Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HUYỀN THOẠI MẸ

7 trả lời, 1.593 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-08 19:50:25phan thanh minh>
Xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh Trịnh nhạc sĩ tài hoa, xin mượn ngôn từ HUYỀN THOẠI MẸ của cố nhạc sĩ để làm đề tựa cho bài viết này.

*********

CỘI PHÚC

Đời có đạo vàng ta có mẹ
Người có tình yêu ta có em
Mây hỡi về đâu buồn nhân thế
Bể trầm luân đâu chỉ phận tài hèn..!


MẸ TÔI

Mẹ tôi tóc đã bạc rồi
đôi tay tần tảo một đời nắng mưa
đêm nằm nhớ lại chuyện xưa
bỗng dưng thèm được sớm trưa bên người...

Con đi cuối đất cùng trời
những mong mẹ được yên vui tuổi già
đường đời con lắm xót xa
liêu xiêu dáng mẹ quê nhà đợi mong...

Mưa chiều nước lũ xuôi dòng
đêm nghe trời trở gió đông lạnh lùng
biết rằng áo mẹ ấm không
có ai đâu để gánh gồng sớm mai ?

Bốn mùa trĩu nặng hai vai
sương trên cành lão khóc hoài lá non
lao xao chớp bể mưa nguồn
chạnh nghe thương nhớ - về, miền xa xưa
đỡ đần nắng sớm mưa khuya

**********

GIỌT ĐỜI

Cội thông rớt lặng bên đời
rã thân gỗ mục ngậm ngùi rong rêu
mẹ già giọt nước cành xiêu
gặp cơn gió thoảng bóng chiều...xa mây !

Bỏ con lạc bước lối gầy
thế nhân uẩn khúc vần xoay sang hèn
đời mẹ nặng gánh tảo tần
đời con bạc gối phong trần áo cơm...

Khay trầu chơ chỏng quấy nhôm
bình vôi nẻ vết chân chim...đợi người
giọt cay lất phất mưa đời
giọt thương đăng đắng ngậm ngùi riêng con !

**********

VU VƠ MÙA HẠ

Tiếng ve sầu làm chín đỏ hoàng hôn
sương đầu núi giăng ngang chiều phố lạ
bầy chim ngói thì thầm trên tháp cổ
phượng nói gì mây tím một dòng sông...

Tiếng đàn ai bên xóm vắng mơn man
buồn tóc rối giận hờn người ở lại
gió lắt lẻo nụ sen hồ run rẩy
thương câu hò chìm nổi ánh mắt quê...

Áo trắng tung tăng thu mộng lối về
vườn chúm chím nụ hương đào khe khẽ
thương gié lúa trĩu tràng ngậm sữa
để môi cười khóe mắt mẹ rung rung...

Hương hoàng lan dìu dịu ngã ba sông
cứ bịn rịn chưa rời sang bến mới
thương tần tảo mẹ một đời đơn thoại
khói đồng xa quạnh vắng giữa giêng buồn...

********

MÙA ĐÔNG PHỐ NÚI

Cuối đông trở về phố núi
ta con nhạn lạc bóng chiều
lãng tử phiêu bồng mấy độ
ân tình gãy gánh phong rêu...

Tiếng chim nào nghe quen quá
vòng tay còn ấm nhu mì
môi hôn vừa xa vừa lạ
nồng nàn đâu thuở tình si...

Cuối đông trở về phố núi
mẹ già tất tả gieo neo
gội sương ẩn sầu tóc bạc
đồng xa vắt vẻo khói chiều...

Phố núi chập chùng hư ảo
hồn chuông quạnh khách trầm ngân
mẹ ơi, quỳ vàng mấy độ
bước đi...thương quá...ngập ngừng !

*********

CHỢ CHIỀU

Phiên chợ chiều khô héo xấp lá dong
mẹ gánh nỗi buồn đăm chiêu lối cũ
phên nan mỏng lắt liu chùm gió dữ
con khô vàng cong lửa đỏ bếp quê...

Tiếng sáo diều cao vút lưng đê
ru đồng tám...đợi giêng về chín đỏ
vườn thưa quả thương hạn trời thắp lửa
thân mẹ gầy thêm lấm láp gian nan...

Giông bão đời đâu sá nợ đa truân
áo cơm thổi bạc nhàu đôi má thắm
như hạt giống mỏi mòn nắng ấm
bung mầm xanh mai hé nụ vươn chồi...

Lộc chửa đơm cành xuân mẹ đã mấy mươi
mà gội trắng làn tóc thu xao xác ?
chân chợ đuối đường xa gió khóc
lặn lội thân cò tiếng hát nỉ non...

