<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-17 02:22:08Mars>
MA ÁM
Sau khi mẹ tôi mất, do sự xúi giục của chị dâu nên anh Hai tôi quyết định kêu bán ngôi nhà, mảnh vườn và mấy công ruộng của cha mẹ để lại mặc cho tôi khóc hết nước mắt.
Những người bà con xa cố tình khuyên can, anh Hai nói:
- Dạ, con cảm ơn mấy chú mấy bác đã có lòng quan tâm tới anh em con. Nhưng các chú bác cũng biết hoàn cảnh nhà con rồi đó, chỉ có hai anh em. Vợ chồng con thì có công ăn việc làm ổn định trên Sài Gòn rồi, đâu thể về quê sinh sống được. Còn con Mai, nó là con gái lại mới chừng ấy tuổi đầu, vợ chồng con không sao yên tâm khi để nó sống một mình dưới này. Bởi vậy con tính kỹ rồi, con sẽ bán hết nhà cửa, đất đai ở đây để lên đó mua một căn nhà rộng hơn một chút và đem con Mai về trển luôn…
- Em chỉ biết làm ruộng, trồng vườn… lên Sài Gòn em làm gì được?
Tôi vừa khóc vừa nói.
Chị Hai đến bên ngọt ngào:
- Em không phải lo, anh chị đã tính hết rồi! Em ở dưới quê quanh năm dầm mưa dãi nắng đâu có ích gì, lên Sài Gòn với anh chị, chị sẽ xin cho em vào làm ở các công ty, xí nghịêp nào đó, thí dụ như xin làm công nhân may, công nhân hãng giày… ối, thiếu gì công việc em ơi, chỉ sợ lười biếng không chịu làm mà thôi, chứ siêng năng thì khối việc chờ mình. Em lên đó sống cho có anh có em, như vậy anh Hai em và chị mới yên tâm được. Rồi sau này anh chị kiếm chỗ đàng hoàng gả em trên đó cho nhàn nhã tấm thân.
Những người bà con nghe anh chị Hai tôi nói những lời đầy tính thuyết phục nên cũng gật gù:
- Ờ, vợ chồng thằng Hai tính cho em gái nó vậy cũng phải. Con gái con đứa mới lớn, ở một mình làm sao yên tâm được…
Thế là số phận của tôi đã được quyết định. Một tháng sau, nhà đất bán hết cho người khác, tôi khăn gói theo anh chị về Sài Gòn, giã biệt những năm tháng tuổi thơ trong ngôi nhà ấm áp, giã biệt những kỷ niệm hồn nhiên với đám bạn bè hàng ngày vẫn thường hát hò, chọc ghẹo nhau trên ruộng lúa…
Tôi đi lên Sài Gòn mà trong lòng không một niềm vui, không có cái háo hức giống như trước đây thỉnh thoảng mỗi lần mẹ dẫn tôi lên thăm anh Hai là cả đêm tôi không ngủ được vì nôn nóng.
Lúc mới lên, cả anh chị Hai và tôi ở chung trong một căn phòng bé tẹo, đi ra đi vào người này cứ như chạm sát vào người kia, giường ngủ của anh chị chỉ cách giường tôi một tấm ri-đô mỏng mảnh, cho nên những ngày đó là những ngày cực kỳ khó chịu cho cả tôi lẫn anh chị Hai.
Có lẽ chíh vì vậy nên chị Hai ngày nào cũng thúc hối anh tôi đi tìm nhà. Cuối cùng thì anh chị cũng tìm được một ngôi nhà khá rộng rãi lại vừa với túi tiền của anh chị, chỉ tội một điều ngôi nhà đó nằm ở nơi còn khá là hẻo lánh, dù vẫn trong địa bàn thành phố.
Tôi rất vui khi được dọn về nhà mới. Thứ nhất, ở đây có vẻ gần gũi với thôn quê, nó gợi cho nhớ về những điều thân thương trong quá khứ nên thoạt nhìn là tôi đã có cảm tình với nó ngay. Thứ hai, dọn qua ngôi nhà này, tôi được anh chị dành hẳn cho một phòng riêng, hoàn toàn cách biệt với anh chị. Bởi vì phòng của tôi ở tầng trệt, nằm giữa phòng khách và nhà bếp, còn anh chị Hai tôi thì ở trên gác.
Thế là tôi đã có riêng mình một thế giới!
Hàng ngày, trong lúc anh chị đi làm thì tôi ở nhà dọn dẹp, nấu cơm. Sau hơn một tháng ổn định ở nhà mới, chị Hai nói với tôi:
- Bây giờ mọi việc trong nhà đã được sắp xếp ổn thỏa hết rồi, em chuẩn bị đi làm nhé? Sống ở đất Sài Gòn này hễ mở mắt ra là phải tiêu tiền, nên em không thể ngồi không ở nhà được.
Anh Hai có vẻ hơi xót vì anh biết mỗi đêm tôi vẫn còn khóc vì nhớ mẹ, anh can:
- Để thủng thẳng rồi hãy tính đi em, cho nó có thời gian làm quen với cuộc sống ở đây đã. Với lại có nó ở nhà thì em đỡ phải lo nấu nướng, chợ búa…
Chị Hai liếc chồng một cái bén ngót:
- Anh nói buồn cười thật đó! Con Mai đã lên Sài Gòn hơn ba tháng rồi, còn lạ lẫm gì nữa. Hồi đó anh không nhớ sao, ngày đầu tiên vợ chồng mình đặt chân tới đây là bước thẳng vô công ty liền, có chờ đợi cái gì đâu? Công việc nhà này thì có gì, chỉ có bữa cơm, loáng một cái là xong. Em thấy nó cần phải đi làm, thứ nhất để cho nó có tiền mà tiêu xài, chứ chẳng lẽ chuỵên lớn nhỏ gì cũng ngửa tay xin chị dâu, vậy cũng tội cho nó chớ! Thứ hai, vợ chồng mình cũng đâu dư dã mà có thể lo lắng cho nó hoài, mỗi người phải phụ một chân một tay mới duy trì được cuộc sống được chứ!
Anh Hai ngồi im cố nén tiếng thở dài.
Tôi thương anh Hai, tôi hiểu được tâm trạng của nhal úc này và tôi cũng không muốn để anh chị phải xóch mích vì chuyện của tôi.
Tôi giả bộ tươi cười:
- Chị Hai xin cho em làm gì vậy? Nghe nói đi làm em mừng quá, ở nhà buồn lắm, em không chịu nổi.
Chị nhìn anh Hai với vẻ đắc thắng:
- Anh thấy chưa? Anh là đàn ông làm sao hiểu tâm lý phái nữ như em được?
Anh Hai nhìn tôi, không nói gì chỉ lặng lẽ bưng chén cơm lên cố gắng ăn cho hết.
Tôi biết, anh Hai thật sự hiểu được tôi!
Thật ra tôi không phải là đứa lười biếng, nhưng chỉ có điều tôi rất nhát gan, tôi sợ những điều xa lạ. Tôi luôn lo lắng, không biết khi đi làm mình sẽ phải thế nào đây giữa hàng trăm hàng ngàn người hoàn toàn xa lạ? Tôi không ngừng run rẩy khi nghĩ về điều đó.
Tôi thèm biết bao được dầm chân xuống lớp bùn nhão nhoẹt, được cắm từng rẻ mạ non xuống lòng đất để ngày ngày thấp thỏm chờ nó ra bông kết hạt… Ôi, phải chi Sài Gòn gần với quê tôi, tôi sẽ không thèm đi làm hãng xưởng gì hết mà chạy về cấy lúa, nhổ mạ kiếm tiền phụ giúp chị Hai. Nhưng giờ đây với tôi quê hương đã xa vời vợi, mỗi khi nhớ tới tôi lại thấy nước mắt mình cay xè nơi đầu lưỡi…
Sau bữa cơm hôm đó tôi đã tự nhủ với lòng mình rằng, trước hay sau gì thì tôi cũng sẽ phải hòa nhập vào cuộc sống hối hả nơi đây, thì những gì chị Hai nói cũng đúng, tôi phải đi làm, phải lao động, phải có một chỗ đứng trong xã hội, dù rằng chỗ đứng đó thật nhỏ nhoi, khiêm tốn.
Đêm xuống, chờ cho anh chị Hai ngủ yên, tôi len lén đi lên nhà trên thắp nhang cho mẹ. Quỳ trước bàn thờ người mẹ thân yêu tôi âm thầm khấn vái:
- Mẹ ơi… mẹ phù hộ cho con…
Ba hôm sau chị Hai đưa tôi đi làm ngày đầu tiên. Chị xin cho tôi vào làm ở một xưởng may, vì trước đây tôi cũng có học sơ qua nghề này và cũng đã từng may mấy thứ đơn giản như quần áo trẻ con và những thứ không đòi hỏi phải có tay nghề thật vững.
Làm thợ may ở đây thì sướng hơn nhiều, vì người ta chia ra rất nhiều công đoạn, mỗi cái áo, cái quần được phân ra thành từng chi tiết nhỏ, mỗi một khâu chỉ lo phần chi tiết của mình thôi.
Do đó, ngày đầu tiên làm việc của tôi trôi qua thật nhẹ nhõm.
Buổi chiều tan ca, tôi lớ ngớ đi giữa dòng người ồn ào cười nói. Tính tôi ít nói, mặt mày lại nghiêm nghị nên cũng ít người muốn kết thân. Tôi lặng lẽ ra về, và theo lời chỉ dẫn của chị Hai, tôi đến trạm xe buýt và đón đúng chuyến xe về gần tới nhà mình.
Nói là gần chứ thật sự từ trạm dừng xe buýt, tôi còn phải đi bộ gần nửa tiếng đồng hồ mới về tới nhà. Mà con đường đó rất vắng vẻ, hai bên đường còn nhiều cây cỏ hoang vu. Cũng may, tuần lễ đầu tiên tôi đi làm toàn làm ca ngày nên tôi không cảm thấy sợ hãi mỗi lúc đi một mình trên đường vắng.
Mỗi sáng, tôi thức dậy thật sớm để nấu cơm và dọn sẵn ra bàn chờ anh chị dậy cùng ăn. Trưa thì tôi ăn cơm trong xưởng, anh chị Hai cũng ăn đâu đó cho qua bữa, đến buổi chiều hễ ai về sớm thì người đó lo phần cơm nước.
Nói chung thì công việc này cũng không có gì vất vả, vì mỗi tuần chị Hai đi chợ vào ngày nghỉ, chị mua đủ thức ăn dùng cả tuần, làm sạch sẽ rồi để vào từng hộp nhỏ cho từng ngày, tới bữa, chỉ cần đem ra nấu là xong.
Từ hôm tôi đi làm, chị Hai có phần vui vẻ với tôi hơn. Cũng đúng thôi, ai lại vui được khi phải nuôi báo cô đứa em chồng lớn xác!
Mấy ngày sau, tôi đã có được vài người bạn trong xưởng. Cũng mới chỉ là bạn để nói chuyện xã giao cho đỡ buồn thôi chứ bạn thân thì chưa có.
Tuần sau bắt đầu tôi phải làm tăng ca nên về trễ. Có hôm chín giờ tối mới tan ca, không còn xe buýt để về, chị Hai chỉ cho tôi mấy con đường tắt để đi bộ cho gần, và hẹn khi tôi lãnh lương chị sẽ mua cho tôi chiếc xe đạp để thuận tiện cho việc đi lại.
- Hay hôm nào em tăng ca báo cho anh biết, anh sẽ tới đón!
Anh Hai đề nghị, nhưng chị Hai gạt phăng đi:
- Ôi, đưa đón làm gì cho phiền phức, nó đi bộ từ đó về nhà cũng như tập thể dục chứ có gì mà lo! Anh không thấy mỗi sáng mỗi tối đàn bà con gái rủ nhau chạy bộ mấy tiếng đồng hồ đó sao? Nó còn con gái, vận động nhiều vào thì mới giữ được dáng vẻ chứ anh!
Tôi cũng nói xuôi theo:
- Dạ, chị Hai nói đúng đó anh, từ nhà tới xưởng em đi bộ cũng được, anh khỏi đón chi cho mắc công.
Thấy tôi là đứa biết điều, chị Hai tươi cười gắp cho tôi một miếng cá thật ngon.
Mới đó mà một tháng đã trôi qua, cầm tháng lương đầu tiên tôi mừng muốn rơi nước mắt. Tối đó về nhà, khi tất cả ngồi vào mâm cơm, tôi rụt rè đứng lên nói:
- Thưa anh Hai, chị Hai… chiều này em vừa mới lãnh lương, em xin gởi anh chị!
Vừa nói, tôi vừa trao hết tháng lương vừa nhận cho chị Hai. Chị Hai tươi cười đón nhận. Anh Hai lên tiếng:
- Tháng lương đầu tiên em nên để nó giữ cho nó mừng…
Chị Hai quay lại trợn mắt:
- Anh nói kỳ! Em đâu có cần chi tiêu gì phải không Mai? Mọi thứ chị đã lo hết rồi mà? Với lại đi làm về đêm hôm, để tiền trong người nguy hiểm lắm… Nhưng nè, em cầm lấy muốn ăn gì thì mua…
Vừa nói, chị Hai vừa đưa lại cho tôi tờ giấy năm chục ngàn.
Anh Hai nhắc:
- À, phải rồi! Lát nữa mình đi mua cho nó chiếc xe đạp đi, nghe em?
Chị Hai cười mơn trớn:
- Ờ… chị cũng tính mua xe đạp cho em, nhưng cái đó chưa cần thiết lắm mà, phải không Mai? Chị thấy em đi bộ có tác dụng ghê chứ, dáng người thon thả, đẹp lên nhiều đó Mai à! Thôi, xe đạp để từ từ mua sau…
Tôi chưa ăn miếng cơm nào mà đã có cảm giác nghẹn cứng nơi cổ họng. Anh Hai cũng giống như tôi, không làm gì hơn được.
