📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Bóng tối và cô đơn - Paul Kenny 🔒

1 trả lời, 1.288 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 23:57:25Ct.Ly>
Bóng tối và cô đơn
5.
Cái đêm cuồng nhiệt đó trong vòng tay choáng ngợp của Lili không gây cho Faltiere những hậu quả như đêm đã trải qua ở đại lộ Foch.
Càng chán chường, suy nhược khi ra khỏi cuộc truy hoan (với hai người Liban, người Thuỵ Sỹ và hai mụ đồng cốt ăn nói thô thiển) anh lại càng cảm thấy khoẻ lại, mạnh dạn hơn, sáng suốt hơn sau những giờ hạnh phục và hưởng thụ mà cô gái lớn trong hai chị em họ Massardel đã cung cấp cho anh.
Vả lại, anh trịnh trọng hứa hẹn sẽ đến nữa, vì Louis Sivet đã không nói dối, hai cô gái tuyệt đẹp tóc vàng đó có khả năng phục hồi sự sáng suốt cho anh một cách đáng ngạc nhiên từ tinh thần đến thể chất.
Chỉ có một phiền phức duy nhất là cái giá của họ quá đắt. Trong tình trạng hiện tại, Faltiere không thể tự cho phép mình tiêu xài quá những món tiền xa xỉ như thế. Chắc chắn nếu tính theo những gì họ cống hiên, giá cả của hai cô gái tóc vàng hiếu khách cũng không quá đáng. Chỉ có điều khi người ta không ngồi trên đống vàng, thì phải biết sống cho hợp lý và khôn ngoan.
Về đến nhà, Faltiere muốn bắt tay vào việc, anh cảm thấy mình đầy hăng hái, những ý tưởng sáng suốt, rõ ràng, đầu óc khoẻ mạnh một cách sung sức.
Nhưng một khi đã ngồi trước máy đánh chữ, anh nhận ra rằng mọi việc không đơn giản như vậy. Anh rất khó tập trung. Từng lúc như hình ảnh đáng yêu chen vào giữa cặp mắt và trang giấy trắng của anh: sự trần truồng thuỳ mị của Lili; đôi mắt đẹp màu xanh đó mơ màng khi khoái lạc lên đến tuyệt đỉnh, cái miệng giống như một thứ trái cây chín mọng đó biết rất rõ cách làm sống lại những sự nồng nàn đã dịu xuống. Hai cánh tay và đôi chân mềm mại như len đó quấn quít lấy bụng… A, xua đi những cảnh như thế không phải là dở nhất là khi chúng khuyâý động đến tận cùng trong con người anh.
Anh phải thật sự cương quyết, cuối cùng mới thảo ra được chương đầu tiên.
May thay, ngày hôm sau và những ngày sau đó - chỉ có buổi đầu tiên là đáng kể - năng suất tinh thần của anh không ngừng cải thiện, cho đến tối thứ sau, lúc 23 giờ và phần tư quyển sách – hay hầu như thế - đã được viết xong.
Vào lúc 16 giờ ngày thứ bảy, chuông điện thoại reo vang và một giọng nói kỳ lạ với âm điệu hơi cao, hỏi:
    - Tôi có được hân hạnh tiếp chuyện với ông Raymond Faltiere không?
    - Vâng, chính tôi đang nghe đây.
    - Tôi tự cho phép mình gọi đến ông, nhân danh ông Bador. Ông có hiểu những gì tôi muốn nói với ông không?
    - Hoàn toàn hiểu?
    - Ông có thể cho tôi một cuộc gặp mặt trong một giờ nữa không?
    - Chắc chắn là được. Tôi được hân hạnh nói chuyện với ai vậy?
    - Tôi tên Andre Dorieux và tôi là luật sư.
    - Như vậy thì xin ông cứ đến. Tôi sẽ chờ ông lúc 17 giờ.
    - Tôi mong không làm phiền ông.
    - Không đâu.
    - Ông sẽ ở nhà một mình chứ?
    - Dĩ nhiên như vậy?
    - Thật tuyệt.
Một giọng nói thật kỳ lạ, Faltiere nghĩ.
Anh cố gắng tưởng tượng bộ dạng của nhân vật mà anh vừa tiếp chuyện qua điện thoại. Rất có thể là một người đàn ông gầy và yếu ớt với khuôn mặt xảo trá, màu da xanh tái, đôi mắt gian xảo được một cặp kính gọng đồi mồi bảo vệ.
Chân dung tưởng tượng đó dường như rất rõ ràng đến nỗi anh chỉ hơi kinh ngạc một chút khi người có tên Andre Dorieux đến.
Sự giống nhau khiến anh sững sờ. Dorieux rõ ràng là nhỏ người, thuộc loại thanh lịch một cách phô trương, trái lại nữa là khác. Và cái áo sơ mi xanh của hắn cũng không sạch sẽ một cách chói chang. Thêm vào đó hắn mang một chiếc cà vạt kẻ ô kiểu Scotland như loại mà Burberrys đã tung ra thị trường mùa đông trước, hoàn toàn không hợp với gã.
Với một chiếc cặp da màu đen dưới tay, người khách bước vào căn phòng sinh hoạt gia đình với một vẻ thận trọng.
Khi trông thấy cái máy đánh chữ và những giấy tờ nằm trên bàn, hắn nói khẽ:
      - Ông đang làm việc, có đúng không?
      - Phải, lúc này tôi có nhiều việc để làm.
      - Ông đừng lo, tôi sẽ không chiếm thì giờ của ông một cách vô ích đâu.
      - Chúng ta hãy ngồi xuống ghế. Faltiere đề nghị và đưa tay chỉ cái ghế bành.
Người đàn ông nhỏ thó gật đầu và đến ngồi vào ghế. Rồi sau khi ngoan ngoãn đặt cái cặp lên bàn,  hắn đặt hai bàn tay thô thiển của mình lên cặp và nói trong khi đôi mắt cận thị của hắn nhìn Faltiere.
       - Ông có thể trả lời với tôi về đề nghị của những người đại diện cho tổ chức đã đưa ra cho ông không?