Áo nâu sồng bạc phếch cánh đơn
xuân bổi hổi từ phía đông rét rỗng
mẹ kiêu hãnh một niềm tin cháy bỏng
hoa nở để tàn vẫn tự nhiên hương...

*********

THĂM

Con lại về đây thăm chốn xưa
thăm dòng sông trắng những chiều mưa
thăm đò ví dặm neo câu hát
rợp bóng hoàng hôn liếp bóng dừa...

Thăm mái đình cong tiếp thu sang
thăm gió miền xa cuốn nẻo vàng
thăm mùa chằm lưới...hoa là nắng
đỏ mắt chung tình đêm nhân gian...

Thăm mái trường xưa nhót tiếng chim
thăm ngày tóc bím nắng thơm thơm
thăm con đường nhỏ vàng hoa cúc
nghe tiếng ve mà rộn tiếng tim !

Thăm mẹ tảo tần trên ruộng ải
đồng phơi sắc biếc nắng hanh vàng
thu đi đã mấy mùa cây trái
khẳng khiu cành bạc lá dung nhan..!

*******

SÔNG NẮNG

Con sông nhỏ chảy qua miền cát trắng
chở hoàng hôn ráng đỏ tháp thiêng buồn
phượng thắp lửa triệu cành khoe sắc thắm
tiếng sáo lưng trời bạt gió véo von...

Mẹ gánh nước hằn dấu chân trên cát
xóm ven sông chằm lưới trắng phau phau
đàn trẻ nhỏ rủ nô đùa tắm mát
bà rung rung cười đỏn đẻm môi trầu...

Lục bình tím một đường sông khép nép
đứa bé xa quê chẳng kịp quay về
cô hàng quán ngày xưa mắt biếc
đã theo chồng bỏ bến sông quê...

Mẹ vẫn gánh từng phiên chợ vắng
hàng lau xưa vẫn bông trắng ven sông
nhớ thuở chăn trâu đầu trần bụi nắng
bát canh măng mẹ nấu mát lòng...

Mùa đem lửa về hong bỏng cát
đồng hanh khô cỏ rát chân người
con sông nhỏ vơi dần nước mắt
theo nỗi buồn quanh gánh mẹ tôi !

********

NGÀY XA MẸ

Ngày lóng cóng hành trang xa mẹ
đêm rét rừng thách thức tuổi hai mươi
khoai sắn trên nương giận dỗi xa người
gương hồ lánh thiếu dáng mùa soi bóng...

Em lặng lẽ giọt thầm khuya vắng
kéo cong mành chỉ rối tay thoi
giấc ngủ rong rêu hành khất đêm dài
khóe mắt điệp đọng quầng thâm, lạnh áo...

Đồng xa mỏi mồ hôi cha tần tảo
ngõ mưa lầy trơn trượt gánh gian nan
chuông hoàng hôn khải niệm hồn làng
trăng mặc thức soi phận người chìm nổi !

Đường quê hương dặm dài mời gọi
sông viễn du lặn lội thác ghềnh
thương mẹ lặng thầm một đời tóc rối
biển nhân tình con khập khiễng lênh đênh...

********

KHƠI VƠI CÁNH DIỀU

Đêm sa mưa ướt sụt sùi
con không còn mẹ nên đời quạnh hiu
nổi chìm phận cỏ rong rêu
cải dưa khú đắng bếp chiều quạnh không..!

Mạ xanh úa rũ nắng đồng
gàu đơn con tát buồn cong nhịp rời
cánh diều rớt gió chơi vơi
chuông khuya âm vọng cõi người đục trong

Hội làng " giã bạn" nhớ nhung
ba thu nguyệt khuyết buồn chung giấc hồ...

*******

MẸ NÚI

Thắt khăn sau lưng mẹ địu con
bầu vú nõn căng tròn dòng sữa
đứa bé nhoài người qua ôm vú mẹ
mắt lim dim môi múm mím mơ màng...

Lom khom lưng trần mẹ thả hạt giống thơm
hạt sẽ hồi sinh trong bao dung của đất
hạt sẽ đâm chồi rồi nên cây trĩu hạt
hạt sẽ nuôi người nuôi câu hát dân ca...

Mùa gặt về mẹ vẫn địu con thơ
tiếng chày giã nghe thập thình đêm vắng
xào xạc trên nia hạt lúa vàng no nắng
cởi xiêm y khoe thân ngọc trắng ngần...

Đêm hội làng chóe rượu vít cần cong
nõn như lá nụ tình căng ngực áo
bờ môi mọng hương tình men diễm ảo
động rèm khuya ngây ngất dáng xuân hồng...

