📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Lời nguyền - Mưa cuối phố 🔒

3 trả lời, 1.893 lượt xem — Trang 1 / 1
Nguồn Đac Trưng

LỜI NGUYỀN


Sài Gòn dưới cơn nắng mùa hè như thiêu đốt . Quyên cong lưng trên chiếc xe đạp , mồ hôi vả ra như tắm . Cuối cùng cũng đã tìm ra số nhà đúng như trong lá thư của ông anh ở bên mỹ gửi về . Trong thư nhờ Quyên tìm dùm đứa con gái đã bị thất lạc gần mười ba năm nay . Từ một dịp rất tình cờ ,Anh đã gặp được người bạn thân và cho anh biết tin về đứa con gái của anh hiện giờ vẫn còn sống tại Việt Nam .

Cuộc sống giống như sợi giây mắc xích , liên kết móc nối vào nhau . Rất mơ hồ đã trở thành một sợi dây dài . Mà người ta gọi đó là sợi dây định mệnh . Hai chữ định mệnh , thường hay nối theo sau những điều buồn bả , thường nói tới sự bất hạnh hay khắc nghiệt cho mỗi số phận của con người, hơn là nói tới niềm vui và hạnh phúc . Và Quyên cũng chỉ là một cái móc xích , nằm trong sự nối kết vòng dây của định mệnh .

Quyên dừng lại trước ngôi nhà củ kỷ , nằm khuất trong một con hẻm ở quận Tân Bình . Số nhà ghi rất rõ ràng và chính xác ,chị có dang vẽ hấp tấp với tâm trạng thật vui , khi nghỉ mình giống như một sứ giả đang mang tới sự may mắn cho một số phận hẩm hiu .Đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa củ kỷ được ghép lại bằng ba thanh gổ đơn sơ , tiếng động của chiếc bản lề mòn rỉ vang lên .Trên thềm nhà, một cụ bà , tuổi cũng khá cao , bên cạnh bà là một bé nước da đen đúa , thân hình ốm gầy trơ xương . Họ ngồi đan những chiếc rổ mây , làm gia công cho tại nhà để kiếm sống qua ngày với những đồng lương rẽ mạt .Quyên có linh cảm thật bén nhạy,biết ngay đó là đứa con rơi mà anh cô muốn tìm .

Hai ánh mắt cùng ngước nhìn lên khi thấy có người lạ mặt . Quyên bước vào bên trong sân nhà rất tự nhiên . Nói ngắn gọn về mối quan hệ giữa mình với cháu bé trong niềm vui hân hoan . Rồi chị ngồi sà xuống bên cạnh bà cụ , nắm lấy tay bà với những lời chúc lành tốt đẹp . Trên hai gương mặt ,một già , một trẻ rạng rỡ nụ cười với những câu hỏi dồn dập .Làm cho Quyên vui lây ,chị trả lời tỉ mỉ những gì họ muốn biết về Ba của cô bé mà chị cũng vừa được biết tên là Thy .

Bà cụ nắm chặt tay Quyên , miệng mếu máo nói với hai dòng lệ chảy dài trên khoé mắt
__ tôi luôn cầu xin với đức chúa , ngày nào cháu Thy gặp lại cha , tôi nguyện sẽ về phụng sự bên Chúa .

Quyên nhìn thấy vóc dáng khẳng khiu của cháu mình thật xót xa . Bởi trong lúc mang thai cháu , Mẹ cháu sợ xấu hổ vì tội chửa hoang ,nên đã lấy dây vải nịch chặt lại . Năm lần bảy lượt muốn đi phá thai . Nhưng bà cụ nhất quyết bắt phải giử lại, vì bà rất tin tưởng ở sự trừng phạt khi một người làm ra chuyện mất lương tâm ,đạo đức , bà không muốn sau khi chết đứa con gái khờ dại đã đặt tình yêu không đúng chổ, phải đi về địa ngục chịu tội .
Bà hứa sẽ chăm sóc đứa bé khi bắt đầu lọt lòng , để cho người mẹ trẻ rảnh rang làm lại cuộc đời .Và đứa bé đã sống bên cạnh bà suốt mười lăm năm trôi qua , trong sự nghèo nàn khốn khó .
Hai kẻ tạo ra hình hài đó , người đàn ông bỏ đi ra nước ngoài và hầu như đã quên mất đi người thiếu nữ , đã vì mình dại khờ nông nỗi .
Còn người đàn bà mang cái bào thai thì đau đớn xấu hổ và luôn mặc cảm , đã quay lưng lại trút sự thù hận trên đứa con vô tội .

Đang ngồi trò chuyện không bao lâu ,bỗng dưng bà cụ cảm thấy nhức đầu , xin vào bên trong để nghỉ ngơi . Cũng vừa lúc đó cô Hương , con gái bà về tới . Hương cũng mừng rỡ vô cùng khi nghe Quyên nói về tin tức về ba của cháu Thy . Quyên thấy sứ mệnh của mình coi như đã hoàn tất .Đứng lên chào , vuốt tóc cô cháu gái sau khi hứa hẹn sẽ trở lại lần nữa , để cùng nhau lo giấy tờ cho cô cháu khi người anh đã có ý định muốn bảo lãnh cháu sang Mỹ để đoàn tụ .

Vừa về tới nhà , em gái Quyên cho hay , nhà Cô Hương vừa điện thoại tới . Cho Biết bà cụ mà chị vừa trò chuyện mới đây đang bất tỉnh hôn mê . Quyên rụng rời tay chân , tâm hồn bấn loạn ,cũng may chồng kịp vừa về tới . Thế là vợ chồng Quyên quay ngược trở lại Tân Bình .
Trời lại đổ ào mưa xuống , ngồi sau lưng chồng lòng nao nao run sợ , linh cảm cho chị biết là sẽ có chuyện không may .
Trước sân nhà bà cụ bây giờ đã có thêm vài ba người . Tất cả điều cuống quít như nhau , họ không biết phải làm như thế nào , chỉ biết cạo gió xoa dầu cho bà, trong cái đầu óc đơn giản của họ , họ nghỉ rằng thì bà chỉ bị trúng gió mà thôi .

Chồng Quyên nhanh nhẹn hơn , không cần nói vội vã gọi taxi đưa bà cụ vào nhà thương cấp cứu . Bà nằm trong đó cứ vẫn hôn mê , sau khi nhà thương đã làm đủ mọi cách để giúp bà tỉnh lại . Nhưng tất cả chỉ hoài công , bà vẫn nằm như cái xác chết , toàn thân lạnh ngắt , duy chỉ có nhịp tim còn thoi thóp . Nói về khoa học , thì bà đã quá vui mừng khi biết điều cầu nguyện bao nhiêu năm qua của mình biến thành sự thật , nỗi vui tác động quá mạnh mẽ , khiến Bà bị chấn động một cú sốc lên nảo bộ gây nên sự hôn mê . Còn nói về sự vô hình của trời đất . Thì Chúa đã gọi Bà về trời sau khi lời nguyện đã trở thành sự thật .

Mọi việc xảy ra như một cơn ác mộng . Sau cái chết của bà cụ ,Quyên luôn bị ám ảnh và hay tự trách , giá như mình đừng mang cái tin đó tới thì chuyện đâu có xẩy ra nông nỗi như thế . Chị mang mặc cảm như mình là người thật xui xẻo, đã mang cái sứ mệnh ghê sợ của thần chết đi đến cướp đi mạng sống của bà . Từ đó Quyên bắt đầu nghiên cứu qua sách vỡ .Chị rất tin tưởng vào thuyết luân hồi .Sự vay trả không hẹn vào kiếp sau , mà có thể trả ngay trong kiếp mình đang sống .

