9
Cậu bước vào, gầm gừ những câu chửi thề nghe ghê cả người và bắt quả tang tôi đang giấu con trai cậu vào tủ buýt-phê trong bếp. Linh tính Hareton in đậm một nỗi khiếp sợ phải gặp một trong hai thái độ của bố, hoặc là sự âu yếm kiểu dã thú, hoặc là cơn khùng của người điên; trong trường hợp thứ nhất, nó có nguy cơ bị ôm ghì, hôn hít đến chết, và trong trường hợp kia, có thể bị quẳng vào lửa hoặc quật vào tường, cho nên thằng bé tội nghiệp nằm im thin thít ở bất cứ nơi nào tôi chọn đặt nó.
- Ấy đấy, cuối cùng, ta đã tìm thấy nó! Hindley kêu lên túm gáy tôi kéo lại như kéo một con chó. Thiên địa quỷ thần, các ngươi đã thề với nhau ám hại thằng bé! Bây giờ ta mới biết làm sao mà ta không bao giờ gặp nó đâu. Nhưng với sự tiếp sức của quỷ Satan, ta sẽ bắt ngươi phải nuốt con dao pha thịt này. Nelly! Ngươi đừng có cười vì ta vừa mới nhận đầu Kenneth xuống Đầm Ngựa Đen đó; và hai thì cũng như một thôi - ta muốn giết một đứa nào đó trong bọn bay, chưa làm được điều đó thì ta chưa yên!
- Nhưng mà tôi không thích dao pha thịt, cậu Hindley ạ, tôi đáp, nó được dùng để thái cá trích đó. Xin cậu bắn tôi còn hơn.
- Đẩy mày xuống địa ngục còn hơn! Cậu nói. Và mày sẽ được thế. Không có luật nào nước Anh này cấm người ta giữ cho nhà mình tử tế hẳn hoi, mà nhà tao thì thật gớm ghiếc! Há mồm ra.
Cậu cầm con dao trong tay và ấn mũi nó vào giữa hai hàm răng tôi nhưng về phần mình, tôi chẳng bao giờ sợ gì lắm những thói bất thường của cậu. Tôi nhổ toẹt, và cả quyết là nó có một vị tởm lợm - muốn sao thì sao, tôi cũng chả chịu nuốt nó đâu.
- Ồ, cậu nói và buông tôi ra, tôi thấy cái thằng quỷ con gớm ghiếc này không phải là Hareton, tôi xin lỗi chị. Nelly nhé. Nếu là Hareton thì nó đáng bị lột da sống vì tội không chạy đến đón mừng và tội la thét cứ làm như tôi là quỷ sứ không bằng. Đồ cún con dị dạng, lại đây! Tao sẽ dạy cho mày lạm dụng một ông bố tốt bị lừa dối. Này, chị có nghĩ là thằng bé nếu xẻo tai đi sẽ đẹp hơn không? Một con chó xẻo tai đi sẽ dữ hơn, và tôi vốn thích cái gì dữ tợn - kiếm cho tôi cái kéo - một cái gì dữ tợn và gọn ghẽ! Vả lại nâng niu cái đôi tai, đó là làm bộ làm tịch kiểu địa ngục - đó là thói hợm của quỷ sứ - không có tai chúng ta cũng đã đủ giống người chán. Im, nhóc, im nào! Thôi thì nó là cục cưng của tôi! Suỵt, lau khô nước mắt đi - của quý, hôn ta đi. Sao! Không à? Hôn ta đi, Hareton! Ma bắt mày, hôn tao đi nào! Lạy Chúa, dễ thường tao sẽ nuôi một con quái vật như thế này à! Chắc chắn là ta đang sống đây, ta sẽ bẻ gẫy cổ thằng nhãi.
Bé Hareton tội nghiệp la thét, cố hết sức giãy đạp trong vòng tay bố, và càng gào dữ hơn khi cậu bế nó lên gác và nhấc qua thành lan can. Tôi kêu lên rằng khéo cậu làm nó sợ đến lên cơn động kinh mất và chạy tới cứu nó. Khi tôi tới chỗ họ, Hindley đang cúi trên lan can để nghe một tiếng động bên dưới, hồ như quên bẵng mình đang mang gì trong tay. Ai đó? Cậu hỏi khi nghe thấy có người lại gần chân cầu thang. Tôi cũng cúi mình ra phía trước để ra hiệu cho Heathcliff (tôi nhận ra tiếng chân của gã) đừng tiến nữa; và đúng lúc mắt tôi rời Hareton, nó bật người ra đột ngột, thoát khỏi đôi tay thèo đảnh giữ nó, và rơi xuống.
Chúng tôi hầu như không kịp rùng mình kinh hãi trước khi thấy ra là thằng bé khốn khổ không làm sao cả. Heathcliff tới bên đứa bé đúng vào lúc gay cấn, do một thôi thúc bản năng, gã đỡ được đứa bé đang rơi và vừa đặt nó đứng xuống đất, vừa ngước nhìn lên tìm kẻ gây ra tai nạn. Một kẻ keo kiệt vừa bán đi một vé xổ số may mắn lấy năm silinh để hôm sau thấy là mình đã mất năm nghìn silinh, cũng không thể phô ra một vẻ đờ đẫn hơn gã khi nhìn thấy bóng dáng cậu Earnshaw bên trên. Điều đó nói lên, rõ ràng hơn mọi lời lẽ, sự chua xót tột độ về nỗi đã tự biến mình thành công cụ phá ngang cơ hội báo thù cho bản thân. Giá bây giờ trời tối - tôi dám nói vậy - ắt gã đã tìm phương sửa chữa sai lầm bằng cách đập nát đầu Hareton trên bậc cầu thang; song chúng tôi đã chứng kiến cảnh cứu nạn, và tôi lập tức xuống bế cái báu vật được giao cho mình, ghì chặt vào ngực. Hindley bước xuống đủng đỉnh hơn, tỉnh rượu và ngượng ngùng.
- Đó là lỗi tại chị đấy. Nelly, cậu nói; đáng lẽ chị phải giữ cho nó khuất mắt. Lẽ ra chị phải mang nó đi khỏi tôi! Nó có bị thương đâu không?
- Bị thương! Tôi cáu tiết lên. Nếu nó không chết thì cũng sẽ thành ngớ ngẩn! Ôi! Không hiểu làm sao mà mẹ nó dưới mộ không dậy mà xem cậu hành nó. Cậu còn tệ hơn cả quân vô đạo - ai lại đối với giọt máu của chính mình như thế bao giờ.
