<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-05 10:49:45lelong54>
Thời ngô nghê !
Lúc son trẻ hay hững hờ kiêu hãnh
Ngỡ cuộc đời luôn nhấp nhánh sao đêm
Ngày mênh mông trời xanh ngát êm đềm
Nay cằn cỗi mà dạ mềm nức nở
Em ngày đó thời xuân xanh rực rỡ
Được nuông chìu trong bao mối thương yêu
Đỏng đảnh,chê khen làm ai khóc thật nhiều
Yêu mà dỗi,mà kiêu...làm ta khổ
Thời thơ đó dễ đâu vùi xuống mộ
Để lòng mình xao tủi hỗ chuyện ngày xưa
Quên không xong nên nước mắt dư thừa
Cho còn mãi những ngày xưa buốt lạnh !
Lúc son trẻ hay hững hờ kiêu hãnh
Ngỡ cuộc đời luôn nhấp nhánh sao đêm
Ngày mênh mông trời xanh ngát êm đềm
Nay cằn cỗi mà dạ mềm nức nở
Em ngày đó thời xuân xanh rực rỡ
Được nuông chìu trong bao mối thương yêu
Đỏng đảnh,chê khen làm ai khóc thật nhiều
Yêu mà dỗi,mà kiêu...làm ta khổ
Thời thơ đó dễ đâu vùi xuống mộ
Để lòng mình xao tủi hỗ chuyện ngày xưa
Quên không xong nên nước mắt dư thừa
Cho còn mãi những ngày xưa buốt lạnh !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Long đong nhọc...mà... tiên !