Nói cùng em
Biển muôn đời vẫn một màu xanh
Em đã giữ tình anh bằng màu xanh hy vọng
Giữa suy tư trong thực hư ảo mộng
Em vẫn bên đời để an ủi động viên
Em là cảng cho thuyền anh neo đậu bình yên
Giữa phong ba của cuộc đời gian khó
Anh vẫn biết nỗi lòng em gái nhỏ
Xuôi về anh THƯƠNG MÃI MỘT DÒNG SÔNG!
Nói cùng anh
Em là bến, thuyền anh tránh bão giông
Giữa cuộc đời những khi không yên ả
Bến với thuyền...có bao giờ xa lạ?
Mãi keo sơn một dạ giữ thủy chung...
Biển khơi kia dẫu xanh biếc ngàn trùng
Vẫn rình rập cuồng phong khi bão tố
Bước đường đời nhiều gian nan sóng gió
Nhưng bến thuyền luôn gắn bó với nhau.
Suy nghĩ về em
Sóng mang nhiều nhớ nhung nên sóng bạc đầu
Anh mãi nhớ em nên quầng sâu đôi mắt
Biển và thuyền muôn đời gắn chặt
Như tình yêu mãi mãi không rời
Con thuyền kia dù gió bão tơi bời
Không nỡ bỏ biển và rời xa bến cảng
Ta giữ cho nhau tình yêu qua năm tháng
Nỗi nhớ ngàn năm có biển nhắc lời thề
Không gì chia cắt
Em đi xa lòng neo đậu bến quê
Nửa vầng trăng và lời thề gửi lại.
Em đến muộn để lòng anh trống trải
Suốt đêm trường khắc khoải lo âu...
Anh đừng buồn em sẽ chẳng xa đâu.
Đừng thức nữa để quầng sâu đôi mắt.
Trời giông bão cũng chẳng thể chia cắt
Mối duyên mình luôn bền chặt keo sơn...
Nguyên Ngoạt-Thương Giang