Ít lâu sau Quyên cùng chồng và các con , qua Mỹ theo diện đoàn tụ . Đời sống đầy lấp cả thời gian , chuyện gia đình có quá nhiều điều để lo lắng sắp xếp .Tuy không ở cùng chung một tiểu bang với nhau . Nhưng những khi hỏi thăm anh trai , chị cũng hay nhắc về việc bảo lãnh cô cháu gái . Anh cũng trả lời cho qua loa , và biết anh không muốn bàn tới nữa nên Quyên cũng im lặng luôn .Hai mươi năm trôi qua ,chị nhiều khi cũng hay nghỉ ngợi, chẳng hiểu vì sao mà cháu Thy vẫn chưa qua Mỹ được ,có thể vì lý do giấy tờ khai sanh rắc rối , hay vì Thy là đứa bé tật nguyền từ trong bụng . Cháu bị một cánh tay rút nhỏ ,bỡi hành động thiếu ý thức của người mẹ . Đứa con tật nguyền sẽ làm anh xấu hổ chăng ? . Từ đó trong gia đình không ai còn nhắc qua chuyện lo cho bé Thy đi Mỹ nữa . Coi như đó là một lỗi lầm cần phải chôn kín sau khi anh đã lấy vợ .

Anh đã lập gia đình ở Mỹ , anh có hai đứa con trai . Đứa con đầu rất tài giỏi , nhưng làm bất cứ chuyện gì ,cứ chờ tới giờ phút cuối coi như tiền mất trắng tay . Chuyện không ngừng lại mà cứ nối tiếp một cách lạ lùng . Về đường hôn nhân thì cứ dang dỡ tới mấy lần cũng chưa nên gia thất .
Còn đứa con thứ hai , bị mắc một chứng bịnh hoang tưởng , lúc nào cũng mang ý tưởng như có ai đó đang rình rập muốn giết mình , luôn luôn mang cảm giác như bị bót cổ họng ,sống trong sợ hải hồi hộp lo âu khiến cho cơ thể bị suy nhược trầm trọng .
Trên nước Mỹ , gia đình anh cũng thuộc vào thành phần trung lưu .Tiền của vào cũng nhiều , nhưng cứ đi ra bằng những ngỏ ngách không hợp lý .Những vụ kiện tụng cỏn con , những chuyện đền bù kỳ cục . Cứ thế mà đồng tiền lần lượt rũ nhau đi ra khỏi nhà anh một cách lạnh lùng thản nhiên .
Tất cả những gì xảy ra, bao trùm phủ xuống gia đình anh , giống như một tấm màn đen cộng với một lời nguyền rũa nào đó thật độc địa .

Định mệnh của đứa bé vẫn còn rất đáng thương . Người Mẹ sanh ra đứa con tật nguyền , bỏ con đành đoạn đi lấy chồng với niềm hạnh phúc riêng tư . Không hề biết tới sự sống chết của con gái mình ra sao . Người cha đang sống ở một nơi vật chất đầy đủ ,rõ ràng biết đứa con sống trong sự nghèo đói cũng làm ngơ không muốn quan tâm đến .
Chỉ còn người dì của Thy ,dẫu có thương cháu cách mấy, nhưng đời sống ở quê nhà đói khổ , nương tựa vào kinh tế của bên nhà chồng .Làm sao có thể cưu mang nỗi cháu của mình trước lòng dạ ích kỷ của thói đời .
Từ khi bà ngoại mất ,Thy như cánh bèo dạt trôi giữa tình người lạnh nhạt , sống trong sự bố thí của những người chung quanh . Khi tới tuổi trưởng thành,không ai còn biết cháu ở nơi đâu . Sau một thời gian đã tạm ổn cuộc sống , Quyên cho người dò la tin tức về cô cháu gái .Nhưng Thy giống như cánh bèo đã cuốn trôi theo dòng nước về đâu biệt dạng .

Người sống có thể tha thứ , không chấp nhất về những lời hứa hẹn . Nhưng người chết , họ sẽ nhớ hoài ,họ mang xuống tuyền đài , khắc cốt ghi tâm mãi mãi không quên . Có lẽ ngày nào đứa cháu gái bất hạnh của bà cụ , chưa gặp lại người cha . Lời nguyền của bà cụ , sẽ mãi mãi là một ám ảnh nặng nề cho gia đình của anh . Bỡi một lời hứa không thực hiện ...



mưaphốnúi
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-14 15:59:48Ct.Ly>
Phương Thảo Nguyên -

MỘT  LỜI  CHO ANH



                             ***
 
Nếu nếu ngày mai ấy chúng mình xa nhau
Em xin muôn kiếp yêu anh mà thôi!


 
Hai câu này trong bản nhạc vưà gửi đi cho anh.Hôm này ngày cuối tuần , mau như bong bóng bay!
Nhưng em lại sợ, vì bong bóng mau vỡ quá , mà em chỉ muốn giữ lại hoài những kỷ niệm , dù ít ỏi cũng vẫn qúi với em.
Em nghe lại bài thơ lộng nhạc hoa pensée cho em, có cảm tưởng bài thơ này không phải cuả chính mình ,vì những cánh hoa và nhạc làm những câu thơ sống động, ví dụ:


Hoa pensée anh lang thang Bầu Vá
Hoa cúc vàng anh nôn nức qua sông!


