XIN LỖI! LỜI THÚ TỘI CỦA MỘT KHIẾP PHÙ HOA
Nó một cô gái rất bình thường, đơn giản đến không ngờ, một cô gái không có gì ngoài chính bản thân mình cả, chỉ có tâm hồn, và tất nhiên tâm hồn nó sống rất thật, mặc dù nó biết, đôi lúc tự nhận ra rằng nó không được trong sạch cho lắm... Nhưng cho dù tấm thân có mang tội lỗi thì tâm hồn cũng vô can.
Nó sinh ra ở vùng dân tộc thiểu số phía Bắc. Chỉ học hết lớp 4 nhưng nó biết đến 4 thứ ngoại ngữ, năm 20 tuổi nó chót đem lòng đã yêu một người đàn ông đầu tiên, sau đó anh ấy mất đi sau một tai nạn giao thông thật đáng tiếc, và trong những nỗi buồn đau mát mát, sự nản lòng trong cuộc sống làm nó trở thành một cô gái nhẩy.
và!...
[/align] từ việc ấy nó trở thành một cô gái bao, một cô gái điếm kiếm tiền bằng tất cả những gì nó có, một công việc mà theo nó cho rằng đó là một cái nghề có thể kiếm sống được, một cái công việc mà xã hội coi khinh, một công việc quấn nó đi theo vòng soáy luẩn quẩn của những lỗi lầm mà: '' Nếu mẹ mà biết chắc mẹ sẽ chết nhục vì có một đứa con như nó''. Một công việc mà nếu nó cứ tiếp tục sẽ chẳng thể có 1 chỗ đứng cho mình... Không thể làm chủ đời mình, và không nhận biết ra chính mình là ai, nó đánh mất lý trý lẫn lòng kiên cường, đánh mất chính mình từ những đêm say trụy lạc... Cuộc đời quấn nó theo đi như gió quấn những bông bồ công anh theo gió.
[/align]
[/align] Rồi nó xa ngã hẳn, nó chỉ yêu duy nhất một người đàn ông nhưng người đó đã xa mãi mãi không thể nào trở về bên nó được nữa, mặc dù năm tháng đã cạn khô rồi dòng lệ vẫn khóc, vẫn nhớ thương,... nhất là trong những cơn say hình ảnh của người đó không thể nào mờ phai trong nó. Người ta nói; '' Vẫn biết càng quên lại càng nhớ đến, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên''. Rồi nó trở nên không thể làm chủ được mình trong những đêm say.... Nó có thể ngủ với bất kỳ một người đàn ông nào, cho dù chỉ gặp lần đầu tiên miễn là họ có tiền và cho nó nhiều tiền...
[/align]
[/align]
[/align] Rồi sau đó nó học ngoại ngữ, và đi đây đó kiếm sống, đi các nước để làm gái bao, gái gọi, thậm trí tệ mạt hơn rất nhiều... ví như vào sống trong một ổ mại dâm chứa gái... Nó đã rất cô đơn, rất buồn, nhiều đêm trống vắng nó đã khóc, khóc nhiều lắm... Khóc cho những lỗi lầm mà nó đang đeo mang, khóc cho những ngày tháng đau thể xác lẫn cả tâm hồn, và nhất là khóc cho chính bản thân nó. Chẳng ai có thể hiểu được, ngay chính bản thân cũng không thể hiểu được chính nó nữa.
[/align]
[/align] Nó cũng yêu, cũng thấy nhớ một ai đó, nhưng rất nhanh vội, những mối tình ảo mộng lướt qua đời thật nhanh, thật chóng vánh, và nó hiểu ra một điều rằng cái gì đến nhanh thì cũng ra đi rất nhanh. anh người đang yêu nó hiểu điều đó chứ? Tình yêu của một con điếm chỉ có những kết cục như vậy mà thôi!
