<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-11 17:13:50thuyminh>
Anh không trách em vì em đã vội quên
Câu thề hẹn khi xưa ta đã tỏ
Quên lối cũ ngày xưa, cây bàng trước ngõ
Nơi anh và em và những cuộc hẹn hò
Anh không trách em vì em đã vội quên
Nhành phong lan trắng trong khi xưa anh đã tặng
Hương hoa vấn vương vào vòm tóc
Tha thiết, bâng khuâng...
Anh không trách em vì em đã vội quên
Vội vã theo chồng trong buổi chiều nắng đỏ
Sân nhà em xác pháo hồng lả tả
Có bóng mẹ già vịn cửa đứng trông
Anh không trách em vì em đã vội quên
Chỉ thấy tiếc cho những ngày xưa cũ
Chỉ thấy tiếc cho câu thề dang dở
Thương nhánh hoa lan ngày nào em còn nhặt lên xem.
Câu thề hẹn khi xưa ta đã tỏ
Quên lối cũ ngày xưa, cây bàng trước ngõ
Nơi anh và em và những cuộc hẹn hò
Anh không trách em vì em đã vội quên
Nhành phong lan trắng trong khi xưa anh đã tặng
Hương hoa vấn vương vào vòm tóc
Tha thiết, bâng khuâng...
Anh không trách em vì em đã vội quên
Vội vã theo chồng trong buổi chiều nắng đỏ
Sân nhà em xác pháo hồng lả tả
Có bóng mẹ già vịn cửa đứng trông
Anh không trách em vì em đã vội quên
Chỉ thấy tiếc cho những ngày xưa cũ
Chỉ thấy tiếc cho câu thề dang dở
Thương nhánh hoa lan ngày nào em còn nhặt lên xem.