  em nhìn ra   cảnh anh đang vội vã băng qua cầu Trường Tiền để gặp em một sáng nào đó trong kỷ niệm ! Em nhớ một khuôn mặt , khuôn mặt anh mười chín tuổi! dễ thương, thư sinh , tóc chải gọn gàng, trong bộ áo chemise trắng quần xanh đậm . Anh luôn luôn có nụ cười dịu ấm  , giọng nói dịu dàng trầm thật trầm làm người nghe thấy lòng mình gợn lên những nỗi vui không tên.
Anh đưa em đi qua Lò Rèn, rẽ về An Cựu , ngang cung An Định , anh hỏi em nhà cũ cuả em đâu để đi ngang nhìn , ngôi nhà đã đổi chủ từ lâu, từ ngày mẹ em bớt bịnh, ba bán căn nhà nhiều kỷ niệm tuổi thơ em để về lại Bàu Vá ở với ông bà.Trước nhà, giàn hoa tím ngày xưa mẹ trồng, từng chùm hoa treo lòng thòng , mỗi lần có gió thổi, vẫn đong đưa qua lại làm mấy chú  ong bầu và bướm đủ màu tức giận vì không đậu được trên cánh, yên tĩnh để hút nhụy mà phải lượn lên lượn xuống theo hoa.
Cũng không còn con chó Guga cuả em ngày xưa nưã, mà giờ chỉ còn con chó caniche nhỏ xíu chạy ra sủa , thứ chó cuả mấy bà nhà giàu dễ ghét anh hay thường nói !
Tay trong tay, mình lang thang qua dòng chuá Cứu Thế, đi mãi qua những nhà cuả mấy người Pháp ở hồi xưa, mỗi lần đi học về, em với mấy đưá bạn hay lượm mấy trái sấu xanh tròn và sần sùi như những trái chanh còn bé.
Em hay kể anh nghe tụi em hay nhảy rào vô trường bằng cưả sau, nhiều bưả bà giám thị thấy được là phải chẩu nhanh đề khỏi đi phạt.
Em nhìn anh ,
 anh hỏi:
_Sao em nhìn anh ? bộ mặt anh dính lọ nghẹ hả?
_Không, tại em thích nhìn,thế thôi!
Tay  anh bóp chặt bàn tay em , chiều cảm xúc.Cái nắm tay thật chặt cuả anh làm em hiểu là anh "existe " thật chứ không phải em đang nằm mơ.
Và em cũng không hiểu anh đã chọn và yêu em từ lúc nào?
Có phải từ hôm em bị mắc mưa , đứng trước cổng trường , quần áo ướt và lạnh, em đứng run lập cập; một tay xoắn lấy vạt áo một tay ôm cặp sách ngang ngực để chắn gíó; thì anh và mấy người bạn anh đi ngang , anh đang nói chuyện , đi thẳng vài bước, tự dưng anh quay lưng lại, thấy em, anh chạy vội lại hỏi:
-Uả, em không có áo mưa ?
Em dạ, vì đáng lẽ người nhà đến đón nhưng chưa thấy .
Anh hỏi nhà em ở đâu , em nói Bầu vá.Và anh chia tay mấy bạn , rồi nói anh sẽ đưa em về , anh mở áo mưa và che cho em.
Anh đưa em về đến ngõ , hai đưá cùng ướt như chuột lột, nhưng em cũng quên thẹn thùng vì lạnh quá, vả lại sau đó nghĩ lại ; ồ, mình còn nhỏ quá, anh ấy đâu thèm để ý!
Nhưng từ đó; bao nhiêu bận đưa về khác, bao nhiêu bài thơ hay anh đã đưa tay và tiếp nối là những ánh mắt dịu hiền cuả anh đọng trên mặt em. Và em nghĩ :
-Dù ngày sau có ra sao , em vẫn là cuả riêng anh.!!
............................
Sàigòn, bao nhiêu năm sau.
Hôm nay chiều thứ bảy, nắng SG rực rỡ, kèn xe cộ ầm vang cả phố xá . Thiên hạ đưa nhau đi mua sắm, thiên hạ đi bát phố, đám trẻ chưng diện đủ màu sắc; mặt mày vui tươi, những nụ hôn vội bên lề đường nhưng kín đáo.
lần đầu tiên từ bao nhiêu năm Hạnh trở lại quê hương , cái gì cũng khác, đường phố mang tên lạ, không khí ngạt thở cuả đủ thứ xe , xe hơi , xe gắn máy, xe hàng , xe đạp làm Hạnh khó chịu, Hạnh bảo bạn
Nga à, hay đi chỗ khác đi , mới về hôm qua vưà mệt vưà bị khác giờ giấc Hạnh chịu không nỗi .
-Nhưng mày muốn đi đâu ?chiều thứ bảy không lẽ trả mày lại khách sạn ? Thôi hay mình đi ăn đi, tối nay anh Lộc đi làm ra , hẹn đến đón tụi mình đưa đi nghe nhạc sô đó, coi cho biết, thấy mày ở ngọai quốc về mà tao thấy mày ù lì quá !
Hai đưá dắt nhau vào tiệm phở 2000 góc chợ Bến Thành . Ăn xong, trả tiền , Nga bốc điện thoại gọi chồng . Lộc đến đúng giờ , Lộc hỏi Nga :
-Em định đưa Hạnh đi đâu  nghe nhạc tối nay ?
- Đến Blue Ginger đi anh, em sẽ giới thiệu cho Hạnh bạn anh, anh chàng ca sĩ có tật nhưng có giọng hát làm lịm lòng người và tiếng đàn vĩ cầm xé tim  người nghe.
Phòng trà Blue Ginger nằm phiá sau nhà ga cũ, gần đường Hàm Nghi. Phòng trà tuy nhỏ nhưng ấm cúng, giàn nhạc chơi những bản nhạc tiền chiến êm dịu trong lúc đợi ca sĩ đến.
Hạnh nhìn quanh, thiên hạ vào đây là những người có máu nghệ sĩ, có tai nghe nhạc chứ không phải đám người đến các vũ trường để uống rượu, đấu láo, tán gái hay nhảy đầm.
Lâu lắm rồi , Hạnh không được gặp lại không khí dịu dàng cuả phòng trà ngày xưa cuả SG. Thật ra, ngày đó Hạnh còn trẻ quá để bố mẹ cho Hạnh đi đêm , dù với bạn, nếu không có vài thứ bảy bố cho Hạnh theo Bích đi nghe concert nhạc cổ điển, hay vài lần ngoại lệ, anh chị con cô Hạnh đến xin bố mẹ cho Hạnh đi phòng trà hay theo anh chị đi đánh billard;uống nước.
Tiếng Lộc cắt đứt quãng suy tư Hạnh
- Hạnh muốn uống gì? hay ăn kem nhé. Kem ở đây ngon lắm.
- gì cũng được anh !
Trở lại hiện tại; Hạnh nhìn Nga và chồng tay trong tay , âu yếm; lòng Hạnh chùng lại:
Bây giờ anh đang ở đâu ? có còn nghĩ đến Hạnh không?Mà nếu anh không còn nhớ, em cũng không có quyền hờn giận anh mà.Anh có gia đình, còn em vẫn lông bông như ngày xưa.
Tuổi mười chín cuả anh và tuổi trăng tròn của em xa lăng lắc. Mùa hạ đầu tiên nào anh gặp em giữa cơn mưa bên cổng trường; anh đưa em về, rồi anh thương em, cho đến hè cuối em đi học xa tuy không phai mờ trong tim và lần em gặp lại anh tình cờ bên trời Mỹ thật ngắn ngủi đã làm cho "hòn đá tên Hạnh "( bạn bè , những người theo đuổi Hạnh vẫn gọi Hạnh như vậy )tan thành nước, nhưng dòng sông đó vẫn trôi đi theo ngày tháng, vì Hạnh không muốn tìm cơ hội để gặp lại anh , vì sợ gặp lại; Hạnh sẽ không còn can đảm trở lại sống đời bình thường mọi ngày, mà Hạnh , Hạnh cũng không muốn cái nỗi đau vật vã đó đeo đuổi Hạnh hoài. mặc dù Hạnh biết cho đến ngày Hạnh chết, hình bóng anh vẫn thấp thoáng quanh tim mình.
Blue Ginger 11h đêm. Phòng trà gần như đầy người , lấp loáng dưới những ánh đèn màu xanh tím trên sân khấu và mờ mờ cuả gian phòng , tiếng hát cuả người ca sĩ bạn Lộc thật thu hút lòng người nghe, tiếng vĩ cầm anh ta đưa Hạnh vào một thế giới vô hình nào đó. Hạnh quên mất mọi người xung quanh, Hạnh quên luôn hai người bạn. Tiếng hát và bản nhạc đưa Hạnh về 5 năm trước ở thành phố không mưa , chỉ có nắng vàng , nỗi nhớ người xưa lại vùng dậy, không cho Hạnh kịp thì giờ ngăn chặn lại
Một bàn tay người lạ đặt lên vai Hạnh /
-Hanh ?
Tiếng nói quá quen thuộc, Hạnh quay lại, sững sờ!
-Anh !Chỉ thốt được tiếng " anh ", giọng Hạnh tắt nghẽn, cả người Hạnh run lên trong cơn sốt bất chợt.
- Uả , Văn về SG từ hồi nào ? Sao không gọi cho moa ?
- Moa trở về VN đã hơn hai năm nay rồi !
- vậy gia đình cậu đâu ? có về chung không ?
..................
Hạnh không nghe anh trả lời, anh bắt qua chuyện khác với Lộc.Hạnh im lặng, nhìn anh.
Lộc giới thiệu Văn với Hạnh:
- đây là anh Văn, bạn đồng nghiệp cuả anh ngày xưa , học cùng trường , ăn cùng mâm, chỉ có không ngủ cùng giường thôi; Lộc đuà.
Lộc tiếp :
Văn và Hạnh có quen nhau ?
- Quen lâu rồi , từ ngày xưa ở Huế!Văn kể chuyện Văn quen Hạnh như thế nào, Hạnh chớp mắt, cảm động, yên lặng nghe chuyện xưa.
Nga bấm tay Hạnh , hất hàm , như muốn hỏi:
-À! ra thế , hèn chi cô mãi ở giá đến giờ ?
Hạnh khe khẻ gật đầu, ngón tay Hạnh bấm lại tay Nga.
- Văn quay sang:
-Còn Hạnh ? Sao lại ngẫu nhiên đến thế?
- Dạ, em vưà mới về SG hôm qua , ở chơi đến cuối tháng vì chỉ có 4 tuẩn lễ phép mà thôi.
Hạnh nhìn Văn. Anh hiểu dù em không hỏi!
-Anh trở về Huế đã hơn 2 năm, Huế thích hợp với con người cuả anh hơn.
Văn nhìn Lộc:
Moa hiện đang làm việc ở Huế, moa mới vào SG mấy ngày nay thăm mấy thằng bạn cũ cũng vưà về chơi, moa thích Huế , đi làm ngày hai buổi , không khí còn trong lành và không nhộn nhịp như SG, nhưng hơi buồn vì kỷ niệm còn đầy quá, nói với Lộc nhưng mắt anh lại nhìn em. Như vậy anh cũng như em bây giờ? cô đơn ?
Văn ơi, nhưng anh cứ để như vậy đi, cứ để Hạnh xa anh như ngày xưa đến bây giờ nghe. Đề cho sông Hương vẫn trôi lặng lẽ, để cho gió qua Trường Tiề đếm đủ mười hai nhịp, để cho anh còn nhớ hai vạt áo em bay mà anh có lần đã nói
:-Hạnh nhìn kià, hai vạt áo em đang hôn nhau .Đề cho rừng sim còn trái chín và núi Ngự vẫn còn thân cây thông già anh đã khắc hai chữ VH đan nhau.
Nhưng anh cứ ở đó đi, sẽ có ngày Hạnh trở về lại Huế, thăm anh, nhưng còn cây soan cũ nhà Nội người mua đã chặt mất , anh sẽ tìm đâu ra cho em chùm hoa tím nưã hả anh ?
Còn anh ? Em thấy anh khác nhiều, tóc anh bạc hẳn, tay run run ? hay vì anh quá xúc động ?, liệu ngày em về lại Huế lần sau anh còn nắm nỗi chiếc khăn tay lau mắt cho Hạnh không hả anh ?
Lộc biết ý, đứng dậy rũ Nga đi ra cưả đốt thuốc hút choHạnh và Văn thoải mái.
-Bao giờ Hạnh về lại bên ấy ? Anh còn gặp lại Hạnh không ?
- Dạ không, vì mai sáng Hạnh đi Tàu với chị Nga hai tuần, sau đó em đi Phú Quốc với gia đình cho đến ngày về.
-???
- Thôi anh, Nắng vàng chỗ anh ở đã làm Hạnh xơ xác một lần rồi, quá đủ rồi anh.
Nếu còn duyên Hạnh và anh sẽ còn gặp lại. Tối nay gặp lại nhau , cũng là duyên số đó anh.
Anh biết , từ muà hạ cuối Hạnh đi học xa anh, Hạnh đã hưá với mình là Hạnh vẫn cuả anh mãi mãi, đù đời này hay cả luôn mai sau , Hạnh vẫn giữ lời hưá đó.
Văn đưa em ra cưả chào anh Lộc và Nga, em sẽ lấy taxi về một mình , ngày mai Nga và em sẽ ra sân bay sớm.
Trời đêm SG , ít người hơn , không khí bớt ngột ngạt như ban chiều, trên cao, sao đêm vẫn lấp lánh, chỉ có những ngọn đèn đường vàng hơi mờ sương, hay tại mắt Hạnh nhoà ......................
 