Tôi cúi mặt nói nhỏ:
- Dạ… chị tính sao cũng được!
Bữa cơm trôi qua trong tiếng cười nói vui vẻ của chị Hai, còn anh em tôi chỉ lặng lẽ cố ăn cho tròn bữa.
Thế là tôi vẫn tiếp tục cuốc bộ vào những ngày tăng ca, mà dạo này hàng nhiều nên tăng ca liên tục. Có khi mệt quá, tôi cứ muốn gọi một chiếc xe ôm nào đó để ngồi lên, nhưng khi sờ lại số tiền ít ỏi trong túi tôi lại nản lòng…
Tối hôm đó tổ chúng tôi tăng ca đến gần mười giờ đêm. Khi ra tới cổng, mấy đứa bạn ái ngại nhìn tôi hỏi:
- Mai về nhà bằng gì? Không ai tới đón Mai sao?
Tự nhiên tôi cảm thấy tủi thân, nước mắt chực trào ra nhưng tôi đã cố kìm nén lại:
- Mình đi bộ, nhà cũng gần thôi…
Một đứa lên tiếng:
- Thôi, Mai lên xe mình đưa về cho, đêm hôm vầy mà đi bộ gì…
Nhưng tôi không thể nhận lời được, vì tôi biết, sau hơn một ngày trời làm việc, giờ này ai cũng thèm khát được ngã lưng xuống chiếc giường êm ấm của mình, tôi không thể để vì tôi mà bạn phải thêm một chặng đường xa nữa.
- Không cần đâu, mình đi một chút có thể anh mình sẽ đón, các bạn yên tâm về đi…
Mấy đứa bạn nghe tôi nói vậy nên lần lượt lên xe về hết, tôi một mình đi qua các ngõ hẻm để về nhà.
Con đường tắt về nhà phải băng ngang qua một cái nghĩa địa. Gọi là nghĩa địa nhưng thật ra nó đã được giải tỏa mấy tháng trước, giờ đây bên trong còn đầy rẫy những hố sâu, nơi trước đây là những phần mộ, giờ thân nhân đã bốc lên dời đi nới khác.
Lần đầu tiên đi qua đây tôi không khỏi rùng mình hoảng sợ, nhưng riết rồi cũng quen, cái cảm giác đó không còn nữa.
Tối nay cũng vậy, tôi cũng không thấy hồi hộp khi bước chân vào khu nghĩa địa, nhưng vừa lúc đó trời chuyển mưa đột ngột, mây đen kịt như sắp sà xuống mặt đất, gió thổi thốc từng cơn lạnh buốt. Cả một khu đất trống trải vắng vẻ không có lấy một mái hiên để trú mưa, chỉ trừ tán cây to lớn ở góc bên này.
Tôi ngần ngừ đứng lại ngước lên nhìn bầu trời. Hôm nay thật là xui xẻo vì ban sáng tôi quên không mang theo áo mưa. Nếu chạy thật nhanh thì tôi cũng không thể nào tránh được cơn mưa rào đã bắt đầu rơi xuống. Mà tôi biết mình chịu lạnh rất dở, nếu mắc mưa đêm thế này thế nào tôi cũng bệnh cho mà xem.
Không dám liều lĩnh, tôi nán lại đứng dưới tán cây, vì dẫu sao đứng đây cũng đỡ ướt hơn.
Tôi vừa lùi vào sát gốc cây thì bỗng thấy một người nữa lao vụt vào bên cạnh, hoảng hốt, tôi ú ớ:
- Ơ…
Người mới tới là một chàng trai, thấy tôi ngạc nhiên anh chủ động cười, vừa vuốt nước trên mặt vừa nói:
- Xin lỗi bạn… vui lòng cho mình cùng đứng đây trú mưa một lát nhé?
Tôi vừa lúng túng lại vừa lo sợ, trong cảnh gió mưa thế này lại đang ở nơi hoang vu vắng vẻ, nếu lỡ có chuyện gì không hay tôi biết phải làm sao? Nhưng lúc này tôi cũng thể bỏ chạy được rồi, thôi thì đành phó mặc số phận cho ông trời định đoạt mà thôi.
Tôi co ro nép sát vào gốc cây. Người thanh niên đứng im một lúc rồi gợi chuyện:
- Xin lỗi… bạn đi đâu mà về khuya vậy?
Tôi ấp úng:
- Tôi… tôi đi làm về!
Người thanh niên cười:
- A… tôi đoán bạn là công nhân hãng may gần đây, đúng không?
Tôi đề phòng:
- Sao… anh biết?
Người thanh niên bật cười:
- Tôi đoán vậy thôi mà, vì khu vực này chỉ có xưởng may thường tăng ca nên công nhân về trễ. Bạn… bạn chắc nhỏ tuổi hơn tôi quá?
Tôi cúi đầu, gần như gật mà cũng gần như không.
Người thanh niên tự nhiên nói:
- Tôi tên Huy, nhà cũng ở gần đây. May mà tối nay gặp bạn, nếu không đứng đây một mình tôi… sợ ma!
Tôi bật cười trước câu nói đùa của Huy.
- Bạn là con gái mà gan thiệt đó nghen, dám đi một mình trong đêm tối, lại ở những chỗ như vầy, tôi phục bạn thiệt đó!
Huy nói, vẻ chân thành.
Tôi cười buồn:
- Có gì đâu mà phục, cũng là do hoàn cảnh nên bắt buộc phải vậy thôi anh Huy à!
Huy nhìn tôi một lúc rồi nói:
- Nếu không có gì phiền, bạn có thể cho tôi biết tên được không?
Tự nhiên không hiểu sao lúc đó tôi cảm thấy không cần thiết phải giấu giếm điều gì với người con trai hoàn toàn xa lạ ấy.
- Em… em tên Mai. Anh Huy cứ gọi em là Mai đi, chắc chắn em nhỏ tuổi hơn rồi!
Một ánh chớp lóe lên giúp tôi thấy được nụ cười thân thiện của Huy:
- Vậy thì cho phép anh được xưng anh và gọi Mai bằng tên nhé?
Tôi mỉm cười đứng nhìn ra màn đêm mưa gió.
Huy nói:
- Mấy hôm trước thỉnh thoảng anh cũng thấy Mai đi qua đây.
Tôi ngạc nhiên:
- Ủa, anh ở đâu sao thấy em?
Huy cười cười:
- Anh là công nhân cơ khí, cũng hay đi làm về muộn như Mai vậy, có khi Mai đi trước anh đi sau, tại Mai không để ý nên không biết đó chứ!
- Vậy à!
Tôi nói cho có.
Lúc đó ngoài trời mưa đã bắt đầu tạnh. Tôi đưa một tay lên che đầu và nói với Huy:
- Thôi, tạnh mưa rồi, em về nhé?
Huy vội nói:
- Ừ, anh cũng về! Nhà Mai ở đâu, để anh đưa về cho!
Tôi cười:
- Cảm ơn anh Huy, em đi một mình được rồi, không dám làm phiền anh đâu ạ!
Huy tỏ vẻ phật lòng:
- Sao Mai lại nói vậy? Không biết nhau thì thôi, đã biết nhau rồi thì coi nhau như bạn, anh không thể nào để bạn đi một mình trong đêm vậy được đâu!
Trời vẫn còn mưa lất phất, nên tôi cứ vừa từ chối Huy vừa rảo chân đi nhanh ra khỏi khu vực nghĩa địa, Huy cũng đi theo không rời.
Ra tới lộ lớn, Huy nói:
- Nhà anh rẽ hướng này, nhưng anh sẽ tiễn Mai về trước!
Biết không thể đứng lại đôi co hoài, tôi bỏ mặc Huy muốn đi theo thì đi, cứ cắm đầu đi như chạy.
Tới trước cửa nhà, tôi dừng lại mỉm cười:
- Tới nhà em rồi, cảm ơn anh Huy nhiều lắm. Chào anh!
Huy nhìn tôi nói nhỏ:
- Tội nghịêp Mai quá, một mình phải đi cả một quãng đường dài trong đêm tối. Từ nay, anh sẽ đưa Mai về mỗi tối nghen?
Tôi bật cười:
- Em quen rồi, không sao đâu anh Huy ơi! Với lại làm sao anh Huy có thể đưa em hoài được?
- Được chứ! Nhất định thế nhé? Thôi, anh về đây, Mai vào nhà đi!
Huy nói xong quay lưng đi nhanh trở lại.
Tôi đứng nhìn theo và mỉm cười đi vào nhà. Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới có được niềm vui như vậy.
Đêm đó tôi không sao ngủ liền như thường ngày được, mà đầu óc cứ vẩn vơ suy nghĩ mãi tới Huy. Tôi cảm ơn trời phật đã cho tôi gặp được một thanh niên tốt như vậy, chứ nếu Huy là kẻ xấu, thì không biết giờ phút này tôi ra làm sao nữa.
Tối hôm sau tôi tan ca lúc tám giờ. Vừa ra khỏi cổng công ty, bất ngờ tôi nghe tiếng gọi:
- Mai! Mai!
Ngạc nhiên nhìn sang bên kia đường, tôi thấy Huy đang vẫy tay với mình.
Tôi còn đang đứng sững vì ngạc nhiên thì Huy đã băng qua, tới gần bên tôi cười nói:
- Anh đi làm về, đứng đây chờ Mai nè!
Tôi lúng túng:
- Anh Huy… thật làm phiền anh quá!
Huy cười:
- Có gì đâu, Mai đừng ngại, trên đường về có bạn phải vui hơn không? Dù sao thì anh với Mai cũng đi chung một quãng xa mà?
Mấy đứa bạn nhìn tôi dò xét. Có đứa đến bên hỏi nhỏ:
- Anh của Mai đó hả? Còn trẻ quá hén?
Tôi chỉ cười, không giải thích gì thêm nên đám bạn cứ tưởng Huy là anh Hai của tôi.
Từ đó mỗi đêm tôi tăng ca là có Huy về cùng. Một lần tôi thắc mắc:
- Sao ngày nào anh Huy cũng làm ra cùng giờ với em vậy? Em nghi quá nghen…
Huy bật cười:
- Anh không giấu nữa, anh nói thiệt nè, tại anh cố tính đón Mai thôi, giờ giấc của anh không quan trọng.
Tôi tròn mắt:
- Anh Huy cố tình đứng đó chờ Mai?
Huy mỉm cười gật đầu.
Tôi vừa cảm thấy sung sướng lại vừa cảm thấy ái ngại.
Tình bạn giữa tôi và Huy ngày càng trở nên thân thiết, mỗi ngày đi làm về đối với tôi là một niềm vui vô bờ bến. Tôi thật không ngờ ở giữa Sài Gòn xa lạ này, tôi lại có một người bạn, một người anh hết sức quan tâm tôi, lo lắng cho tôi từng li từng tí.
Với Huy, giờ đây tôi hoàn toàn không có gì để e ngại nữa, tôi đã kể cho anh nghe về hoàn cảnh của mình, về những nỗi buồn những niềm vui mà tôi đã từng trải qua. Lúc nào Huy cũng chia sẻ với tôi một cách chân thành.
Ngày tháng trôi qua êm đềm như thế. Những hôm không tăng ca, tôi lại cảm thấy buồn, thấy hình như mình đang nhớ Huy nhiều lắm… Lần đầu tiên trong đời con gái, tôi cảm nhận được một thứ tình cảm thật khác lạ đang chi phối mình, nhưng tôi vẫn chưa dám gọi nó bằng hai tiếng tình yêu, vì tôi sợ…
Nếu mọi chuyện cứ diễn ra suông sẻ như vậy thì chắc không có gì để nói. Nhưng cuộc sống của tôi đã bị xáo trộn sau hai tháng tôi và Huy quen biết.
Tối hôm đó tôi đi vào nhà vệ sinh của công ty. Vừa đẩy cánh cửa, tôi đã hoảng hốt kêu lên vì thấy rõ ràng bên trong là một thân thể đang treo lủng lẳng trên trần nhà.
Nghe tiếng la kinh hãi của tôi, mấy công nhân đi vệ sinh gần đó chạy tới hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Tôi run rẩy chỉ tay vào phòng vệ sinh, miệng cứng lại không nói được thành lời.
Mọi người đổ xô tới mở toang cánh cửa ra thì bên trong hoàn toàn không có gì lạ. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ:
- Đâu có gì trong này? Sao vậy?
Tôi cố gắng phát ra tiếng nói:
- Có… có mà… em thấy rõ ràng có một người treo cổ trong đó!
Mấy chị lớn tuổi bá vai nhau cười rần rần:
- Em thức quá nên mơ ngủ rồi đó em ơi! Nè, tiến tới gần nhìn đi, có gì đâu? Ai treo cổ đâu?
Vừa nói, một chị vừa đẩy tôi tới gần cánh cửa. Tôi run rẩy tiến lên. Quả thật trong phòng lúc này hoàn toàn không có gì! Tôi dụi mắt mấy cái, nhìn lại lần nữa, vẫn vậy!
Xấu hổi trước mọi người, tôi ấp úng:
- Em… em xin lỗi… có lẽ lúc nãy em bị hoa mắt!
Đám đông tản ra, có người thông cảm, có người dè bỉu nhưng tôi mặc kệ, tôi đang tự thắc mắc với bản thân mình.
Rõ ràng lúc nãy không phải tôi hoa mắt hay ngủ mơ gì cả. Khi đi xuống đây tôi hoàn toàn tỉnh táo, không hề buồn ngủ chút nào. Bây giờ hình ảnh của cái thi thể đó vẫn còn in đậm trong đầu tôi…
- Cái gì đang xảy ra với mình thế này?
Tôi lo lắng quá nhưng không biết chia sẻ cùng ai, sẽ chẳng có một ai tin tôi đâu. Vì tôi chỉ có hai con mắt, còn lúc nãy đám đông đó có tới hàng chục con mắt, người ta phải chính xác hơn tôi nhiều chứ.
