BI KỊCH TÌNH YÊU
(Mỹ Dung)
PHẦN I
tiếp theo
Cuối cùng thì Nghi cũng được mời vào một phòng kín. Trước mặt Nghi là một phụ nữ đứng tuổi. Vẻ mặt người phụ nữ thật nghiêm nghị, đôi mắt buồn nhưng rất linh họat sau đôi kính trể nãy như muốn tuột ra khỏi sóng mũi. Người phụ nữ không nói gì, chăm chú nhìn Nghi, rồi lại nhìn Huy, cái nhìn dò xét như để đánh giá người đối diện. Nghi cảm thấy hơi khó chịu và không mấy thân thiện bởi các nhìn lạnh căm đó. Có lẽ tất cả những người làm việc tại Tòa Án đều có ánh nhìn không cảm xúc như vậy? Không nói gì, người phụ nữ ấy sửa lại đôi kính và dán mắt vào tập hồ sơ đã được chuẩn bị cẩn thận, những tờ tự khai của Nghi được ghi chú bằng những ký hiệu và gạch dưới bằng bút đỏ giống như bài kiểm tra được cô giáo chỉnh sửa những chỗ sai. Nghi cảm thấy có chút hồi hộp, không khí trở nên tĩnh lặng và nặng nề, Nghi nghe rõ tiếng đập của trái tim mình, nghe rõ tiếng thở mạnh của Huy.
Mãi suy nghĩ vẫn vơ, Nghi giật mình khi đôi mắt lạnh lại ngước lên nhìn Nghi, lần này thì chiếc miệng luôn mím chặt của người phụ nữ bắt đầu mấp máy
- Hôm nay là lần hòa giải thứ hai, tôi có một số câu hỏi cần hỏi anh chị, anh chị nên trả lời ngắn gọn và đúng trọng tâm. Tất cả những vấn đề thuộc về cá nhân, chúng tôi sẽ không đào sâu, chỉ trừ trường hợp hai bên bất đồng ý kiến thì chúng tôi mới đào sâu và cần thêm bằng chứng nếu cần thiết.
Tôi vẫn nhìn chăm chú và lắng nghe như nuốt từng lời người phụ nữ nói.
- Trước hết tôi hỏi chị Nghi. Trong tờ khai chị cho rằng anh Huy thiếu trung thực và cố ý che dấu nhiều chuyện, chị có thể nói cụ thể không?
Câu hỏi đầu tiên đã khiến Nghi bối rối không biết nên trả lời thế nào. Huy thật sự không chỉ che dấu mà còn bịa đặt ra rất nhiều chuyện không có thật, nhưng Nghi chỉ muốn ly hôn, Nghi không muốn Huy phải xấu hổ hay bị liên lụy. Nghi cắn chặt môi và đắn đo trước câu trả lời đầu tiên mang tính quyết định này. Người phụ nữ lại lướt ánh nhìn thật sâu vào mắt Nghi, có lẽ bà ấy cũng đọc được sự bối rối và lưỡng lự của Nghi. Nghi không muốn thất bại, Nghi không thể cầhn chờ thêm nữa.
- Thưa bà, anh ấy cố tình che dấu rất nhiều chuyện từ tuổi tác, nhân thân, học vấn và nhiều nữa. Tuy nhiên nếu không thật sự cần thiết thì xin phép chuyển sang câu hỏi khác, vì tôi nghĩ đây không phải là lý do chính dẫn tới ly hôn.
Tôi chưa kịp nói hết câu, người phụ nữ ấy đã ngắt lời tôi.
- Anh Huy nghĩ thế nào khi vợ anh cho rằng anh thiếu trung thực trong mọi chuyện? Vợ anh nói không sai chứ?
- Cô ấy nói đúng
Nghi thật sự bất ngờ trước câu trả lời này của Huy. Nghi nghĩ rằng anh ta sẽ ngang bướng cãi chày, cãi cối như lần trước.
- Tốt, nếu anh đồng ý thì chúng tôi sẽ không đào sâu vấn đề này. Tôi có một câu hỏi tiếp theo dành cho anh Huy. Trong tờ khai chị Nghi vợ anh nói rằng anh quan hệ với nhiều người phụ nữ và có dấu hiệu ngọai tình, anh có thừa nhận không?
Nghi cảm thấy tim đập thật nhanh, Nghi không biết câu trả lời của Huy sẽ như thế nào, Nghi thật sự không có bằng chứng nào xác thực để chứng minh Huy ngọai tình.
- Tôi công nhận có nhiều bạn cả nam lẫn nữ, có nhiều lúc quá buồn tôi cũng tâm sự với bạn gái, nhưng xin lỗi tôi chưa lên giường với họ.
