Nhân Quả
“Chà, con Ủn bây giờ trỗ mã đẹp ghê! Ngực nở, eo thon, đôi má ửng hồng, dáng dấp đầy đặn làm mấy thằng trong xóm cứ lạng qua lạng lại trước ngõ.”
Con Ủn thẹn thùng ngồi nép xuống bên cạnh bà Tư bán trái cây khi nghe bà khen. “Con 17 tuổi rồi bà ạ!” “Ừ..nhưng biết suy nghĩ một chút kẻo khổ nghe con!” “Sao ạ?” “Sao là sao? Chứ má mày không đẹp à. Má mày không thua gì mày bây giờ đâu nghe. Ừ, mà bà ngoại mày không chừng còn đẹp hơn cả hai mẹ con mày nữa đó!” “Sao bây giờ bà biết má con khổ? Má đi biệt tích bao nhiêu năm rồi ai mà biết được sống chết ra sao”. “Tao nói thiệt nghe, không ai mà bất hạnh, bất nhân như má mày. Tự nhiên khi không bỏ chồng bỏ con đi biền biệt…”
Ủn hai hàng nước mắt bỗng dưng tuôn trào. Ai cũng quở trách mẹ nó. Ba nó cũng thế. Nhưng nó thì không oán trách gì, trái lại còn thương mẹ nó hơn. Nghe người trong xóm chợ này kể lại nỗi bất hạnh của dì và cậu nó xưa kia thì thấy xót xa quá. Cũng ở cái chợ nhỏ này, chính xác là trên cái bục gỗ bán trái cây của bà Tư này, đêm đêm dì và cậu nó nằm co ro vừa lạnh lẽo, sợ hải vừa muỗi đốt. Người ta nói con gái nhờ đức cha mà ông ngoại nó ác quá thì mẹ nó phải chịu tội thay thôi. Chỉ tội cho mẹ nó phải gánh chịu quả báo còn nó thì phải sống thiếu thốn tình yêu thương của người mẹ và lúc nào cũng gánh lấy những ánh mắt, lời lẽ dèm pha của hàng xóm rằng mẹ nó bỏ chồng con theo trai.
Ông ngoại nó lúc còn trẻ là một cán bộ công an. Khi về điều tra vụ án dưới Mỹ Tho thì gặp bà ngoại nó. Bà ngoại nó tuy đã có chồng hai con nhưng rất trẻ đẹp khiến những chàng trai trong vùng ai cũng phải thầm ước gì cô ấy chưa có gia đình. Ông ngoại nó cũng xúc động trước vẻ đẹp của bà như nhiều chàng trai khác nhưng ông còn muốn chiếm giữ luôn cái nhan sắc ấy cho mình. Với vẻ phong độ hơn, thị thành hơn, ông đã làm cho bà phải lụy tình ông. Thế là bà bỏ chồng con theo ông về Sài Gòn ở. Thật ra thì ông cũng yêu thương bà thật lòng nên về Sài Gòn ông mua cho bà một căn nhà cạnh bên chợ này để chung sống với bà. Chẳng biết có phải vì chuyện ông quyến rũ bà mà ông bị sa thải khỏi ngành công an không, nhưng từ đó ông về mở tiệm buốn bán đồ gia dụng điện nước với bà trong căn nhà này.
* * *
Người đàn ông với đôi mắt u buồn dặn dò hai đứa con chừng 8, 9 tuổi của mình rằng khi nào ông chết thì lên Sài Gòn mà tìm mẹ. Lâu nay ông mặc cảm vì chuyện mình bị vợ bỏ nên dứt khoát không cho hai con mình được liên hệ với mẹ chúng. Rồi ông buồn tình uống rượu suốt ngày đêm cho đến khi bị xơ gan luôn. Nay ông biết bệnh của ông chỉ sống vài ba ngày nữa thôi nên chỉ còn cách nói chỗ ở của mẹ chúng để may ra mẹ chúng còn chút lòng thương con mà lo cho.
Đúng là mấy ngày sau ông chết. Thấy hai đứa con bơ vơ tôi nghiệp, một người trong làng đem hai đứa con lên Sài Gòn và tìm tới xóm chợ này giao cho mẹ chúng.
Thương con còn nhỏ dại mà không nơi nương tựa và cũng không còn cách nào khác, chị đành phải để chúng sống chung với mình. Nhưng chỉ được vài ngày, ông Năm, chồng sau của chị, mặc sưng mày sỉa, vào mắng ra chửi khiến chị rất khổ tâm. Phải chi ông Năm còn làm công an thì đỡ. Cả ngày ông đi tối mới về thì chị chịu đựng sự dằn vặt như thế một chút cũng được đi. Đằng này phần bị nghỉ việc, phần suốt ngày nhìn thấy chị lo chăm sóc hai đứa con riêng hơn hai hai đứa con chung thì ông càng bực bội hơn.