Cậu định sờ vào thằng bé; thấy đã ở trong tay tôi, nó lập tức nín bặt, những tiếng nức nở kinh hãi. Nhưng, ngón tay đầu tiên của cha nó vừa chạm vào, nó la thét to hơn trước và giãy giụa như sắp lên cơn co giật vậy.
- Cậu đừng có dính vào nó! Tôi nói tiếp. Nó ghét cậu... mọi người đều ghét cậu... đó là sự thật! Hạnh phúc chưa, cái gia đình của cậu và cậu đã đến cái nông nỗi hay hớm nhỉ!
- Ta sẽ còn đi đến nông nỗi hay hớm hơn nữa cơ. Nelly ạ! Con người lầm đường lạc lối cả cười, lại trở nên cứng rắn. Bây giờ thì chị lẫn nó, xéo đi. Còn Heathcliff, mày nghe đây. Mày cũng cút đi cho rảnh, đừng để tao túm được và nghe thấy mày. Tao chưa muốn giết chúng mày đêm nay; trừ phi tao đốt cái nhà này đi cũng nên, nhưng đó còn tùy theo sở thích của tao.
Trong khi nói vậy, cậu lấy một chai rượu mạnh nửa lít ở tủ buýp-phê và rót chút ít vào một cái cốc.
- Thôi đừng! Tôi năn nỉ. Cậu Hindley, hãy rút kinh nghiệm. Nếu cậu chẳng thiết gì đến bản thân nữa, thì cũng thương lấy thằng bé xấu số này.
- Bất kỳ ai cũng sẽ có ích cho nó hơn ta, cậu đáp.
- Thì hãy thương lấy linh hồn của cậu vậy! Tôi nói, cố giằng lấy cốc rượu từ tay cậu.
- Hơi đâu mà ta thương linh hồn ta. Trái lại, cho nó xuống trầm luân dưới địa ngục để trừng phạt cái đấng tạo sinh ra nó mới thật khoái, con người báng bổ ấy thốt lên. Đây là để chúc nó đi tới quỷ sứ cho ngon lành!
Cậu uống chỗ rượu và bực dọc bảo chúng tôi cút đi, kết thúc mệnh lệnh ấy bằng một chuỗi lời nguyền rủa gớm ghiếc, quá tục tằn, chẳng bõ nhắc lại hoặc nhớ làm gì.
- Đáng tiếc là y không thể tự sát bằng rượu được. Heathcliff nhận xét, lẩm bẩm rủa lại như một tiếng vang khi cửa đóng lại. Y đã làm hết sức mình, song thể trạng y bất chấp. Ông Kenneth bảo ông sẵn sàng đánh cuộc con ngựa cái của mình là y sẽ sống lâu hơn bất kỳ người đàn ông nào ở mé bên này Gimmerton, và phải đến khi thành một kẻ tội lỗi đầu bạc phơ mới xuống mồ; trừ phi có một ngẫu nhiên tốt đẹp nào ngoài lẽ thông thường đổ xuống đầu y.
Tôi vào bếp và ngồi xuống ru con cừu non của tôi ngủ. Tưởng Heathcliff đi thẳng đến chuồng ngựa. Về sau, hóa ra gã sang mé bên kia cái ghế tủ, gieo mình xuống một chiếc ghế cạnh tường, khuất khỏi lò sưởi và nằm im.
Tôi đang đu đưa Hareton trong lòng và âm a một bài hát mở đầu bằng:
Đêm khuya tiếng trẻ khóc than.
Dưới mồ thao thức mẹ nằm mẹ nghe...
thì Cathy (cô đã lắng nghe tiếng huyên náo từ trên buồng mình) thò đầu vào thì thào:
- Có một mình chị thôi phải không, Nelly?.
- Phải, cô ạ, tôi đáp.
Cô vào, lại gần chỗ lò sưởi. Đồ rằng cô sắp sửa nói gì, tôi ngước nhìn lên... Vẻ mặt cô như bối rối, lo âu, đôi môi hơi hé mở như định nói, và cô hít một hơi, nhưng nó thoát ra không thành lời mà thành một tiếng thở dài. Tôi tiếp tục hát, chưa quên được hành vi ban nãy của cô.
- Heathcliff đâu rồi? Cô nói, cắt ngang câu hát của tôi.
- Làm công việc của nó ở chuồng ngựa, tôi trả lời.
Gã không cải chính, có lẽ gã đã ngủ thiếp đi. Lại im lặng hồi lâu trong khi đó tôi thấy một vài giọt nước mắt từ má Catherine rỏ xuống sàn đá. "Phải chăng cô ân hận vì cách xử sự đáng xấu hổ của mình?" tôi tự hỏi. "Thế thì là điều mới lạ đấy, nhưng cứ để tùy cô ấy đi vào vấn đề - tôi sẽ chẳng giúp cô đâu! Không, cô chả mấy cảm thấy lo phiền về bất kỳ chuyện gì trừ những gì liên quan đến bản thân".
- Ôi! Lạy Chúa! Cuối cùng cô kêu lên. Sao mà tôi khổ sở thế này.
- À, thương nhỉ, tôi nhận xét. Thật khó mà làm vừa ý cô, nhiều bạn thế và ít phải lo thế mà vẫn chưa bằng lòng.
- Nelly, liệu chị có giữ kín cho tôi một điều bí mật không? Cô nói tiếp, quỳ xuống bên cạnh tôi và ngước đôi mắt đầy sức quyến rũ hướng vào mặt tôi một cái nhìn đủ ma lực để dập tắt sự cáu giận, - dù là khi người ta có mọi lý do trên đời để nổi nóng.
- Có bõ giữ kín không? Tôi hỏi, bớt hờn dỗi hơn.
- Hẳn chứ, nó giày vò tôi và tôi phải thổ lộ ra. Tôi muốn biết mình nên làm thế nào. Hôm nay, Edgar Linton đã ngỏ lời muốn lấy tôi và tôi đã trả lời. Bây giờ, trước khi tôi cho chị biết tôi đã nhận lời hay từ chối, chị hãy bảo tôi đáng ra nên trả lời thế nào?
