<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-01 23:52:13Hạ Nguyên>
Trầm tích kề môi
Mỗi khi nghe gió, môi đỏ lại cần anh. Dưới vỉ mù lòa, em chờ trăng hăng muộn. Những nghé sương ngường ngượng tan đi, trầm tích kề môi còn lại nuôi dại hoa em lớn.
Biết không khi anh ghé mượn, cánh mũi thưởng ngoạn hoa, giấc mộng nở nhạt nhòa, mật lồng, chồng hương, em gió thổi, cười hóa người, xuyên suốt anh vào cầu vồng cuộc sống.

Em đơm loài hoa mộng
Sưởi cánh cổng bầu trời
Mỗi bậc thang mưa rơi
Em đi tìm hạnh phúc ...
Lữ khách anh du mục
Hạc chân rung nhạc thơm
Hoang dã và bông lơn
Vội vàng em rực rỡ ;
Nốt lặng đêm thinh thở
Vọng vã từng trắng vân
Ấm nóng thành thân nhân
Em trồng mình hồng dại,
Nào chúng ta cùng chơi trò nhân ngãi
Tráo hồn tình vào mảnh vỡ khuyết trăng
Mím môi rách trên mấy nốt ngụy hằng
Ta sẽ biết thì ra nhau quên lãng ...
Tím tái mét đi trên rock tảng
Những lạnh lùng vùng vẫy dại blue tay
Xé khói thư, tem tri kỷ, classic ngày
Chôn cất hết những gầy gò jazz thịt.
Ẩm mốc mọc nơi con ngươi sưng mịt
Óc tróc cuồng vì rệu rạo nhớ nhung
Mình mẩy uất ra những ứa khôn cùng
Cầm mi tấu bản sầu cội hồi ức.
Quánh tan siro thực
Bởi những đá bào thề
Mảnh lát mỏng chanh khuê
Trầm tích kề môi ... hích.
~~~
From Hạ Nguyên :
Mình là một mem mới của diễn đàn. Mình đến với Thơ, mến Thơ và làm Thơ cũng gần đây thôi, tuy nhiên khi vào diễn đàn mong sẽ gặp được nhiều người cùng sở thích và lắng nghe được suy nghĩ, cảm nhận, góp ý của mọi người về Thơ mình.
Cảm ơn mọi người khi quan tâm. Chúc một mùa hạ nguyên... :"D