Chiều hôm đó tan ca tôi lại gặp Huy trước cổng công ty. Khi chỉ còn lại tôi và Huy trên đường, Huy hỏi:
- Trông Mai hôm nay không giống như mọi khi, có chuyện gì xảy ra với em sao, Mai?
Tôi ngước lên nhìn Huy, định kể cho Huy điều đó. Nhưng tôi không dám, bởi vì tôi biết Huy sẽ không bao giờ tin đó là sự thật, Huy cũng sẽ bảo rằng do cơ thể tôi mệt mỏi nên mới sinh ra ảo giác bậy bạ. Nghĩ vậy nên tôi không kể mà nói trớ:
- Dạ… tự nhiên em thấy không khỏe trong người!
Huy lo lắng:
- Em muốn bệnh rồi sao? Có cần đi khám bác sĩ không Mai?
Tôi mỉm cười khi thấy Huy cuống quýt như thế:
- Không sao đâu anh Huy à, em về nhà ngủ một giấc sẽ khỏe lại thôi mà, anh đừng lo!
Tôi cố gượng cười và làm ra vẻ tự nhiên thoải mái như thường ngày nhưng không được, Huy vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt xa xót, thương cảm.
Lúc tôi và Huy đi vào khuôn viên nghĩa địa, bất chợt tôi lại trông thấy cái thi thể ban chiều treo ngược trên cành cây.
Tôi níu chặt tay Huy:
- Anh Huy… kìa… kìa…
Tôi không nói được gì nhiều vì sợ đến líu cả lưỡi, chỉ còn đủ sức giơ tay chỉ về hướng đó.
Trong một giây, tôi thấy mặt Huy biến sắc.
Huy cầm chặt tay tôi nói lớn tiếng:
- Gì vậy Mai? Em sao vậy?
Lúc này cái xác tòng teng trên cây cũng đã biến mất nhưng tôi vẫn còn sợ toát mồ hôi hột.
- Anh không thấy gì sao, anh Huy?
Tôi ngạc nhiên hỏi.
Huy đưa mắt nhìn ra xa nói:
- Có gì đâu? Em thấy gì mà sợ dữ vậy?
Tôi nuốt khan nơi cổ họng rồi lắp bắp nói:
- Một … một người! Một người treo cổ trên cành cây… Mà… hồi chiều… lúc đi vệ sinh em cũng đã… đã thấy người đó treo trong phòng vệ sinh…
Huy siết chặt hai bàn tay tôi:
- Em đừng sợ, có anh bên cạnh đây rồi, không ai làm hại được em đâu… Có lẽ em không khỏe nên…
Tôi nhìn thẳng vào mắt Huy, cắt lời anh:
- Anh muốn nói vì không khỏe nên em có ảo giác, phải không? Không thể… không thể… lúc chiều em đã thấy người đó một lần rồi, bây giờ là lần thứ hai…
Huy nắm tay tôi dắt đi nhanh ra khỏi nghĩa địa, vừa đi Huy vừa cố gắng giải thích:
- Anh nghĩ có lẽ em hoa mắt nên trông thấy bậy bạ, rồi cái hình ảnh bậy bạ đó khắc sâu trong đầu em, ám ảnh em nên em mới thấy nó lần nữa đo thôi… Không có gì đâu, tin anh đi, không có gì đâu Mai à!
Tôi ngoảnh lại nhìn vào tán cây ở góc nghĩa địa, đúng là không có gì, mấy cành lá đang đong đưa hiền hòa dưới bóng chiều tàn hiu hiu gió thổi.
Không biết nói sao, tôi cũng phải ráng tin vào lý lẽ của Huy. Đưa tôi về tới cổng nhà, Huy dừng lại âu yếm nói:
- Em vô nhà tắm mát rồi nghỉ ngơi! Đừng cố phân tích điều gì hết, đừng nghĩ ngợi gì bậy bạ nữa hết, nghe Mai?
- Dạ!
Tôi trả lời cho Huy an lòng rồi đi vào nhà.
Vừa vào nhà, tôi đẩy cửa phòng mình ra và nhào lên giường nằm liền, không còn sức lực để làm gì nữa hết. Mí mắt tôi nặng dần, tôi như chìm vào giấc ngủ, nhưng thật sự tôi chưa ngủ hẳn, tai tôi còn nghe được tiếng mở khóa lách cách ở nhà ngoài, không biết anh Hai hay chị Hai về tới, nhưng tôi không thể nào mở mắt ra, cũng không thể nào ngồi lên hoặc cất tiếng hỏi được.
Có tiếng chân bước nhẹ, rồi tiếng cửa phòng tôi hé mở. Chắc là anh Hai, vì tôi có cảm giác một bàn tay ấm áp đang sờ lên trán tôi.
- Tội nghịêp, chắc con bé mệt quá!
Tiếng anh Hai than thở làm tôi cảm động suýt trào nước mắt. Tôi rất muốn giơ tay ra để níu lấy anh mà nói là em không sao đâu, anh Hai đừng lo lắng, nhưng tôi chỉ nằm bất động như vẫn đang say ngủ.
Tôi nghe tiếng anh Hai lục đục dưới bếp, chắc là đang nấu cơm chiều, chứ lát nữa, chị Hai về mà trông thấy cả hai anh em có mặt ở nhà, cơm nước lại chưa nấu thì chắc chị sẽ nói mát mẻ không ai chịu nổi.
Tôi nằm đó không ngủ nhưng mắt nhắm nghiền, tai vẫn nghe rõ mồn một từng tiếng động nhỏ vang lên từ căn bếp.
Bất chợt, tôi nghe có tiếng gọi thì thào ở phía cửa sổ:
- Mai… Mai cô… không được, tôi cấm cô không được…
Tôi cố hết sức để xoay người về hướng ấy, và tôi không biết thật sự mình có mở mắt ra không, nhưng rõ ràng tôi lại nhìn thấy cái người treo cổ lúc chiều. Nhưng lần này người đó không diễn trò treo cổ lủng lẳng nữa mà đang bám vào cửa sổ, thò đầu vào phòng tôi.
Đây là lần thứ ba trong ngày tôi trông thấy người này, nhưng chỉ lần này tôi mới nhìn được rõ ràng. Đó là một người con gái có mái tóc dài và gương mặt xinh xắn nhưng lại buồn rười rượi đang ngó tôi như van nài. Tôi rất muốn hỏi cô ấy cấm không cho tôi làm gì nhưng tôi không sao mở lời được.
- Ủa, con Mai chưa về hả anh?
Tiếng chị Hai tôi vang lên bên ngoài, cô gái bên cửa sổ vụt biến mất. Tôi vẫn nằm nghiêng một bên, thấy trong người mình bải hoải một cách lạ kỳ!
- Con bé về rồi, nhưng không biết nó bệnh hay mệt mà nằm ngủ như mê trong đó!
Anh Hai tôi nói với giọng lo lắng.
Chị Hai cười lớn:
- Trời ơi, đi may thôi chứ làm gì nặng nhọc đâu mà mệt, anh khéo lo quá! Cô nàng này không khéo nhiễm thói của mấy cô gái Sài Gòn rồi cũng nên!
- Em không nên nói vậy, con nhỏ chỉ mới không nấu cơm một buổi mà em đã nghĩ xấu cho nó rồi!
Anh Hai cự nự.
Tiếng chị Hai mát mẻ:
- Em xin lỗi… em quên câu “máu ai thâm thịt nấy”, dù sao trong nhà này em cũng là người dưng, em không có quyền nhận xét, đánh giá ai hết mới phải!
- Mỗi lần góp ý em là có chuyện, thiệt bực mình!
Anh Hai càu nhàu.
Tiếng chân chị Hai dậm thình thình trên thang gác. Tôi cảm thấy chán nản kinh khủng, tôi chỉ muốn đi khỏi ngôi nhà này, đi tới một nơi nào đó thật xa để cuộc sống của anh Hai tôi khỏi phải dằn vặt nữa. Nhưng thật khốn khổ, lúc này đây tôi không thể mở mắt, không thể nhúc nhích gì được, chỉ biết nằm im mà nghe cay đắng trong lòng.
Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Cả trong giấc mơ, hình bóng của cô gái kia vẫn đeo bám lấy tôi không lúc nào rời. Tôi thấy cô ấy lại treo cổ ở bất kỳ chỗ nào tôi đến. Quá hoảng sợ tôi đã bỏ chạy thục mạng, đã kêu cứu vang trời…
- Mai! Mai! Em mơ thấy gì mà la hét dữ vậy?
Mở choàng mắt ra, tôi trông thấy anh Hai đang đứng bên cạnh vẻ mặt đầy lo lắng. Tôi muốn khóc òa lên và kể cho anh nghe điều đáng sợ từ chiều, nhưng vừa lúc đó tiếng chị Hai từ trên gác vọng xuống khiến tôi không thể mở lời được nữa:
- Đi làm mệt nhọc cả ngày, tối về có giấc ngủ cũng không được yên. Không biết kiếp trước tui đã nợ nần gì mấy người mà kiếp này phải khổ sở như vầy!
Tôi kìm nước mắt, nói nhỏ với anh Hai:
- Em xin lỗi… Em mơ thấy ác mộng… Anh Hai lên trển đi, em không sao đâu!
Anh Hai buồn bã nhìn tôi và nói:
- Em dậy ăn miếng cơm đi, lúc tối thấy em ngủ say quá nên anh không gọi dậy. Nếu bệnh thì sáng mai đừng đi làm nghen, nói anh Hai mua thuốc cho.
Tôi cố gượng cười cho anh Hai yên tâm.
- Em không sao đâu, anh Hai đừng lo!
Và để chứng tỏ cái “không sao” đó, tôi gắng gượng ngồi lên, mỉm cười:
- Em đi ăn cơm đây, anh Hai lên ngủ đi!
Anh Hai ngập ngừng một chút rồi đi lên gác sau khi căn dặn:
- Có gì thì kêu anh Hai, nghe chưa?
- Dạ!
Tôi gật đầu nhìn theo cái dáng khòm khòm của anh mà nước mắt cứ chực trào ra.
Nhìn lên đồng hồ thấy đã gần mười giờ đêm, tôi chợt nhớ từ trưa hôm qua tới giờ tôi chưa có gì vô bụng cả. Nhất quyết không để sức khỏe mình bị suy sụp, tôi cố gắng đứng lên đi lần xuống bếp.
Không dám mở đèn dưới nhà vì sợ chị Hai không ngủ được lại cằn nhằn nên tôi chỉ mở cái bóng đèn lù mù sau nhà bếp. Tôi đi thẳng vào nhà tắm lấy nước rửa mặt.
Nhìn mình trong gương tôi bất giác giật mình, gương mặt tôi hốc hác và đờ đẫn đáng sợ. Mới chưa đầy một ngày mà tôi thay đổi đến vậy sao? Có lẽ tại cái bóng ma của cô gái kia khiến tinh thần tôi suy sụp nặng nề. Tôi không biết cô gái ấy là ai, tại sao lại đeo theo tôi như vậy? Mặc dù cố nặn đầu để nhớ lại nhưng tôi vẫn không sao tìm được chút gì quen thuộc từ cô ấy.
Bất chợt, tôi nhìn thất trong gương, bên cạnh khuôn mặt bơ phờ của tôi là một gương mặt khác với mái tóc dài tấp tả trước mắt.
- Á….
Tiếng thét của tôi làm cả nhà thức giấc. Anh Hai chạy vội xuống bật sáng mấy ngọn đèn, trông thấy tôi đang nằm sóng xoài trong phòng tắm, anh hoảng hốt hỏi:
- Chuỵên gì vậy Mai? Có chuỵên gì xảy ra với em vậy?
- Ma… có ma…!
Tôi lắp bắp chỉ tay vào tấm gương.
Chị Hai từ trên gác đi xuống mỉm cười mai mỉa:
- Thiệt chị hết biết em rồi Mai à, sao tự nhiên em lại trở chứng như vậy? Em không muốn để anh chị được yên giấc sao?
Anh Hai tôi nạt:
- Thôi đi, đừng có kiểu đó nữa! Để coi con nhỏ bị cái gì nè!
Chị Hai nhếch mép cười và đứng nhìn tôi như đang nhìn một trò hễ diễn dở.
Lúc này do quá hoảng sợ, tôi không giấu gì được nữa nên kể cho anh Hai nghe tất cả mọi việc, từ lúc trông thấy cô gái treo cổ ở nhà sinh của công ty đến gương mặt cô ấy vừa xuất hiện trong gương khi nãy.
Anh Hai nghe tôi kể xong chỉ cau mày suy nghĩ mà không nói gì. Chị Hai thì khác, chị đi tới đi lui gật gù:
- Chị khám phá ra ở em có một khả năng đặc biệt đó Mai à! Em chuyển sáng nghề viết văn chắc sẽ nổi tiếng lắm đây, công nhận đầu óc em tưởng tượng phong phú thiệt đó!
Anh Hai bực dọc nhìn chị nhưng không nói gì thêm, bởi anh thừa sức biết, hễ nói động tới chị thì giống như một thứ thuốc kích thích sẽ khiến chị càng thêm cay độc.
Anh Hai đỡ tôi về giường, an ủi:
- Không sao đâu, không có gì đâu em à!
Tôi níu chặt lấy cánh tay anh Hai không muốn rời, nhưng khi trông thấy ánh nhìn gườm gườm của chị dâu tôi lại vội vàng buông ra.
Nhắm mắt lại, kéo mền trùm kín đầu, cảm nhận được hai dòng nước ấm nóng đang chảy dài xuống má, tôi nói nhỏ:
- Thôi, em ngủ! Anh Hai lên phòng đi!
Anh Hai vẫn ngồi im bên giường tôi, chị dâu chì chiết:
- Giờ sao đây? Giờ anh không lên ngủ phải hôn? Vậy thì tui lên, để cho anh em mấy người giở hết trò ra đi!
Nói xong chi dùng dằng bỏ lên gác, anh Hai thở dài thườn thượt, hỏi tôi:
- Em dám ngủ một mình không?