- Thật tình, cô Catherine, làm sao mà tôi biết được. Tôi đáp. Nói cho đúng, xét cái tích cô đã trình diễn chiều nay trước mắt cậu ta, thì tôi có thể nói nên từ chối là khôn ngoan; vì cậu ta hỏi cô sau khi xảy ra chuyện đó, thì cậu ta hoặc phải ngu xuẩn hết chỗ nói, hoặc phải là một kẻ rồ dại liều lĩnh.
- Nếu chị nói vậy thì tôi sẽ chả kể thêm gì nữa, cô cáu kỉnh đáp lại và đứng dậy. Tôi đã nhận lời. Nelly ạ. Nhanh lên nói xem tôi có sai lầm không.
- Cô đã nhận lời. Thế thì có bàn cãi nữa cũng ích gì? Cô hẹn ước và không thể nuốt lời.
- Nhưng chị có nói xem đáng ra tôi có nên làm thế không, nói đi! Cô kêu lên, giọng bực tức, hai tay chà vào nhau và mày cau lại.
- Có nhiều điều phải xét trước khi có thể trả lời câu hỏi ấy thỏa đáng, tôi nói, giọng dạy đời. Trước hết, cô có yêu cậu Edgar không đã?
- Ai mà có thể không yêu được. Tất nhiên là có, cô trả lời.
Kế đó, tôi bắt cô qua cuộc vấn đáp sau đây: đối với một cô gái hăm hai tuổi như tôi, làm thế đâu phải là thiếu suy xét.
- Tại sao cô yêu cậu ấy, cô Cathy.
- Hỏi dớ dẩn! Tôi yêu, - thế là đủ.
- Đủ thế nào được; cô phải nói tại sao.
- Thôi được, vì anh ấy đẹp trai và ở bên anh ấy thật thú vị.
- Hỏng! - Tôi bình luận.
- Và vì anh ấy trẻ trung, vui vẻ.
- Vẫn hỏng.
- Và vì anh ấy yêu tôi.
- Đến điểm này thì vô thưởng vô phạt.
- Và anh ấy sẽ giàu có, và tôi thích là đệ nhất phu nhân cả vùng; và tôi sẽ tự hào về một người chồng như vậy.
- Hỏng hơn tất cả. Và bây giờ, hãy nói cô yêu cậu ta như thế nào?
- Như bất kỳ ai đang yêu - Nelly, chị thật ngớ ngẩn.
- Chẳng ngớ ngẩn tí nào đâu - Trả lời đi.
- Tôi yêu lớp đất dưới chân anh ấy. Và không khí trên đầu anh ấy và mọi thứ anh chạm tay vào, và mọi lời anh nói. Tôi yêu mọi vẻ của anh ấy, mọi hành động của anh, toàn bộ và tất cả con người anh. Thế đấy!
- Và tại sao?
- Này chị đang biến chuyện này thành trò đùa; thế thì tệ thật. Đối với tôi đây đâu phải chuyện đùa! Cô gái nói, cau có và quay về phía lò sưởi.
- Tôi tuyệt nhiên không đùa, cô Catherine ạ, tôi đáp. Cô yêu cậu Edgar vì cậu ta đẹp trai này, vui vẻ, trẻ trung này, giàu có này, vì cậu yêu cô. Dẫu sao thì điểm cuối cùng coi như vô bổ; không có điều kiện đó, có thể cô vẫn yêu cậu ấy cũng nên, và có nó, có khi cô vẫn không yêu, trừ phi cậu ta có bốn điều hấp dẫn trên.
- Phải nói cho đúng thì thế đấy: tôi sẽ chỉ thương hại anh ấy, có khi còn ghét là đằng khác - nếu anh ấy xấu xí và quê mùa.
- Nhưng trên đời còn có nhiều chàng trai trẻ khác cũng đẹp, lại giàu có - có thể còn đẹp trai hơn, giàu hơn cậu ấy nữa. Cái gì ngăn cô không yêu họ.
- Nếu có những người như thế, thì họ ở tận đâu tôi không hề gặp. Tôi chưa hề thấy ai như Edgar.
- Cô có thể gặp một người nào đó như thế, và người ấy sẽ không cần thiết là đẹp trai, là trẻ và có thể cũng không giàu.
- Người ấy bây giờ đang trẻ, đẹp, giàu và tôi chỉ cần biết hiện tại thôi. Tôi muốn chị nói cho thấu tình đạt lý cơ.
- A, thế thì gọn chuyện. Nếu cô chỉ cần biết hiện tại thôi thì hãy lấy cậu Linton.
- Việc đó tôi không cần chị cho phép, tôi sẽ lấy anh ấy! Tuy nhiên, chị vẫn chưa cho tôi biết là tôi làm thế có phải hay không.
- Hoàn toàn phải, nếu như người ta lấy nhau chỉ vì hiện tại là phải. Và bây giờ ta hãy nghe thử xem cô khổ sở vì cái nỗi gì; cô sẽ hài lòng; ông bà già bên kia chắc không phản đối, tôi nghĩ thế. Cô sẽ thoát khỏi một gia đình lộn xộn, chán ngắt để vào một gia đình giàu có đàng hoàng và cô yêu Edgar, Edgar yêu cô. Mọi chuyện xem ra đều êm thấm, dễ dàng, còn trở ngại ở chỗ nào?
- Ở đây! Và ở đây! Catherine trả lời, một tay vỗ vào trán, tay kia vào ngực, bất kỳ chỗ nào linh hồn đang sống. Trong linh hồn, trong tim tôi, tôi tin chắc là mình sai lầm.
- Thật là rất lạ đấy! Tôi không hiểu ra sao nữa.
- Đó là điều bí mật của tôi. Nhưng nếu chị không chế giễu thì tôi sẽ cắt nghĩa cho chị nghe. Tôi không giải thích được rõ ràng đâu, song tôi sẽ cố sao cho chị cảm thấy được cái tôi thấy như thế nào.
Cô lại ngồi xuồng cạnh tôi, vẻ mặt trở nên buồn hơn và nghiêm nghị hơn, đôi bàn tay đan vào nhau run lên.
- Nelly, chị có bao giờ mơ thấy những giấc mơ quái dị không? Cô đột ngột nói sau vài phút suy nghĩ.
- Có, thỉnh thoảng, tôi trả lời.