đh
0
MỘT TRỜI YÊU THIẾT THA

Phạm Thiên Thu

I.

Chợ  vùng cao những ngày cận tết thật tấp nập, hàng hóa để tràn đầy ra cả phía ngoài,, không thể nào dọn hàng vào trong để khóa cửa sạp, chủ hàng nào cũng như nhau, đến tối vẫn còn để đèn, bán cho tới khi mệt mỏi quá thì phủ bạt lên hàng hóa và kê ghế bố ngủ để canh hàng, và đúng là cũng quá mệt đến không còn sức mà về nhà dưới cái lạnh chẳng mấy dễ chịu của cao nguyên những ngày cận tết này
 
Những hôm trước thì đứa con trai và con rể ngủ để canh hàng, Sáng mai đứa con trai thi học kỳ môn toán, vừa muốn con nghỉ ngơi, lại không muốn ở cạnh vợ vào lúc này nên Hưng dành phần việc ngủ lại chợ để canh hàng cùng đưa con rể- Chàng nằm phía bên trong sạp, đứa con rể nằm phía ngoài, khoang sạp chật chội, nhưng ấm áp, Hưng thấy thoải mái hơn nằm trên chiếc giường nệm êm ái, nhưng luôn tràn ngập tiếng cằn nhằn của vợ- Phải công nhận một điều Lê là người phụ nữ đảm đang, biết thu vén việc nhà và khôn ngoan một cách đáng nể, nhưng cũng  chính vì sự khôn ngoan nhiều đến quá quắt của Lê mà nhiều khi Hưng thấy ngột ngạt như bị cầm tù- Anh chị em ruột của Hưng kết án anh quá nhu nhược, còn gia đình bên vợ thì khen anh hiền- Riêng Hưng, chàng cũng không biết mình như thế nào, kể từ sau ngày thông nhất đất nước, giống như bao bạn bè đồng trang lứa, chàng bỗng trở nên vô dụng và tầm thường trong mắt vợ mình, bởi “vì trai thời loạn, gái thời bình”, chàng trở thành trai thời bình bại trận nên đành như thế chứ biết sao, thực ra nếu cửa hàng này không có bàn tay của chàng cùng chung sức, không có chàng quần quật nai lưng bưng vác chở hàng, không có chàng cùng chung tay thu vén, liệu nó có được như thế này hay không, nhưng thôi… nhịn vợ một chút thì cũng có chết thằng tây nào cơ chứ… và cứ như thế mà dòng đời cuốn trôi- Lâu lắm rồi Hưng chẳng còn viết lách hay làm thơ… thậm chí chàng còn đánh mất luôn cả thú tiêu khiển duy nhất là đọc sách, nếu có đọc chăng lại là tờ báo công an với những tin tức về chuyện cảnh giác lừa gạt, hay buôn lậu, hiếp dâm, phản động gì đó….
 
Thế mà chiều nay, người chàng như run lên vì bất ngờ và xúc động khi nhận được cú điện thoại không bao giờ chàng dám nghĩ tới  đó, và cũng chính vì cuộc gọi đó đã khiến Hưng tránh nằm gần vợ vào đêm nay, mặc dù nằm cạnh thì cũng chẳng còn gì với nhau, nhưng dù sao Hưng cũng muốn có được phút giây riêng tư để chàng có thể sống lại với cảm giác nôn nao ngày nào của chàng trai tỉnh lẻ 17 tuổi, lần đầu tiên thấy tim mình rung động bởi cô bé hàng xóm mới bước vào tuổi 13- Hưng không bao giờ quên câu thơ của  Nguyên Sa, mỗi khi nhớ đến cô bé, mối tình đầu thầm lặng của riêng chàng.
 
“Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba”
 
 Và cho dù sau này, khi  chàng đã trải qua dăm ba cuộc tình say đắm  đến nỗi quên cả lối về hay khi gặp và yêu Lê, cưới Lê làm vợ, nhiều khi nổi hứng bất tử  chàng vẫn kể cho Lê nghe về những cô người yêu cũ , đôi khi cũng khiến vợ nổi ghen với những cuộc tình sôi nổi đó, nhưng riêng mối tình đầu này thì không bao giờ chàng hé môi với vợ- Thỉnh thoảng trong nhưng lúc buồn hay quá chén với bạn bè, Hưng có nói “ ngày xưa, khi còn trọ học ở một thành phố biển, đối diện nhà có một cô bé mắt tròn xoe, rất dễ thương, và tôi đã yêu cô bé đó rất nhiều…” và chỉ có thế không hơn không kém, chưa bao giờ chàng dám thú nhận với ai ngoài bản thân mình rằng, cho đến tận bây giờ chàng vẫn còn thấy lòng rưng rưng thương nhớ mỗi khi nhớ về cô bé, 40 năm rồi, chàng đi biệt khỏi thành phố đó, nghe đâu sau này cô bé vào SG học đại học và oái oăm thay lại trở thành người yêu của ông anh ruột thứ sáu của chàng – Đó cũng chính là lý do chàng dấu biệt cô bé trong một góc của trái tim mình- 
 
Thế mà chiều hôm  nay, trong lúc đang giúp Lê chuẩn bị bữa tối thì chuông điện thoại reo, bình thường thì Lê hay dành phần trả lời điện thoại, nhưng lúc đó Lê đang bận tay làm cá, và chàng thì đang đứng gần điện thoại nên Lê nói vọng qua, “ anh trả lời đi, chắc chị Quyên gọi đó, hồi chiều chị có gọi ra chợ, em có nói để chiều về ”
 
- Alo. . .  giọng  của một người phụ nữ lạ vang lên ngập ngừng  bên kia đường dây, “ cho tôi hỏi thăm, đây có phải nhà ông Hưng không ạ! ”
 
- Vâng, phải rồi- Chị muốn gặp ai
 
- Vui lòng cho tôi gặp ông Hưng
 
- Tôi đây- Hưng vội trả lời và không dưng thấy trong lòng hồi hộp như có một điều gì rất lạ đang xảy đến với mình, chưa bao giờ có một  giọng phụ nữ nào có vẻ ngập ngừng như thế khi nói chuyện với Hưng qua điện thoại như thế.
 
- Ông có đúng là Hưng ngày xưa học ở Qui Nhơn không ạ ? Hưng hấp tấp trả lời.
 
- Đúng, tôi là Hưng ở QN- Giọng nói bên kia có vẻ như hơi bối rối, hỏi một câu nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn.
 
- Ngày xưa ở QN ông có bạn bè không ? – Đến lúc này thì Hưng hiểu người bên đầu dây kia đang bối rối- Chàng cũng trả lời ngay.
 
- Có chứ, ở QN thì tôi có rất nhiều bạn.
 
- Ông có ở  đường Hai  Bà Trưng chứ ? Đầu dây bên kia chưa kịp nói thêm chữ nào thì Hưng đã vội reo lên.
 
- Thuyên , có phải Thuyên  không ?
 
- Dạ, em là Thuyên đây, anh là Hưng phải không ? Lê vứt đại  mấy con cá vừa rửa xong vào rổ, chạy lại bên Hưng hỏi dồn “ai đó, ai đó”- Hưng khoát tay ra hiệu bảo Lê yên lặng, và chàng tiêp tục câu chuyện với người  vừa được gọi tên là Thuyên bên kia đầu dây, thế nhưng cũng không nói được gì nhiều ngoài việc ghi số điện thoại và hỏi thăm do đâu mà  biết được số phone  của Hưng mà gọi, ai cho và có khỏe không, đang làm gì. ..  Người bên kia cũng chỉ trả lời vắn tắt và cho biết câu chuyện rất dài, có dịp sẽ kể sau và ngần ngại một lúc Thuyên cũng hỏi thăm Khánh, người anh thứ sáu của Hưng và chắc chắn đó cũng là mối tình đầu một thời của Thuyên
 
Trong bữa ăn Lê gặng hỏi Thuyên là ai mà chẳng bao giờ nghe Hưng nhắc đến, Hưng trả lời cô bé láng giềng năm xưa, nhưng hình như không thỏa mãn với câu trả lời này nên Lê cứ gặng hỏi mãi, chẳng đặng đừng Hưng phải nói “ người yêu của anh Khánh….” Lê vẫn chưa thôi thắc mắc nên khi  xong bữa cơm, lúc hai người ngồi xem tin tức và uống nước trước khi Hưng ra chợ phụ trông hàng cho hai vợ chồng đứa con gái về ăn cơm, Lê vẫn chưa buông tha, biết là đêm nay thế nào cũng không thể ngủ yên với tánh tò mò của vợ nên Hưng đã dành ra ngủ canh hàng thay cho đứa con trai, và nhất là để có được một chút riêng tư hầu nhớ về tuổi 17 vụng dại một thời của mình.
 
II.
 
Nằm co ro trong chăn, Hưng mơ màng nhớ đến từng nụ cười , ánh mắt ngây thơ của Thuyên, ngày đó Thuyên còn nhỏ, nhưng lại học chung lớp tiếng Anh với Hưng, Khánh và Hiến, lớp chỉ có bốn anh em, do một người bạn thân với anh rể của Hưng làm ở đài kiểm soát không lưu phi trường QN là anh Từ dạy cho bốn đứa trên căn gác của anh , phía bên trên nhà của anh rể Hưng, Thuyên học rất giỏi, nhất là phần pronunciation và speaking, Lớp học là  bàn làm việc của anh Từ, anh ngồi ở một đầu bàn, bốn đứa chia nhau ngồi hai bên, Thuyên và Khánh ngồi cùng  phía, Hưng và Hiến ngồi phía đối diện, Cha mất sớm, mẹ buôn bán ở quê nên Khánh và Hưng được các anh chị phụ mẹ nuôi  cho ăn học, lúc đó Hưng đang ở với ông anh thứ tư ở Cần Thơ, Khánh ở với chị ba và anh rể ở QN, khi anh tư thuyên chuyển xuống Cà mau thì Hưng được chị ba đón về QN, khánh là bạn thân của anh trai  Thuyên , nên Khánh và Thuyên rất thân, riêng Hưng thì tình thân đó không có được như hai người, nhưng ngay khi gặp Thuyên lần đầu tiên trái tim trai 17 của Hưng như muốn ngừng đập, một luồng điện chạy rần rật trong người Hưng khi cô bé chạy lại cầm tay Hưng kéo vô nhà với môt thái độ thật chân thành và trẻ thơ.
 