       - Câu trả lời của tôi là đồng ý.
       - Rất tốt. Tôi rất vui mừng. Vả lại, tôi cũng không ngạc nhiên vì tôi tưởng tượng nếu trong trường hợp trái lại, ông đã nói với tôi qua điện thoại, có phải không, thưa ông?bankhi ngoan ngoan Nhưng ông đã chấp thuận thì chúng ta hãy xem xét những thể thức thực tế của sự cộng tác giữa chúng ta.
        - Tôi xin lỗi. – Faltiere ngắt lời khi đến lượt anh ngồi vào một chiếc ghế bành. - Trước khi tiến xa hơn, xin cho tôi được biết ông là ai và với tư cách gì ông đến thăm tôi.
Người đàn ông nhỏ thó tỏ ra ngạc nhiên:
        - Tôi nghĩ tôi đã tự giới thiệu khi tôi gọi điện cho ông? Tôi tên là Andre Dorieux và tôi là luật sư. Một trong những người phụ trách công việc kinh doanh cho tổ chức. Và đặc biệt hơn nữa tôi sẽ phụ trách công ty mà tổ chức tạo ra để thành lập tạp chí thông tin của ông.
        - Tôi hiểu rồi. – Faltiere nhấn mạnh từng từ một. – Ông dự kiến như thế nào về việc tạo ra công ty đó?
        - Ông đừng bận tâm về điều này. Đó là chuyên môn của tôi. Tất cả đã sẵn sàng.
Hắn mở cặp da, rút ra một cặp hồ sơ bằng giấy màu vàng:
        - Tôi cho ông xem kế hoạch mà tôi đã hình thành. Dĩ nhiêu nếu như ông phản đối điều gì thì tôi sẽ lưu ý.
Hắn đọc nhanh trang giấy vừa lôi ra từ cặp tài liệu màu vàng.
         - Công ty sẽ mang tên là “Edoxipress”. Nó sẽ có số vốn đầu tư là hai triệu quan và ông sẽ là giám đốc hợp pháp và chính thức. Một trong những nhân viên của tôi sẽ phụ trách phần kế toán, quản lý hành chính và thủ quỹ. Nói tóm lại, ông chỉ phải lo về phần điều hành vật chất của công việc. Nhiệm vụ của ông là phần biên tập. Vả lại, tôi sẽ giao cho ông tờ giấy này…
Hắn đưa tài liệu cho Faltiere. Rồi, lấy một tờ giấy khác trong tập hồ sơ, hắn nói tiếp:
         - Trừ ý kiến ngược lại về phía ông, chúng tôi nghĩ rằng tạp chí phải áp dụng phương thức xuất bản nửa tháng một kỳ và không bao giờ qua hai mươi trang in. Mục lục lý tưởng, chúng tôi nghĩ rằng, sẽ bao gồm bài xã luận của ông, có nghĩa là bài nghiên cứu và đi sâu vào một vấn đề chính trị thời sự, thêm một loạt những mục ít quan trọng hơn. Nói tóm lại, mỗi số của tạp chí sẽ gồm một vùng chân trời mà bài viết của ông sẽ là trọng tâm.
Faltiere nhấn mạnh từng chữ một:
          - Các ông đã nghĩ đến tất cả mọi chuyện. – Anh nói một cách thờ ơ. – Nhưng ít ra tôi cần phải có một cộng tác viên về phương diện báo chí.
          - Chúng ta sẽ bàn về chuyện đó. Trong lúc này chỉ thuần tuý nói về tổ chức vật chất của công ty. Chúng tôi nghĩ rằng địa chỉ của trụ sở phải có một vẻ bề ngoài đủ gây ấn tượng đối với những bài báo ngoại quốc. Vả lại tôi cũng đã nhắm một nơi nằm trên đường Marignan, gần Champs – Elysees, theo ý tôi thì cũng không tệ.
Failtiere không góp ý. Người luật sư tra cứu hồ sơ, nói tiếp:
-         Theo người ta cho tôi biết, hầu hết thời gian ông sống ở Thuỵ Sĩ và ông đã bộc lộ ý muốn không thay đổi cách sống của mình. Do đó nhất thiết ông phải chọn một nhà báo chuyên nghiệp có khả năng đảm trách những chức vụ như tổng biên tập tạp chí của ông. Về điểm này ông có đồng ý không?
-         Tôi đã dò hỏi một trong những đồng nghiệp của tôi và trên nguyên tắc, anh ta đồng ý.
-         Đó là ai vậy?
-         Louis Sivet.
Người luật sư tỏ vẻ nóng nảy, đẩy gọng kính lên:
-         Louis Sivet ư? – Người phóng viên nổi tiếng đó ư?
-         Đúng vậy.
-         A, rất tốt, rất tốt. Đó là một tên tuổi lớn, và sự cộng tác của ông ta sẽ thuận lợi cho tạp chí của chúng ta, một uy tín tinh thần không thể chối cãi được.
-         Chính vì lý do đó mà tôi muốn ràng buộc anh ta vào tôi. Nói như vậy, tôi cũng không giấu các ông rằng, tiền thù lao cho anh ấy sẽ cao.
-         Tôi e rằng đúng là như vậy. Nhưng cũng xứng đáng với số tiền thù lao cao đó. Và khả năng tài chính của tổ chức cũng đáng kể lắm.
-         Tôi cũng vậy, tiền thù lao của tôi cũng cao. – Faltiere nghiêm túc nói chậm rãi từng tiếng một.
-         Chúng tôi không bàn cái chuyện đó. Giá cả ông đưa ra chúng tôi sẽ chấp nhận.
-         Tôi sẽ yêu cầu tối thiểu hai mươi ngàn quan Thuỵ Sĩ mỗi tháng. Và tôi đòi hỏi phải trả cho tôi qua ngân hàng của Zurich.