Mẹ đã chờ bên bếp lửa đêm đông
nồi cơm mới vật vù thơm hương nắng
mẹ đã đong từng chuỗi ngày lận đận
để mùa xuân ngan ngát đóa hoa rừng...

********

GIẤC QUÊ

Ngày khép nắng tôi về quê mẹ
hàng cau non lấp ló gọi chiều
tôi gặp tôi thuở ngày thơ bé
chạy rong đồng men tiếng dế kêu...

Con sông làng nho nhỏ đăm chiêu
cõng mưa nắng dặm dài thương nhớ
cánh bèo xanh chạy bồi neo lở
ẩn bóng chiều lanh lánh hoàng hôn...

Mẹ lặng thầm bên bếp lửa rơm
nồi cá bống kho riềng thơm ngát
bát cơm quê dẻo mềm hương đất
đỏ phù sa ngọt mát rau đồng...

Tiếng sáo diều khắc khoải bên sông
buông cành lả hàng me thiếu nữ
đêm xõa tóc chờ trăng tắm gội
gió lung liu dải yếm tơ đào...

Giấc mơ quê êm ả ngọt ngào
tôi như khách giường nhà lạ lẫm
mơ sông Phố ầm ào bống trắng
mẹ được mùa mắm chín vàng chum...

*******

NỖI BUỒN CỦA MẸ
( tặng những người mẹ mỏi mòn theo những con tàu không số )

Mẹ lặng thầm công việc vào đêm
trang chải nỗi buồn qua tay cối lúa
nhọn hoắt tiếng tim một thời đạn lửa
thương người nằm lại biển xa...

Hoe đỏ bếp chiều quạnh vắng xót xa
mâm đũa lạnh bát cơm nghèo buội huội
mẹ níu tuổi xuân một thời xốc nổi
cong khuyết hồng nhan giận dỗi...đàn bà !

Chẳng được vuông tròn cũng một kiếp hoa
câu nồng ấm chưa ru đàn con trẻ
lặn lội thân cò mẹ ru đời mẹ
vui buồn khoan nhặt ca dao...

Mảnh gương soi đã vỡ mối duyên đầu
hắt hiu phận mẹ bạc nhàu tóc trăng !

******

MẸ GIÀ

Dòng sông lặng lờ năm tháng
đò em khâu nối hai bờ
xuân đi bao mùa dâu chín
ngõ làng khép nắng bơ vơ...

Mẹ già tay run lối mạ
khòm lưng ngàn ngạt hương bùn
bước đi giật lùi tất tả
mồ hôi ướt đẫm lưng cong...

Chim khách kêu bầy tíu tít
giấc trưa đứng bóng cội bàng
bữa nguội bát cơm sắc sỏi
hàm già lệu bệu nướu răng...

Cong vút vành trăng lá liễu
em đi biền biệt lối về
mây cuối phương ngàn có hiểu
lạnh thầm gối mẹ giấc khuya !

*********

QUÊ MẸ

Phượng thắp lửa tôi về quê mẹ
đò bên sông khắc khoải bến chiều
trả lại tôi chuỗi ngày thơ bé
cổng làng buồn lạnh ngắt phong rêu...

Chóp tre võng riềm mi cong thiếu nữ
gió đong đưa từng cánh lá vẫy chào
như gặp lại người thân mến cũ
con sáo lồng cất tiếng hót xôn xao...

Mẹ vẫn sống với gánh hàng cơm áo
bó rau xanh nồng thắm vị quê nhà
dăm củ đậu tươi non mùa tần tảo
bát canh còng đăng đắng lá khổ qua...

Giũ áo bụi đã nửa đời xuôi ngược
nghe tiếng quê lấp loáng gọi chiều
thương mẹ nhọc nhằn gieo neo tóc bạc
ve đợi mùa nức nở xót xao...

*********

CHIM LỒNG

Sương trăng lanh lánh môi đào
tóc say nụ gió ngọt ngào hương thông
phố rừng nũng nịu thu phong
heo may gói lụa trong vòng tay ru...

Nhón tình hái đóa vân du
lặng đêm nguyệt khuyết xa mù lối xưa
dỗi hờn bên vạt cỏ thưa
đồng hiu quạnh mẹ với mùa bão giông !

Ơi, con chim hót trong lồng
hiền như sợi khói trong vòng tình quân
chiều nghiêng dáng nhỏ bâng khuâng
búi duyên tóc cuộn mấy lần xót cay...