- Tôi cũng thế. Trong đời tôi, tôi đã mơ những giấc mơ còn lại mãi với mình sau này và làm thay đổi những ý niệm của mình, những giấc mơ đó đã xuyên thấm khắp người tôi, như rượu hòa vào nước, và làm biến đổi màu sắc tâm trí tôi. Và đây là một trong những giấc mơ ấy. Tôi sẽ kể chị nghe - nhưng mà liệu đấy, đừng có mà cười mỉm ở bất kỳ đoạn nào.
- Ôi! Đừng, cô Catherine. Tôi kêu lên. Chả cần hú hồn ma và mộng lên để quấy rối, chúng ta cũng đủ ảm đạm chán rồi. Thôi nào, hãy vui lên, cho đúng với bản chất mình. Hãy nhìn Hareton đây! Nó chẳng mơ cái gì buồn thảm cả. Nó mỉm cười trong mê ngủ, mới dịu dàng làm sao!
- Phải, và bố nó, trong cô đơn, nguyền rủa mới dịu dàng làm sao! Tôi chắc chị còn nhớ anh ấy hồi niên thiếu thật y hệt thằng mũm mĩm này - cũng bé bỏng và ngây thơ gần như thế. Dù sao, Nelly ạ, tôi cũng sẽ bắt chị phải nghe; không dài đâu, với lại nay tôi chẳng sao vui được.
- Tôi không nghe đâu, tôi không nghe đâu! Tôi vội vàng nhắc lại.
Hồi ấy, tôi rất dị đoan về chuyện mộng mị và bây giờ vẫn thế; và trong dáng vẻ Catherine có một hắc khí khác thường, khiến tôi sợ một cái gì khiến tôi có thể suy ra một lời tiên đoán nhìn thấy một tai họa dễ sợ. Cô phật ý, nhưng không nói tiếp. Lát sau, như chuyển sang một đề tài khác, cô lại bắt đầu.
- Chị Nelly, giá tôi có ở trên thiên đàng, tôi vẫn khổ sở cực kỳ.
- Bởi vì cô không đáng được lên trên đó, tôi đáp. Mọi kẻ có tội hết thảy khổ sở trên thiên đàng.
- Nhưng không phải vì thế. Có lần tôi đã mơ thấy mình trên đó.
- Tôi xin nói với cô là tôi không nghe chuyện mộng mị của cô đâu, cô Catherine! Tôi đi ngủ đây, tôi lại ngắt lời.
Cô cười và giữ tôi ngồi xuống, vì thấy tôi làm một cử chỉ định rời ghế.
- Chuyện có gì đâu, cô kêu lên. Tôi chỉ định nói thiên đường xem ra không phải là chốn êm ấm cho tôi. Và tôi khóc đến nát lòng đòi trở về trái đất; thế là các thiên thần giận dữ đến nỗi họ lẳng tôi xuống giữa đám cây thạch nam trên đỉnh Đồi Gió Hú; đến đây, tôi tỉnh dậy khóc nức nở vì vui mừng. Giấc mơ này cũng thích hợp để giải thích điều bí mật của tôi như giấc mơ nọ. Tôi chả phận sự gì phải lấy Edgar Linton cũng chả có phận sự gì ở trên thiên đường; và nếu như cái con người độc ác ấy trong nhà, không đem Heathcliff xuống đất đen, như thế thì ắt tôi đã không màng đến chuyện ấy. Bây giờ mà lấy Heathcliff thì mất cả danh giá nên anh ta sẽ chẳng bao giờ biết là tôi yêu anh ta đến thế nào; tôi yêu anh ta không phải vì đẹp trai, chị Nelly ạ, mà vì anh ta yêu bản thân tôi hơn cả tôi. Dù bằng chất gì đi nữa thì tâm hồn Heathcliff và tâm hồn tôi cũng vẫn là một; còn tâm hồn Linton khác hẳn, như ánh trăng khác luồng chớp loé hoặc như băng giá khác lửa hồng!
Trước khi đoạn diễn từ này kết thúc, tôi đã cảm thấy Heathcliff đâu đây. Nhận thấy một thoáng chuyển động nhẹ, tôi quay lại và trông thấy gã từ chiếc ghế băng đứng dậy lặng lẽ lẻn ra ngoài. Gã đã lắng nghe đến đoạn Catherine nói là nếu lấy gã mất cả danh giá, rồi chẳng thiết ở lại nghe thêm nữa. Cô bạn ngồi dưới đất, bị lưng chiếc ghế tủ che khuất, không nhận thấy gã có mặt cũng như bỏ đi; nhưng tôi thì giật mình và bảo cô im!
- Tại sao? Cô hỏi, sợ sệt nhìn quanh.
- Joseph đến đấy, tôi trả lời, chộp đúng lúc tiếng xe bò lăn bánh trên đường; và Heathcliff sẽ cùng vào với lão. Có khi cậu ta đang ở cửa ngay lúc này cũng nên.
- Ồ, có đứng ở cửa anh ấy cũng chả nghe thấy tôi nói gì. Cô nói. Chị đưa Hareton cho tôi mà làm bữa tối, rồi lúc nào xong mời tôi ăn với. Tôi cần đánh lừa lương tâm đang áy náy của mình và cần tin rằng Heathcliff không biết gì về những chuyện này. Anh ta chả biết gì, phải không nhỉ? Anh ta không biết đang yêu nghĩa là thế nào, có phải không.
- Tôi thấy chẳng có lý do gì mà cậu ta lại không biết như cô, tôi đáp, và nếu Heathcliff chọn phải cô thì cậu sẽ là kẻ bất hạnh nhất đã từng sinh ra đời! Cô trở thành bà Linton một cái là cậu ta mất cả bạn, cả tình yêu, mất sạch! Cô đã tính đến chuyện cô sẽ chịu đựng sự chia lìa như thế nào và cậu ta sẽ chịu đựng sự chia lìa như thế nào chưa? Bởi vì, cô Catherine ạ...