Tôi cố lấy bình tĩnh đáp:
- Dạ… anh Hai lên đi, nhưng… đừng tắt đèn!
- Ừ, anh sẽ để đèn sáng! Em đừng sợ nghe, không có gì đâu!
Anh Hai đi lên gác rồi, tôi giở mền ra khỏi đầu cho bớt ngột ngạc. Căn phòng sáng đèn nên tôi có cảm giác yên tâm hơn. Người tôi lúc này như đang hâm hấp sốt. Thôi chết rồi, tôi bệnh rồi chứ không chơi!
Tôi lẩm bẩm trong miệng:
- Mẹ ơi, xin mẹ phù hộ cho con… con không muốn đau ốm gì lúc này, sẽ chẳng có ai lo lắng cho con đâu, con mà bệnh là anh Hai khổ lắm đó, mẹ ơi!... Mẹ phù hộ cho con nghe mẹ?
Dù tôi cố bám víu vào người mẹ đã khuất nhưng hình bóng của gái ma quái kia vẫn không sao thoát ra khỏi đầu tôi.
- Tôi với chị có nợ nần gì với nhau đâu? Xin buông tha cho tôi, đừng nhát tôi nữa, tôi sợ lắm…
Lòng tôi thổn thức những câu như vậy.
Tối hôm đó tôi đã ngủ với cái bao tử rỗng và cái đầu nặng trịch lo âu. Sáng ra không tài nào tôi dậy nổi.
Chị Hai dẫn xe ra sân còn ngoái lại dặn:
- Ở nhà ban ngày rồi, đèn đóm làm ơn tắt dùm đó, tới tháng không có tiền đâu mà trả tiền điện!
Anh Hai làm như khong nghe thấy, anh vào ngồi xuống giường sờ tay lên trán tôi, nhẹ nhàng hỏi:
- Em sao rồi? Anh đi mua thuốc cho em uống nghen?
Tôi cố gượng ngồi dậy nói:
- Không sao đâu anh Hai à, em nghỉ chút nữa là khỏe thôi. Hôm nay tới chín giờ em mới vô ca, khi đi em ghé tiệm mua thuốc luôn cũng được mà!
- Không được! Hôm nay em phải nghỉ làm một bữa đi, đừng quá ráng sức, sẽ không tốt đâu!
Anh Hai nghiêm giọng.
Tôi nói cho anh Hai vừa lòng:
- Dạ, nếu chút nữa vẫn còn mệt thì em ở nhà! Thôi, anh đi làm đi, trễ lắm rồi đó!
Anh Hai dắt xe đi ra mà vẫn lo lắng dặn dò:
- Nhớ nghe chưa, đừng có cãi lời anh Hai đó!
- Dạ, em nhớ rồi! Anh Hai yên tâm đi!
Tôi vừa nói vừa nằm vật trở xuống giường.
Tiếng xe anh Hai xa dần, tôi cũng bắt đầu lơ mơ chìm vào giấc ngủ.
- Mai ơi, Mai! Em có nhà không Mai?
Tôi choàng thức giất bởi tiếng gọi cửa. Định thần lại tôi nhận ra đó là giọng của Huy. Vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, tôi gượng đứng lên lảo đảo đi ra ngoài mở cửa.
Huy đứng trước thềm nhà nhìn tôi bằng cặp mắt chứa đầy lo lắng:
- Trời ơi! Em sao vậy Mai? Trông em phờ phạc đáng sợ quá!
Tôi cười mệt mỏi:
- Anh Huy vô nhà chơi! Sao anh biết em ở nhà mà đến vậy?
- Hôm qua biết em không khỏe, sáng nay anh cố tình chờ hoài mà không thấy em vô công ty, anh lo em có chuyện gì nên tới đây…
Vừa theo tôi vào nhà Huy vừa nói.
- Em sao rồi Mai?
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Huy, buồn bã nói:
- Em không biết tại sao em cứ thấy đó hoài. Hình như em đang làm một điều gì đó phật ý cổ, cổ cấm em không được làm… Nhưng… em không biết điều đó là gì thì làm sao em giúp cổ vừa ý được chứ? Anh Huy ơi, nếu cứ như vầy hoài chắc em không sống nổi quá…
Tôi thấy gương mặt Huy đanh lại một cách đau đớn, hai bàn tay anh nắm chặt vào như đang cố kìm nén một sự tức giận cực độ.
- Em yên tâm đi, anh sẽ có cách giải quyết chuỵên này!
Huy nói.
Tôi ngạc nhiên:
- Anh có cách? Cách gì?
Huy ấp úng:
- Anh… anh chưa nghĩ ra, nhưng chắc chắn rồi anh sẽ có cách, em cứ tin vào anh đi Mai!
Tôi cười chán nản:
- Anh đừng cố sức vì em nữa anh Huy à! Em nghĩ cô gái ấy không phải là người mà là một hồn ma. Em không biết mình đã làm gì đắc tội với cổ, anh không có cách gì giúp em đâu, anh không chống chọi lại thế lực của ma quỷ đâu anh…
Huy không tranh cãi với tôi nữa, anh chuyển sang đề tài khác:
- Chắc Mai chưa ăn uống gì phải hôn? Để anh mua cháo cho Mai nghen?
Tôi cười:
- Dạ khỏi, lúc sáng anh Hai có nấu cháo cho em, lát nữa em ăn…
Huy ngồi nói chuyện với tôi thêm chút nữa rồi đứng lên ra về, tôi cũng khép cửa nhà vào trong phòng nằm nghỉ. Tôi rất mệt mỏi, không thể đi làm hôm nay được!
Tôi nằm trên giường, mắt nhìn lơ đãng bầu trời bên ngoài cửa sổ. Tự nhiên một cảm giác chán chường vây bủa lấy tôi. Tôi muốn ngồi bật dậy gom hết áo quần bỏ nơi này trở về quê hương, về đó tôi sẽ đi làm mướn làm thuê kiếm sống nhưng tinh thần sẽ nhẹ nhàng thanh thản hơn nhiều.
Đầu óc tôi muốn nổi loạn vậy thôi chứ đời nào tôi dám thực hiện, tôi không muốn anh Hai tôi phải mang tai tiếng với chòm xóm láng giềng là có một đứa em gái mà cũng không bảo bọc được.
Nhưng tôi buồn lắm, tôi không hiểu sao tôi đã chấp nhận tất cả chỉ để được sóng những ngày tháng yên bình mà cũng không được? Tôi đã làm chuyện gì khiến cô gái kia theo ám tôi mãi thế?
Vừa nghĩ tới đó, bất chợt tôi trông thấy cô gái xuất hiện bên cửa sổ. Lúc này đang giữa ban ngày nên tôi nhìn thấy rất rõ, không thể nào lầm lẫn được! Tôi thấy cả cái nốt ruồi nhỏ xíu đậu trên vành môi của cô nữa!
- Mai ơi… cô không thể… cô không thể…
Lần này tự nhiên tôi không thấy sợ nữa, chắc có lẽ vì tôi đã quá chán chường, tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng. Ngồi bật dậy, tôi hỏi lớn:
- Cô là ai? Tại sao cô luôn đeo bám lấy tôi? Tôi đã làm gì có lỗi với cô sao?
Bóng ma ngoài cửa sổ có lẽ cũng bất ngờ trước sự phản kháng mạnh mẽ của tôi, cô ta trố mắt nhìn tôi rồi bật chợt òa khóc nức nở:
- Thật ra… thật ra cô không làm gì có lỗi với tôi… Nhưng… cô đã làm cho trái tim tôi vỡ tan, đau đớn… tôi van cô, xin cô hãy thương lấy tôi… Tôi… tôi yêu anh ấy, tôi không thể mất anh ấy… Tôi van cô…
- Nhưng tôi đã làm gì? Anh ấy là ai?
Tôi lớn tiếng.
Bóng ma chưa kịp trả lời câu hỏi của tôi đã vộ ivàng biến mất vì trước cửa nhà tôi vang lên tiếng gọi của anh Hai:
- Mai ơi, em sao rồi?
Anh Hai đi nhanh vào đẩy cửa phòng tôi, thấy tôi ngồi trên giường anh lo lắng:
- Em bớt chút nào không? Anh lo quá nên tranh thủ giờ nghỉ trưa mua thuốc đem về cho em uống nè!
Vừa nói, anh Hai vừa thò tay vào túi lấy bịt thuốc rồi đi rót ly nước bưng lên đưa cho tôi:
- Em uống thuốc đi, uống đi rồi sẽ khỏe…
Tôi mỉm cười, ngoan ngoãn cho mấy viên thuốc vào miệng rồi uống một nước để anh Hai được yên lòng.
- Em đỡ hơn nhiều rồi!
Tôi nói.
- Ừ, được vậy anh cũng mừng, chỉ sợ em ở nhà một mình không ai chăm sóc…
Rồi liếc nhìn đồng hồ anh Hai cuống quýt nói:
- Thôi, anh đi nhé! Sắp tới giờ làm rồi!
Tôi gật đầu:
- Dạ, anh Hai đi đi!
Anh Hai tất tả đi ra, tôi uể oải ngồi dậy đi xuống bếp lục cháo ăn cho đỡ đói. Ăn xong mấy muỗng cháo như được hồi tỉnh. Lên giường nằm sắp xếp lại mọi chuyện kỳ lạ xảy đến với tôi từ hôm qua tới nay, tự nhiên có một thứ linh tính nào đó mách bảo tôi rằng, tất cả những chuyện đó đều lien quan đến Huy!
Tôi nhớ lại từng cử chỉ của Huy lúc tôi chỉ cho anh thấy bóng người treo cổ trên cành cây ngoài nghĩa địa, rồi lúc tôi kể với Huy người con gái đó đã ám ảnh tôi thế nào, tôi biết chắc Huy hiểu chuyện gì đang xảy đến với tôi.
Nhưng đó là chuỵên gì? Huy là ai? Tôi chơi thân với Huy một thời gian nhưng thật sự tôi không biết gì về Huy trừ những điều anh tự kể.
Bóng ma kia đã nhắc tới một người con trai, người đó là ai nếu không phải là Huy? Ở Sài Gòn này tôi có chơi thân với ai ngoài Huy đâu?
Không được! Nhất định tôi phải gặp Huy và hỏi cho ra lẽ. Nhưng bây giờ tôi còn chóng mặt quá, chưa thể đi ngay lúc này. Tôi thấy mình cần phải ngủ một giấc cho đầu óc tỉnh táo lại mới có thể giải quyết mọi việc một cách sáng suốt được.
Tôi lên giường và ngủ một giấc rất ngon.
Lúc tôi thức giấc trời đã về chiều. Thấy trong người dường như đã khỏe hẳn, tôi xuống bếp nấu cơm, làm thức ăn. Và khi mọi việc xong xuôi thì mặt trời cũng đã lặn.
Tôi đóng cửa nhà và đi tìm gặp Huy để hỏi cho rõ.
Nhưng khi đã ra tới đường lộ, tôi chợt cười thầm trong bụng vì thấy mình ngớ ngẩn quá. Tôi muốn đi tìm gặp Huy, nhưng biết Huy ở đâu mà tìm? Nơi Huy làm việc, nhà Huy ở tôi đều không biết thì phải làm sao? Tôi dừng lại, do dự muốn quay về, nhưng dù sao cũng đã ra ngoài đường, tôi muốn đi dạo một chút cho mát mẻ.
Nhưng không hiểu cái gì đưa đẩy mà tôi lại đi vào khuôn viên của nghĩa địa. Vừa bước vào, tôi chợt nhận ra hai bóng người đứng bên cạnh một lùm cây rậm rạp. Hai cái bóng đó không xa lạ gì với tôi, tôi biết chắc, một người là Huy, còn người kia không ai khác chính là cái bóng ma đã làm tôi khốn khổ!
Cô gái kia giả ma giả quỷ để nhát tôi nhằm mục đích gì đây? Giữa Huy và cô ấy có mối liên hệ ra sao? Lúc này trong đầu tôi đầy ứ những câu hỏi tương tự như thế.
Vì nghĩ họ không phải là ma nên tôi không thấy sợ hãi gì nữa, tôi quyết tìm cho ra sự thật nên cố tình nhón chân đi thật nhẹ, vòng tới gần chỗ hai người đang đứng. Khi tới vừa đủ tầm để nghe họ trao đổi gì với nhau tôi mạnh dạn chui tọt xuống cái hố gần đó để ẩn mình.
Tôi nghe Huy gằn từng tiếng:
- Tôi cấm cô! Tôi không cho phép cô làm bất kỳ điều gì tổn hại đến Mai! Mai hoàn toàn vô tội, cô không được phép tới gần cô ấy!
Tiếng người con gái nức nở:
- Huy… anh nỡ lòng nào đối xử với em như thế sao anh? Em yêu anh… anh biết điều đó mà, phải không Huy?
Huy bật cười chua chát:
- Biết! Tôi biết rất rõ cái mà cô gọi là tình yêu! Nhưng cô nhầm rồi, đó không phải là tình yêu mà là sự chiếm hữu, do bản tính ích kỷ của mình cô muốn tôi phải thuộc về cô, đúng không? Khi biết tôi không yêu cô, cô đã làm mọi cách để hãm hại tôi, tôi đã ra nỗng nỗi này rồi mà cô cũng chưa vừa lòng sao?
Người con gái khóc lớn hơn nữa:
- Sao anh phũ phàng đến vậy? Vì em yêu anh, em muốn chúng mình luôn bên nhau nên mới làm như vậy… em cũng vì anh, vì anh mới một lòng một dạ theo anh. Lúc anh chết đi rồi em đau đớn tột cùng nhưng em lại vui sướng hơn ai hết, vì em nghĩ anh sẽ ở bên em mãi mãi… Em đã lập tức tìm tới cái chết để theo anh, anh biết đó, cái chết của em đâu có dễ dàng gì…
Tôi không thể tin những gì mà chính tai mình vừa nghe thấy! Cái gì mà “lúc anh chết đi” rồi “lập tức tìm tới cái chết để theo anh”? Tôi tự nhéo vào người một cái thật đau để xem thử tôi đang mơ hay đang tỉnh? Tôi biết, tôi đang rất tỉnh! Vậy thì chuỵên này là thế nào đây?