*****
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-07 22:12:33phan thanh minh>
MẸ TÔI

Mẹ tôi tóc đã bạc rồi
hương muối biển thấm vai gầy mưa nắng
bếp lửa chiều thoảng mùi rơm mằn mặn
mẹ cơi than hồng nướng con mực con khô

Đường về làng mưa nắng nhấp nhô
rầm rập trên đê tiếng trâu bò kêu nước
kẽo kẹt vai em gánh lúa vàng no hạt
chan chứa mồ hôi điệu lý ân tình...

Khói lam chiều lơ lửng bóng tre làng
đêm ríu rít tiếng bầy chim tranh tổ
ra rả đồng dao vui đàn em nhỏ
lục lạc khua dòn thương mục tử a ê...

Tôi lớn lên từ chân chất của quê
bầu víu tuổi thơ hương đồng cỏ nội
lời mẹ ru suốt thời trẻ dại
theo tôi vào đời nâng bước tôi đi...

Mùa lũ chưa qua nên héo hắt trên mi
phên nan mỏng lắt lư rèm lau sậy
điện chưa về làng đêm ngậm ngùi trông thấy
bóng mẹ đổ dài sau ánh đuốc ngo...

Con trăng chiều vành vạnh nỗi lo
lá sẽ rụng đâu theo mùa mưa nắng
mẹ là quê hương cho đời con chắp cánh
thèm nghiêng vào lòng nghe tiếng à ơi...

********

CHÒNG CHÀNH

Phù sa chín đỏ mặt sông
sương neo giá buốt nỗi lòng áo tơi
đò chiều mẹ chở mưa rơi
thêm bao giọt nữa đầy vơi phận mành !

Ngõ làng khép bóng tre xanh
thương thân me lão chòng chành heo may
mẹ về bạc tóc sương phai
nỗi đau gặp mẹ lỡ hai lần đò !

*****

TÌNH MẸ

Xin mây ngàn một chút màu xanh
thật e ấp con chườm lên tóc mẹ
mái tóc óng ả một thời...son trẻ
theo thời gian mưa nắng bạc màu

Mùa bão giông sương gió dãi dầu
mắt sâu thẳm lo ngày giáp hạt
mẹ tảo tần cho con ăn học
mòn mỏi thân gầy mẹ có quản gì đâu !

Năm tháng bốn mùa một tấm áo nâu
trời nắng gắt áo mồ hôi vắt nước
xót xa gió Lào khô rang rốc
lặn lội thân cò che chở mạ non...

Vun vén giữ dành mẹ để cho con
đủ lông cánh con rời xa khuất
đường phía trước gian nan con bước
chắp tay nguyện cầu mẹ thao thức hằng đêm...

Qua núi sông sâu bão nổi thác ghềnh
con mãi thầm mong ngày về bên mẹ
tiếng ầu ơ ngọt ngào khe khẽ
rưng rức trong lòng con lắm mẹ ơi...

****

LỜI RU

Trĩu vai mẹ gánh lúa vàng
chị ru em ngủ nồng nàn ca dao
ướt gầy bóng nhỏ xanh xao
mưa ơi nhẹ hạt kẻo đau mẹ già !

Cánh cò bay lả bay la
ngủ đi em, nắng cháy da đồng người
nâu sồng bạc áo mồ hôi
cha mang tất bật một đời lo toan...

Phau phau ván ghép cầu làng
ngủ đi...chị giặt áo màn phong phơi
bếp chiều còn đợi ngô khoai
trầu têm cánh phượng ngoại vui lòng già

Thâm quầng đôi mắt mười ba
triều sương buốt sũng thịt da quê nghèo
ru em lòng chị dặt dìu
công cha nghĩa mẹ chín chiều ruột đau..!

*******

DÒNG SÔNG HOÀI NIỆM

Sẽ một ngày trở lại sông xưa
thuyền yêu dấu chở đầy trăng hoài niệm
nhịp cầu cũ uốn cong vành mi tím
gió thì thầm lá bẽn lẽn chồi mơ...

Về với cội nguồn thương mẹ cha xưa
đời gieo neo câu hò quê tần tảo
buồm trôi giạt đã mấy mùa không ngủ
sông làng buồn còn chìm nổi phù sa ?

Áo trợ hàn vai bạt gió sương khuya
pha sắc tóc mẹ hai màu mưa nắng
hạt gạo đăm chiêu cõng oằn khoai sắn
tấm lưng còng cha gánh nỗi già nua...

Con bên đời bỏm bẻm làm thơ
câu thương nhớ nhặt khoan phận bụi
chẳng thể đỡ đần mẹ cha lầm lụi
một gánh văn chương nửa thúng dưa đèo !