- Anh ấy hoàn toàn đơn côi! Chúng tôi phải chia lìa! Cô kêu với một âm sắc phẫn nộ. Xin hỏi, ai sẽ chia lìa chúng tôi? Kẻ đó, sẽ chịu số phận của Milo. Chừng nào tôi còn sống thì không thể có chuyện ấy được, chị Nelly ạ. Không một vật hữu sinh hữu tử nào có thể làm được điều ấy. Mọi chàng Linton trên trái đất này có thể tan ra thành hư không trước khi tôi thuận tình bỏ mặc Heathcliff. Ờ, tôi không định nói thế, đấy không phải là điều tôi muốn nói! Tôi sẽ không làm bà Linton nếu người ta đòi cái giá ấy! Đối với tôi Heathcliff trước đã là thế nào, sau sẽ vẫn là thế ấy, suốt đời... Edgar chí ít phải rũ bỏ ác cảm đi và dung nhận anh ấy. Edgar sẽ như thế khi biết tình cảm thật của tôi đối với anh ấy. Nelly, bây giờ em hiểu rồi, chị nghĩ em là một con khốn nạn ích kỷ chứ gì; song chị có bao giờ nghĩ rằng như Heathcliff và em lấy nhau thì chúng ta sẽ khỏi ăn mày không? Trong khi, nếu em lấy Linton thì em có thể giúp Heathcliff mọc mũi sủi tăm lên và thoát ra khỏi uy quyền của ông anh trai em.
- Bằng tiền của chồng cô ư, cô Catherine? Tôi hỏi. Cô sẽ thấy cậu ta không dễ bảo như cô tính toán đâu. Và mặc dầu tôi không có phận sự phán xét, tôi nghĩ rằng đây là điều xấu nhất trong những động cơ thúc đẩy cô muốn làm vợ cậu Linton mà cô nêu ra.
- Không xấu đâu, cô cãi lại, đó là động cơ tốt nhất! Những lý do khác chỉ là thỏa mãn những ý ngông của em thôi và vì lợi ích của Edgar nữa, đó cũng là để thỏa mãn cậu ta. Còn đây, là vì lợi ích của một con người thâu tóm trong bản thân anh ta cả như tình cảm của em đối với Edgar lẫn bản thân em. Em không diễn đạt được điều đó song chắc chắn là chị và mọi người đều hiểu rằng có hoặc ắt phải có một sự hiện hữu của ta bên ngoài ta. Tạo hóa sinh ra em để làm gì, nếu như em hoàn toàn bị chứa trong cái vỏ xác này? Những cơ cực lớn của em trong thế gian này là những cơ cực của Heathcliff, em đã theo dõi và cảm thấy từng nỗi cơ cực ấy từ đâu, lẽ sống lớn của em là bản thân anh ấy. Nếu tất cả mọi người khác chết mà anh ấy còn thì em sẽ còn tiếp tục tồn tại; nếu tất cả mọi người khác còn mà anh ấy mất, thì vũ trụ sẽ thành một cái gì hết sức xa lạ và em sẽ không còn có vẻ như một bộ phận của nó. Tình yêu của em đối với Linton giống như cây trong rừng, thời gian sẽ làm nó thay đổi, em biết thế, như mùa đông làm cây thay đổi. Còn tình yêu của em đối với Heathcliff thì tựa như những tảng đá vĩnh cửu bên dưới, một nguồn vui chẳng mấy biểu lộ nhưng cần thiết. Chị Nelly, em là Heathcliff! Anh ấy bao giờ, bao giờ cũng ở trong tâm trí em - không phải như là một niềm thích thú, cũng như em không phải bao giờ cũng là một thích thú cho bản thân, mà như là hiện thể của chính em vậy. Cho nên đừng có nói đến chuyện chúng em xa lìa nhau nữa nhé, điều ấy không thể có được, và...
Cô ngừng lại và giấu mặt vào những nếp áo của tôi, nhưng tôi hất mạnh ra. Tôi thật sốt ruột với sự rồ dại của cô!
- Cô ạ, nếu tôi vỡ ra được một nghĩa nào trong những lời vô nghĩa của cô, tôi nói, thì nó chỉ khiến tôi tin chắc rằng cô không biết gì về những bổn phận cô phải gánh vác khi lấy chồng; hoặc giả cô là một cô gái đồi bại, vô hạnh. Nhưng rồi đừng quấy rầy tôi với những điều bí mật gì nữa. Tôi không hứa giữ kín đâu.
- Chị sẽ giữ kín điều vừa rồi chứ? Cô hỏi thêm, tha thiết.
- Không, tôi không hứa mà, tôi nhắc lại.
Cô đang định gặng thêm thì Joseph vào, chấm dứt cuộc trò chuyện của chúng tôi. Catherine kéo ghế mạnh vào một góc, ẵm Hareton, trong khi tôi làm bữa ăn đêm. Nấu nướng xong, lão bạn người làm bèn cãi vã với tôi xem ai phải đem một ít đến cho cậu chủ Hindley và mãi đến lúc thức ăn gần nguội mới ngã ngũ. Chúng tôi đi đến chỗ thống nhất là cứ để nếu cậu cần thì cậu khắc hỏi, vì chúng tôi rất sợ phải ra mắt cậu khi cậu đã rút vào cố thủ một mình được một lúc.
- Thế còn cái thằng vô tích sự ấy, giờ này,
nàm sao chưa ở đồng về? Nó
nàm cái gì? Đồ đại
nãn, lão già hỏi, nhìn quanh tìm Heathcliff.
- Để tôi gọi, tôi đáp. Cậu ta ở chuồng ngựa, tôi chắc thế.
Tôi đi gọi, nhưng không thấy y trả lời. Khi trở về, tôi thì thầm với Catherine rằng tôi dám chắc gã đã nghe thấy phần lớn những điều cô nói. Tôi kể là đúng lúc cô đang phàn nàn về cách xử sự của anh trai cô đối với gã, tôi thấy gã rời khỏi bếp như thế nào. Cô chồm dậy rất hốt hoảng, quẳng Hareton trên ghế tủ và chạy đi đích thân tìm bạn, không kịp suy xét xem tại sao mình lại cuống lên thế hoặc câu chuyện của cô có thể tác động đến gã như thế nào. Cô vắng mặt lâu đến nỗi Joseph đề nghị là không chờ thêm nữa. Lão tinh quái đoán rằng họ lánh đi để khỏi phải nghe những lời ban phước tràng giang đại hải của lão. Họ "
khớ xấu xa để
nàm mọi cung cách
năng nhăng". Lão khẳng định vậy. Và nhân danh họ, đêm ấy, lão thêm một khúc nguyện đặc biệt vào bài kinh cầu dài mười lăm phút trước bữa ăn và hẳn đã gắn tiếp một đoạn nữa vào cuối nếu cô chủ nhỏ không chạy bổ vào hớt hải sai lão chạy nhanh xuống mạn cuối đường xem Heathcliff lang thang ở đâu, và tìm cho ra và bắt gã trở về ngay tức khắc.
