Mình viết bài thơ này lúc tốt nghiệp phổ thông nhưng chưa bao giờ post ở đâu. Hope you enjoy it.
Trường tôi
Xa trường rồi tôi mới nhớ trường tôi
Nhớ những thứ tưởng chừng quen thuộc lắm
Ô cửa nhỏ khoảng trời riêng ngập nắng
Gốc phượng già và cả mảnh tường vôi
Tất cả như đang sống dậy trong tôi
Những ngày ấy sao mà vô tư thế
Vẫn đuổi bắt, vẫn trèo me hái khế
Chẳng mơ màng đến một bóng hình ai
Rồi một ngày tất cả chợt phôi phai
Lớp học cũ giờ đây sao xa lạ
Lòng thầm trách dòng thời gian hối hả
Để một chiều buồn thảng thốt
...trường ơi!
Hiền Anh
Trường tôi
Xa trường rồi tôi mới nhớ trường tôi
Nhớ những thứ tưởng chừng quen thuộc lắm
Ô cửa nhỏ khoảng trời riêng ngập nắng
Gốc phượng già và cả mảnh tường vôi
Tất cả như đang sống dậy trong tôi
Những ngày ấy sao mà vô tư thế
Vẫn đuổi bắt, vẫn trèo me hái khế
Chẳng mơ màng đến một bóng hình ai
Rồi một ngày tất cả chợt phôi phai
Lớp học cũ giờ đây sao xa lạ
Lòng thầm trách dòng thời gian hối hả
Để một chiều buồn thảng thốt
...trường ơi!
Hiền Anh