EM ƠI!
Cám cảnh buồn vui giữa chợ đời
Thương mình đơn chiếc gọi em ơi!
Ruột se tím ngắt cơn mưa xối
Mộng vỡ trắng nhòa lớp sóng trôi
Vọng tiếng đàn xưa tình réo gọi
Nhớ người yêu cũ lệ thầm rơi
Mới bên nhau bỗng xa vời vợi
Ngoảnh mặt làm ngơ tắt nụ cười!
Thanh Huy
MƠ MỘNG
Anh gọi tên em cả cuộc đời
Rằng mình có thấu hỡi mình ơi
Canh trường tức tưởi câu thơ lẻ
Đêm ngắn lỡ làng giấc mộng trôi
Mong mỏi tình mây lòng vẫn khắc
Bẽ bàng bóng gió lệ còn rơi
Bao ngày bao tháng bao năm đợi
Mình đến bên ta nhoẻn miệng cười
Saturday, August 07, 2010
Đuyên Hồng
Tình đời
Ngán ngẩm làm sao cái sự đời
Vui buồn thay đổi lắm người ơi
Ngày mong nắng sớm duyên mờ mịt
Tối gặp mưa chiều phận nổi trôi
Gây dựng bao lâu chờ mộng đến
Tan tành một chốc đề tình rơi
Trần gian muôn thuở lòng cay đắng
Ngoảnh mặt làm ngơ ... miệng biếng cười
Vancali 8.6.10
Kê vàng
Một giấc kê vàng thấm thoát đời
Công hầu khanh tướng mấy ai ơi
Chỉ giây phút trước công danh đợi
Mà mộng mơ sau nghiệp bá trôi
Đà biết phù sinh là phận gởi
Sao còn tranh thủ để thân rơi
Trở mình mắt thấy màu sương khói
Nghỉ lại trần gian quả đáng cười...
cosiaus
Xưa nha Diểm…
Tui bỏ cho anh đáng cái đời
còn ngồi mà khóc hỏi trời ơi
tui bưng tui bán đồng xu nhặt
anh nhậu anh chơi cái nóc trôi
Tui khổ tui ăn tô cháo rớt
Anh mùi anh kiếm đứa con rơi
Xưa rồi nha Diểm… hoang đườnglắm
Chồng nói làm sao vợ phải cười..
Hô ác huởng
Thôi Đi Tám
Nghe sướng làm sao cái mớ đời
Từ nay hết réo lại thôi ơi
Hà Đông giã biệt thênh thang tới
Móng Cái hoan nghênh lả lướt trôi
Rảnh nợ tiền lương cơi túi giữ
Đầy duyên phố chợ thả tình rơi
Nè Tám….đừng mong ta trở lại
Không chuối thèm nem ....Tám ráng…cười
Hữu Hạnh
BUỒN THÚI RUỘT
"Chồng nói làm sao vợ phải cười..."
Nghe như đứt ruột lệ đang rơi
Của hèn yếu ợt mần không nổi
Chị bé đèo cao nuốt chẳng trôi
Khiếp nhược co thân...xa vợ hỡi!
Đớn đau khép phận...tránh yêu ơi!
Hai đàng khó tiến ôm tăm tối:
"Tui bỏ cho anh đáng cái đời"
Thanh Huy
Không nem hết chả
Tui bỏ cho anh đáng cái đời
Không còn nem chả để à ơi
Thư dầu lả lướt đâu người ngó
Đàn dẫu thăng trầm mặc phiếm trôi
Thất nghiệp chơi sang còn lý sự
Không tiền làm chảnh khiến tình rơi
Hỏi rằng cuộc sống luôn buồn tủi
Chồng nói làm sao vợ phải cười...
Vancali 8.7.10
KIẾP CHỒNG CHUNG
Lớn nhỏ chia mâm chán chuyện đời
Giữa nhà gọi mãi chẳng lời ơi
Cả ham tứ sắc ngồi lưng mỏi
Bé thích đua thuyền rẽ nước trôi
Con chị con em cùng họ nối
Tình chàng tình thiếp vắng mưa rơi
Rơi trong chung chạ chồng, yêu hỡi!
Kẻ nhịn người ăn dở khóc cười!