Người phụ trách công việc kinh doanh lại một lần nữa đưa tay đẩy chiếc gọng kính, nhìn người đối diện:
-         Số tiền tối thiểu đó sẽ được đảm bảo cho ông và ông sẽ được trả như ông yêu cầu. Mặt khác, thưa ông Faltiere, tôi sẽ trình về sau những đề nghị tài chính chi tiết hơn, nếu ông hiểu những gì tôi muốn nói.
-         Ô… không, tôi không hiểu.
-         Sự hình thành chính thức, hợp pháp của công ty là một công việc. Còn kế toán tài chính công khai dĩ nhiên phải theo một số tiêu chuẩn nhất định tương hợp với một sự điều hành thương mãi lành mạnh. Và phương diện thuế khoá giữ một vai trò quan trọng trong việc kinh doanh… Do đó, chúng ta, ông và tôi sẽ có những thu xếp trên một bình diện hoàn toàn riêng tư không nhất thiết phải được đưa vào những sổ sách kế toàn. Nhưng quyền lợi riêng của ông sẽ không bị tổn hại, tôi xin hứa với ông.
-         Tôi tin vào ông để giải quyết những vấn đề đó.
-         Ông làm như vậy là đúng. - Người luật sư nhỏ thó ra bộ đùa rất khôi hài.
-         Quy chế chính thức của việc tài trợ cho công ty là như thế nào?
-         Một nhóm tài phiệt truy cập thành lập công ty và mang đến phần lớn vốn đầu tư.
-         Một nhóm người Pháp?
-         Không hoàn toàn. Thật vậy, sẽ có sự tham gia của một nhóm đa quốc gia. Nhưng ông an tâm đi, không có gì mờ ám đâu, hầu hết những tài phiệt cùng nhóm với chúng tôi thuộc những quốc gia nói tiếng Pháp: Canada, Thuỵ Sĩ, Bỉ, một số nước châu Phi. Nói tóm lại, tất cả những chuyện đó sẽ hoàn toàn trong sáng. Và dĩ nhiên tôi cũng có thể nói là chính đáng, những quốc gia nói tiếng Pháp nâng đỡ một cơ quan báo chí, có phải không nào?
Faltiere lại một lần nữa cảm thấy hơi quá sức do những sự kiện đó. Bài diễn thuyết nhanh và nhiều của gã nhỏ người quý phái đó có một cái gì đó làm cho anh hốt hoảng.
Để tự trấn tĩnh, Faltiere nói một cách chậm rãi:
-         Dù sao, tôi cũng xác định với các ông một điểm quan trọng, một điểm mà tôi sẽ không thay đổi và rất nghiêm khắc. Điều đáng kể đối với tôi đó là một sự độc lập tuyệt đối. Qua đó tôi muốn nói rằng, tôi luôn tự do viết những gì tôi muốn viết, làm chủ những tư tưởng của tôi, là người duy nhất đánh giá những gì chứa đựng trong nội dung biên tập của tạp chí.
-         Dĩ nhiên đó là hệ số chính trong sự thoả thuận của chúng ta. - Người luật sư đã được thuyết phục xác nhận.
-         Ông phải đảm bảo với tôi rằng, tổ chức cũng như những nhóm khác tài trợ cho công ty của chúng ta sẽ không gây một áp lực nào đối với tôi chứ?
-         Chắc chắn là như vậy?
-         Ngay cả khi tôi đưa ra những chủ đề không có trong tuyến của một nước nào đó thuộc khối các nước nói tiếng Pháp hoặc không khớp những quan niệm chính tị của tổ chức?
-         Chắc chắn là vậy. – Dorieux cam đoan.
-         Như vậy nói tóm là không có một sự kiểm duyệt nào cả?
-         Ông là chủ nhân, trên bình diện hợp pháp cũng như trên bình diện thực tế.
-         Tuyệt vời. – Faltiere nói. – Và các ông dự tính đến lúc nào tạp chí được tiến hành?
-         Ồ, bây giờ mọi việc tiến rất nhanh! Tôi cũng không quá kém cỏi trên phương diện hành chánh và tôi nghĩ sẽ đạt được những công bố chính thức trong thời gian ngắn nhất. Ngoại trừ có trục trặc nhỏ, tôi nghĩ rằng số đầu tiên của tạp chí có thể xuất hiện vào khoàng 15 tháng 10 tới. Trễ nhất là ngày 5 tháng 11… Về phía ông, để thuận lợi bài viết của ông phải sẵn sàng vào cuối tháng.
-         Về mặt đó, ông không phải lo. Bài của tôi sẽ sẵn sàng.
-         Khi nào ông rảnh rỗi để viếng thăm cơ sở ở đường Marignan?
-         Ngày kia, nếu ông không phiền.
-         Rất tốt. Tôi ghi nhận.
Hắn lấy trong túi ra một quyển sổ tay và một bút bi.
-         Vào lúc mấy giờ?
-         Có thể nói là vào lúc 15 giờ.
-         Nếu có thể xin ông ghé qua văn phòng của tôi. Tôi sẽ lợi dụng lúc đó để giới thiệu ông cộng tác viên sẽ phụ trách điều hành chính cho công ty chúng ta.
-         Dĩ nhiên.
-         Văn phòng của tôi ở đường Turbigo, số 450. Vả lại tôi cũng xin gởi ông danh thiếp của tôi. Tôi sẽ chờ ông lúc 15 giờ.
Hắn khép sổ tay lại, bỏ nó vào túi, cho tài liệu vào cặp da nhưng không đóng nó lại.
-         Đây là danh thiếp của tôi. Trong khoảng thời gian từ đây đến đó nếu ông cần những thông tin gì, ông có thể gọi điện cho tôi.
-         Rất tốt.
-         Và đây là một bức thư riêng của ông Bador đã yêu cầu tôi trao lại cho ông. Coi như là những gì trong bao thư này cũng là nhằm thắt chặt sự thoả hiệp của chúng ta.
Faltiere lấy danh thiếp và bao thư to màu nâu. Rồi anh hỏi:
-         Tôi nghĩ rằng, ông Bador là một trong các ông đã đến thăm tôi cách đây tám ngày.