- Tôi cần nói, tôi phải nói chuyện với anh ta trước khi lên gác, cô nói. Cổng mở toang, anh ta ở đâu đó ngoài tầm tai nghe, vì anh ta không trả lời, mặc dầu tôi gào to hết sức mình trên bãi nhốt súc vật.
Thoạt đầu Joseph phản đối, nhưng cô quá nghiêm, không cho phép cãi lại, và cuối cùng lão đội mũ lên đầu, lẩm bẩm đi ra. Trong khi đó Catherine đi đi lại lại trên sàn, ca cẩm:
- Anh ta đi đâu... không biết anh ta có thể ở chỗ nào nhỉ? Em đã nói gì, chị Nelly? Em quên mất rồi. Phải chăng anh ấy bực thái độ cáu gắt của em lúc chiều? Trời! Chị hãy bảo cho em xem em đã làm gì khiến anh ấy buồn? Em lạy trời anh ấy về! Em lạy trời anh ấy về!
- Có gì đâu mà rộn lên thế! Tôi nói to, tuy chính mình cũng không yên tâm. Chuyện vặt thế mà cô cũng sợ! Cứ cho là Heathcliff đi dạo ngắm trăng trên đồng hoang, hay thậm chí đang hờn dỗi nằm trong kho chứa cỏ, không muốn nói với chúng ta, thì đó đâu phải chuyện gì quan trọng khiến ta phải hốt hoảng. Tôi cam đoan cậu ta đang lảng vảng ở đó. Để xem tôi có lùng ra cậu ta không nào?
Tôi đi lùng sục lần nữa không có kết quả, và cuộc tìm của Joseph cũng kết thúc như vậy.
- Cái thằng
danh con
nung tung
nang tang càng
ngè càng đốn. Lão vừa bước vào vừa nhận xét.
Ló để cổng ngỏ, mở toang ra, và con ngựa con của cô Cathy đã giẫm nát hai luống lúa mì, rồi lại dấn qua nhảy đại vào ruộng cỏ! Rồi thế nào mai cậu chủ cũng
na nối om
thòm cho mà xem, mà cậu í
nàm thế
nà phải. Hiện thân đức kiên nhẫn đối
mấy dững cái đồ bừa bãi bỉ ổi
dư thế - cậu í chính thị hiện thân đức kiên nhẫn! Cơ mà cậu í sẽ không mãi được đâu - rồi các người xem! Các người đừng có tự dưng tự
nành dồn cậu í điên đầu nên!
- Lão có tìm thấy Heathcliff không, đồ con lừa! Catherine ngắt lời lão. Lão có đi tìm anh ấy như tôi bảo không?
- Tui thà đi tìm con ngựa còn hơn, lão đáp. Thế còn có nghĩa
ný hơn,
dưng mà tui chả thể tìm ngựa cũng như người trong một đêm
dư thế
lày - đen kịt
dư trong cái
úng khói í, và Heathcliff thì đâu có phải cái thằng nghe thấy tui
hút sáo một cái
nà chạy đến - xem ra
mí cô thì nó đỡ
lặng tai hơn đây!
Đêm mùa hè như thế thì quả là tối thật: những đám mây như luôn nổi sấm, và tôi bảo tất cả cứ ngồi yên trong nhà thì hơn; đêm mưa sắp tới chắc chắn sẽ khiến gã phải về nhà, không lôi thôi gì nữa. Tuy nhiên, tôi không dỗ Catherine yên tâm được. Cô cứ lang thang đi đi lại lại từ cổng trại tới cửa nhà, trong một trạng thái khích động không sao bình tâm lại được, cuối cùng cô cắm một vị trí cố định ở một mé đường gần đường cái. Tại đó, bất chấp những lời cằn nhằn của tôi và tiếng sấm ì ầm cùng những giọt mưa lớn bắt đầu lộp bộp quanh mình, cô cứ đứng lì thỉnh thoảng lại cất tiếng gọi rồi lắng nghe và cuối cùng òa ra tiếng khóc không giấu giếm. Cô khóc còn dữ hơn cả Hareton hoặc bất kỳ đứa bé nào lên cơn hờn.
Khoảng nửa đêm, khi chúng tôi vẫn còn thức, cơn giông đến lồng lộn ầm ầm trên Đồi. Gió cuồng, sấm dữ, và không biết gió hay sét đã chẻ đôi một cái cây ở góc tòa nhà, một cành cây lớn rời ngang mái, đánh gục một phần ống khói đằng đông, làm đá và mồ hóng rơi rào rào xuống bếp. Chúng tôi tưởng một luồng sét đánh vào giữa nhà, Joseph quỳ thụp xuống xin Chúa nhớ đến tù trưởng Noah và Lot, và, như trong thời xưa, hãy thương người chính trực trong khi trừng phạt kẻ vô đạo. Tôi láng máng cảm thấy hẳn đây là một phán quyết đối với chúng tôi. Trong ý nghĩ của tôi, Jonah ở đây là cậu Earnshaw và tôi lay quả đấm cửa hang hùm của cậu để chắc chắn là cậu còn sống. Cậu trả lời đủ nghe, bằng một câu khiến lão bạn của tôi càng gầm gừ to hơn rằng có thể phân biệt rõ ràng các vị thánh như lão ta với những kẻ có tội như cậu chủ. Nhưng cơn động trời qua đi trong vòng mươi phút, tất cả chúng tôi không ai việc gì, trừ Cathy bị ướt như chuột lột vì một mực không chịu trú, cứ đứng không khăn, không mũ, để tóc trần và quần áo mặc sức hứng mưa. Cô bước vào nằm lên chiếc ghế tủ, cứ ướt sũng như thế, hai tay che mặt quay vào lưng ghế.
- Chà, cô! Tôi kêu lên, sờ vào vai cô. Cô cố tình muốn chết đấy phải không? Cô có biết mấy giờ rồi không? Mười hai giờ rồi. Nào! Về giường ngủ thôi! Hoài công mà đợi cái thằng rồ dại ấy nữa. Chắc nó đi Gimmerton và giờ đây ở lại đấy rồi. Nó đoán là khuya thế này hẳn chúng ta chả đợi nó nữa, chí ít nó cũng đoán là chỉ có cậu Hindley thức và nó thà lánh đi còn hơn là để cậu chủ ra mở cửa.