[/align]
[/align] Thời gian cứ trôi trong nó thầm lặng, trôi đi theo những tiếng vọng heo may, những đêm ăn sương mệt mỏi... những đêm phù hoa đèn mầu của vũ trường lúc say, lúc tỉnh, trong những bàn tay vuốt ve lạ lẫm. Rồi trong một lần quan hệ nó không dùng bảo vệ và!!! Nó có bầu, đứa bé chỉ 6 tuần tuổi trong bụng thì nó biết, khi quyết định giữ lại giọt máu đó là một quá trình thật khó khăn, bao suy nghĩ trong nhiều ngày. Nó quyết định kiếm cho con nó một ông bố đoàng hoàng, rồi cũng có 1 người bằng tuổi nó, anh ta chỉ là một gã xe ôm hè phố, có gương mặt phong trần, nhưng cũng lo được cho nó, người đàn ông vĩ đại đó đồng ý ở bên nó vô điều kiệm. Lúc đó nó cũng thắc mắc nhiều lắm KHÔNG HIỂU SAO HỌ LẠI TỐT VỚI NÓ NHƯ VẬY?... Rồi ngày tháng chạy qua cũng rất nhanh cuối cùng cũng đến ngày nó sinh ra một đứa con gái, bơ vơ không có quyền lợi làm vợ, con nó không có cha, không có gì ngoài tình yêu thương của người đỡ đầu đã cưu mang nó trong những ngày mang bầu, và kể cả cho đến bây giờ con gái đã 5 tuổi rồi vẫn ở với người đàn ông vĩ đại ấy...
[/align]
[/align] Cuộc sống này thật chớ chêu, cay nghiệt, nhiều điều phát sinh mà không bao giờ ta có thể ngờ tới được. Nó! Ham muốn đồng tiền vật chát xa hoa... đã bỏ đứa con mà đã cố gắng tìm mọi cách sinh ra, để xuất khẩu chẳng làm gì ngoài công việc cũ của nó, và nó vẫn là nó chẳng có gì, chẳng thể là ai khác, không tiền, không tình yêu, không sự chân thành đến với nó, mặc dù nó rất chân thành có ai biết bởi vì sao không? Bởi vì nó chỉ là MỘT CON ĐĨ ĐIẾM... Chẳng là gì, chẳng thể làm chủ đời mình, chẳng nhận ra mình là ai... Đêm đêm cũng thèm khát được yêu thương, được tôn trọng như bao người con gái khác, nhưng... không thể được, lý do đơn giản thôi; >>>> '' NÓ CHỈ LÀ MỘT CON ĐĨ...''
[/align]
[/align] Sẽ chẳng ai yêu thương chân thành với một con đĩ bao giờ, có chăng cũng rất hiếm hoi. Sẽ chẳng ai chân thành với mình nếu như chính mình cũng chẳng chân thành gì cả phải không?
[/align]
[/align] Nó đã khóc nhiều lắm trong quãng đường mà nó đã trải qua, khóc cho tới khi mắt mờ đi, nó không hiểu sao mình vẫn vậy, chẳng thể nào thay đổi, nhiều lúc nó ước mơ có một công việc bình thường để có thể làm lại từ đầu, để có thể có một ai đó chân thành đến và thương yêu nó, nhưng nó nghĩ dù mình có làm lại, có trong sạch đến đâu đi chăng nữa thì ký ước của nó vẫn chỉ là một con điếm bị người đời coi khinh, ruồng bỏ, nó không thể nào vực mình đứng dậy với ý nghĩ thấp hèn rẻ mạt đó. (...)
[/align]
[/align] Rồi nó cũng gặp được một người đàn ông trong một lần làm đêm về mệt mỏi, anh đang buồn, trong chuyện tình yêu mới chia tay người mình yêu, nó hiểu được sự cô đơn, người tình phụ đau buồn đến mức nào, bởi đã có lúc nó rơi vào tình cảnh ấy, lúc đó có ai biết đâu? Nó thèm có một người để chia sẻ biết bao, mà không có lấy đến một người, vì thế nó nói chuyện với anh... Nó ít khi nói chuyện với ai qua online lắm, bởi nó là con người biết suy nghĩ, mặc cảm với nghề nghiệp nên không giám bởi vì nó biết mình là ai, đang làm gì và đang ở đâu, những gì nó đang có.