Người luật sư nâng gọng kính lên và ném nhanh một cái nhìn về phía anh:
-         Không, chắc chắn rằng ông chưa bao giờ tiếp ông Bador. Vì lý do không có ông Bador nào cả. Vả lại tôi nghĩ rằng ông đã được báo trước rồi. Đó chỉ là mật hiệu.
-         Bador có nghĩa là gì?
-         Không có nghĩa gì cả, hoàn toàn chẳng có nghĩa gì cả. Đó là tính chất thuận tiện của ngôn ngữ. Để tránh nói về tổ chức, chúng tôi nói từ ông Bador.
-         Tại sao không thể nói từ “tổ chức”, vì tất cả đều hợp pháp trong vụ này?
Người luật sư đứng lên:
-         Ông Faltiere, ông nên biết rằng trong những công việc như loại công việc này, thận trọng không bao giờ thừa. Có thể vụ này có vẻ như là một trò trẻ con khi sử dụng một mật khẩu, nhưng đó là một phương pháp có lợi ích của nó. Chúng ta bị những kẻ tò mò vây quanh. Để không nói đến những kẻ soi mói, những đồng nghiệp báo chí, những nhân viên chính trị của chính phủ, những thanh tra của cơ quan tình báo tổng quát, những chó săn (cớm, trinh thám) của thuế vụ và sở hối đoái… Tổ chức có một khuynh hướng quốc tế, phải tự bảo vệ. Sự kín đáo là luật lệ vàng.
-         Đúng là những gì người ta đã bảo tôi. – Faltiere lo âu xác nhận.
-         Như vậy, hẹn ông đến thứ hai, ông Faltiere.
-         Xin hẹn đến thứ hai, thưa ông luật sư.
o0o
Sau khi người luật sư đi rồi, cũng là lúc Faltiere sửng sốt quay trở lại ngồi xuống ghế bánh trong phòng khách. Anh đọc lướt qua tờ ghi chú mà người phụ trách kinh doanh để lại cho anh.
Tất cả đã rõ ràng được viết trên giấy trắng mực đen: Tạo lập ra công ty Edoxipress với vốn đầu tư hai triệu quan. Giám đốc: Raymond Faltiere. Mục đích của công ty: xuất bản tạp chí tin tức, v.v…
Tiếp đó Faltiere mở bao thư lớn màu nâu ra. Nó chứa mười xấp giấy bạc, mỗi xấp mười tờ năm trăm quan. Tổng cộng năm mươi ngàn quan nghĩa là năm triệu quan cũ.
Faltiere cúi thấp đầu xuống nhìn chăm chú với một ánh mắt suy tư mười xấp giấy bạc lớn.
Không nghi ngờ gì cả, mình đang vướng vào một câu chuyện kỳ lạ. Và đáng ngạc nhiên hơn cả là mình không biết từ lúc nào mình đã quyết định nữa. Cũng chẳng hiểu là tại sao.
Mình sẽ làm gì với tất cả số tiền này? Mình cũng không thể gửi nó vào ngân hàng, vì mình không có cách chứng minh xuất xứ của số tiền to tát này.
Bỏ nó trong nhà?
Anh đứng lên, do dự. Những tên trộm đánh hơi rất giỏi để khám phá tiền được giấu. Thế mà, khi người ta đọc các báo, người ta không biết rằng những căn nhà của vùng ngoại ô thường là những con mồi hấp dẫn nhất của bọn trộm cắp.
Trong thâm tâm, tôi biết tại sao mình chấp nhận âm mưu này: do tò mò. Từ khi cuộc viếng thăm lén lút của ba người đó, tôi chỉ có một ý tưởng trong đầu: lột mặt nạ nhân vật hay nhóm người đã chỉ đạo cho ba sứ giả bí ẩn mua chuộc tôi.
Và tất nhiên tôi sẽ làm được chuyện đó. Sớm hay muộn gì tôi cũng sẽ biết tự xoay xở để khám phá ra sự thật của tổ chức lạ kỳ đó đặc biệt cố tình giấu tên và tung tích của mình.
Đó sẽ là một cuộc thí nghiệm rất lý thú. Và hữu ích cho tương lai sự nghiệp viết báo về chính trị của tôi.
Trong lúc này, một chiến thuật có giá trị: tham gia trò chơi và để cho việc gì đến sẽ đến.
Anh đi về phía phòng sinh hoạt gia đình, đặt bì thư tiền lên bàn, nhấc điện thoại và quay số của tờ Courrier. Thật may, Louis Sivet có mặt ở đó.
-         Louis, cho tớ biết ta có thể gặp nhau trong buổi tối không?
-         Chà, có thể chứ!
-         Tớ đã làm việc như một tên điếc và tớ đã làm xong một đống việc, tớ cam đoan với cậu. Tớ sẽ có hơn phân nửa quyển sách để giao cho cậu.
-         Tuyệt vời! – Sivet phấn khởi kêu lên. - Tớ sẽ gấp rút lao vào đọc bài văn xuôi thiên tài của cậu.
-         Đừng xem thường tớ. Hãy chờ ít nhất để biết nó là cái gì đã.
-         Tớ tin cậu, và tớ không phải là người duy nhất tin cậu! Tớ đã có một bản hợp đồng dự trù cho kế hoạch trong túi tớ đây. Cậu sẽ xem qua nó.
-         Hẹn tại Gay Roy lúc 19 giờ nhé?
-         O.K.
-         Còn về hai cô bạn duyên dáng Lili và Suzon của cậu. Tối nay họ có rảnh rỗi không?
-         Nếu cậu muốn thì họ sẽ rảnh.
-         Tớ thú thật, tớ thích gặp lại Lili. Tớ làm việc quá sức nên thích thư giãn đầu óc.
-         Để tớ lo việc đó. Lili chắc chắn sẽ vui mừng vì cô ta nói nhiều điều tốt về cậu. Cậu biết không, giữa chúng ta thôi, cậu đã gây nhiều ấn tượng tốt với cô ta lắm. Và không chỉ về tri thức, cậu có hiểu những gì tôi muốn nói không?