- Khôồng, khôồng,
ló đâu có ở Gimmerton. Joseph nói. Nếu
ló có
lằm dưới đáy một cái hố bùn, tui cũng chả
nấy gì
nàm na. Cái cơn
nôi phong
lày đâu phải bỗng
dưng mà
lổi rậy, và tui muốn biểu cô phải
niệu chừng đấy -
nần sau chắc
nà đến
nượt cô. Xin trời vì tất cả! Mọi cái đều góp sức
nàm tốt
nành cho
dững người được trọc nọc tách ra khỏi đám
dác dưởi á! Các người cũng biết Thánh thư đã
lói gì đấy, và lão bắt đầu trích các văn bản khác nhau, quy chiếu đến những chương và những câu mà chúng tôi có thể tìm ra lời dẫn.
Sau khi uổng công nài nỉ cô gái bướng bỉnh đứng dậy trút bỏ bộ quần áo ướt, tôi bỏ mặc Joseph thuyết giáo và Cathy run lập cập, bế Hareton về giường, nó ngủ say như thể quanh nó ai nấy đều đã ngủ yên. Tôi nghe thấy Joseph sau đó còn đọc kinh một lát rồi nhận ra bước chân chậm chạp của lão trên chiếc thang; sau đó tôi ngủ thiếp đi.
Khi xuống nhà muộn hơn thường lệ chút ít, nhờ những tia mặt trời xuyên qua những kẽ nứt cửa chớp, tôi nom thấy cô Catherine vẫn ngồi nguyên cạnh lò sưởi. Cửa ra vào chính sảnh cũng hé mở, ánh sáng tràn vào từ những cửa sổ không đóng. Hindley đã ra khỏi phòng mình và đứng ở bếp, bơ phờ, ngái ngủ.
- Em đau thế nào, Cathy? Khi tôi vào cậu ta đang nói vậy. Trông em thiểu não như con chó con chết đuối ấy. Tại sao em ủ rũ và tái nhợt ra thế, em bé?
- Em bị ướt, cô miễn cưỡng trả lời, và em lạnh, có thế thôi.
- Chao, cô ấy ương lắm. Tôi kêu lên khi nhận thấy cậu chủ khá điềm đạm. Cô ấy bị trận mưa tối hôm qua làm ướt sũng, thế rồi ngồi suốt đêm, tôi không tài nào bảo cô ấy động đậy được.
Cậu Earnshaw nhìn chúng tôi ngạc nhiên. "Suốt đêm?". Cậu nhắc lại. "Cái gì khiến nó không ngủ? Chắc không phải vì sợ sấm chứ? Hết giông hàng mấy tiếng đồng hồ rồi còn gì".
Cả hai chúng tôi đều không muốn nhắc đến sự vắng mặt Heathcliff, chừng nào còn có thể giấu được, cho nên tôi trả lời là không hiểu làm sao mà cô ấy lại giở chứng ngồi thức đêm như vậy; còn cô thì chẳng nói gì. Buổi sáng mát lạnh. Tôi kéo cửa mắt cáo và lập tức căn phòng tràn ngập những mùi hương dịu ngọt từ vườn bay vào, nhưng Catherine gắt gỏng bảo tôi, "Ellen, đóng cửa sổ lại. Tôi đang rét chết người đây này". Và răng cô va vào nhau lập cập trong khi cô co ro sát lại gần hơn đống than đã gần tàn.
- Nó ốm rồi, Hindley cầm cổ tay cô nói. Ta chắc vì thế mà không đi ngủ. Quỷ tha ma bắt! Ta không muốn lại có thêm tật bệnh đến làm phiền ta ở đây nữa. Mày ra mưa làm cái thá gì?
- Chạy theo giai
dư mọi khi chứ còn
nàm gì? Joseph quang quác, lợi dụng lúc chúng tôi ngập ngừng đi thọc cái lưỡi độc địa của lão vào. Cậu chủ à, ví
dư tui
nà cậu, thì tui cứ sập béng cửa vào mặt chúng, chả
nôi thôi gì hết. Không ngày
lào cậu đi vắng mà cái tên mèo đực
Ninton không
nén đến đây. Và cái cô Nelly
lày, con gái con đứa mới hay hớm
nàm sao. Cô í ngồi ở bếp chờ cậu về và hễ cậu vào cửa bên này thì thằng cha chuồn ra cửa bên kia; rồi thì, về phía mình, cô tiểu thư của chúng ta cũng đi
răng hoa! Thật đức hạnh gớm, sau mười hai giờ đêm còn xậm xọt
rữa đồng
mí cái thằng quỷ sứ di-gan
dồ dại, khốn kiếp Heathcliff! Họ tưởng tui mù,
dưng mà không; tui chả có mù tí
lào đâu! Tui
lom thấy gã
Ninton cả
núc đến
nẫn núc về và tui
lom thấy cô (hướng bài đít-cua của lão vào tôi) cô chả được tích sự gì, đồ phù thủy
bửn thỉu! Rình ngóng và
nao vào trong nhà báo ngay khi nghe tiếng chân ngựa của cậu chủ
nộp cộp trên đường.
- Im đi, đồ nghe trộm, Catherine kêu lên, đừng có giở thói láo xược trước mặt ta! Hôm qua, Edgar Linton tình cờ mà đến thôi, anh Hindley, và chính em bảo cậu ta về, vì em biết anh đang say, hẳn không thích gặp cậu ta.
- Mày nói dối, Cathy, rành thế, anh trai cô đáp, và mày là một con ngốc chết giẫm! Nhưng bây giờ thì thây kệ Linton - nói cho anh nghe, đêm qua mày có đi với Heathcliff không? Nói thật đi. Mày không việc gì phải sợ làm hại nó; mặc dù tao vẫn ghét nó như mọi khi nhưng mới đây nó đã giúp tao một điều tốt, khiến lương tâm tao ngại ngùng không nỡ bẻ gãy cổ nó. Để ngăn chặn điều đó khỏi xảy ra, ngay sáng nay, tao sẽ đuổi cổ nó đi. Và sau khi nó đi rồi, ta khuyên tất cả các người hãy coi chừng; ta sẽ chỉ càng dễ cáu bẳn với các người thôi.