Tôi chồm lên khỏi hố để nhìn rõ hai người, trời ơi… không thể nào tin được, cả Huy và người con gái kia đang đứng lơ lửng trước mắt tôi, chân họ không hề chạm đất!
- Á…
Âm thanh cuối cùng mà tôi nghe được chính là tiếng thét kinh hoàng của mình. Tôi đã ngất đi ngay lúc đó!
Tôi không biết mình đã mê man bao nhiêu ngày đêm, cho đến khi tôi mở mắt ra được thì thấy anh Hai tôi giống như một ông già với gương mặt hốc hác, râu ria tua tủa đang ngồi ủ rũ bên cạnh tôi.
- Mai! Em tỉnh rồi hả Mai? Cám ơn trời phật, anh lo sợ quá Mai ơi…
Anh Hai reo lên khi thấy tôi mở mắt.
Tôi hỏi nhỏ:
- Anh Hai… đây là…?
Anh Hai chùi nước mắt và nói:
- Đây là bệnh viện! Em đã nằm ở đây đúng mười ngày rồi đó! Anh luôn lo sợ, anh sợ em sẽ không bao giờ tỉnh lại…
Tôi hốt hoảng:
- Trời! Anh Hai nói em đã nằm ở đây mười ngày rồi sao? Vậy… anh Hai luôn ở đây với em à?
Anh Hai gật đầu:
- Ừ, anh xin nghỉ phép để chăm sóc cho em!
Anh Hai vừa nói tới đó thì chị dâu tôi đẩy cửa bước vào, trên tay chị là cái gàu-mên thức ăn đem cho anh Hai tôi ăn bữa trưa.
Thấy tôi đã tỉnh, chị cất giọng ngọt ngào:
- Em gái rồi cũng tỉnh lại, thật may mắn quá! Chị đang chuẩn bị kêu bán nhà để lo cho em đây…
Anh Hai trừng mắt nhưng chị dâu vờ như không thấy:
- Sao, em tính nằm đây nghỉ dưỡng sức mấy ngày nữa vậy Mai?
Tôi ấp úng:
- Em… chị ơi… chị xin cho em xuất viện về nhà đi, em… em muốn về…
Chị Hai không nói gì chỉ khẽ liếc nhìn anh tôi.
Chiều tối hôm đó tôi được xuất viện.
Về nhà, tôi thuật lại toàn bộ câu chuyện từ lúc quen Huy cho đến khi tôi ngất lịm ngoài nghĩa địa. Nghe xong, anh Hai tôi tỏ ra lo lắng:
- Không được rồi, vậy đúng là em đã bị ma ám rồi! Sáng mai anh phải đi tìm thầy về trừ tà cho em mới được!
Chị Hai đứng phắt dậy, lớn tiếng:
- Chị không ngờ em lại là đứa xảo trá đến vậy nghe Mai! Em có lười biếng không muốn đi làm thì cứ nói thẳng ra, mắc chứng gì phải viện cái lý do mà đến con nít ba tuổi cũng không tin được…
Anh Hai quát:
- Cô có im đi không? Cô không thấy nó bất tỉnh mười ngày nay sao?
Chị Hai cười nhạt:
- Có chứ, tôi thấy chứ! Vì mười ngày nay tôi phải đầu tắt mặt tối vừa đi làm vừa lo phục vụ cho anh em các người, sao tôi lại không thấy được! Nhưng chuyện nó ngất cũng là bình thường thôi, đang bệnh, nhà không ở lại lang thang ra ngoài, không nhiễm gió mới là lạ! Đừng có đem mấy cái hồn ma vớ vẩn ra mà hù dọa tôi!
Anh Hai tức tối:
- Mặc xác cô có tin hay không, nó là em tôi, tôi có bổn phận phải lo cho nó đàng hoàng!
Chị Hai tru tréo:
- A… anh giỏi thật! Vậy thì được, được rồi! Ngay bây giờ tôi sẽ giao cái nhà này lại cho anh em anh, tôi đi, đi khỏi đây!
Vừa nói, chị Hai vừa ôm mặt chạy nhanh lên gác.
Tôi nói với anh Hai:
- Anh lên dỗ chị đi, giữ chị lại đi anh!
Anh Hai lắc đầu mệt mỏi:
- Tuỳ cô ấy muốn làm gì thì làm, anh không còn đủ sức để chìu chuộng nữa…
Anh Hai vừa nói tới đó thì cả anh và tôi đều giật bắn người khi nghe tiếng thét kinh hoàng của chị Hai từ trên gác vọng xuống.
Anh Hai lao như tên bắn ra khỏi phòng. Khi anh Hai bước vào phòng ngủ của mình, ở giữa phòng, chị Hai đang té ngồi dưới sàn, ánh mắt thất thần nhìn sững vào một thi thể đang treo lủng lẳng trên trần nhà…
Sáng hôm sau, cả anh chị Hai đều nghỉ làm, anh Hai đi hơn một buổi sáng mới mời được một pháp sư cao tay ấn.
Sau khi làm phép xua đuổi tà ma, pháp sư dặn tôi:
- Cô đừng nên đi một mình ở những nơi vắng vẻ, nhất là đừng đi vào các nghĩa địa, nghe chưa? Cô yếu bóng vía, rất dễ bị ma quỷ quấy rối…
Ngay hôm sau, chị Hai bắt tôi phải nghỉ may và sau đó xin cho tôi làm cùng công ty với chị, hàng ngày chị em đi về cùng nhau, tình cảm gia đình chúng tôi ngày càng trở nên khắn khít.
Hết
Nguyễn Thị Mộng Thu
Sau khi mẹ tôi mất, do sự xúi giục của chị dâu nên anh Hai tôi quyết định kêu bán ngôi nhà, mảnh vườn và mấy công ruộng của cha mẹ để lại mặc cho tôi khóc hết nước mắt.
Những người bà con xa cố tình khuyên can, anh Hai nói:
- Dạ, con cảm ơn mấy chú mấy bác đã có lòng quan tâm tới anh em con. Nhưng các chú bác cũng biết hoàn cảnh nhà con rồi đó, chỉ có hai anh em. Vợ chồng con thì có công ăn việc làm ổn định trên Sài Gòn rồi, đâu thể về quê sinh sống được. Còn con Mai, nó là con gái lại mới chừng ấy tuổi đầu, vợ chồng con không sao yên tâm khi để nó sống một mình dưới này. Bởi vậy con tính kỹ rồi, con sẽ bán hết nhà cửa, đất đai ở đây để lên đó mua một căn nhà rộng hơn một chút và đem con Mai về trển luôn…
- Em chỉ biết làm ruộng, trồng vườn… lên Sài Gòn em làm gì được?
Tôi vừa khóc vừa nói.
Chị Hai đến bên ngọt ngào:
- Em không phải lo, anh chị đã tính hết rồi! Em ở dưới quê quanh năm dầm mưa dãi nắng đâu có ích gì, lên Sài Gòn với anh chị, chị sẽ xin cho em vào làm ở các công ty, xí nghịêp nào đó, thí dụ như xin làm công nhân may, công nhân hãng giày… ối, thiếu gì công việc em ơi, chỉ sợ lười biếng không chịu làm mà thôi, chứ siêng năng thì khối việc chờ mình. Em lên đó sống cho có anh có em, như vậy anh Hai em và chị mới yên tâm được. Rồi sau này anh chị kiếm chỗ đàng hoàng gả em trên đó cho nhàn nhã tấm thân.
Những người bà con nghe anh chị Hai tôi nói những lời đầy tính thuyết phục nên cũng gật gù:
- Ờ, vợ chồng thằng Hai tính cho em gái nó vậy cũng phải. Con gái con đứa mới lớn, ở một mình làm sao yên tâm được…
Thế là số phận của tôi đã được quyết định. Một tháng sau, nhà đất bán hết cho người khác, tôi khăn gói theo anh chị về Sài Gòn, giã biệt những năm tháng tuổi thơ trong ngôi nhà ấm áp, giã biệt những kỷ niệm hồn nhiên với đám bạn bè hàng ngày vẫn thường hát hò, chọc ghẹo nhau trên ruộng lúa…
Tôi đi lên Sài Gòn mà trong lòng không một niềm vui, không có cái háo hức giống như trước đây thỉnh thoảng mỗi lần mẹ dẫn tôi lên thăm anh Hai là cả đêm tôi không ngủ được vì nôn nóng.
Lúc mới lên, cả anh chị Hai và tôi ở chung trong một căn phòng bé tẹo, đi ra đi vào người này cứ như chạm sát vào người kia, giường ngủ của anh chị chỉ cách giường tôi một tấm ri-đô mỏng mảnh, cho nên những ngày đó là những ngày cực kỳ khó chịu cho cả tôi lẫn anh chị Hai.
Có lẽ chíh vì vậy nên chị Hai ngày nào cũng thúc hối anh tôi đi tìm nhà. Cuối cùng thì anh chị cũng tìm được một ngôi nhà khá rộng rãi lại vừa với túi tiền của anh chị, chỉ tội một điều ngôi nhà đó nằm ở nơi còn khá là hẻo lánh, dù vẫn trong địa bàn thành phố.
Tôi rất vui khi được dọn về nhà mới. Thứ nhất, ở đây có vẻ gần gũi với thôn quê, nó gợi cho nhớ về những điều thân thương trong quá khứ nên thoạt nhìn là tôi đã có cảm tình với nó ngay. Thứ hai, dọn qua ngôi nhà này, tôi được anh chị dành hẳn cho một phòng riêng, hoàn toàn cách biệt với anh chị. Bởi vì phòng của tôi ở tầng trệt, nằm giữa phòng khách và nhà bếp, còn anh chị Hai tôi thì ở trên gác.
Thế là tôi đã có riêng mình một thế giới!
Hàng ngày, trong lúc anh chị đi làm thì tôi ở nhà dọn dẹp, nấu cơm. Sau hơn một tháng ổn định ở nhà mới, chị Hai nói với tôi:
- Bây giờ mọi việc trong nhà đã được sắp xếp ổn thỏa hết rồi, em chuẩn bị đi làm nhé? Sống ở đất Sài Gòn này hễ mở mắt ra là phải tiêu tiền, nên em không thể ngồi không ở nhà được.
Anh Hai có vẻ hơi xót vì anh biết mỗi đêm tôi vẫn còn khóc vì nhớ mẹ, anh can:
- Để thủng thẳng rồi hãy tính đi em, cho nó có thời gian làm quen với cuộc sống ở đây đã. Với lại có nó ở nhà thì em đỡ phải lo nấu nướng, chợ búa…
Chị Hai liếc chồng một cái bén ngót:
- Anh nói buồn cười thật đó! Con Mai đã lên Sài Gòn hơn ba tháng rồi, còn lạ lẫm gì nữa. Hồi đó anh không nhớ sao, ngày đầu tiên vợ chồng mình đặt chân tới đây là bước thẳng vô công ty liền, có chờ đợi cái gì đâu? Công việc nhà này thì có gì, chỉ có bữa cơm, loáng một cái là xong. Em thấy nó cần phải đi làm, thứ nhất để cho nó có tiền mà tiêu xài, chứ chẳng lẽ chuỵên lớn nhỏ gì cũng ngửa tay xin chị dâu, vậy cũng tội cho nó chớ! Thứ hai, vợ chồng mình cũng đâu dư dã mà có thể lo lắng cho nó hoài, mỗi người phải phụ một chân một tay mới duy trì được cuộc sống được chứ!
Anh Hai ngồi im cố nén tiếng thở dài.
Tôi thương anh Hai, tôi hiểu được tâm trạng của nhal úc này và tôi cũng không muốn để anh chị phải xóch mích vì chuyện của tôi.
Tôi giả bộ tươi cười:
- Chị Hai xin cho em làm gì vậy? Nghe nói đi làm em mừng quá, ở nhà buồn lắm, em không chịu nổi.
Chị nhìn anh Hai với vẻ đắc thắng:
- Anh thấy chưa? Anh là đàn ông làm sao hiểu tâm lý phái nữ như em được?
Anh Hai nhìn tôi, không nói gì chỉ lặng lẽ bưng chén cơm lên cố gắng ăn cho hết.
Tôi biết, anh Hai thật sự hiểu được tôi!
Thật ra tôi không phải là đứa lười biếng, nhưng chỉ có điều tôi rất nhát gan, tôi sợ những điều xa lạ. Tôi luôn lo lắng, không biết khi đi làm mình sẽ phải thế nào đây giữa hàng trăm hàng ngàn người hoàn toàn xa lạ? Tôi không ngừng run rẩy khi nghĩ về điều đó.
Tôi thèm biết bao được dầm chân xuống lớp bùn nhão nhoẹt, được cắm từng rẻ mạ non xuống lòng đất để ngày ngày thấp thỏm chờ nó ra bông kết hạt… Ôi, phải chi Sài Gòn gần với quê tôi, tôi sẽ không thèm đi làm hãng xưởng gì hết mà chạy về cấy lúa, nhổ mạ kiếm tiền phụ giúp chị Hai. Nhưng giờ đây với tôi quê hương đã xa vời vợi, mỗi khi nhớ tới tôi lại thấy nước mắt mình cay xè nơi đầu lưỡi…
Sau bữa cơm hôm đó tôi đã tự nhủ với lòng mình rằng, trước hay sau gì thì tôi cũng sẽ phải hòa nhập vào cuộc sống hối hả nơi đây, thì những gì chị Hai nói cũng đúng, tôi phải đi làm, phải lao động, phải có một chỗ đứng trong xã hội, dù rằng chỗ đứng đó thật nhỏ nhoi, khiêm tốn.
