Trích đoạn: THƯƠNG GIANG
Có khi nào...
Có khi nào trong bài thơ anh giảng
Bóng hình cứ em thấp thoáng hiện ra...?
Có khi nào trong lời hát anh ca
Vừa cất lên... bỗng thấy hồn xao xuyến...?
Lòng nghẹn dâng kỷ niệm đêm hò hẹn
Ngày đầu tiên mượn dải yếm bắc cầu...
Có khi nào ,chong mắt với đêm thâu,
Soạn giáo án mà trong đầu chỉ thấy
Ánh mắt em như ngàn sao lấp láy
Tinh nghịch đùa như vậy trước mắt anh...
Và nỗi nhớ cứ hiện hữu vây quanh,
Trang giáo án soạn ,anh đành bỏ dở...
Có khi nào anh dạy cô trò nhỏ
Tính ướng bương...anh lại nhớ tới em...?
Thương Giang
[/align]
CÓ NHỮNG PHÚT GIÂY
Có những lúc em về trong bài giảng
Thật ngây thơ và lãng mạn vô cùng
Để lòng anh thành nỗi nhớ mông lung
Trong khúc dân ca chập chùng quán dốc
Dưới gốc cây đa anh ngồi bên người ngọc
Tóc em thơm như hương bưởi quê mình
Có những lúc em về trong sự lặng thinh
Mắt âu yếm nhìn anh trong hội Lim bối rối
Để dải yếm thay cho lời nói
Ta yêu nhau không kể mấy sông sâu
Không có cô học trò nào bằng được em đâu
Nên anh chỉ nhớ có một màu yếm đỏ
Anh chỉ nhớ một dòng sông bé nhỏ
Tên THƯƠNG GIANG theo suốt cuộc hành trình
yêu thương và tha thứ




[/align]



_____________________________
_____________________________ 