-         Tớ không tin lấy một câu, nhưng cũng không sao. Nếu như cậu có thể thu xếp buổi tối tại nhà các cô bạn của chúng ta thì tớ rất vui.
-         Còn kế hoạch tạp chí thông tin của cậu thì sao? Có gì mới không?
-         Coi như đã thu xếp xong rồi. Một chút nữa tớ sẽ cho cậu biết, vì chuyện đó tớ dành cho cậu một sự ngạc nhiên.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-29 11:41:46cunhoi>
6.
Sau khi đã uống rượu khai vị ở Gay Roy và trong khi họ đi thong thả về hướng một nhà hàng ở Champs Elysee, Faltiere và Sivet trò chuyện với nhau.
Kế hoạch làm hợp đồng xuất bản quyển sách của họ hơn cả nghiêm túc, rất thuận lợi. Và vì nó bốc mùi của một nhà xuất bản có danh tiếng lớn, những viễn cảnh càng tăng thêm hứa hẹn, trên phương diện danh tiếng cũng như tài chính. Nói tóm lại, công việc báo trước sự thành công tốt đẹp.
Sivet với một giọng nói bông đùa, nhưng không loại được sự nghiêm túc của vấn đề, nói khẽ:
- Tớ muốn nhanh chóng cho ra quyển sách đó, quyền tác giả của tớ sẽ được hoan nghênh.
- Cậu sẽ có phần sau cùng của bản thảo vào cuối tuần tới và nếu như quyển sách có thể ra nhà sách trước lễ Noel thì rất tốt, theo cách thương mại mà nói.
- Nhà xuất bản sẽ đưa nó lên báo ngay. Thêm vào đó, nhà xuất bản đánh tiếng với tớ rằng chúng ta sẽ có thể lĩnh một số tiền ứng trước rất cụ thể lúc giao bản thảo.
- Cậu cần tiền à?
- Đúng ra, - Sivet nhăn nhó thú nhận, - tớ không thiếu những khoản nợ này. Tớ nợ bốn tháng tiền thuê căn phòng ở khách sạn. Nhân viên thu thuế hối thúc tiền thuế năm rồi. Còn Suzon đã cho tớ mượn không ít tiền.
- Tất cả những chuyện đó sẽ được thu xếp. – Faltiere khẽ nói. - Tớ đã nói với cậu về một sự ngạc nhiên qua điện thoại… Vậy thì, nghe đây: trừ một hạt sạn vào phút chót, tớ đã có ý định thu nhận cậu từ ngày 01 tháng 10 với tư cách là tổng biên tập cho tạp chí tin tức của tớ. Và tớ đề nghị với cậu một thù lao khoảng hai chục ngàn quan mỗi tháng.
Sivet suýt ngạc thở:
- Hả? - Hắn kêu lên và khựng lại. – Hai mươi ngàn quan mỗi tháng? Chỉ mất vài giờ làm việc? Cậu không đùa quá trớn chứ?
Nét mặt nặng nề của hắn biểu lộ cùng một lúc sự kinh ngạc và hoài nghi.
Faltiere xác nhận:
- Phải, hai mươi ngàn quan với mỗi tháng. Nếu anh muốn thì là hai triệu quan cũ.
- Nhưng cậu sẽ nghèo túng sau không đầy sáu tháng, anh bạn Ray! Với cái đà đó, cậu sẽ không bao giờ chạy được hết các món tiền của mình.
- Cậu đừng lo, tớ đã tính kỹ công việc của mình rồi.
- Cậu đừng quá ảo tưởng. – Gã khổng lồ tóc vàng không an tâm thở dài. Giấy má, tiền chi phí in ấn, vận chuyển, tất cả những thứ đó rất đắt. Hay là cậu giàu hơn cậu nói! Nhưng sự hăng hái của cậu khiến tớ sợ quá.
- Tớ đã moi được chỗ dựa tài chính của một nhóm quan tâm đến những bài viết của tớ.
- Nhóm nào vậy?
- Những thành viên của tổ chức các nước nói tiếng Pháp. Nhưng đó là bí mật và cậu cho phép tớ không nói thêm gì nữa.
Sivet nhăn nhó:
- Nhưng đấy không phải là một loại tuyên truyền mà chúng ta sẽ làm chứ?
- Hoàn toàn không. Và bằng chứng là cậu chỉ cho in những gì cậu thấy phù hợp. Tớ lặp lại một lần nữa, chúng ta hoàn toàn tự do. Ngoài cậu và tớ, không ai sẽ có quyền can thiệp vào những gì có liên quan đến phần biên tập. Tớ thấy không gì tớ có thể nói hơn được để làm dịu sự e ngại của cậu.
- Thôi được, được rồi, tớ hoàn toàn tin cậu. Nhưng tớ báo trước với cậu tớ sẽ không để cho người khác điều khiển đâu nhé. Tớ cần tiền, tớ nhìn nhận chuyện đó, nhưng không đến mức lao vào một chuyện mờ ám.
- Còn tớ? Tớ có cần tiền đâu!
- Đem danh dự nghề nghiệp của tớ vào cuộc đã là tương đối nghiêm trọng rồi. Nhưng làm tổn hại thanh danh của tớ là một chuyện khác. Sự nổi tiếng của tớ là miếng cơm của những ngày già sau này của tớ, cậu  hiểu không?
- Tớ đã đạt những điều kiện của tớ. Cậu đừng lo.
- Và cậu sẽ ký cho tớ một hợp đồng tuyển dụng đúng thể thức, với giá thù lao mà cậu vừa nói với tớ chứ?
- Dĩ nhiên là như vậy. Khi công ty chính thức được thành lập, thì cậu sẽ có hợp đồng của cậu.
- Nhưng cậu sẽ làm cách nào để cho một việc kinh doanh như vậy được hình thành? Thuê cơ sở, thuê nhân viên, những thợ in ấn, đó là một công việc không đơn giản, có phải không nào? Cậu tìm ở đâu ra thời gian để lo tất cả những vấn đề đó? Cậu sẽ không còn thời gian để viết nữa.