Đêm xuống, chờ cho anh chị Hai ngủ yên, tôi len lén đi lên nhà trên thắp nhang cho mẹ. Quỳ trước bàn thờ người mẹ thân yêu tôi âm thầm khấn vái:
- Mẹ ơi… mẹ phù hộ cho con…
Ba hôm sau chị Hai đưa tôi đi làm ngày đầu tiên. Chị xin cho tôi vào làm ở một xưởng may, vì trước đây tôi cũng có học sơ qua nghề này và cũng đã từng may mấy thứ đơn giản như quần áo trẻ con và những thứ không đòi hỏi phải có tay nghề thật vững.
Làm thợ may ở đây thì sướng hơn nhiều, vì người ta chia ra rất nhiều công đoạn, mỗi cái áo, cái quần được phân ra thành từng chi tiết nhỏ, mỗi một khâu chỉ lo phần chi tiết của mình thôi.
Do đó, ngày đầu tiên làm việc của tôi trôi qua thật nhẹ nhõm.
Buổi chiều tan ca, tôi lớ ngớ đi giữa dòng người ồn ào cười nói. Tính tôi ít nói, mặt mày lại nghiêm nghị nên cũng ít người muốn kết thân. Tôi lặng lẽ ra về, và theo lời chỉ dẫn của chị Hai, tôi đến trạm xe buýt và đón đúng chuyến xe về gần tới nhà mình.
Nói là gần chứ thật sự từ trạm dừng xe buýt, tôi còn phải đi bộ gần nửa tiếng đồng hồ mới về tới nhà. Mà con đường đó rất vắng vẻ, hai bên đường còn nhiều cây cỏ hoang vu. Cũng may, tuần lễ đầu tiên tôi đi làm toàn làm ca ngày nên tôi không cảm thấy sợ hãi mỗi lúc đi một mình trên đường vắng.
Mỗi sáng, tôi thức dậy thật sớm để nấu cơm và dọn sẵn ra bàn chờ anh chị dậy cùng ăn. Trưa thì tôi ăn cơm trong xưởng, anh chị Hai cũng ăn đâu đó cho qua bữa, đến buổi chiều hễ ai về sớm thì người đó lo phần cơm nước.
Nói chung thì công việc này cũng không có gì vất vả, vì mỗi tuần chị Hai đi chợ vào ngày nghỉ, chị mua đủ thức ăn dùng cả tuần, làm sạch sẽ rồi để vào từng hộp nhỏ cho từng ngày, tới bữa, chỉ cần đem ra nấu là xong.
Từ hôm tôi đi làm, chị Hai có phần vui vẻ với tôi hơn. Cũng đúng thôi, ai lại vui được khi phải nuôi báo cô đứa em chồng lớn xác!
Mấy ngày sau, tôi đã có được vài người bạn trong xưởng. Cũng mới chỉ là bạn để nói chuyện xã giao cho đỡ buồn thôi chứ bạn thân thì chưa có.
Tuần sau bắt đầu tôi phải làm tăng ca nên về trễ. Có hôm chín giờ tối mới tan ca, không còn xe buýt để về, chị Hai chỉ cho tôi mấy con đường tắt để đi bộ cho gần, và hẹn khi tôi lãnh lương chị sẽ mua cho tôi chiếc xe đạp để thuận tiện cho việc đi lại.
- Hay hôm nào em tăng ca báo cho anh biết, anh sẽ tới đón!
Anh Hai đề nghị, nhưng chị Hai gạt phăng đi:
- Ôi, đưa đón làm gì cho phiền phức, nó đi bộ từ đó về nhà cũng như tập thể dục chứ có gì mà lo! Anh không thấy mỗi sáng mỗi tối đàn bà con gái rủ nhau chạy bộ mấy tiếng đồng hồ đó sao? Nó còn con gái, vận động nhiều vào thì mới giữ được dáng vẻ chứ anh!
Tôi cũng nói xuôi theo:
- Dạ, chị Hai nói đúng đó anh, từ nhà tới xưởng em đi bộ cũng được, anh khỏi đón chi cho mắc công.
Thấy tôi là đứa biết điều, chị Hai tươi cười gắp cho tôi một miếng cá thật ngon.
Mới đó mà một tháng đã trôi qua, cầm tháng lương đầu tiên tôi mừng muốn rơi nước mắt. Tối đó về nhà, khi tất cả ngồi vào mâm cơm, tôi rụt rè đứng lên nói:
- Thưa anh Hai, chị Hai… chiều này em vừa mới lãnh lương, em xin gởi anh chị!
Vừa nói, tôi vừa trao hết tháng lương vừa nhận cho chị Hai. Chị Hai tươi cười đón nhận. Anh Hai lên tiếng:
- Tháng lương đầu tiên em nên để nó giữ cho nó mừng…
Chị Hai quay lại trợn mắt:
- Anh nói kỳ! Em đâu có cần chi tiêu gì phải không Mai? Mọi thứ chị đã lo hết rồi mà? Với lại đi làm về đêm hôm, để tiền trong người nguy hiểm lắm… Nhưng nè, em cầm lấy muốn ăn gì thì mua…
Vừa nói, chị Hai vừa đưa lại cho tôi tờ giấy năm chục ngàn.
Anh Hai nhắc:
- À, phải rồi! Lát nữa mình đi mua cho nó chiếc xe đạp đi, nghe em?
Chị Hai cười mơn trớn:
- Ờ… chị cũng tính mua xe đạp cho em, nhưng cái đó chưa cần thiết lắm mà, phải không Mai? Chị thấy em đi bộ có tác dụng ghê chứ, dáng người thon thả, đẹp lên nhiều đó Mai à! Thôi, xe đạp để từ từ mua sau…
Tôi chưa ăn miếng cơm nào mà đã có cảm giác nghẹn cứng nơi cổ họng. Anh Hai cũng giống như tôi, không làm gì hơn được.
Tôi cúi mặt nói nhỏ:
- Dạ… chị tính sao cũng được!
Bữa cơm trôi qua trong tiếng cười nói vui vẻ của chị Hai, còn anh em tôi chỉ lặng lẽ cố ăn cho tròn bữa.
Thế là tôi vẫn tiếp tục cuốc bộ vào những ngày tăng ca, mà dạo này hàng nhiều nên tăng ca liên tục. Có khi mệt quá, tôi cứ muốn gọi một chiếc xe ôm nào đó để ngồi lên, nhưng khi sờ lại số tiền ít ỏi trong túi tôi lại nản lòng…
Tối hôm đó tổ chúng tôi tăng ca đến gần mười giờ đêm. Khi ra tới cổng, mấy đứa bạn ái ngại nhìn tôi hỏi:
- Mai về nhà bằng gì? Không ai tới đón Mai sao?
Tự nhiên tôi cảm thấy tủi thân, nước mắt chực trào ra nhưng tôi đã cố kìm nén lại:
- Mình đi bộ, nhà cũng gần thôi…
Một đứa lên tiếng:
- Thôi, Mai lên xe mình đưa về cho, đêm hôm vầy mà đi bộ gì…
Nhưng tôi không thể nhận lời được, vì tôi biết, sau hơn một ngày trời làm việc, giờ này ai cũng thèm khát được ngã lưng xuống chiếc giường êm ấm của mình, tôi không thể để vì tôi mà bạn phải thêm một chặng đường xa nữa.
- Không cần đâu, mình đi một chút có thể anh mình sẽ đón, các bạn yên tâm về đi…
Mấy đứa bạn nghe tôi nói vậy nên lần lượt lên xe về hết, tôi một mình đi qua các ngõ hẻm để về nhà.
Con đường tắt về nhà phải băng ngang qua một cái nghĩa địa. Gọi là nghĩa địa nhưng thật ra nó đã được giải tỏa mấy tháng trước, giờ đây bên trong còn đầy rẫy những hố sâu, nơi trước đây là những phần mộ, giờ thân nhân đã bốc lên dời đi nới khác.
Lần đầu tiên đi qua đây tôi không khỏi rùng mình hoảng sợ, nhưng riết rồi cũng quen, cái cảm giác đó không còn nữa.
Tối nay cũng vậy, tôi cũng không thấy hồi hộp khi bước chân vào khu nghĩa địa, nhưng vừa lúc đó trời chuyển mưa đột ngột, mây đen kịt như sắp sà xuống mặt đất, gió thổi thốc từng cơn lạnh buốt. Cả một khu đất trống trải vắng vẻ không có lấy một mái hiên để trú mưa, chỉ trừ tán cây to lớn ở góc bên này.
Tôi ngần ngừ đứng lại ngước lên nhìn bầu trời. Hôm nay thật là xui xẻo vì ban sáng tôi quên không mang theo áo mưa. Nếu chạy thật nhanh thì tôi cũng không thể nào tránh được cơn mưa rào đã bắt đầu rơi xuống. Mà tôi biết mình chịu lạnh rất dở, nếu mắc mưa đêm thế này thế nào tôi cũng bệnh cho mà xem.
Không dám liều lĩnh, tôi nán lại đứng dưới tán cây, vì dẫu sao đứng đây cũng đỡ ướt hơn.
Tôi vừa lùi vào sát gốc cây thì bỗng thấy một người nữa lao vụt vào bên cạnh, hoảng hốt, tôi ú ớ:
- Ơ…
Người mới tới là một chàng trai, thấy tôi ngạc nhiên anh chủ động cười, vừa vuốt nước trên mặt vừa nói:
- Xin lỗi bạn… vui lòng cho mình cùng đứng đây trú mưa một lát nhé?
Tôi vừa lúng túng lại vừa lo sợ, trong cảnh gió mưa thế này lại đang ở nơi hoang vu vắng vẻ, nếu lỡ có chuyện gì không hay tôi biết phải làm sao? Nhưng lúc này tôi cũng thể bỏ chạy được rồi, thôi thì đành phó mặc số phận cho ông trời định đoạt mà thôi.
Tôi co ro nép sát vào gốc cây. Người thanh niên đứng im một lúc rồi gợi chuyện:
- Xin lỗi… bạn đi đâu mà về khuya vậy?
Tôi ấp úng:
- Tôi… tôi đi làm về!
Người thanh niên cười:
- A… tôi đoán bạn là công nhân hãng may gần đây, đúng không?
Tôi đề phòng:
- Sao… anh biết?
Người thanh niên bật cười:
- Tôi đoán vậy thôi mà, vì khu vực này chỉ có xưởng may thường tăng ca nên công nhân về trễ. Bạn… bạn chắc nhỏ tuổi hơn tôi quá?
Tôi cúi đầu, gần như gật mà cũng gần như không.
Người thanh niên tự nhiên nói:
- Tôi tên Huy, nhà cũng ở gần đây. May mà tối nay gặp bạn, nếu không đứng đây một mình tôi… sợ ma!
Tôi bật cười trước câu nói đùa của Huy.
- Bạn là con gái mà gan thiệt đó nghen, dám đi một mình trong đêm tối, lại ở những chỗ như vầy, tôi phục bạn thiệt đó!
Huy nói, vẻ chân thành.
Tôi cười buồn:
- Có gì đâu mà phục, cũng là do hoàn cảnh nên bắt buộc phải vậy thôi anh Huy à!
Huy nhìn tôi một lúc rồi nói:
- Nếu không có gì phiền, bạn có thể cho tôi biết tên được không?
Tự nhiên không hiểu sao lúc đó tôi cảm thấy không cần thiết phải giấu giếm điều gì với người con trai hoàn toàn xa lạ ấy.
- Em… em tên Mai. Anh Huy cứ gọi em là Mai đi, chắc chắn em nhỏ tuổi hơn rồi!
Một ánh chớp lóe lên giúp tôi thấy được nụ cười thân thiện của Huy:
- Vậy thì cho phép anh được xưng anh và gọi Mai bằng tên nhé?
Tôi mỉm cười đứng nhìn ra màn đêm mưa gió.
Huy nói:
- Mấy hôm trước thỉnh thoảng anh cũng thấy Mai đi qua đây.
Tôi ngạc nhiên:
- Ủa, anh ở đâu sao thấy em?
Huy cười cười:
- Anh là công nhân cơ khí, cũng hay đi làm về muộn như Mai vậy, có khi Mai đi trước anh đi sau, tại Mai không để ý nên không biết đó chứ!
- Vậy à!
Tôi nói cho có.
Lúc đó ngoài trời mưa đã bắt đầu tạnh. Tôi đưa một tay lên che đầu và nói với Huy:
- Thôi, tạnh mưa rồi, em về nhé?
Huy vội nói:
- Ừ, anh cũng về! Nhà Mai ở đâu, để anh đưa về cho!
Tôi cười:
- Cảm ơn anh Huy, em đi một mình được rồi, không dám làm phiền anh đâu ạ!
Huy tỏ vẻ phật lòng:
- Sao Mai lại nói vậy? Không biết nhau thì thôi, đã biết nhau rồi thì coi nhau như bạn, anh không thể nào để bạn đi một mình trong đêm vậy được đâu!
Trời vẫn còn mưa lất phất, nên tôi cứ vừa từ chối Huy vừa rảo chân đi nhanh ra khỏi khu vực nghĩa địa, Huy cũng đi theo không rời.
Ra tới lộ lớn, Huy nói:
- Nhà anh rẽ hướng này, nhưng anh sẽ tiễn Mai về trước!
Biết không thể đứng lại đôi co hoài, tôi bỏ mặc Huy muốn đi theo thì đi, cứ cắm đầu đi như chạy.
Tới trước cửa nhà, tôi dừng lại mỉm cười:
- Tới nhà em rồi, cảm ơn anh Huy nhiều lắm. Chào anh!
Huy nhìn tôi nói nhỏ:
- Tội nghịêp Mai quá, một mình phải đi cả một quãng đường dài trong đêm tối. Từ nay, anh sẽ đưa Mai về mỗi tối nghen?
Tôi bật cười:
- Em quen rồi, không sao đâu anh Huy ơi! Với lại làm sao anh Huy có thể đưa em hoài được?
- Được chứ! Nhất định thế nhé? Thôi, anh về đây, Mai vào nhà đi!
Huy nói xong quay lưng đi nhanh trở lại.