******

MÙA DÂNG HƯƠNG

Lá xào xạc hay mùa thu nhẹ bước
hoàng hôn trôi hay nỗi nhớ lang thang
thương mẹ cõi còm một đời xuôi ngược
quê hương ơi còn bao cảnh cơ hàn !

Bay theo cánh diều đuổi bướm vườn hoang
con lớn lên từ mồ hôi của đất
ca dao mẹ trĩu nỗi buồn đơn chiếc
khoai sắn giao mùa thay bữa hàn vi...

Câu thơ vào đời níu võng ưu tư
con giấu mẹ chẳng bao giờ đọc được
vì con biết mẹ đang nhiều nước mắt
đọng ngàn trang ký ức đời mình !

Như mã di truyền sống để hy sinh
mà ở mẹ có gì đâu nhận được
chỉ có chăng là thời gian tóc bạc
thêm xanh xao may rủi phận người !

Về dâng hương con nguyện cao vời
xin hạnh phúc nhân mùa báo hiếu
con khờ khạo nên nào có hiểu
mẹ của con vẫn khóc lặng thầm...

*******

MIỀN TRĂNG THIẾU PHỤ

Hai mươi năm tất bật lo toan
lầm lũi đi về bao mùa mưa nắng
ngày sang sông đóa tường vi nở thắm
tin chiến trận đổ dồn héo hắt nụ xuân tươi..!

Ba mươi năm nghẹn ngào chờ đợi lẻ loi
nỗi cô đơn dặt dìu lòng chinh phụ
đêm Trường Sơn có vành trăng úa rũ
lửa đỏ rừng thiêng bỏng rát chỗ cha nằm

Sông dịu dàng dâng hiến chồi thơm
se sắt chiều đông bao mùa bão nổi
thương mẹ lặng thầm mỏi mòn chờ đợi
đêm dung nhan héo rũ phai tàn

Nén hương thầm mẹ khấn nguyện râm ran
cầu xin một điều mong manh chẳng thể
cha sẽ về đêm căng niềm thương nhớ
lúng liếng môi yêu chia hơi ấm chỗ nằm...

Mắt nhạt nhòa lệ đỏ ba mươi năm
đau đáu tình riêng nơi cha nằm lại
mẹ đánh đố cả thời xuân con gái
chỉ nhận riêng mình duy nhất nếp đoan trinh !

****

DÒNG SÔNG CHỜ ĐỢI

Dòng sông bên lở bên bồi
nắng mưa đau đáu một thời hoa niên
chân đi đã quá trăm miền
xây bao nhiêu mộng ngoan hiền tương lai...

Dậy thì tiếng hát đôi mươi
ngõ hoa ong bướm lả lơi nắng hồng
mẹ già còm cõi nhớ mong
thương ai gạn đục khơi trong xứ người..!

Vỗ vàng một cuộc rong chơi
tàn xuân ong bướm ngậm ngùi phận hoa
đâu rồi chim sáo ngày xưa
vầng hương lúng liếng đôi bờ mi cong ?

Đêm nghe tiếng gọi bạn lòng
thương thân nhạn biển nghìn trùng xót xa...

*****

NGÀY CON THI ĐẠI HỌC

Ngoài cổng trường có ánh mắt lo âu
người mẹ quê chưa giấu hết nỗi nhọc nhằn nơi bản chân đất
có chút ấm nồng nơi khóe mắt
nhạt nhòa mưa nắng hồng nhan...

Có ánh mắt nguyện cầu khẩn thiết lo toan
chấp chới ngày con thi đại học
mười hai năm cần cù cho con đèn sách
mơ ước danh thành sao the thắt mỏng manh !

Ruộng lúa nương dâu vẫn biết rồi mai mẹ phải giữ dành
nhưng cũng muốn con bằng anh bằng chị
chân lấm tay bùn bao năm lặn lội
lúng túng áo màu bối rối gót trăng...

Đêm Sài Gòn đêm rực rỡ hoa đăng
vá víu phận cơm ngỡ ngàng đô hội
có ai hiểu niềm suy tư chờ đợi
mắt cay nồng sâu hoắm giấc khuya

Lúa trĩu vàng bông thương vết cắt vụng về
đêm dỗ giấc mồ côi buồn là lạ
mai con vào đời đìu hiu bóng mẹ
thao thiết đường chiều búi tóc cuối xuân...

*****

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-07 22:46:13phan thanh minh>
CÕI QUÊ

Tuổi thơ tôi duyên nợ với cánh đồng
hương cỏ úa nặng mùi bùn ngai ngái
con cá lia thia dưới đìa sâu bơi vội
níu bước tôi ngã chới với giữa dòng...

