<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-17 14:43:28Trần Mạnh Hùng>
NHƯ THUỞ MỚI QUEN NHAU
Đọc thơ em viết tràn đầy nghịch ý.
Thầm gọi tên em thương quá đi thôi
Em vẫn thế mắt long lanh diễm lệ.
Nét ngượng ngùng xấu hổ động trên môi.
Em muôn thuở là người tình yêu dấu.
Tình yêu ơi trong nỗi nhớ không tên.
Duyên dáng em cười ửng hồng đôi má
Đầy hồn anh trong mê mẫn đảo điên
Em vẫn thế như tơ trời vương mắc
Lời thì thầm nũng niụ ấm bên tai.
Vẫn nét thẹn thùng trẻ thơ bẽn lẽn
Người yêu ơi ! sao cứ mãi trêu ngươi.
Giá gần em để được nghe em nói.
Từ môi thơm quyến rũ biết chừng nào.
Nghe tiếng tim mình tưởng chừng lỗi nhịp.
Để nhớ thương len lõi giấc chiêm bao.
Anh chẳng thể nào nguôi nhớ em đâu.
Nỗi nhớ nhung cứ gặm nhấm lòng đau.
Đừng đẩy anh - xô anh vào mộng mị
Hãy nâng niu như thuở mới quen nhau
Trần Mạnh Hùng
Đọc thơ em viết tràn đầy nghịch ý.
Thầm gọi tên em thương quá đi thôi
Em vẫn thế mắt long lanh diễm lệ.
Nét ngượng ngùng xấu hổ động trên môi.
Em muôn thuở là người tình yêu dấu.
Tình yêu ơi trong nỗi nhớ không tên.
Duyên dáng em cười ửng hồng đôi má
Đầy hồn anh trong mê mẫn đảo điên
Em vẫn thế như tơ trời vương mắc
Lời thì thầm nũng niụ ấm bên tai.
Vẫn nét thẹn thùng trẻ thơ bẽn lẽn
Người yêu ơi ! sao cứ mãi trêu ngươi.
Giá gần em để được nghe em nói.
Từ môi thơm quyến rũ biết chừng nào.
Nghe tiếng tim mình tưởng chừng lỗi nhịp.
Để nhớ thương len lõi giấc chiêm bao.
Anh chẳng thể nào nguôi nhớ em đâu.
Nỗi nhớ nhung cứ gặm nhấm lòng đau.
Đừng đẩy anh - xô anh vào mộng mị
Hãy nâng niu như thuở mới quen nhau
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng



![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