Tôi đứng nhìn theo và mỉm cười đi vào nhà. Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới có được niềm vui như vậy.
Đêm đó tôi không sao ngủ liền như thường ngày được, mà đầu óc cứ vẩn vơ suy nghĩ mãi tới Huy. Tôi cảm ơn trời phật đã cho tôi gặp được một thanh niên tốt như vậy, chứ nếu Huy là kẻ xấu, thì không biết giờ phút này tôi ra làm sao nữa.
Tối hôm sau tôi tan ca lúc tám giờ. Vừa ra khỏi cổng công ty, bất ngờ tôi nghe tiếng gọi:
- Mai! Mai!
Ngạc nhiên nhìn sang bên kia đường, tôi thấy Huy đang vẫy tay với mình.
Tôi còn đang đứng sững vì ngạc nhiên thì Huy đã băng qua, tới gần bên tôi cười nói:
- Anh đi làm về, đứng đây chờ Mai nè!
Tôi lúng túng:
- Anh Huy… thật làm phiền anh quá!
Huy cười:
- Có gì đâu, Mai đừng ngại, trên đường về có bạn phải vui hơn không? Dù sao thì anh với Mai cũng đi chung một quãng xa mà?
Mấy đứa bạn nhìn tôi dò xét. Có đứa đến bên hỏi nhỏ:
- Anh của Mai đó hả? Còn trẻ quá hén?
Tôi chỉ cười, không giải thích gì thêm nên đám bạn cứ tưởng Huy là anh Hai của tôi.
Từ đó mỗi đêm tôi tăng ca là có Huy về cùng. Một lần tôi thắc mắc:
- Sao ngày nào anh Huy cũng làm ra cùng giờ với em vậy? Em nghi quá nghen…
Huy bật cười:
- Anh không giấu nữa, anh nói thiệt nè, tại anh cố tính đón Mai thôi, giờ giấc của anh không quan trọng.
Tôi tròn mắt:
- Anh Huy cố tình đứng đó chờ Mai?
Huy mỉm cười gật đầu.
Tôi vừa cảm thấy sung sướng lại vừa cảm thấy ái ngại.
Tình bạn giữa tôi và Huy ngày càng trở nên thân thiết, mỗi ngày đi làm về đối với tôi là một niềm vui vô bờ bến. Tôi thật không ngờ ở giữa Sài Gòn xa lạ này, tôi lại có một người bạn, một người anh hết sức quan tâm tôi, lo lắng cho tôi từng li từng tí.
Với Huy, giờ đây tôi hoàn toàn không có gì để e ngại nữa, tôi đã kể cho anh nghe về hoàn cảnh của mình, về những nỗi buồn những niềm vui mà tôi đã từng trải qua. Lúc nào Huy cũng chia sẻ với tôi một cách chân thành.
Ngày tháng trôi qua êm đềm như thế. Những hôm không tăng ca, tôi lại cảm thấy buồn, thấy hình như mình đang nhớ Huy nhiều lắm… Lần đầu tiên trong đời con gái, tôi cảm nhận được một thứ tình cảm thật khác lạ đang chi phối mình, nhưng tôi vẫn chưa dám gọi nó bằng hai tiếng tình yêu, vì tôi sợ…
Nếu mọi chuyện cứ diễn ra suông sẻ như vậy thì chắc không có gì để nói. Nhưng cuộc sống của tôi đã bị xáo trộn sau hai tháng tôi và Huy quen biết.
Tối hôm đó tôi đi vào nhà vệ sinh của công ty. Vừa đẩy cánh cửa, tôi đã hoảng hốt kêu lên vì thấy rõ ràng bên trong là một thân thể đang treo lủng lẳng trên trần nhà.
Nghe tiếng la kinh hãi của tôi, mấy công nhân đi vệ sinh gần đó chạy tới hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Tôi run rẩy chỉ tay vào phòng vệ sinh, miệng cứng lại không nói được thành lời.
Mọi người đổ xô tới mở toang cánh cửa ra thì bên trong hoàn toàn không có gì lạ. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ:
- Đâu có gì trong này? Sao vậy?
Tôi cố gắng phát ra tiếng nói:
- Có… có mà… em thấy rõ ràng có một người treo cổ trong đó!
Mấy chị lớn tuổi bá vai nhau cười rần rần:
- Em thức quá nên mơ ngủ rồi đó em ơi! Nè, tiến tới gần nhìn đi, có gì đâu? Ai treo cổ đâu?
Vừa nói, một chị vừa đẩy tôi tới gần cánh cửa. Tôi run rẩy tiến lên. Quả thật trong phòng lúc này hoàn toàn không có gì! Tôi dụi mắt mấy cái, nhìn lại lần nữa, vẫn vậy!
Xấu hổi trước mọi người, tôi ấp úng:
- Em… em xin lỗi… có lẽ lúc nãy em bị hoa mắt!
Đám đông tản ra, có người thông cảm, có người dè bỉu nhưng tôi mặc kệ, tôi đang tự thắc mắc với bản thân mình.
Rõ ràng lúc nãy không phải tôi hoa mắt hay ngủ mơ gì cả. Khi đi xuống đây tôi hoàn toàn tỉnh táo, không hề buồn ngủ chút nào. Bây giờ hình ảnh của cái thi thể đó vẫn còn in đậm trong đầu tôi…
- Cái gì đang xảy ra với mình thế này?
Tôi lo lắng quá nhưng không biết chia sẻ cùng ai, sẽ chẳng có một ai tin tôi đâu. Vì tôi chỉ có hai con mắt, còn lúc nãy đám đông đó có tới hàng chục con mắt, người ta phải chính xác hơn tôi nhiều chứ.
Chiều hôm đó tan ca tôi lại gặp Huy trước cổng công ty. Khi chỉ còn lại tôi và Huy trên đường, Huy hỏi:
- Trông Mai hôm nay không giống như mọi khi, có chuyện gì xảy ra với em sao, Mai?
Tôi ngước lên nhìn Huy, định kể cho Huy điều đó. Nhưng tôi không dám, bởi vì tôi biết Huy sẽ không bao giờ tin đó là sự thật, Huy cũng sẽ bảo rằng do cơ thể tôi mệt mỏi nên mới sinh ra ảo giác bậy bạ. Nghĩ vậy nên tôi không kể mà nói trớ:
- Dạ… tự nhiên em thấy không khỏe trong người!
Huy lo lắng:
- Em muốn bệnh rồi sao? Có cần đi khám bác sĩ không Mai?
Tôi mỉm cười khi thấy Huy cuống quýt như thế:
- Không sao đâu anh Huy à, em về nhà ngủ một giấc sẽ khỏe lại thôi mà, anh đừng lo!
Tôi cố gượng cười và làm ra vẻ tự nhiên thoải mái như thường ngày nhưng không được, Huy vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt xa xót, thương cảm.
Lúc tôi và Huy đi vào khuôn viên nghĩa địa, bất chợt tôi lại trông thấy cái thi thể ban chiều treo ngược trên cành cây.
Tôi níu chặt tay Huy:
- Anh Huy… kìa… kìa…
Tôi không nói được gì nhiều vì sợ đến líu cả lưỡi, chỉ còn đủ sức giơ tay chỉ về hướng đó.
Trong một giây, tôi thấy mặt Huy biến sắc.
Huy cầm chặt tay tôi nói lớn tiếng:
- Gì vậy Mai? Em sao vậy?
Lúc này cái xác tòng teng trên cây cũng đã biến mất nhưng tôi vẫn còn sợ toát mồ hôi hột.
- Anh không thấy gì sao, anh Huy?
Tôi ngạc nhiên hỏi.
Huy đưa mắt nhìn ra xa nói:
- Có gì đâu? Em thấy gì mà sợ dữ vậy?
Tôi nuốt khan nơi cổ họng rồi lắp bắp nói:
- Một … một người! Một người treo cổ trên cành cây… Mà… hồi chiều… lúc đi vệ sinh em cũng đã… đã thấy người đó treo trong phòng vệ sinh…
Huy siết chặt hai bàn tay tôi:
- Em đừng sợ, có anh bên cạnh đây rồi, không ai làm hại được em đâu… Có lẽ em không khỏe nên…
Tôi nhìn thẳng vào mắt Huy, cắt lời anh:
- Anh muốn nói vì không khỏe nên em có ảo giác, phải không? Không thể… không thể… lúc chiều em đã thấy người đó một lần rồi, bây giờ là lần thứ hai…
Huy nắm tay tôi dắt đi nhanh ra khỏi nghĩa địa, vừa đi Huy vừa cố gắng giải thích:
- Anh nghĩ có lẽ em hoa mắt nên trông thấy bậy bạ, rồi cái hình ảnh bậy bạ đó khắc sâu trong đầu em, ám ảnh em nên em mới thấy nó lần nữa đo thôi… Không có gì đâu, tin anh đi, không có gì đâu Mai à!
Tôi ngoảnh lại nhìn vào tán cây ở góc nghĩa địa, đúng là không có gì, mấy cành lá đang đong đưa hiền hòa dưới bóng chiều tàn hiu hiu gió thổi.
Không biết nói sao, tôi cũng phải ráng tin vào lý lẽ của Huy. Đưa tôi về tới cổng nhà, Huy dừng lại âu yếm nói:
- Em vô nhà tắm mát rồi nghỉ ngơi! Đừng cố phân tích điều gì hết, đừng nghĩ ngợi gì bậy bạ nữa hết, nghe Mai?
- Dạ!
Tôi trả lời cho Huy an lòng rồi đi vào nhà.
Vừa vào nhà, tôi đẩy cửa phòng mình ra và nhào lên giường nằm liền, không còn sức lực để làm gì nữa hết. Mí mắt tôi nặng dần, tôi như chìm vào giấc ngủ, nhưng thật sự tôi chưa ngủ hẳn, tai tôi còn nghe được tiếng mở khóa lách cách ở nhà ngoài, không biết anh Hai hay chị Hai về tới, nhưng tôi không thể nào mở mắt ra, cũng không thể nào ngồi lên hoặc cất tiếng hỏi được.
Có tiếng chân bước nhẹ, rồi tiếng cửa phòng tôi hé mở. Chắc là anh Hai, vì tôi có cảm giác một bàn tay ấm áp đang sờ lên trán tôi.
- Tội nghịêp, chắc con bé mệt quá!
Tiếng anh Hai than thở làm tôi cảm động suýt trào nước mắt. Tôi rất muốn giơ tay ra để níu lấy anh mà nói là em không sao đâu, anh Hai đừng lo lắng, nhưng tôi chỉ nằm bất động như vẫn đang say ngủ.
Tôi nghe tiếng anh Hai lục đục dưới bếp, chắc là đang nấu cơm chiều, chứ lát nữa, chị Hai về mà trông thấy cả hai anh em có mặt ở nhà, cơm nước lại chưa nấu thì chắc chị sẽ nói mát mẻ không ai chịu nổi.
Tôi nằm đó không ngủ nhưng mắt nhắm nghiền, tai vẫn nghe rõ mồn một từng tiếng động nhỏ vang lên từ căn bếp.
Bất chợt, tôi nghe có tiếng gọi thì thào ở phía cửa sổ:
- Mai… Mai cô… không được, tôi cấm cô không được…
Tôi cố hết sức để xoay người về hướng ấy, và tôi không biết thật sự mình có mở mắt ra không, nhưng rõ ràng tôi lại nhìn thấy cái người treo cổ lúc chiều. Nhưng lần này người đó không diễn trò treo cổ lủng lẳng nữa mà đang bám vào cửa sổ, thò đầu vào phòng tôi.
Đây là lần thứ ba trong ngày tôi trông thấy người này, nhưng chỉ lần này tôi mới nhìn được rõ ràng. Đó là một người con gái có mái tóc dài và gương mặt xinh xắn nhưng lại buồn rười rượi đang ngó tôi như van nài. Tôi rất muốn hỏi cô ấy cấm không cho tôi làm gì nhưng tôi không sao mở lời được.
- Ủa, con Mai chưa về hả anh?
Tiếng chị Hai tôi vang lên bên ngoài, cô gái bên cửa sổ vụt biến mất. Tôi vẫn nằm nghiêng một bên, thấy trong người mình bải hoải một cách lạ kỳ!
- Con bé về rồi, nhưng không biết nó bệnh hay mệt mà nằm ngủ như mê trong đó!
Anh Hai tôi nói với giọng lo lắng.
Chị Hai cười lớn:
- Trời ơi, đi may thôi chứ làm gì nặng nhọc đâu mà mệt, anh khéo lo quá! Cô nàng này không khéo nhiễm thói của mấy cô gái Sài Gòn rồi cũng nên!
- Em không nên nói vậy, con nhỏ chỉ mới không nấu cơm một buổi mà em đã nghĩ xấu cho nó rồi!
Anh Hai cự nự.
Tiếng chị Hai mát mẻ:
- Em xin lỗi… em quên câu “máu ai thâm thịt nấy”, dù sao trong nhà này em cũng là người dưng, em không có quyền nhận xét, đánh giá ai hết mới phải!
- Mỗi lần góp ý em là có chuyện, thiệt bực mình!
Anh Hai càu nhàu.
Tiếng chân chị Hai dậm thình thình trên thang gác. Tôi cảm thấy chán nản kinh khủng, tôi chỉ muốn đi khỏi ngôi nhà này, đi tới một nơi nào đó thật xa để cuộc sống của anh Hai tôi khỏi phải dằn vặt nữa. Nhưng thật khốn khổ, lúc này đây tôi không thể mở mắt, không thể nhúc nhích gì được, chỉ biết nằm im mà nghe cay đắng trong lòng.
Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Cả trong giấc mơ, hình bóng của cô gái kia vẫn đeo bám lấy tôi không lúc nào rời. Tôi thấy cô ấy lại treo cổ ở bất kỳ chỗ nào tôi đến. Quá hoảng sợ tôi đã bỏ chạy thục mạng, đã kêu cứu vang trời…
- Mai! Mai! Em mơ thấy gì mà la hét dữ vậy?
