chúng thay phiên nhau, thay chân nhau trong nỗi khổ đau của những chủng loài nhỏ bé)
Anh đi tìm em ở Việt Nam quê hương nhỏ bé
Thế mà giữa triệu triệu người anh vẫn không thấy bóng đáng yêu
Anh đi tìm em chỉ mang theo một thứ tình yêu
Và hình bóng em là hành trang anh đi tiếp
Anh đi tìm bất chấp mọi đọa đày cay nghiệt
Của quân thù, quỷ đỏ định kiến tầm thường xấu xa
Anh đi tìm em dòng lệ tưới thắm cỏ hoa
bên đường đang khô héo vì nắng đời gay hắt
Có lẽ em chẳng bao giờ hiểu
Có lẽ em chẳng hề yêu
Nhưng chỉ cần biết anh yêu em là đủ
Anh cố leo lên dãy trường sơn hùng vĩ
Mà nơi đó có thể những oan hồ sẽ giữ mãi chân anh
Anh len lỏi qua những ranh giới mong manh
Giữa trần gian và cõi chết
Anh tìm em trong đoàn người lê lết
Tỵ nạn, trú đạn trú bom
Em ở đâu giữa những sáng hôm
Khi anh nghe tin hàng trăm người mất mạng
Anh cố bơi ra biển mênh mông vô vong
Sóng bão to như bảo đừng hòng
Vượt qua nổi giữa những dòng thác đổ
Không một bóng người trong một mày trắng xóa
Mà chợt thấy tiếng căm hờn
Của những xác chết lõa lồ trôi nổi
Dãi khăn xô ai kia quắn vội
Biển vỗ sóng tung cuốn mất hút rồi
Anh có nên cố dừng lại sau những tháng năm dài mệt mỏi
Chợt nghe tiếng em kêu gào đâu đó
Rất nhỏ nhưng anh chắc rằng đó không là ải tượng mộng du
Giữa dãi đất bằng tan phế dấu quân thù
Cỏ cũng khóc rồi hàng cây cũng khóc
Của những ngày qua mặt trời vẫn mọc
Ánh sáng không đủ soi đường để anh đến bên em
Anh cố hỏi thăm tung tích em từ cách thánh nhân vĩ
Trong những trang sách xa xưa để lại
Với trí tuệ thông thái
Họ cũng lắc đâu
Tìm em anh biết tìm đâu
Chẳng còn tung tích
Đường em đi qua không in dấu
Lên mạng anh dò hỏi tìm bọn buôn người
Lục tung bao nhà chứa
Từ Nam ra Bắc, rồi miên biên giới Lào rồi Thái
Anh rất sợ hãi
Những cảnh tượng lộ rã giữa ban ngày
Anh vào trại tù, trại cải tạo
Hồn thơ thẩn dưới những cơn mưa
Thắm lạnh áo manh cũng mặc
Kỳ niệm về gợi những cảm xúc xưa thật
Rõ ràng
Lòng trào tuôn bao nức nở
Hoa chỉ nở trong mưa
Ven đại lộ mà hàng ngày bón bằng tấn bom đạn
Em ơi
Anh sẽ không bao giờ nản
Nếu lung tung cả địa cầu không gặp
Anh sẽ tìm trong những địa cầu
Nhưng hành tinh trầm tích hoang phế ưu sầu
Của mặt trăng với cuội hằng già cằn cỗi
Anh bay theo những vầng sao chổi
Ghé thử mặt trời dù sức nóng đốt thêu
Tình yêu anh chất chứa rất nhiều
Dám chắc rằng không gì nhiều hơn thế
Dù cộng nước trong bốn bể
Đất trong bốn châu
Cả núi tu di sơn cao ngút đỉnh đầu
Vẫn chưa là gì cả
Anh vẫn âm thầm
Mọi người cứ tưởng anh là kẻ lang thang điên khùng
Hay nhà hành khuất thích ngao du đây đó
Em là tự do chỉ xuất hiện trong văn chương cổ tích
Anh là kẻ tình si giữa mảnh đất độc tài
Em là tương lai, ánh dương rực rỡ của ngày mai
Anh là thực tại, chán trường và sợ hãi
Anh vẫn đi tìm
tìm em vô vọng
Đêm qua anh mơ một giấc mơ
Thấy mình trèo lên trên chót đỉnh cuộc đời
Thấy mình về đến đích của cuộc chơi
Thấy em cười
trách anh làm em đợi mới phai tàn nhan sắc
Những ngày tháng trôi qua chóng một
Thật khó khăn cho sự vô vọng kiếm tìm
Nhưng vòng tròn trên đầu em chợt sáng
Sau lưng em mọc đôi cánh thiên thần
Và bay lên cao thăm thẳm
Mãi mãi anh mất em
Anh gục xuống dưới đám tro tàn
Bên cạnh xác của bao người di tản
Một chút đây thì đất lấp chúng đi
Vào triệu năm sau người ta có nhặt được một dấu tích lạ kỳ
Không hiểu nổi đó là tình yêu bất diệt
Hiện tại
Cỏ hoang đang phủ vào quên lãng
Nắng đã lên sương sớm chợt tan
Nhưng kiếp người nhàn chán
Anh đã mất em mãi mãi