Cội đa làng xưa nhất vẫn xanh um
như bầy trẻ tôi chơi trò cút bắt
tôi lớn lên từ bờ lau vách đất
thương mưa chiều mẹ gieo cấy mạ non...

Chiều ráng hồng lên con trâu trở về chuồng
yêu mục tử áo quê cày tơi nát
tiếng sáo diều đong đưa khoan nhặt
đẫm mồ hôi cho hạt lúa no vàng !

Đường quê nghèo bụi đất lấm đôi chân
chuyển bùn quánh níu bước ai mùa lũ
tiếng gà gáy như giã từ đêm cũ
con cua đồng nhan nhát trốn gió đông...

Thoảng đường làng mùi gạo mới thơm thơm
nương theo gió tóc em nồng hương bưởi
chân đã qua trăm nẻo đường lặn lội
mái tranh quê canh cánh mãi trong lòng

Gió đêm về thêm thắt nỗi nhớ mong
chia hai ngả một bến tình êm ắng
chút nghĩa tình gửi quê hương sâu nặng
nhớ thương người đau đáu mắt Cao nguyên...

********

KHUNG TRỜI CỦA MẸ

Rồi một mùa mưa nữa lại về
con của mẹ vẫn xứ người lặn lội
ngõ làng buồn chắc đã nhiều thay đổi
con sông xưa bồi lở nông sâu..?

Thương mẹ lặng thầm năm tháng làm dâu
bếp un khói bữa cơm chiều cay mắt
mẹ gánh lo toan mùa màng được mất
đêm âm u điện có về làng..?

Quê mình nghèo nhờ ruộng đất cưu mang
lá rau răm nhớ nồi canh cá giếc
nhộng dâng kén cho người hóa kiếp
lụa tơ mềm đêm vạt nõn mơ trăng...

Mẹ gói ngọt ngào trong áo lạnh ngày đông
khăn chống rét...nội say nồng giấc ấm
mẹ thay cha tảo tần mưa nắng
câu thơ buồn ru giấc ngủ ca dao...

Con bên đời tất tả lo âu
đêm giông bão đứng ngồi mưa lũ
thương lóng ngóng bước chân chinh phụ
dẫu xa xăm vẫn mẹ thật gần...

*********

MẸ QUÊ

Lặng thầm đôi mắt nàng dâu
mẹ tôi đi gánh cơn đau mùa màng
lũ dâng lúa áo bùn vàng
cành thu héo hắt mái làng tung tơi...

Ngõ chiều lầy trượt mưa rơi
khói rơm đỏng đảnh reo cười mắt say
kéo cong nỗi nhớ bên này
phía kia chống chếnh loay hoay phận buồn !

Sông đi biền biệt xa nguồn
một vai mẹ gánh chồng con mùa màng...

********

THƯ CỦA MẸ

Làm thân con gái xứ người
hiếu tình con gắng vẹn mười đôi bên
đường yêu đổ thác nghiêng ghềnh
lợi danh đừng để chênh vênh cuộc cờ

Chạnh lòng con hãy còn thơ
núi dư khe vực sông thừa đục trong
thương con phận gái má hồng
bể dâu đành lụy cậy trông bến người !

Mưa chiều nắng sớm con ơi
tâm vui nhịn nhẫn miệng lời hiền ngoan
gánh gồng khuya sớm lo toan
biển đông tát cạn núi non có là...

Thương chồng chớ ngại mưa sa
xuân đơm nụ nõn gieo hoa vườn người
chợ đời thân mẹ nổi trôi
thương con mẹ chỉ đôi lời cầu mong...

Ngày xưa bố mẹ ẵm bồng
nay mong mỏi được bao dung xứ người
đêm nghe gió giật bên trời
ai cho mẹ chịu ngậm ngùi thay con..!

********

DUYÊN QUÊ

Con về thăm mẹ ngày mưa
lo giáp hạt nồi cơm đầy sắn
bao năm qua tảo tần lận đận
mái tranh nghèo nhuộm thắm khói rơm

Bữa lở theo em ngan ngát rau đồng
vị mặn mắm dưa trở mùa đắng chát
con cua đá nhoải sâu trong đất
ngạt hơi bùn bươn trốn nắng trưa

Khoai củ trợ cơ mẹ để cơi nia
ríu rít lời ca tình yêu chuột nhắt
chú mèo mướp nằm khoanh bên bếp
mặc gió chiều bổi hổi phên thưa...

Năm tháng thanh bình mãi những miền quê
con nhớ lắm bao ngày xa xứ
mặn nhạt chua cay vẫn hoa đồng cỏ nội
man mác hương chiều thương quá trăng ơi..!