[/align]
[/align] Có lẽ ai đó sẽ nhìn nó và cười coi khinh, nhưng nó cũng sẽ không ngại ngần cười sỉ vả lại cái sự cười đó, bởi nó tuy ít học nhưng nó hiểu rằng; ''NẾU TA COI THƯỜNG NGƯỜI KHÁC LÀ TA ĐANG COI THƯỜNG CHÍNH BẢN THÂN TA''. Những người họ nhìn nó với ánh mắt coi thường, những người đó không đáng để cho nó coi trọng bởi lẽ đời có một điều giản dị như vậy mà họ không thể hiểu biết thì con người đó cũng chẳng đáng gì, đúng không anh?
[/align]
[/align] Nó sẽ mãi chỉ là chính nó, một con điếm, nếu như không có sự tha thứ, không có lòng khoan dung vĩ đại, có sự yêu thương của một ai đó kéo nó thoát ra khỏi vũng bùn nhơ bẩn bấy lâu, nó vẫn mãi chỉ là nó với những nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn, nó vẫn mãi chỉ là nó mà thôi, không thể làm chủ được chính mình trong những đêm buông thả trụy lạc với những người đàn ông lạ lẫm... Đúng người đời họ nói đúng; ''LÀ CON ĐIẾM SUỐT ĐỜI VẪN CHỈ LÀ MỘT CON ĐIẾM KHÔNG HƠN''. Không thể nào khác được cho dù có thay đổi cuộc đời đến đâu...
[/align]
[/align]Nó muốn họ, những người đến với nó thật chân thành chứ không phải đến với nó bằng tình yêu của một con điếm, sa hoa, chụy lạc giữa đời thường....
[/align] Rồi một ngày nào đó anh cũng sẽ quên nó ý nghĩ coi khinh, một cái nhìn khinh mạt dành cho một con đĩ như bao người khác đã từng nhìn nó, anh sẽ quên đi như bao người khác họ đã lướt qua đời nó, thậm trí ruồng bỏ không thương tiếc. Rồi sẽ chẳng còn nhớ đến nó là ai nữa.
[/align] Nó ít khi nói dối lắm, bởi nói dối không phải là bản chất, ai hỏi gì, nếu không muốn nói nó sẽ trả lời là bí mật hoặc im lặng, luôn kèm theo một câu biện hộ cho chính nó; ''
Bí mật tạo nên sự quyến dũ của phụ nữ''. Bí mật gì chứ, quyến rũ gì chứ? Nó chỉ tự biện minh cho chính mình thì có, lời hoa mỹ của một con đĩ điếm ghê rợn biết nhường nào. Bởi nếu nó có trả lời câu hỏi thì sẽ phải nói dối, nên anh hỏi nó rất nhiều điều nó đã không nói, ngay cả câu satus mà hôm trước nó cài hiện lên trên nick yahoo: >> '' TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO NHỮNG LỖI LẦM CỦA CHÍNH MÌNH... Từ ngày quen anh, không hiểu vì sao nó lại muốn thay đổi mình, nhưng thật khó có thể! Nói đúng hơn là; NÓ KHÔNG THỂ! Là một con điến mà. Mãi mãi vẫn chỉ vậy mà thôi...
[/align] Nó, một cô gái quê mùa, chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc, nhưng ngay bây giờ mỗi khi nghĩ đến con gái, nó cũng có cái gì đó hạnh phúc, nhưng có lẽ nó cũng chẳng được gặp con nhiều, bởi nó mất quyền nuôi con từ ngày nó bỏ đi, có ai tha thứ cho một người mẹ đã bỏ rơi con mình vì đồng tiền vật chất đâu anh, ngay chính bản thân nó cũng không thể nào tha thứ cho chính nó, như vậy làm sao ai có thể tha thứ cho nó đây? Con gái, người cha nuôi của con gái, hay anh... sẽ là người tha thứ cho nó, biết sẽ chẳng ai đủ lòng khoan dung độ lượng để có thể tha thứ!