Lá thư tình đầu tiên Hưng gửi cho cô bé được để trong quyển sách tiếng Anh “Direct Method” đã không hiểu bằng cách nào lại nằm trong tay Khánh, khi anh trai hỏi có phải Hưng gửi thư tỏ tình với Thuyên không, thì quả tình Hưng không dám trả lời tiếng nào, vì Khánh lớn hơn Hưng cả 5 tuổi nên lúc đó Hưng rất sợ anh mình- Sau đó Hưng có mang máng biết được chuyện Khánh và Thuyên yêu nhau, nhưng khi gia đình Thuyên biết được thì Thuyên bị gửi vào nội trú trường Soeur, anh Khánh cũng vào SG học đại học và sau đó đi sĩ quan Thủ Đức- Hưng cũng bỏ thành phố biển đó đi lính và sau nhiều  năm lang bạt, chàng đã gặp, cưới Lê và định cư luôn nơi quê hương của vợ- Khi Khánh bị thương ở Thanh An về Bảo Lộc dưỡng thương thì Hưng mới biết  mối tình giữa Thuyên và Khánh tan vỡ là do lỗi của anh mình, bởi cái tính bay bướm của anh mình- Hưng đã giận anh đến độ không muốn nhìn mặt anh mình chỉ vì chuyện phản bội của anh mình với Thuyên, vì mặc dù Thuyên có không yêu mình đi nữa, Hưng không bao giờ muốn Thuyên bị một người đàn ông nào làm thương tổn, và cho đến tận lúc đó Hưng mới nhận ra rằng, tình yêu đầu tiên Hưng dành cho Thuyên  đã không bao giờ phai nhạt mà nó chỉ ngủ yên trong tim chàng đó thôi.
 
III.
 
Vậy là sau nhiều lần liên lạc với Thuyên công khai cũng như không cho vợ biết ( phải ra bưu điện gọi, mỗi khi tranh thủ ít thời gian trên đường từ chợ về nghà nghỉ trưa ) Hưng và Lê đã đồng ý mời Thuyên mùng ba tết lên nhà Hưng Lê chơi (vì mùng bốn Lê đã mở cửa bán hàng lại)- Thuyên có đề nghi, “ chừng nào em lên trên đó, anh em mình sẽ đi uống café và nghe nhạc có được không, lâu lắm rôi em không ra quán uống café, vả lại em có nhiều chuyện cần hỏi thăm anh, ở nhà em sợ không tiện lắm”, mặc dù không nói rõ, và Hưng cũng không hỏi, nhưng Hưng biết chắc chắn, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh anh sáu của chàng mà thôi- Khi Hưng nói với Lê điều này thì Lê không đồng ý, viện lý do, đây là một thị trấn nhỏ, dù Hưng không  danh giá gì, nhưng nhiều người biết Hưng là chồng của Lê, nhiều người nể trọng vì tính hiền lành và đàng hoàng của Hưng, không thể để có lời đàm tiếu, mặc dù Lê biết Thuyên là người yêu của anh Khánh- Thế nhưng Lê cũng đồng ý cho kê một bàn nhỏ trên sân thượng để Thuyên và Lê ngồi nói chuyện riêng tư.
 
IV.
 
Mãi đến gần một giờ trưa Thuyên mới đến được nhà, khi nghe tiếng chuông gọi cửa Hưng đã cố dằn lại niềm vui và sự hồi hộp để không tạo nên sự nghi ngờ không cần thiết cho Lê, chàng bảo đứa con ra mở cửa, nhưng thằng bé thật dễ thương khi từ chôi và nhường công việc này cho Hưng- Thuyên không có nhiều nét thay đổi lắm so với trí tưởng tượng của Hưng về nàng trong những ngày tháng đã qua, nhưng hình như có hơi” tròn trịa” hơn xưa, nhưng . . . phụ nữ nào lớn tuổi mà chẳng thay đổi cơ chứ- Tuy nhiên, những nét riêng trên khuôn mặt cũng không thay đổi là bao, cho dẫu nếu tình cờ gặp nhau ngoài đường cũng không dễ nhận ra nhau ngay, bước ra sau bêp chào Lê xong, Thuyên lục ba lô lấy ra gói quà bảo là chút đặc sản nơi em ở, Lê rất thích thú về món quà và ngay lập tức chia làm ba phần cho cô em gái và bà chị cả mà Lê đã hẹn chiều nay sang nhà Lê để cùng ăn cơm với gia đình, Lê giục Hưng đưa Thuyên lên căn phòng trên tầng ba mà Lê đã chuẩn bị dành cho Thuyên (mặc dù rất bực vì tính tình quá đáng của Lê đối với mình và gia đình bên chồng, nhưng lần này thì Hưng phải thầm cám ơn sự đón tiếp mà Lê dành cho Thuyên).
 
Khoảng 4 giờ chiều, khi nắng đã hơi dịu, và không khí cũng còn hơi ám áp, thì Lê bảo Hưng     “ anh chở cô ấy vào anh Năm chúc tết và thăm vườn luôn”, quay sang Thuyên Lê giải thích :  “mẹ chị mới mất mấy tháng nay, chị có đại tang nên không đến nhà ai, em cứ đi với anh Hưng cho biết gia đình anh Khánh, theo chị biết thì em chỉ biết anh Hưng và anh khánh thôi “, Thuyên đỡ lời ngay “ dạ, em biết anh chị ba nữa ”- Lê cười nói “ chị quên, hai ông này ở với vợ chồng bà ba mà”.
 
Sau khi gặp anh chị năm, câu chuyện xoay quanh Khánh và những kỷ niệm thời thơ ấu ở vùng quê hương gió cát và nắng gắt đó, khi hai anh em ra về thì trời cũng xẩm tối, đường đất gồ ghề, không bằng phẳng với những “ổ voi “ khiến Thuyên phải bám chặt vào vai Hưng, vừa qua khỏi đoạn đường gâp gềnh, bỗng dưng không hiểu sao Hưng buột miệng nói “ Thuyên này,em có nhớ ngày xưa anh em mình học chung Anh văn buổi tối với anh Từ không ‘ Tiếng Thuyên như gió thoảng qua tai Hưng thật nhẹ “ làm sao mà quên, nhưng sao anh lại gọi chú Từ là anh, em gọi bằng chú cơ mà”, Hưng bật cười trả lời “ thì tại em nhỏ hơn anh chứ sao ” rồi Hưng lại nói tiếp “ anh nhớ hồi đó em rất đáng yêu, hình như cả ba đứa anh đều yêu em “ Thuyên lặng thinh không nói tiếng nào, Hưng lại tiếp-“ không lúc nào anh quên được em, cho dù không phải là luôn luôn nhớ, nói nghe có vẻ mâu thuẫn phải không, thực ra, anh cũng thường tâm sự với mấy người bạn thân về quãng thời gian ở QN, và anh có kể cho họ nghe về một cô bé mà anh rất yêu, nhưng cuối cùng cô bé ấy đã chọn anh của anh vì có lẽ, anh của anh đẹp trai hơn anh, tài năng hơn anh… “ Thuyên vẫn im lặng không nói gì, Hưng thấy mình thật bôi rối và không dưng Hưng thấy mình vụng dại như cậu bé 17 tuổi cách đây hơn bốn mươi năm. . . Hưng cũng im lặng không nói thêm tiếng nào, nhưng rồi tiếng Thuyên đột ngột làm Hưng giật mình “ Anh Hưng, anh cho em ôm anh một chút nghen, một chút thôi, em sẽ ôm từ sau lưng anh, nói xong Thuyên xiết chặt vòng tay quanh người Hưng, má áp vào lưng anh và nói, không phải vì anh Khánh đẹp hay giỏi hơn anh , cũng không phải em không biết anh yêu em, ngày xưa các anh luôn nghĩ em là trẻ con, cứ nghĩ là em không biết yêu, các anh cứ tha hồ kể chuyện bồ bịch trước mặt em, thực ra “nữ thập tam “ mà anh, em đã yêu anh Khánh ngay từ ngày còn là một đứa con nít, yêu ngay lần đầu tiên khi anh ấy theo anh Long em về nhà chơi, và cho đến tận bây giờ, khi đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, khi anh Khánh đã vài lần phụ tình em, em vẫn còn yêu anh ấy anh ạ. Mối tình đầu đâu dễ chóng phai- Em xin lỗi anh, em ôm anh để thấy em không còn cô độc, em ôm anh với một tâm tình rất trong sạch, em nghĩ là chị Lê sẽ thông cảm cho em, em ôm anh vì lúc trưa, khi anh dọn dẹp bàn ăn, em đã đọc được trong mắt anh cả một trời thương nhớ, em đọc được trong đó một thông điệp muốn sẻ chia, em biết anh chị đã yêu và lấy nhau từ rất sớm, nhưng em cũng biết trong cuộc sống đôi khi ta vẫn cô đơn bên cạnh bạn đời của mình- Em ôm anh như một đứa em gái cảm thông với anh trai mình, anh cũng đừng nên nghĩ nhiều về những điều gì đó quá xa xôi, và ôm anh vì một lẽ rất đơn giản là khi em vừa nhắc đến đường Hai Bà Trưng là anh gọi ngay tên em, em biết anh vẫn chưa quên hẳn đứa em nhỏ ngày xưa, và em cám ơn anh rất nhiều về điều này.
 