- Tất cả những vấn đề tổ chức đó sẽ được thanh toán xong ngay vào sáng thứ hai tới. Một nhà kinh doanh sẽ lo vụ đó.
- Nhà kinh doanh nào?
- Một luật sư ở đường Turbigo. Một người tên là Dorieux chuyên môn trong lĩnh vực này. Người ta đã giới thiệu rất rõ về tài năng của ông ta trong công việc và tớ phải nói rằng ông ta đã gây một ấn tượng tuyệt vời với tớ.
- Rõ ràng rồi, cậu làm tớ sửng sốt! Đối với một ẩn sĩ đã rút vào núi, cậu có vẻ hết sức thực tế và bạo dạn.
Ở nhà hàng, trong bữa ăn, Faltiere trình bày những ý chính của mình và chương trình biên tập.
- Nói chung, - anh giải thích, - tớ có ý định tấn công những lý thuyết gia ngông cuồng trong chính trị, những kẻ không tưởng, tất cả những người chủ trương kỹ thuật cầm quyền cho những ý muốn của họ là hiện thực, tưởng tượng bằng chiến thuật. Thí dụ như tớ có ý định dành tạp chí số đầu tiên cho sự khủng hoảng của những dân tộc ít người. Tớ sẽ lấy điểm khởi hành là Chypre và tớ sẽ vạch rõ ra làm thế nào con người, để chống lại kỹ thuật đang đè bẹp họ, đã chứng tỏ càng ngày càng phải che chở và khẳng định nhân cách của họ. Tớ sẽ nói về những người theo thuyết tự trị của Basque, Breton, Corse và những người thuộc vùng Jura, tớ sẽ tạo ra những cuộc tranh cãi về ngôn ngữ ở Bỉ, ở Ấn Độ, ở châu Phi, tớ sẽ nói về những dân tộc ít người bị áp bức ở Liên Xô, những người da đỏ bị áp bức ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Cậu có thấy tất cả sự phong phú của chủ đề đó không?
- Cũng gần giống như bài báo của cậu về những nước châu Âu hợp nhất, nhưng nhìn dưới một khía cạnh khác, nói chung là như vậy.
- Rất chính xác.
- Cậu phải có một tài liệu chính xác và vững chắc.
- Cậu sẽ lo chuyện đó. Cậu sẽ tìm những tài liệu chính trong những cơ quan hành chính, có phải không nào?
- Dĩ nhiên là như vậy rồi. Tớ có nhiều bạn bè trong hầu hết những cơ quan hành chính có thể cung cấp. Để được hai mươi ngàn quan mới, tớ không do dự vận động một chút, không đáng gì.
- Tớ mong công việc sẽ khiến cậu quan tâm cả hai mặt hình thức và chuyên nghiệp. Không phải chỉ có tiền, Louis.
- Tớ đùa thôi mà. Thật ra, chính công ty của cậu đang biến đổi tớ. Tớ thề với cậu để cảm thấy như mình trẻ lại.
Họ tiếp tục tranh cãi như vậy trong suốt một giờ. Sau đó, khi đã rời nhà hàng, họ đi taxi đến nhà hai chị em Massardel.
Họ được tiếp đón nồng hậu hơn cả thứ hai trước. Faltiere cảm động hơn vẻ bên ngoài của mình, nhìn ngắm Lili không biết chán. Dường như cô ta đẹp hơn, hấp dẫn hơn, tươi tắn hơn, rực rõ hơn lần đầu anh gặp cô ta.
Thật là một con người đặc biệt, anh tự nhủ. Sự thoải mái đó, sự thông minh đó, sự thanh lịch trong cử chỉ nhỏ nhất, thật khó tin! Người ta không thường gặp một phụ nữ đầy nữ tính đến như thế.
Anh cũng bất chợt nghĩ mình sẽ cới y phục cô ta. Bây giờ anh biết cho đến tận nơi tế nhị nhất của cơ thể tuyệt vời đó. Anh vội vã muốn ôm ghì thân thể đang trần truồng trong tay mình, để thoả mãn thị giác, xúc giác, khứu giác và chiến đấu trong đó như trong một đại dương tốt lành.
Cuộc trò chuyện tay tư ngắn hơn lần trước. Có thể nói họ đã thoả thuận một cách ngấm ngầm để nhanh chóng chuyển sang phần thân mật của buổi tối.
Nhưng điều khiến Faltiere lưu ý là khi anh đã hưởng thụ lần thứ nhất vòng tay siết chặt của cô gái tóc vàng tên Lili, anh đã tìm thấy ở đó sự dịu dàng.
Vì đã hiểu nhau nhiều hơn nên cả hai đều ít dữ dội hơn, họ đã biết tận hưởng một sự hoà hợp xác thịt đáng ngạc nhiên pha lẫn tình bạn, sự tin tưởng, sự thành thật tạo thêm cho những cái vuốt ve của họ một sự sâu đậm tuyệt vời.
Cuối cùng đam mê, sung sướng dịu xuống, họ nằm bên nhau trên ghế tràng kỷ trò chuyện.
Faltiere không thể ngăn mình tỏ ra ngưỡng mộ cô ta nhưng trong cơn dạt dào tình cảm anh đi xa hơn anh muốn.
- Điều mà anh không hiểu, - bỗng anh nói khẽ, - đó là cách sống của em. Anh không phải là một người đàn ông hấp dẫn và kinh nghiệm yêu đương của anh cũng chẳng ghê gớm gì. Nhưng mà, một phụ nữ như em, hoàn hảo một cách kỳ diệu như thế này, có thể… có thể chấp nhận thoả mãn những đòi hỏi của bất cứ một bạn tình nào chỉ cần họ trả tiền, điều này vượt quá sức của anh.
- Em có thể nói như vậy về anh. – Cô ta bình tĩnh đáp lại. - Một người như anh lại co thể tìm khoái lạc trong vòng tay một cô gái điếm, điều này cũng quá sức của em.
Câu nói được thốt ra với một chút lém lỉnh và mỉa mai mà Faltiere ngay lúc đó không ghi nhận được. Anh phản đối một cách mãnh liệt:
- Anh chưa bao giờ bảo em là cô gái điếm.