Em gắng chờ in ít nữa thôi
chân bước sông hồ rồi mai sẽ mỏi
thương bóng quê nghèo...mẹ, em lặn lội
nhưng nhức hương bùn canh cánh đêm riêng.

********

THƯƠNG NHỚ NGẬM NGÙI

Xa quê con gửi nỗi niềm riêng
về thăm mẹ những ngày đông giá rét
gió giật phên thưa chắc mẹ nào ngủ được
canh cánh trong lòng chuyện mưa nắng áo cơm...

Quê mình nghèo thêm trống vắng neo đơn
tiếng trẻ a ê thưa dần trong mái ấm
trai gái đua nhau ra thị thành lao động
quê đã buồn nay lại phải buồn hơn...

Đâu những chiều trăng xuống gọi hoàng hôn
bên bến nước rộn ràng lời ca hát
tình yêu cho nhau từ câu hò khoan nhặt
gieo neo cuộc đời vẫn muối mặn gừng cay..!

Mẹ chắc bồi hồi bên miếng trầu say
để thương nhớ đàn con xa tần tảo
chuyện con xa quê đâu phải là cơm áo
cũng đâu dám mơ màng gác tía lầu hoa..!

Cái được thua trong đời đay nghiến những mùa qua
con phải tiếp chặng đường con đã chọn
mưa hay nắng chẳng sờn lòng chân bước
dẫu nhọc nhằn cay đắng lắm mẹ ơi !

*****

BÓNG MẸ

Người con gái nuối tiếc sắc xuân
chưa lỗi hẹn ngày về qua bến cũ
sông thức dậy bởi nắng vàng réo gọi
quên vết thương lòng mùa đông ngủ tái tê

Mây ngả bóng chiều trên suối tóc lê thê
nồi bánh chưng xanh thơm nồng hương củi ướt
dáng mẹ xanh xao bao năm dài xuôi ngược
ưu tư mẹ ngồi cơi lửa đỏ cuối đông !

Gió mân mê cuốc sợi khói đi vòng
nhuộm cả thời xuân hanh hao tóc bạc
lá xanh xưa còn vương màu tuổi ngọc
mẹ gói vào lòng mẹ e ấp trên môi...

Trong vu vơ buồn con như mẹ thế thôi
mòn mỏi gieo neo đợi chờ héo hắt
đêm bao dung chỉ mình con con biết
có bóng mẹ hiền chăn dắt mãi đời con !

*****

BÀI THƠ DÂNG MẸ

Mẹ ru câu hát ngày xưa
tiếng ầu ơ...vẫn như vừa đâu đây
gội sương trắng bạc tóc gầy
gian nan bước mỏi tháng ngày gieo neo

Ẩn sầu dáng mẹ đăm chiêu
trở trăn sông rộng ngặt nghèo chợ xa
lặng buồn trĩu gánh hoàng hoa
đò trăng đơn quạnh mưa sa ngậm ngùi...

Bấc dầu leo lét đơn côi
tàn canh mẹ thức bời bời mắt sâu
mùa màng mưa nắng xác xao
thương vay tất tả sầu đau nhọc lòng !

Mưa chiều lá rũ cành đông
giấc xuân lệ thắm dòng sông đợi chờ
từ con qua thuở ấu thơ
chạnh niềm thương mẹ câu thơ nghẹn ngào..!

*****

NGƯỜI MẸ CHIẾN KHU

Con lớn lên từ lòng địa đạo
nơi mẹ kiêu hùng khúc hát ca dao
nơi tình yêu và cuộc sống tự hào
chuyền nhựa sống nuôi mầm cây khôn lớn

Âm vang Điện Biên năm mươi năm ngời sáng
khóa cánh giặc thù mẹ tiến bước hiên ngang
cho thế hệ chúng con mãi được rỡ ràng...

Mẹ hào phóng tình yêu nhân thế
cả những kẻ ngày xưa hướng súng về phía mẹ
tự đáy lòng họ hối hận ăn năn...

Mẹ ấm nồng hạt gạo bát cơm
góp miếng trợ cơ những mảnh đới bất hạnh
những đứa em thơ rồi mai này khôn lớn
ghi khắc muôn đời hình bóng mẹ từ tâm...

Đêm Trường Sơn sương buốt lạnh chỗ nằm
dẫu giá rét nhưng lòng con ấm áp
dẫu quê mẹ còn cái nghèo bứt xúc
vẫn những tấm lòng thơm thảo kiên trung...

*******

KIẾP NGHÈO

Làm thi sĩ không tiền giỗ mẹ
hỏi đấng cao minh có hiểu rằng
chim bay liệu thoát tầng dưỡng khí
con người có thể chẳng uống ăn..?