Những lời nói của Thuyên như chiếc gương soi rọi nỗi lòng của Hưng, chàng xiết chặt bàn tay nhỏ nhắn của Thuyên  đưa lên môi  mình thì thầm “ Anh cám ơn em, cám ơn tuổi thanh xuân, cám ơn tình yêu đầu đời của anh ”.
 
V.
 
Chỉ ở chơi một ngày, hôm sau Thuyên theo Hưng và Lê ra chợ bán hàng, bà chị cả của Lê mời Thuyên ăn cơm ở nhà chị, chị nhắc đến anh Khánh và lần gặp gỡ tình cờ của chị với Khánh cho Thuyên nghe, sau đó Hưng đưa Thuyên về nhà để đón xe về lại SG, nhà ở ngay quốc lộ, nên chỉ cần bước qua bên kia đường là có thể  đón xe về nhà, thế nhưng xe từ Đà Lạt xuống đến đây là đã đông nghẹt khách- Phương án cuối cùng là sẽ về vào chuyến xe hai giờ khuya, do một chiếc xe khách nhỏ gần nhà Hưng, để cho kịp bữa cơm đốt tết mà Thuyên đã hẹn với đám sinh viên ở lại SG không về quê ăn tết do hoàn cảnh khó khăn.
 
Suốt đêm Hưng không ngủ được nhưng vẫn phải giả vờ nằm im và thở đều đặn cho Lê yên lòng, lúc 1giờ 30, Hưng định lên đánh thức Thuyên và định sẽ ôm và xiết chặt Thuyên vào lòng mình  một lần như nỗi khát khao một đời của mình, thê nhưng khi Hưng lên  nửa cầu thang thì đã thấy Thuyên xách ba lô bước xuống.
 
- Sao em dậy sớm thế.
 
- Lạ nhà không ngủ được anh ạ, vả lại em cũng sợ trễ xe.
 
- Không sao đâu, hôm qua dặn chỗ rồi thế nào họ cũng điện thoại báo mà, em uống café nghen, có nước sôi , để pha cho em một li.
- Không, anh cho em li trà , em có thói quen uống trà buổi sáng.
 
- Nếu có thói quen uống trà buổi sáng, chắc là em phải uống trà ngon rồi, trà nhà anh không ngon lắm đâu.
 
- Có sao đâu anh, có cái gì đó âm ấm là được mà, em không kén chọn lắm đâu.
 
Vừa uống xong ly trà thì điện thoại reo, Hưng xách balo và đưa Thuyên ra cửa- Gió lạnh thốc vào khiến Thuyên như chao người đi, Hưng muốn đưa tay , ôm vai Thuyên, nhưng rồi lại không dám- Qua bên nhà  chờ, nhưng  xe còn chưa khởi hành ngay vì còn đợi bạn hàng, nhìn thấy Thuyên co ro vì lạnh Hưng bảo, thôi em cứ lên xe, anh sẽ chờ ở đây, khi nào xe chạy thì anh  về Thuyên nói:
- Cho em gửi lời thăm chị và các cháu- khi nào có dịp đưa cháu đi thi đại học thì nhớ báo cho em biết, để em đón hai bố con về nhà chơi.

VI.
 
Thuyên đi rồi Hưng thấy mình chao đảo và hụt hẫng, thấy mình như mất đi một cái gì đó thật quý báu, thỉnh thoảng Hưng lại ra bưu điện gọi cho Thuyên, có khi gặp cũng có khi không, có một lần, nhân ngày Valentine, Hưng gọi cho Thuyên và may mắn gặp ngay- Thuyên vui vẻ nói với Hưng “ chúc mừng Valentine anh nghen, anh có mua hoa hồng tặng chị Lê chưa “ Hưng chẳng nói gì chỉ nói vỏn vẹn một câu “ valentine, anh nhớ em Thuyên ơi ! ” Phía bên kia Thuyên im lặng mất vài giây , nhưng rồi cũng trả lời “ em cũng nhớ anh, bữa nào em lên thăm hai anh chị nghe” Hưng vội vàng ngắt lời “ Đừng lên, hôm nào có dịp anh sẽ xuống, lên đây nhìn thấy em mà cứ phải đóng kịch, cứ phải giả vờ thờ ơ như thế anh không chịu nổi, vả lại, Lê tinh ý lắm thấy  cái cách anh nhìn em  như thế chắc không yên đâu- anh muốn Lê thương yêu em như cô em gái của Lê” – Thuyên cười giòn tan bên kia “ thì em là em chứ em là chị đâu mà anh sợ, đùa anh thôi chứ em không lên đâu- Đừng lo nha”.
 
Thế dó, Thuyên của tôi vẫn như ngày nào, dù tôi biết đời em rất truân chuyên khổ ải, khổ ải ngay từ mối tình đầu với anh sáu của tôi- Mỗi lần nhớ về Thuyên, trong tôi thầm vang lên câu hát: “ dù biết trái tim đã già, mà những thiết tha chẳng nhòa-Tình cũ vẫn nghe ấm nồng, gọi tên nhau lúc cô đơn, để nghe sưởi ấm tâm hồn…..”
 
Cuối cùng em vẫn là người anh nhớ thương suốt đời Thuyên ơi ! ! !
 

Phạm thiên Thu.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-22 19:20:36Ct.Ly>
CHỈ CHÚT BỌT BÈO


Nàng ngồi im như thế không biết bao lâu . Căn nhà vắng lặng nghe đếm được cả tiếng vòng quay của chiếc kim đồng hồ, âm thanh mỗi lúc càng rỏ hơn . Gỏ từng nhịp thời gian điều đặn . Đã hơn hai giờ khuya, ngoài trời như bắt đầu mưa lác đác trên mái ngói . Cơn gió lành lạnh tạt qua khóm trúc, lay động khu vườn làm cho cây lá  vỡ òa xôn xao .
Đang là mùa thu .Những giọt mưa thu đầu mùa, dịu dàng rơi xuống . Thềm nhà vắng tanh cùng với cõi lòng hụt hẩng chới với đêm sâu.
Nàng biết sẽ có ngày như hôm nay .Sớm muộn gì cũng phải đối diện . Nàng luôn cố tự đánh lừa chính mình . Đánh lừa sự thông minh bén nhạy mà trời ban cho nàng .Như một phần thưởng lúc mở mắt chào đời . Khi đối diện với bất cứ là ai .Sự cảm nhận bằng phiêu linh rất bén nhạy, nàng có thể suy đoán gần như chính xác , từ ánh mắt nhìn đầu tiên .


