Ngồi phòng họp, nặng đầu muốn ngủ,
Gáy cô nào trắng ngó bông sen,
Ngồi sau kín đáo ngây nhìn,
Mơ theo mái tóc đen huyền nhẹ bay.
Qua bờ vai thấy tay nàng viết,
Viết gì mà da diết bấy lâu,
Cả giờ chẳng thấy ngửng đầu,
Thấy mà cảm phục người đâu vẹn tuyền.
Bài trên bảng chẳng nhìn cũng hiểu,
Mắt ngó trời mà thấu thuyết minh,
Gọi thầm tâm nguyện ba sinh,
Giá mà xin được phúc trình nàng ghi.
Sao viết chi mà mê đến thế,
Lại ngoẹo đầu như thể lên cơn,
Viết gì đổi bút luôn luôn,
Múa tay như thể thả nguồn mây trôi.
Uớc gì được tới ngồi bên cạnh,
Gửi lời chào hân hạnh làm quen,
Học chi mài miệt như điên,
Ngoài kia gió mát đợi mình bước ra.
Trời cao ngất chan hoà nắng ấm,
Biển xanh rờn cát trắng như mây,
Đôi ta tận hưởng phút này,
Chân trời xa tít nắm tay chạy cùng.