- Đêm qua em không hề gặp Heathcliff, Catherine đáp, bắt đầu thổn thức đau đớn, và nếu anh đuổi cậu ấy ra khỏi nhà thật thì em sẽ đi với cậu ấy. Thế nhưng anh chả còn cơ hội mà đuổi cậu ấy nữa đâu; có lẽ cậu ấy đã đi mất rồi. Đến đây cô òa lên khóc không kiềm chế nổi nỗi buồn khổ và những câu sau nghẹn lại không thốt lên thành tiếng.
Hindley trút lên cô hàng tràng lời chửi rủa khinh bỉ và ra lệnh cô về phòng ngay, kẻo rồi cô sẽ không phải vô cớ mà khóc! Tôi ép cô nghe theo. Và tôi đã chứng kiến một cảnh không thể quên khi đưa cô về tới phòng, cô lồng lộn làm tôi sợ chết khiếp. Tôi ngỡ cô đang hóa điên, và tôi lạy van Joseph đi mời bác sĩ. Hiện tượng này chứng tỏ cô đã chớm mắc chứng sảng loạn. Ông Kenneth vừa thấy cô đã tuyên bố là cô lâm bệnh nguy kịch lên cơn sốt nóng. Bác sĩ chích máu cô và dặn tôi cho cô ăn nước sữa, cháo loãng, cẩn thận đừng để cô lao xuống thang gác hoặc ra ngoài cửa sổ. Rồi ông ra về, vì ông có khá nhiều việc phải làm trong xứ đạo này; nơi đây khoảng cách bình thường giữa nhà này nhà kia là hai, ba dặm.
Mặc dầu không thể nói là tôi một khán hộ mát tay mà Joseph cùng cậu chủ cũng chẳng hơn gì, mặc dầu bệnh nhân của chúng tôi thật ngấy ngà, ương ngạnh đến tột độ, cô vẫn qua khỏi. Nói đúng ra, bà Linton đã đến thăm chúng tôi nhiều lần, chấn chỉnh mọi thứ, quở trách và chỉ bảo cả lũ chúng tôi. Đến khi Catherine hồi phục, bà lại nài nỉ xin đưa cô sang âp Thrushcross an dưỡng và bọn tôi rất biết ơn bà về sự giải thoát ấy. Nhưng bà già tội nghiệp thì có lý do để ân hận về lòng tốt của mình vì cả hai vợ chồng đều lây sốt và chết cách nhau ít ngày.
Cô tiểu thư trở về với chúng tôi ngược ngạo hơn, dễ cáu hơn và kiêu kỳ hơn bao giờ hết. Từ cái tối mưa giông sấm sét ấy, không có tin gì về Heathcliff cả; và một hôm chẳng may cho tôi khi bị khiêu khích quá đáng, tôi đã đổ tại cô nên Heathcliff mới đi mất, mà đúng là thế thật, như cô thừa biết. Từ đấy, trong mấy tháng cô thôi không giao tiếp gì với tôi, ngoại trừ trong quan hệ chủ, tớ đơn thuần. Joseph cũng bị tẩy chay, lão những muốn nghĩ sao nói vậy và lên lớp cô như đối với một đứa bé gái, mà cô thì tự cho mình đã là người lớn, là cô chủ của bọn tôi, và nghĩ rằng trận ốm vừa rồi cho cô cái quyền đòi hỏi được đối xử ân cần. Với lại bác sĩ đã dặn không nên làm trái ý cô nhiều, phải để cô được làm theo ý mình, và dưới mắt cô, bất kỳ ai dám đứng dậy phản đối cô cũng kể như phạm tội mưu sát cô. Cô né tránh cậu Earnshaw cùng bạn bè cậu. Và anh trai cô, được Kenneth nhắc nhở, lại sợ cô hay lên cơn sau những lúc nổi khùng nên đã để cô đòi gì được nấy, và thường tránh làm trầm trọng thêm tính khí nóng như lửa của cô. Cậu có phần quá dễ dãi chiều theo những ý thích bất thường của em gái, không phải vì yêu thương, mà vì sĩ diện, cậu tha thiết muốn thấy em mình mang lại danh dự cho gia đình bằng một cuộc hôn phối với bên nhà Linton, và chừng nào cô để cậu yên thân, thì tha hồ cho cô giày đạp bọn tôi như những tên nô lệ, cậu cũng bất cần! Edgar Linton, như muôn ngàn kẻ trước và sau cậu ta thì mê mẩn cuồng si, và cái hôm cậu ta đưa Catherine đến nhà thờ Gimmerton ba năm sau khi cha chết, cậu tin rằng mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời.
Tuy rất không muốn, nhưng bị dỗ dành mãi, tôi đành rời Đồi Gió Hú theo cô sang đây. Bây giờ Hareton đã gần năm tuổi và tôi vừa mới bắt đầu dạy nó học chữ. Chúng tôi buồn bã chia tay nhau, nhưng nước mắt Catherine có sức mạnh hơn nước mắt chúng tôi. Khi từ chối không chịu đi và cô thấy những lời khẩn cầu của cô không
lay chuyển được tôi, cô bèn đến than khóc với chồng và anh trai. Người chồng xin trả công tôi thật hậu hĩnh, còn người anh thì ra lệnh cho tôi cuốn gói - cậu bảo là không cần có phụ nữ trong nhà, khi mà giờ đây không có cô chủ; còn Hareton, cha phó có thể đảm trách nó tức thời. Và thế là tôi chỉ còn cách làm theo lệnh. Tôi bảo cậu chủ rằng cậu cứ rũ bỏ mọi người tử tế thì chỉ lụn bại mau hơn mà thôi. Tôi hôn từ biệt Hareton. Từ đó nó đã trở thành xa lạ với tôi và - ngẫm cũng thật kỳ - tôi tin chắc nó đã quên hoàn toàn mọi sự về Ellen Dean, quên rằng nó đã từng là tất cả thế gian đối với cô ta, cũng như cô ta đã là tất cả đối với nó!
Kể đến đoạn này, bà quản gia tình cờ liếc về phía chiếc đồng hồ trên lò sưởi và sửng sốt thấy kim phút đã chỉ một giờ rưỡi. Bà không chịu lưu lại thêm một giây nào nữa, tình thật, chính tôi cũng có phần cảm thấy muốn hoãn nghe đoạn sau câu chuyện. Và giờ đây khi bà đã về nghỉ, còn tôi đã ngồi suy tưởng thêm một hai tiếng đồng hồ nữa, tôi sẽ thu hết can đảm để cũng đi nghỉ, mặc dầu đầu và chân tay ê ẩm không muốn nhấc.