Với chàng, thì nàng lại càng rõ ràng hơn bao giờ . Nhưng nàng không dám đối diện sự thật . Cứ mặc kệ những nguồn dư luận, nói quanh về những mối quan hệ với chàng . Những điều nếu càng tìm hiểu thêm, chỉ càng chuốc lấy sự đau đớn buồn bã mà thôi .
Nàng đang là người hạnh phúc .Hạnh phúc từ những bài tình thơ chàng viết đều đặn cho nàng . Từ lâu lắm ,đời sống của nàng rất yên lặng .Nàng như một người từ ở thế kỷ nào xa xăm ,lạc chân bước tới thế giới hôm nay . Cái thế giới mà những kẻ yêu nhau . Nhìn vào những hào quang danh vọng .Suy tính hơn thua . Có lẻ nàng là người sống trong hoang tưởng .Bị chi phối vào những cuốn tiểu thuyết lãng mạn .Mơ mộng những mối tình thiên trường địa cửu . Điều ảnh hưởng lớn nhất đối với nàng . Đó là dòng máu thủy chung của người Mạ kính yêu . Một tình yêu son sắc với Ba . Đời sống luôn có những sự tình cờ . Và nàng có may mắn không khi được quen biết với chàng !? . Hãy để tất cả lại đằng sau những lo âu , nghi ngại . Nàng thật đang hạnh phúc, có cùng với chàng  . Một cuộc tình vô cùng lãng mạn . Nàng như người đi trong sương mù và không hề muốn thoát ra khỏi vùng trời huyển hoặc đó .
 
Cuộc điện đàm hôm nay chỉ vỏn vẹn trong vòng hai mươi phút . Nhưng chàng phải sắp xếp, bỏ biết bao tâm ý , dằng co giữa lý trí và con tim để chuẩn bị gần hơn nửa năm nay . Chàng bắt đầu thưa dần những email mà trước đó mỗi ngày đều đặn gửi . Sự thưa dần của những thời gian hỏi thăm về nhau . Có những lúc chàng gần như biến mất để cho nàng giận hờn, rồi chán nản từ từ mà quên mất chàng .
Nàng không phải là người vô tình .Với bản tánh hiền lành nàng luôn ngụy biện và cảm thông cho chàng . Nàng là hiện thân của con sông êm đềm trên quê hương của hai người . Là hạt sương ban mai trong lành .Là ánh trăng tỏa sáng mơ màng mà trong toàn bộ những bài thơ của chàng .Đều đã diễn đạt đến mức tuyệt vời . Tình yêu cứ lớn dần qua những bài tình thơ  .Chàng say sưa yêu nàng rất ngây ngô bằng cái thứ tình yêu đầu đời . Của một chàng thư sinh áo trắng, tóc buông lơi ngổ ngáo của thời mới lớn .Thuở mà  "làm học trò mà sách chẳng cầm tay ...xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn " của thi sĩ Đinh Hùng đã viết.

Chàng phải dừng lại thôi . Phải dừng lại trước khi cái ánh sáng huyền ảo kỳ diệu của tình yêu đốt cháy   .Bỡi chàng cảm thấy tràn đầy tội lổi, khi đã lừa dối người mình yêu  . Chàng đang có đời riêng hạnh phúc . Hạnh phúc theo định nghĩa đơn giản của cuộc đời . Hay trước ánh mắt của những người thân quen   .Một người đàn bà đi đến sống chung với một người đàn ông . Khi tuổi đời của họ, đến lúc phải cần thiết cái mái ấm của gia đình  .Bình thường , đơn giản như bao nhiêu người trên thế gian mong muốn .

Tình yêu vốn từ đó tỏa ra muôn nghìn mầu sắc  .Ai cũng biết yêu và yêu theo cách riêng của họ . Nhưng một người đến, để thấu hiểu mọi ngỏ nguồn trong tâm hồn của một người khác . Thì đó là điều khó tìm bắt được .Đọc bài thơ hay, có mấy ai hòa cùng nụ cười đồng cảm !?. Có ai cùng nhau se thắt lòng, khi nhìn theo một nhánh rong trôi , đơn độc trên dòng nước cuồn cuộn dưới bầu trời đang dần ngã bóng hoàng hôn . Ngậm ngùi cầm trong tay, một đóa quỳnh hoa tàn rũ .Sau khi đã dâng hết vẽ tươi thắm rực rỡ của một lần đi đến nơi chốn mình hiện hửu !? .

Đó cũng là một thứ hạnh phúc mà người ta cần như hơi thở   .Như dòng máu đang luân lưu trong thân thể . Để nuôi lấy sự sống mà chàng mãi, mong mõi và khát khao kiếm tìm .
Từ nơi nàng,chàng đã có được cái thứ hạnh phúc như sương như khói đó . Sự mâu thuẩn nội tâm đã dày xéo trái tim chàng .Mỗi khi nàng nói cười rất đáng yêu  . Cuối cùng thì sao !? Thực tế phải bắt chàng chọn lựa . Bỡi nàng quá thánh thiện , đặt hết niềm tin lao vào tình yêu không nuối tiếc. Một cuộc tình mà ngay từ phút đầu đã không còn lối thoát . Chàng không thể kéo dài thêm hơn nữa .Phải ngừng lại, trước khi quị ngã cùng với những hệ lụy buộc ràng vây quanh .

Nàng lấy hết hơi sức ,cố kềm lại tiếng nức nở  . Đưa tay bấu chặt lồng ngực , toàn thân lạnh giá . Chia tay !? có thật chia tay !?...Tiếng nói chàng vẫn nhẹ nhàng, vẫn thiết tha . Bỗng dưng nàng nghe như có tiếng sóng vỗ u buồn , qua những đám bờ lau sậy trên dòng sông quê hương . Cái góc đời bình yên nhỏ nhoi trong vùng ký ức êm đềm của nơi nàng được sinh ra . Nơi có hai mùa mưa nắng khắc nghiệt . Nơi có cùng chung một hơi thở với chàng .

Nàng nhắm mắt  . Mường tượng bên dòng sông im trưa . Bóng dáng một chàng thư sinh áo trắng, tóc loà xoà trước vầng trán thông minh đỉnh ngộ, lay lay cùng cơn gió thoảng nhẹ trên mặt nước trong veo  . Bờ lưng rộng dài , tựa bên cây khế mướt xanh  . Đang trổ mùa bông rơi rụng xuống dòng sông trắng xóa . Trong tay cầm cây guitar ,đệm theo những bản tình ca lãng mạn. Cặp mắt đa tình màu hạt dẻ, nở trên đôi môi nụ cười nhân hậu . Chàng có nét đẹp hiền lành như một vị linh mục , đang rao giảng lời kinh . Cả gương mặt đắm chìm đam mê theo từng nốt nhạc .Hình ảnh đó đã sâu đậm trong tâm khảm . Đã như một dấu ấn ,làm sao có thể nhạt nhòa có thể phôi pha !?...

Cám ơn chàng đã mang lại một thời yêu thương . Viết ra những vầng thơ đẹp tuyệt vời .Tất cả giờ đây . Chỉ là chút bọt bèo trôi trên cơn sóng lớn của đại dương mênh mông  . Nàng vẫn ngồi im trong bóng đêm . Một vết cứa qua tim từ từ thấm rát . Tiếng gió mỗi lúc xào xạc lớn hơn trên những khóm cây . Qua khung cửa sổ .Ánh đèn lờ mờ , hiu hắt  .  Những chiếc lá vàng mùa thu ,rơi rơi là đà xuống mặt đất . Nàng thấy mình cũng giống những chiếc lá kia , héo úa lìa cành trôi theo cơn gió vô tình ... rơi rơi vào một không gian vô tận .


mưaphốnúi

R
0