Thanh Huy
Cám cảnh buồn vui giữa chợ đời
Thương mình đơn chiếc gọi em ơi!
Ruột se tím ngắt cơn mưa xối
Mộng vỡ trắng nhòa lớp sóng trôi
Vọng tiếng đàn xưa tình réo gọi
Nhớ người yêu cũ lệ thầm rơi
Mới bên nhau bỗng xa vời vợi
Ngoảnh mặt làm ngơ tắt nụ cười!
Thanh Huy
MƠ MỘNG
Anh gọi tên em cả cuộc đời
Rằng mình có thấu hỡi mình ơi
Canh trường tức tưởi câu thơ lẻ
Đêm ngắn lỡ làng giấc mộng trôi
Mong mỏi tình mây lòng vẫn khắc
Bẽ bàng bóng gió lệ còn rơi
Bao ngày bao tháng bao năm đợi
Mình đến bên ta nhoẻn miệng cười
Saturday, August 07, 2010
Đuyên Hồng
Tình đời
Ngán ngẩm làm sao cái sự đời
Vui buồn thay đổi lắm người ơi
Ngày mong nắng sớm duyên mờ mịt
Tối gặp mưa chiều phận nổi trôi
Gây dựng bao lâu chờ mộng đến
Tan tành một chốc đề tình rơi
Trần gian muôn thuở lòng cay đắng
Ngoảnh mặt làm ngơ ... miệng biếng cười
Vancali 8.6.10
Kê vàng
Một giấc kê vàng thấm thoát đời
Công hầu khanh tướng mấy ai ơi
Chỉ giây phút trước công danh đợi
Mà mộng mơ sau nghiệp bá trôi
Đà biết phù sinh là phận gởi
Sao còn tranh thủ để thân rơi
Trở mình mắt thấy màu sương khói
Nghỉ lại trần gian quả đáng cười...
cosiaus
Xưa nha Diểm…
Tui bỏ cho anh đáng cái đời
còn ngồi mà khóc hỏi trời ơi
tui bưng tui bán đồng xu nhặt
anh nhậu anh chơi cái nóc trôi
Tui khổ tui ăn tô cháo rớt
Anh mùi anh kiếm đứa con rơi
Xưa rồi nha Diểm… hoang đườnglắm
Chồng nói làm sao vợ phải cười..
Hô ác huởng
Thôi Đi Tám
Nghe sướng làm sao cái mớ đời
Từ nay hết réo lại thôi ơi
Hà Đông giã biệt thênh thang tới
Móng Cái hoan nghênh lả lướt trôi
Rảnh nợ tiền lương cơi túi giữ
Đầy duyên phố chợ thả tình rơi
Nè Tám….đừng mong ta trở lại
Không chuối thèm nem ....Tám ráng…cười
Hữu Hạnh
BUỒN THÚI RUỘT
"Chồng nói làm sao vợ phải cười..."
Nghe như đứt ruột lệ đang rơi
Của hèn yếu ợt mần không nổi
Chị bé đèo cao nuốt chẳng trôi
Khiếp nhược co thân...xa vợ hỡi!
Đớn đau khép phận...tránh yêu ơi!
Hai đàng khó tiến ôm tăm tối:
"Tui bỏ cho anh đáng cái đời"
Thanh Huy
Không nem hết chả
Tui bỏ cho anh đáng cái đời
Không còn nem chả để à ơi
Thư dầu lả lướt đâu người ngó
Đàn dẫu thăng trầm mặc phiếm trôi
Thất nghiệp chơi sang còn lý sự
Không tiền làm chảnh khiến tình rơi
Hỏi rằng cuộc sống luôn buồn tủi
Chồng nói làm sao vợ phải cười...
Vancali 8.7.10
KIẾP CHỒNG CHUNG
Lớn nhỏ chia mâm chán chuyện đời
Giữa nhà gọi mãi chẳng lời ơi
Cả ham tứ sắc ngồi lưng mỏi
Bé thích đua thuyền rẽ nước trôi
Con chị con em cùng họ nối
Tình chàng tình thiếp vắng mưa rơi
Rơi trong chung chạ chồng, yêu hỡi!
Kẻ nhịn người ăn dở khóc cười!
Thanh Huy
Qua cầu trường Tiền

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)