- Nhưng đó đúng là điều anh muốn nói, có phải không nào? Và em có trách móc gì anh đâu. Em đâu có sợ những lời nói.
- Còn những người đàn ông? – Anh nói. – Em có sợ những người đàn ông không?
- Những người đàn ông ư? – Cô ngạc nhiên kêu lên. - Tại sao em phải sợ đàn ông?
- Anh đã đọc được rằng hơn nửa những gã trả tiền để thoả mãn ham muốn xác thịt là những con người mất thăng bằng, loạn thần kinh, những người tâm thần bệnh hoạn. Trong một chiều hướng nào đó, chuyện tiếp xúc với những người đó không tránh khỏi nguy hiểm khi suy nghĩ đến những chuyện đó. Còn anh chỉ nghĩ chuyện đó thôi anh đã run sợ cho em. Và anh thề với em rằng không phải vì ghen tuông mà anh đã nói như vậy.
Côi ngồi thẳng người lên, tựa một cùi chỏ hôn nhanh lên môi anh:
- Những gì anh vừa nói rất đáng yêy Raymond. Nhưng, anh an tâm đi. Em không tiếp bất cứ ai trong nhà của em. Thật vậy, Louis chỉ đưa đến cho chúng em những người bạn được chọn lọc kỹ lưỡng, những người mà anh ấy quen biết từ lâu hoặc anh ấy đã biết tinh thần của họ hoàn toàn chắc chắn. Em gái của em và em không phải đứng đường.
- Đừng bắt anh phải nói những gì anh không nghĩ. – Faltiere bối rối càu nhàu.
- Em sẽ giải thích cho anh hiểu… Suzon và em như là những người mất gốc, rời bỏ quê hương. Mồ côi, được nuôi dưỡng bởi một bà mẹ chỉ nghĩ đến bản thân mình hơn là sự giáo dục hay sự học hành của chúng em. Chúng em lớn lên bên lề đạo đức tư sản và chúng em đã khám phá ra rằng cả hai đều không có một chút yêu thích nào về hôn nhân, con cái, tình yêu vợ chồng v.v… Tất cả những gì chúng em biết làm, đó là làm tình. Và như là một sự ngẫu nhiên, chúng em thích chuyện đó. Do đó chúng em có những tình nhân… Nhưng vì chúng em không có đủ tiền để có một tiện nghi xa hoa mà chúng em thích, chúng em tự làm để trả tiền cho có nó. Từ sự việc đó chúng em vừa tự do và có đầy đủ tiện nghi mà không bị tước đoạt những vật mà chúng em yêu thích.
- Anh xin lỗi em. – Anh thở dài. – Anh biết anh là một người vụng về.
- Ồ không, anh không có gì phải xin lỗi. Em cho những lời anh nói là một sự khen ngợi và một bằng chứng của tình bạn. Nếu như em kể cho anh tại sao chúng em sống như thế này, không phải vì chúng em muốn biện hộ cho mình, mà là để chứng tỏ cảm tình của em đối với anh.
- Và nếu như anh xin cưới em?
- Để tiết kiệm tiền? – Cô ta chế nhạo.
- Không, để có sự độc quyền.
- Em sẽ nói không.
Anh gật đầu.
- Ta đừng nói chuyện đó nữa. Anh thích sự thẳng thắn của em.
- Em sẽ nói không vì nhiều lý do. Thứ nhất, là em dù sao cũng không thể cho anh hơn những gì em dâng cho anh. Hai là em sẽ đánh lừa anh. Ba là, em thích tự do và em cần có em gái của em bên cạnh.
- Ta không nói đến chuyện đó nữa. – Anh bình tĩnh và thoải mái lặp lại.
- Anh bị xúc phạm?
- Hoàn toàn không?
- Một người đàn ông không đủ cho em. – Cô thú nhận. – Cho dù là một người đàn ông mà em yêu. Em có một tâm hồn của một người thích khám phá những chuyện mới. Và mỗi lần có một người mới là một thế giới để khám phá.
- Chắc chắn anh là người đầu tiên đề nghị cưới em?
- Tất cả tình nhân của em hay hầu hết muốn cưới em. Vả lại em cũng tự hỏi tại sao?
- Em quá khiêm nhượng, cô bạn thân mến! – Faltiere cố tạo ra vẻ long trọng một cách quá đáng, chế giễu.
- Người ta cho là em đẹp, thông minh, thanh lịch, tươi trẻ, rất nữ tính. Cho rằng là như thế. Nhưng người ta muốn cưới em vì đức tính tốt nào trong số đó? Đó là một vấn đề khiến em quan tâm.
- Nó bao gồm những đức tính đó. – Faltiere quả quyết nói. - Với thêm hai đức tính tốt nữa cũng đáng kể. Em làm tình một cách thần kỳ và em thích công việc đó.
Anh ôm cô ta vào lòng và chuyện đó lại xảy ra thêm lần nữa.
                                                           o0o
Faltiere rời căn hộ của hai chị em họ Massardel vào lúc 12 giờ kém 15 sáng ngày hôm sau.
Louis Sivet, anh ở lại trong phòng của cô bạn Suzon cho đến 12 giờ 30.
- Cuối cùng em sẽ giết anh chết. - Hắn nói với một cô gái tóc vàng có đôi mắt nghịch ngợm. – Vào tuổi của anh mà quá mức như vậy thì sẽ bị nhồi máu trong một thời gian ngắn.
- Anh đừng có than như vậy, anh Loulou to xác của em. – Suzon khẽ nói một cách âu yếm. – Em đã luôn luôn bảo em rằng anh mong được chết trên chiến trường danh dự. Em làm những gì em có thể làm để sự mong ước của anh được thực hiện.
- Em là một con nhóc gớm ghiếc. Đúng em là như thế đó.
- Và cũng là cô gái có nhiều khuyết điểm. – Cô ta nói thêm. – Vì đó là khuyết điểm, có đúng không nào? Em chỉ mới mười chín tuổi và em chỉ tìm được thú vui tình ái trong vòng tay một lão già năm mươi tuổi đại ngốc điên rồ!