Nhân loại bao năm thì tận diệt
hèn sang ngu đốt cũng bể dâu
xin cho vài năm sau trái đất
hình nhân thay thế bởi chim câu...

Dỗ giấc mơ nằm say gối mộng
tung tăng lòng cỏ ngỡ hồn hoa
mai dậy ra đồng tranh cuốc đất
chia nhau từng giọt đắng sơn hà...

*****

ĐÊM THẠCH BÍCH

Đêm xõa tóc dịu dàng thục nữ
con dế mèn rúc rích gọi phên thưa
mẹ dỗ giấc đàn con nheo nhóc ngủ
võng đăm chiêu cha thắc thỏm đợi mùa...

Nụ gạo giấu mình nung lửa hạ
đọt bấc tàn heo hắt canh khuya
tiếng lụa thì thầm trong quãng tối
khúc khích reo lúc được gió bông đùa...

Mẹ gồng gánh cả hai đầu thương nhớ
đôi vai thon ẩn nét dịu hiền
tay con ấm bầu vú mềm nõn sữa
đem ngọt ngào vô giấc ngủ thần tiên...

Chõng tre giật mình than thở thân nan
đêm xương ruỗng nghe đau rần rật thế
tay mẹ nâng niu vỗ về con trẻ
tay nào còn điệu ấm khối tình riêng...

Con dế mèn ngúc ngắc đợi bên hiên
nghe hạnh phúc truyền dâng đây đó
đêm trở về đêm chập chồng hơi thở
gió lung liu đắp lụa thay người...
Đăng nhập để trả lời
0
Chào thi sĩ Phan Thanh Minh

Chỉ nhờ thi sĩ làm hộ cho 1 bài về Mẹ, cho ngày Lễ Mẹ vừa qua, mà thi sĩ post lên...... vừa khiêng, vừa đọc, vừa thở..... mới đem hết những bài " Huyền Thọai Mẹ " của thi sĩ vào trong Trang thơ

Lời thơ trong Kiếp Nghèo, nghe buồn thắm thía
Làm thi sĩ không tiền giỗ Mẹ. hic hic

Cảm ơn thi sĩ nhiều,
chúc thi sĩ năm nay có chút tiền còm
Để ngày giỗ Mẹ, không gà thì xôi [8D][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-10 23:57:14phan thanh minh>
Quả thật Hiệp Sĩ nhọc nhằn thật vừa khiêng, vừa đọc vừa thở vừa "đẩy " vào trang thơ...
Cảm ơn Ct.ly Hiệp Sĩ Hào Hoa thật nhiều, nhưng chị đẩy làm sao mà bài Mùa đông phố núi rớt tên tác giả ở đâu mất rồi...

Còn chuyện chị chúc được ăn xôi hoặc gà thì thật nguy hiểm lắm lắm
ăn xôi chay thì được
Nghe nói khi nhà nước cho ăn xôi gà thì sắp tới ngày hành...rồi.
Phải không Ct.ly ?
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn : Phan Thanh Minh
Còn chuyện chị chúc được ăn xôi hoặc gà thì thật nguy hiểm lắm lắm
ăn xôi chay thì được
Nghe nói khi nhà nước cho ăn xôi gà thì sắp tới ngày hành...rồi.
Phải không Ct.ly ?


Ối giời ạ !!!! làm nhiều quá, nên đã quên viết tên thi sĩ vào,
thành thật cáo lỗi nhé.

À, cái vụ này ctly không rõ lắm, chắc tại ctly tham ăn, thích có xôi , nấu mí gà c
thấy ngon mà...... chớ tới ngày hành thì ctly khg rõ lắm ...... hihihi

Mong thi sĩ PTM đừng phiền về vụ cố vừa qua nhé
Chúc thi sĩ luôn vui ,
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-11 20:06:52phan thanh minh>
Cảm ơn chị, chúc chị luôn đẹp và mãi mãi dễ thương...
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚT NẮNG BÊN ĐỜI

Gió chăn chiều cô tịch
vàng lơi lả khe mây
hoa vườn người nhan sắc
áo mẹ gầy sương phai...

Mẹ đâu là sỏi đá
sao lăn lóc bến đời
nhưng mẹ là tất cả
trong lòng con mẹ ơi

Mưa đêm về hiu hắt
cánh lá nõn chơi vơi
nước thêm dồn mương trũng
lở bồi sông ngậm ngùi...

Tóc phai màu sương gió
ai cho mẹ nụ cười
nếu đời không còn mẹ
trái đất cũng mồ côi..!
Đăng nhập để trả lời
0