[/align] Biết nói thế nào để cho anh hiểu hết lòng, nó chẳng thể nào tìm được hướng đi cho mình, nhiều lúc nó thấy mình như đang chỉ tồn tại chứ chưa được sống đúng theo nghĩ vị của cuộc sống... nó thấy buồn, cô đơn, trống vắng.. nó đã khóc nhiều đêm,... anh ơi! Nếu có thể!...
[/align] Rồi anh cũng giống bao người không thể nào coi một con đĩ là bạn được đúng không?
Nó sẽ mãi chỉ là nó còn nguyên vẹn những nõi đau và hằn lại những giọt nước mắt, lừa dối chính mình, lừa dối làng Văn Học, khi họ đề cao nó có học vấn và thành đạt khi nó biết viết văn, biết làm thơ, những bài thơ, những bài văn tràn đầy cảm xúc, nhưng họ đâu biết những cảm xúc đó chỉ là của một con điếm phù hoa.... Mấy con điếm làm cùng thán phục khi biết nó quen toàn những người nổi tiếng, họ ngạc nhiên, họ cũng lầm tưởng nó là một con điếm có học vấn, hiiiiiiiii ( Cười cay nghiệt, một nụ cười mỉa mai cho chính mình, híc!!!). Nhưng họ đâu biết rằng nếu con người ta có học vấn thì đã không thể nào sa ngã, đã không thể nào đi làm đĩ điếm như thế này đâu anh. MỘT CON ĐIẾM <<< Đừng ai và anh đừng nhìn nó và lầm tưởng nhé?

]
[/align] Một con điếm biết đến bốn thứ ngoại ngữ, một con điếm biết viết văn, làm thơ... một con điếm che lấp chính mình bằng những bài viết sa hoa mà trong đó chỉ có nó mới biết là có bao nhiêu phần trăm là sự thật.
[/align] Nó chỉ ước có một điều giản dị là trong cuộc đời đĩ điếm của mình có thể tìm được một người đàn ông thật sự chân thành, họ yêu nó bằng chính những gì họ có, họ yêu nó yêu tất những gì mà nó đang mang, xấu xa, tội lỗi, nhơ bẩn... và yêu nó chân thành chứ không phải tình yêu dành cho một con đĩ...
[/align] Anh biết không? Nó đã gấp một ngàn con hạc giấy để chỉ ước mình sẽ gặp một người đàn ông chân thành đến với nó, bở luôn tin rằng khi gấp thành công một ngàn con hạc giấy thì điều ước sẽ trở thành hiện thực và rồi hết một ngàn con hạc này ra đời rồi đến một ngàn con hạc giấy khác cũng đã ra đời, sau cuối nó vẫn chỉ là nó, cô đơn trống vắng đến không ngờ...
[/align] Biết tìm đâu cho nó một hơi ấm yêu thương, một người đàn ông cho nó có lý do dừng chân lỡ bước, ai sẽ đến bên nó. Ai sẽ cho nó sự can đảm để ngửng cao đầu mà không hổ thẹn với ý nghĩ mình chỉ là một con đĩ! Ai? Ai se cho nó đây? Ai??? - Cuộc đời này đơn giản vậy, hạnh phúc đơn giản vậy đối với những cô gáim đời thường, còn với nó chẳng có gì đơn giản bằng côg việc của nó đang làm, nó coi như một cái nghề để kiém sống và có thể tồn tại. (...)
[/align] - Xã hội này là nơi thật dễ dàng cho sự khởi đầu nhưng... lại quá khó khăn cho một sự kết thúc.
[/align] Nó hỏi người đàn ông mới gặp; - Anh nghĩ gì về em? Con người tuy có tội nhưng ý nghĩ trong tâm hồn chân thành thì chẳng có tội bao giờ. Nếu anh hiểu và có thể hiểu. nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ anh hiểu nổi em đâu, sẽ chẳng bao giờ anh hiểu được tâm hồn của một con điếm trong sạch hay nhơ bẩn đến mức nào.