- Em có tất cả những khuyết điểm. - Hắn xác nhận. - Tất cả. Như vậy em là một phụ nữ thật sự, thế thì sao nào? Rõ ràng cũng vì lý do đó mà anh tự giết chết mình khi yêu em.
- Em sẽ đi pha cà phê cho anh, - cô ta quyết đinh, - em đã nghe anh bạn Raymond của anh đi trước mười hai giờ một chút.
Cả hai ăn điểm tâm trong phòng bếp của căn hộ sớm hơn 13 giờ một chút. Hai chị em (mặc quần áo trong nhà màu hồng) và Sivét quấnh quanh mình một chiếc áo khoác loại hàng dệt bằng lông dê màu xanh đen. Cả ba ăn uống hết sức vô tư.
Suzon và Lili càng tươi tắn như bình mình, Sivet càng có vẻ ủ dột, nhăn nheo. Nét mặt dày của hắn còn mang dấu vết của đêm hôm trước. Đói bụng, không cạo râu sạch sẽ, hắn có vẻ hơn số tuổi của mình.
Hắn hỏi Lili:
- Anh bạn Raymond của anh vẫn làm cho em thích chứ?
- Đó là một anh chàng tuyệt… vời…- Cô ta trấn an vừa nhấn mạnh từng từ một. – Anh ấy đã xin hỏi cưới em.
Suzon bật cười ha hả:
- Như đã đoán trước.
Sivet nhìn Lili:
- Như vậy thì sao? - Hắn sa sầm nét mặt nói. – Anh mong em đã không quắc mắt là anh ta thô bạo?
- Không, không, anh đừng lo. Em đã giải thích cho anh ấy hiểu một cách rất thành thật hoàn cảnh của em, vừa thận trọng không làm tổn thương anh ấy.
- Em coi chừng nếu như em xúc phạm anh ta. - Hắn giận dữ nói.
- Không có nguy hại nào. – Lili phản đối.
Rồi hơi dịu giọng:
- Cho dù em không biết cảm tình và sự ngưỡng mộ của anh đối với anh ấy, em cũng làm tối đa để nương nhẹ anh ấy. Em chỉ biết khoảng ba hay bốn người có những đức tính tốt đó trên tất cả. Sự thông minh của trái tim và tâm hồn. Sự tế nhị, sự trong sáng thuộc về bản chất của con người. Ngoài ra, em cũng rất yêu anh ấy và khi nhận tiền của anh ấy em rất xấu hổ.
- Anh ta là một người ngờ nghệch. – Sivet lẩm bẩm.
- Ồ, không ngờ nghệch đâu. – Lili phản đối. – Anh ấy có vẻ như thế vì anh ấy quá trong sạch và không thô lỗ. Nhưng em chắc chắn rằng anh ấy có một tâm hồn rất sâu sắc và nhiều nghị lực.
Sivet không trả lời, Lili nói tiếp:
- Em nghĩ rằng anh ấy đã hy sinh một số tiền lớn trong vòng tám ngày phải mất một trăm tờ giấy bạc để làm tình?
- Chắc chắn là như vậy. – Sivet nói từng từ ngắn gọn.
- Như vậy là rất tâng bốc đối với chị, chị ạ. – Suzon nói chen vào.
- Nếu như chỉ lo cho mình chị, thì chị sẵn sàng biếu không cho anh ấy một lần. – Lili thú nhận.
Suzon nhìn cô ta:
- Anh ấy làm tình giỏi đến như vậy sao?
- Chị không biết. Anh ấy có cái gì đó khiến chị xúc động khi anh ấy ôm chị vào lòng… có thể nói anh ấy để cả tâm hồn, trái tim, tinh thần, thân thể mình vào việc ấy… thật khó cưỡng lại. Đây là lần thứ hai một người đàn ông đã gây cho chị cảm giác đó.
Suzon mỉm cười châm chọc chị mình:
- Nếu em hiểu rõ, chị không bị phiền chứ?
- Không và chuyện đó khiến chị hơi sợ. Một người đàn ông làm cho chị mất tự chủ, thật nguy hiểm. Bị choáng vàng một chút, thật dễ chịu, nhưng tình yêu hoàn hảo, đó là một cái bẫy. Khi hạnh phúc của anh ấy vỗ về trong chị, chị cảm thấy mình thật sự là một phụ nữ, có nghĩa là chị mất bình tĩnh…Chỉ nói đến nó đã khiến chị thấy mình thật buồn cười.
Sivet uống tách cà phê đen của mình từng ngụm nhỏ, hắn có vẻ suy tư.
Lili lặng lẽ quan sát hắn một lúc lâu rồi cô thân mật hỏi:
- Những gì em thuật khiến anh lo âu phải không Loulou?
Hắn nhìn cô chăm chú:
- Lo âu? Không… có thể nói anh đang bận tâm, nhưng không phải những câu chuyện tình yêu của em gây phiền phức cho anh, mà là một vấn đề nghề nghiệp.
Hắn xoa cằm. Rồi mắt nhìn nơi xa xăm, hắn hỏi Lili:
- Anh bạn Coplan của em lúc nãy đang ở Paris?
- Em không biết, nhưng em lúc nào cũng có thể gọi điện thoại đến nhà anh ấy. Khi anh ấy không đi công tác thì thường anh ấy ở nhà ngày chúa nhật.
- Em gọi điện cho anh ta xem. Anh muốn gặp anh ta.
Lili rời phòng bếp đến phòng khách gọi điện thoại. Khi quay trở lại, khuôn mặt cô rạng rỡ.
- Em mời anh ấy đến ăn tối! – Cô nói nhanh. – Em hứa nấu cho anh một món ăn Việt Nam và anh ấy đã chấp nhận một cách hăng hái. Vào khoảng tám giờ anh ấy sẽ đến.
- Em có bảo là anh cũng có mặt chứ?
- Dĩ nhiên là có. Anh ấy sẽ vui mừng gặp lại anh.
0