- Má ơi..hai đứa con có làm gì đâu mà dượng đánh rồi đuổi đi hả má!
Chị ôm hai đứa con đầy dấu bầm tím vào lòng mà hai dòng nước mắt cứ tuôn trào. Chị dẫn hai đứa ra góc chợ rồi trải chiếu lên cái bục gỗ bán trái cây của chị Tư.
- Tối rồi, hai con tạm ngủ ở đây để mai má tính.
- Má có ngủ với tụi con ở đây không hả má? – bé gái nói
- Má..má phải vào nhà không thôi dượng đánh má…
- Không..ông! - Bé gái vùng vằng – Con vô ngủ với má chứ con không ngủ đây đâu. Đây hôi lắm, muỗi cắn nữa…
- Dượng đuổi mình đi rồi mà còn vô trong đó nữa thì dượng đánh chết đó! – Đứa trai nói
Chị nằm xuống chiếu để hai đứa con chị nằm theo. Một lúc sau, có lẽ bị đòn roi mệt mỏi, cả hai ngủ thiếp đi. Chị khóc rấm rứt bên hai đứa con mình một lúc rồi rón rén đi vào nhà.
Đến khuya, cả hai đứa thức giấc. Nhìn không thấy mẹ, chúng khóc thút thít. Chúng càng sợ hơn khi thấy chung quanh vắng lặng. Cả hai cứ nhìn vào căn nhà đóng cửa im lìm cách khoảng vài chục mét mà chúng biết mẹ mình đang ngủ ở trong đó. Bé gái bỗng đứng bật dậy, chạy nhanh đến trước căn nhà rồi ngồi sụp xuống vừa mếu máo vừa gọi:
- Má ơi..cho con vô ngủ với má đi.. ở ngoài chợ con sợ lắm…
Thằng anh hốt hoảng chạy tới kéo tay em gái mình trở lại chợ thì bé gái không chịu. Nhưng khi nghe tiếng ông Năm quát la mẹ mình ở trong nhà thì cả hai sợ quá, lẳng lặng trở lại góc chợ.
Hai anh em co ro ngồi ôm nhau mà cứ lấm lét nhìn quanh. Có lẽ lúc này chúng mới cảm nhận được cái cảnh vắng lặng, tẻ nhạt, lạnh lùng và chẳng an toàn chút nào của thành phố. Chúng thấy sự nguy hiểm như lúc nào cũng đang rình rập chúng. Bé gái mếu máo chỉ vào căn nhà có mẹ mình trong đó: “Dẫn em vào với má đi..Em không ở đây đâu..sợ lắm!”. Thằng anh lắc đầu: “Dượng đuổi đi rồi mà mình cứ vào trỏng là dượng đuổi má đi luôn đó. Tội nghiệp má..Thôi để má ngủ. Chờ chút trời sáng thì má ra với mình mà!” Bé gái nghe anh mình nói vậy thì thấy cũng thương mẹ nên lặng thinh nhưng đôi mắt cứ buồn buồn hướng vào cánh cửa căn nhà đóng kín.
Cả hai cứ ngồi nhìn vào nhà mẹ mình chờ trời sáng rồi mỏi mệt quá thì nằm xuống ngủ thiếp đi cho đến khi những người buôn bán ra nhóm chợ sớm thì chúng bừng tỉnh.
Chị Tư bán trái cây trố mắt nhìn hai đứa nhóc ở đâu đến lót chiếu nằm ngủ trên bục gỗ của mình liền nói: “Con cái nhà ai lại đến ngủ ở đây vậy trời? Cha mẹ của các con đâu?” Bé gái sợ quá chỉ vào nhà mẹ nó. Chị Tư nhìn theo: “Sao lại ra đây ngủ?” Bé gái mếu máo: “Dượng đuổi!” “À..chuyện nhà ông Năm…”. Chị Tư dường như đã hiểu cớ sự liền tỏ vẻ bất bình: “Đàn ông mà bần tiện, thằng chả chỉ thương con thằng chả. Còn con riêng của vợ thì…Đồ chó! Dụ dỗ vợ đẹp của người ta rồi đối xử như vậy đó. Thôi, hai con ngồi đó chút nữa mẹ con thức dậy ra đem hai con vào nghe!”
Bé gái thấy cửa nhà mẹ mình vừa mở thì định chạy đến nhưng thằng anh đã kịp ngăn lại: “Coi chừng vào dượng đánh, chờ chút má ra!”.