[/align] Nó nói vậy anh đã hiểu một phần về nó và cuộc sống của nó rồi, bây giờ anh là người sử phiên tòa lương tâm trong nó? Anh nghĩ sao về nó lúc này nhỉ? Nó biết anh sẽ chẳng tin những lời nó vừa nói, nhưng nó đã nói với anh rồi, nó ít khi nói dối lắm, chỉ hạn hữu thôi, anh có thể tin nó như bao lần anh đã tin. Cho nó được nói với anh một điều; EM XIN LỖI. Lời xin lỗi của một con điếm sẽ chẳng có ý nghĩa gì nhưng nó vẫn muốn nói
[/align] Nó sẽ là một người con gái trong sạch để xứng đáng với người đàn ông yêu thương nó trong những ngày anh chưa biết nó là ai, làm gì? Biết đâu đó khi anh biết nó chỉ là một con điếm anh sẽ rời xa nó một ngày không hẹn trước. Lúc đó nó sẽ không khóc, không nuối tiếc mà sẽ cười thật to cười mỉa mai cho chính cuộc đời này.
[/align] Nó biết anh sẽ yêu nhiều lắm nếu như nó không phải là một con đĩ phải không anh? Giờ đây nó thấy hối hận vì đã trải thân đĩ điếm.
[/align]Nếu có thể... HÃY THA THỨ CHO EM.
o0o
Rồi một ngày người đàn ông nó trót yêu và hứa sẽ bỏ qua cho nó mọi quá khứ nếu nó biết dừng lại và làm lại từ đầu cũng tìm mọi cách để rời xa nó. Nó thấy tim thoáng nhói đau, rồi bờ mi ướt nhoè, chữ viết trên bàn máy vi tính mờ đi bởi những giọt lệ. Nó tự hỏi lòng là vì đâu rồi chợt giật mình có lẽ nó chỉ là một con đĩ điếm. ''Có tình yêu nào được chọn vẹn chân thành dành cho một con đĩ điếm đâu''. Nó gục ngã, úp mặt xuống, khóc như một đứa trẻ vừa bị đòn doi đau rát. Ruột gan như ai sát muối, xót xa.
Trước khi chia tay nó anh chúc nó hạnh phúc. Hạnh phúc là gì thế? Nó tự hỏi mình như thế, có chăng nó hiểu ra rằng nó chỉ hạnh phúc khi có anh bên cạnh mà thôi. Ngày mai với những nỗi đau này không biết nó có còn tồn tại nữa không?
Nó biết một con điếm như nó thì cơ hội sẽ ít đến với nó. Một tình yêu, một gia đình hạnh phúc với những đứa con chỉ là những thứ sa sỉ mà thôi. Có lẽ cho dù nó có làm lại cuộc đời thì vết nhơ quá khứ cũng sẽ mãi đeo bám theo nó, chẳng thể nào gột rửa được đâu. Có ai cho con điếm một cơ hội đâu...
Thế rồi nó cũng quyết định sẽ ra đi để anh được nguyện vẹn như xưa. Nó muốn ít nhất nó cũng biết suy nghĩ cho người nó yêu một lần mà nhất là cho bản thân nó, có chút lòng tự trọng trong cái thân đĩ điếm của đời mình, để cho anh thấy rằng không phải con điếm nào cũng giống con điếm nào, cũng cầu xin tình yêu khi đang dần mất đi.
Nó cô đơn trong thế giới của riêng nó, một thế giới với những sự ngã lòng giả dối, với vòng tay buông lơi không thật. Những lời nói hoa mỹ dối gian... Giờ chỉ còn lại một mình nó với tâm hồn trông không rỗng tếch. Nó khóc và chợt hiểu ra rằng cho dù thế nào nó vẫn chỉ là một con điếm phù hoa, tình yêu mà người đời dành cho nó chũng nhanh vội, chóng vánh một tình yêu dành cho một con điếm mà thôi.
[/align]
[/align]