- Điều gì chứng minh được anh chưa lên giường với họ? Anh có hiểu rõ về hai chữ ngọai tình và hành vi ngọai tình không? Đôi khi chỉ là trong suy nghĩ, trong tư tưởng cũng đã là ngọai tình.
Tôi liếc nhìn Huy, sắc mặt anh ta mất đi vẻ tự tin và đắc thắng đến kệch cỡm của lần ra Tòa trước. Anh ta ngồi im không nói gì, đầu hơi cúi thấp. Không chờ Anh trả lời người phụ nữ tiếp
- Anh trả lời thế nào về các cuộc điện thọai cho một số cố định vào giữa đêm với giờ thọai từ 30 - 85'? Chắc không phải vì công việc hay tâm sự với bạn bè chứ?
Huy vẫn lặng yên không trả lời, mặt càng tái nhợt hơn, đôi mắt cụp xuống không dám nhìn vào người đối diện, đầu ngày càng cúi thấp.
- Có lẽ anh quen chị Thảo My chứ? Anh biết số điện thọai này chứ?
Vừa hỏi người phụ nữ chìa tờ giấy có ghi số điện thọai ra trước mặt Huy. Huy mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng lại thôi.
- Chị Kim Dung là gì của Anh?
Tôi thấy Huy giật thót và ngước mắt nhìn người phụ nữ. Vẫn không trả lời
- Kim Dung là vợ anh và anh chưa làm thủ tục ly hôn?
Huy lúng túng và đứng bật dậy.
- OK, OK... sao cũng được, không cần phải nói nhiều nữa, tôi đồng ý ly hôn.
- Mời anh ngồi xuống. Giọng người phụ nữ đanh lại và có phần to tiếng hơn.
- Tôi đã nói ngay từ đầu, chúng tôi sẽ không đào sâu những chuyện thuộc về cá nhân. tất cả là do hai bên tự khai và tự chịu trách nhiệm về lời khai của mình. Nếu hai bên đồng ý và không phản đối thì chúng tôi sẽ cho qua. Cả hai đều đồng thuận ly hôn thì ký vào đơn và chúng tôi sẽ giải quyết nhanh không cần phải hòa giải thêm nữa.
- Sao cũng được. Huy nói
- Trước Tòa anh chỉ có thể trả lời đồng ý hoặc không đồng ý, không thể lấp lửng ở giữa được.
- OK, vậy thì đồng ý. Giấy tờ đâu, tôi ký, tôi không có nhiều thời gian.
Ánh mắt của người phụ nữ nhìn Huy sắc lạnh, môi bà ta mím chặt, tôi cảm nhận được vẻ mặt đầy tức giận của bà ta. Tôi không ngờ lại dễ dàng như vậy, tôi không cần phải trả lời gì, cũng không cần phải tranh luận, cãi vã, không cần đưa ra những lý do, những bằng chứng. Vậy mà cả đêm qua tôi không thể chợp mắt, trong đầu chứa đầy những tình huống, những câu hỏi và hàng tá sự kiện không biết sắp xếp cái nào trước, cái nào sau. Cuối cùng thì "trận chiến" đã kết thúc mà tôi không phải nhọc công hay mất mát gì cả. Tôi nhìn người phụ nữ bằng ánh mắt biết ơn. trước khi được hướng dẫn qua bàn bên cạnh làm thủ tục, tôi chỉ kịp nói lý nhí cám ơn trước khi đứng lên nhường chỗ cho người khác.
Chúng tôi cùng ký vào biên bản ghi lời khai và ghi vài lời đồng thuận ly hôn theo chỉ dẫn. Ngồi chờ cô thư ký hòan tất một số thủ tục, tôi nhận từ cô ấy tờ giấy hẹn đến nhận quyết định ly hôn của Tòa án. Tôi liếc vào tờ giấy hẹn 14:00 ngày 13/06. Tôi chợt mỉm cười và nghĩ... không biết hôm đó có phải là thứ Sáu. Tôi đứng dậy cám ơn cô thư ký và định bước ra khỏi cửa. Huy vẫn còn đứng đó ngay cửa ra vào, tôi bước ngang qua Huy thì bị anh ta giữ lại và chòang tay qua vai tôi. Tôi vừa cúi tấhp người vừa dùng tay hất mạnh tay anh ta ra. Tim tôi đập thật nhanh và cơn tức như bóp nghẹt trái tim tôi. Anh ta thật quá trơ trẻn dám làm chuyện hèn hạ như vậy trước chỗ đông người, thật không còn biết mắc cỡ nữa.
Có những lúc tưởng chừng đã gục ngã không thể gượng đứng lên và sống tiếp. Nhưng mặt trời vẫn mọc và trái đất vẫn không ngừng quay... cuộc sống vẫn có ít nhiều ý nghĩa và ta vẫn phải bước tiếp hết đoạn đường đời dù nhiều chông gai...