Đúng là mẹ chúng rón rén đi ra. Cả hai anh em ôm chầm lấy mẹ mình mà khóc thút thít như tủi như hờn. Mẹ chúng cũng vừa khóc vừa phân bua với chị Tư: “Em không còn cách nào nữa chị ạ..Lòng dạ em đau như dao cắt mà ổng thì chẳng thấu hiểu. Nếu em thương hai đứa này thì lại bỏ hai đứa kia..Em muốn chết đi cho đáng đời em…”. Chị Tư an ủi: “Thôi..cứ để hai đứa ngồi đây với tui đi đến tối ổng hết giận thì vào, chứ ai lại ích kỷ như vậy hoài!
Nhưng đến tối thì ông cũng lại quát tháo, dằn vặt chị khi thấy hai đứa con riêng của chị ló mặt vào. Thế là chị lại đem hai đứa ra ngủ ở chỗ đêm qua.
Một thời gian sau, hai đứa con chị trở nên an phận, ngày thì lây lất ngoài chợ, tối ngủ trên bục gỗ bán trái cây của chị Tư. Thỉnh thoảng chúng chạy tới nhìn vào trong nhà ông Năm xem mẹ mình đang làm gì hoặc chỉ để gọi một tiếng “Má!” rồi lại chạy ra chợ. Chị rảnh một chút cũng vói mắt ra chợ xem hai đứa con mình đang ở đâu. Chị cũng giấu thức ăn ra cho chúng nữa.
Nhưng rồi ông Năm cũng không chịu được vợ ông cứ chia sẻ và phân tâm tình cảm lẫn vật chất như thế nên suốt ngày cằn nhằn, dày vò chị.
Thế là chị phải nhờ chị Tư đem hai con chị trở về quê để nhờ làng xóm dưới quê thương tình. Chị nói: “Em thấy để tụi nó sống lây lất ở chợ cũng tội. Chi bằng nhờ chị đem chúng về dưới quê…”. Nghe thế hai đứa con chị cứ níu áo chị không muốn đi. Bé gái vừa khóc vừa van nài: “Má cho con ở đây với má nghe. Con hổng về quê đâu..Con nhớ má lắm!”. Chị nghẹn ngào nói: “Con có ở được với má đâu. Hai đứa phải nằm ngoài chợ…”. Thằng anh nói: “Nhưng ngày nào con cũng được thấy má ra đây. Còn về quê là đâu còn thấy má nữa…”
Tuy thương con nhưng chị phải đành đoạn như thế và từ đó, hai đứa con chị phải sống xa cách chị cho đến khi chị không còn biết tin tức gì về hai đứa con mình nữa.
Phiền muộn và day dứt hối hận về sự tình mê muội và ích kỷ của mình trong quá khứ, Chị định chắc một ngày nào đó phải đi tìm gặp lại hai đứa con của mình. Chị lén chồng dành dụm riêng một số tiền và nữ trang để sau này cho chúng làm vốn với ý nghĩ là phần nào chuộc lại lỗi lầm. Hai đứa con chung với ông Năm thì chị khỏi phải lo rồi. Chúng được ăn no mặc ấm và nay cũng đã lớn khôn. Đứa con gái đã định ngày lấy chồng.
Nhưng ngày cưới của đứa con gái cũng là ngày thằng em nó phát bệnh tâm thần rồi đi lang thang ra công viên 23/9 bị bọn xì ke ma túy dụ hút chích. Khi sinh ra con Ủn được mấy tháng thì đứa con gái cũng lấy hết tiền và nữ trang mà chị đã dành dụm cho hai đứa con lưu lạc của chị rồi bỏ nhà đi biền biệt không một lời từ giã chồng con. Chị đau đớn khi nhận ra trời đất đã xui khiến cho con gái chị lập lại cái lỗi lầm của chị. Có lẽ lương tâm cứ ray rứt mãi khiến chị không thể chịu đựng được nữa nên mấy hôm sau, người ta vớt được xác chị nổi lên trên sông, gần chân cầu Sài Gòn.
* * *
“Ủn ơi, cái thằng đại gia lái xe hơi hôm qua đến kiếm kìa!” Một người ngồi bán đầu chợ gọi Ủn khi thấy một thằng con trai bóng loáng thắng xe hơi trước hẻm chợ. Bà Tư bán trái cây hỏi: “Bồ mày hả?” “Bồ gì bà ơi, thằng này thay đào như thay áo. Lợi dụng nó để nó chở đi chơi thôi!” Nói xong, Ủn phóng chạy. Mấy bà xóm chợ lắc đầu nhìn nhau như ngầm nói với nhau rằng chắc rồi đời nó cũng khổ.
Trung Kim