Mở choàng mắt ra, tôi trông thấy anh Hai đang đứng bên cạnh vẻ mặt đầy lo lắng. Tôi muốn khóc òa lên và kể cho anh nghe điều đáng sợ từ chiều, nhưng vừa lúc đó tiếng chị Hai từ trên gác vọng xuống khiến tôi không thể mở lời được nữa:
- Đi làm mệt nhọc cả ngày, tối về có giấc ngủ cũng không được yên. Không biết kiếp trước tui đã nợ nần gì mấy người mà kiếp này phải khổ sở như vầy!
Tôi kìm nước mắt, nói nhỏ với anh Hai:
- Em xin lỗi… Em mơ thấy ác mộng… Anh Hai lên trển đi, em không sao đâu!
Anh Hai buồn bã nhìn tôi và nói:
- Em dậy ăn miếng cơm đi, lúc tối thấy em ngủ say quá nên anh không gọi dậy. Nếu bệnh thì sáng mai đừng đi làm nghen, nói anh Hai mua thuốc cho.
Tôi cố gượng cười cho anh Hai yên tâm.
- Em không sao đâu, anh Hai đừng lo!
Và để chứng tỏ cái “không sao” đó, tôi gắng gượng ngồi lên, mỉm cười:
- Em đi ăn cơm đây, anh Hai lên ngủ đi!
Anh Hai ngập ngừng một chút rồi đi lên gác sau khi căn dặn:
- Có gì thì kêu anh Hai, nghe chưa?
- Dạ!
Tôi gật đầu nhìn theo cái dáng khòm khòm của anh mà nước mắt cứ chực trào ra.
Nhìn lên đồng hồ thấy đã gần mười giờ đêm, tôi chợt nhớ từ trưa hôm qua tới giờ tôi chưa có gì vô bụng cả. Nhất quyết không để sức khỏe mình bị suy sụp, tôi cố gắng đứng lên đi lần xuống bếp.
Không dám mở đèn dưới nhà vì sợ chị Hai không ngủ được lại cằn nhằn nên tôi chỉ mở cái bóng đèn lù mù sau nhà bếp. Tôi đi thẳng vào nhà tắm lấy nước rửa mặt.
Nhìn mình trong gương tôi bất giác giật mình, gương mặt tôi hốc hác và đờ đẫn đáng sợ. Mới chưa đầy một ngày mà tôi thay đổi đến vậy sao? Có lẽ tại cái bóng ma của cô gái kia khiến tinh thần tôi suy sụp nặng nề. Tôi không biết cô gái ấy là ai, tại sao lại đeo theo tôi như vậy? Mặc dù cố nặn đầu để nhớ lại nhưng tôi vẫn không sao tìm được chút gì quen thuộc từ cô ấy.
Bất chợt, tôi nhìn thất trong gương, bên cạnh khuôn mặt bơ phờ của tôi là một gương mặt khác với mái tóc dài tấp tả trước mắt.
- Á….
Tiếng thét của tôi làm cả nhà thức giấc. Anh Hai chạy vội xuống bật sáng mấy ngọn đèn, trông thấy tôi đang nằm sóng xoài trong phòng tắm, anh hoảng hốt hỏi:
- Chuỵên gì vậy Mai? Có chuỵên gì xảy ra với em vậy?
- Ma… có ma…!
Tôi lắp bắp chỉ tay vào tấm gương.
Chị Hai từ trên gác đi xuống mỉm cười mai mỉa:
- Thiệt chị hết biết em rồi Mai à, sao tự nhiên em lại trở chứng như vậy? Em không muốn để anh chị được yên giấc sao?
Anh Hai tôi nạt:
- Thôi đi, đừng có kiểu đó nữa! Để coi con nhỏ bị cái gì nè!
Chị Hai nhếch mép cười và đứng nhìn tôi như đang nhìn một trò hễ diễn dở.
Lúc này do quá hoảng sợ, tôi không giấu gì được nữa nên kể cho anh Hai nghe tất cả mọi việc, từ lúc trông thấy cô gái treo cổ ở nhà sinh của công ty đến gương mặt cô ấy vừa xuất hiện trong gương khi nãy.
Anh Hai nghe tôi kể xong chỉ cau mày suy nghĩ mà không nói gì. Chị Hai thì khác, chị đi tới đi lui gật gù:
- Chị khám phá ra ở em có một khả năng đặc biệt đó Mai à! Em chuyển sáng nghề viết văn chắc sẽ nổi tiếng lắm đây, công nhận đầu óc em tưởng tượng phong phú thiệt đó!
Anh Hai bực dọc nhìn chị nhưng không nói gì thêm, bởi anh thừa sức biết, hễ nói động tới chị thì giống như một thứ thuốc kích thích sẽ khiến chị càng thêm cay độc.
Anh Hai đỡ tôi về giường, an ủi:
- Không sao đâu, không có gì đâu em à!
Tôi níu chặt lấy cánh tay anh Hai không muốn rời, nhưng khi trông thấy ánh nhìn gườm gườm của chị dâu tôi lại vội vàng buông ra.
Nhắm mắt lại, kéo mền trùm kín đầu, cảm nhận được hai dòng nước ấm nóng đang chảy dài xuống má, tôi nói nhỏ:
- Thôi, em ngủ! Anh Hai lên phòng đi!
Anh Hai vẫn ngồi im bên giường tôi, chị dâu chì chiết:
- Giờ sao đây? Giờ anh không lên ngủ phải hôn? Vậy thì tui lên, để cho anh em mấy người giở hết trò ra đi!
Nói xong chi dùng dằng bỏ lên gác, anh Hai thở dài thườn thượt, hỏi tôi:
- Em dám ngủ một mình không?
Tôi cố lấy bình tĩnh đáp:
- Dạ… anh Hai lên đi, nhưng… đừng tắt đèn!
- Ừ, anh sẽ để đèn sáng! Em đừng sợ nghe, không có gì đâu!
Anh Hai đi lên gác rồi, tôi giở mền ra khỏi đầu cho bớt ngột ngạc. Căn phòng sáng đèn nên tôi có cảm giác yên tâm hơn. Người tôi lúc này như đang hâm hấp sốt. Thôi chết rồi, tôi bệnh rồi chứ không chơi!
Tôi lẩm bẩm trong miệng:
- Mẹ ơi, xin mẹ phù hộ cho con… con không muốn đau ốm gì lúc này, sẽ chẳng có ai lo lắng cho con đâu, con mà bệnh là anh Hai khổ lắm đó, mẹ ơi!... Mẹ phù hộ cho con nghe mẹ?
Dù tôi cố bám víu vào người mẹ đã khuất nhưng hình bóng của gái ma quái kia vẫn không sao thoát ra khỏi đầu tôi.
- Tôi với chị có nợ nần gì với nhau đâu? Xin buông tha cho tôi, đừng nhát tôi nữa, tôi sợ lắm…
Lòng tôi thổn thức những câu như vậy.
Tối hôm đó tôi đã ngủ với cái bao tử rỗng và cái đầu nặng trịch lo âu. Sáng ra không tài nào tôi dậy nổi.
Chị Hai dẫn xe ra sân còn ngoái lại dặn:
- Ở nhà ban ngày rồi, đèn đóm làm ơn tắt dùm đó, tới tháng không có tiền đâu mà trả tiền điện!
Anh Hai làm như khong nghe thấy, anh vào ngồi xuống giường sờ tay lên trán tôi, nhẹ nhàng hỏi:
- Em sao rồi? Anh đi mua thuốc cho em uống nghen?
Tôi cố gượng ngồi dậy nói:
- Không sao đâu anh Hai à, em nghỉ chút nữa là khỏe thôi. Hôm nay tới chín giờ em mới vô ca, khi đi em ghé tiệm mua thuốc luôn cũng được mà!
- Không được! Hôm nay em phải nghỉ làm một bữa đi, đừng quá ráng sức, sẽ không tốt đâu!
Anh Hai nghiêm giọng.
Tôi nói cho anh Hai vừa lòng:
- Dạ, nếu chút nữa vẫn còn mệt thì em ở nhà! Thôi, anh đi làm đi, trễ lắm rồi đó!
Anh Hai dắt xe đi ra mà vẫn lo lắng dặn dò:
- Nhớ nghe chưa, đừng có cãi lời anh Hai đó!
- Dạ, em nhớ rồi! Anh Hai yên tâm đi!
Tôi vừa nói vừa nằm vật trở xuống giường.
Tiếng xe anh Hai xa dần, tôi cũng bắt đầu lơ mơ chìm vào giấc ngủ.
- Mai ơi, Mai! Em có nhà không Mai?
Tôi choàng thức giất bởi tiếng gọi cửa. Định thần lại tôi nhận ra đó là giọng của Huy. Vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, tôi gượng đứng lên lảo đảo đi ra ngoài mở cửa.
Huy đứng trước thềm nhà nhìn tôi bằng cặp mắt chứa đầy lo lắng:
- Trời ơi! Em sao vậy Mai? Trông em phờ phạc đáng sợ quá!
Tôi cười mệt mỏi:
- Anh Huy vô nhà chơi! Sao anh biết em ở nhà mà đến vậy?
- Hôm qua biết em không khỏe, sáng nay anh cố tình chờ hoài mà không thấy em vô công ty, anh lo em có chuyện gì nên tới đây…
Vừa theo tôi vào nhà Huy vừa nói.
- Em sao rồi Mai?
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Huy, buồn bã nói:
- Em không biết tại sao em cứ thấy đó hoài. Hình như em đang làm một điều gì đó phật ý cổ, cổ cấm em không được làm… Nhưng… em không biết điều đó là gì thì làm sao em giúp cổ vừa ý được chứ? Anh Huy ơi, nếu cứ như vầy hoài chắc em không sống nổi quá…
Tôi thấy gương mặt Huy đanh lại một cách đau đớn, hai bàn tay anh nắm chặt vào như đang cố kìm nén một sự tức giận cực độ.
- Em yên tâm đi, anh sẽ có cách giải quyết chuỵên này!
Huy nói.
Tôi ngạc nhiên:
- Anh có cách? Cách gì?
Huy ấp úng:
- Anh… anh chưa nghĩ ra, nhưng chắc chắn rồi anh sẽ có cách, em cứ tin vào anh đi Mai!
Tôi cười chán nản:
- Anh đừng cố sức vì em nữa anh Huy à! Em nghĩ cô gái ấy không phải là người mà là một hồn ma. Em không biết mình đã làm gì đắc tội với cổ, anh không có cách gì giúp em đâu, anh không chống chọi lại thế lực của ma quỷ đâu anh…
Huy không tranh cãi với tôi nữa, anh chuyển sang đề tài khác:
- Chắc Mai chưa ăn uống gì phải hôn? Để anh mua cháo cho Mai nghen?
Tôi cười:
- Dạ khỏi, lúc sáng anh Hai có nấu cháo cho em, lát nữa em ăn…
Huy ngồi nói chuyện với tôi thêm chút nữa rồi đứng lên ra về, tôi cũng khép cửa nhà vào trong phòng nằm nghỉ. Tôi rất mệt mỏi, không thể đi làm hôm nay được!
Tôi nằm trên giường, mắt nhìn lơ đãng bầu trời bên ngoài cửa sổ. Tự nhiên một cảm giác chán chường vây bủa lấy tôi. Tôi muốn ngồi bật dậy gom hết áo quần bỏ nơi này trở về quê hương, về đó tôi sẽ đi làm mướn làm thuê kiếm sống nhưng tinh thần sẽ nhẹ nhàng thanh thản hơn nhiều.
Đầu óc tôi muốn nổi loạn vậy thôi chứ đời nào tôi dám thực hiện, tôi không muốn anh Hai tôi phải mang tai tiếng với chòm xóm láng giềng là có một đứa em gái mà cũng không bảo bọc được.
Nhưng tôi buồn lắm, tôi không hiểu sao tôi đã chấp nhận tất cả chỉ để được sóng những ngày tháng yên bình mà cũng không được? Tôi đã làm chuyện gì khiến cô gái kia theo ám tôi mãi thế?
Vừa nghĩ tới đó, bất chợt tôi trông thấy cô gái xuất hiện bên cửa sổ. Lúc này đang giữa ban ngày nên tôi nhìn thấy rất rõ, không thể nào lầm lẫn được! Tôi thấy cả cái nốt ruồi nhỏ xíu đậu trên vành môi của cô nữa!
- Mai ơi… cô không thể… cô không thể…
Lần này tự nhiên tôi không thấy sợ nữa, chắc có lẽ vì tôi đã quá chán chường, tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng. Ngồi bật dậy, tôi hỏi lớn:
- Cô là ai? Tại sao cô luôn đeo bám lấy tôi? Tôi đã làm gì có lỗi với cô sao?
Bóng ma ngoài cửa sổ có lẽ cũng bất ngờ trước sự phản kháng mạnh mẽ của tôi, cô ta trố mắt nhìn tôi rồi bật chợt òa khóc nức nở:
- Thật ra… thật ra cô không làm gì có lỗi với tôi… Nhưng… cô đã làm cho trái tim tôi vỡ tan, đau đớn… tôi van cô, xin cô hãy thương lấy tôi… Tôi… tôi yêu anh ấy, tôi không thể mất anh ấy… Tôi van cô…
- Nhưng tôi đã làm gì? Anh ấy là ai?
Tôi lớn tiếng.
Bóng ma chưa kịp trả lời câu hỏi của tôi đã vộ ivàng biến mất vì trước cửa nhà tôi vang lên tiếng gọi của anh Hai:
- Mai ơi, em sao rồi?
Anh Hai đi nhanh vào đẩy cửa phòng tôi, thấy tôi ngồi trên giường anh lo lắng:
- Em bớt chút nào không? Anh lo quá nên tranh thủ giờ nghỉ trưa mua thuốc đem về cho em uống nè!
Vừa nói, anh Hai vừa thò tay vào túi lấy bịt thuốc rồi đi rót ly nước bưng lên đưa cho tôi:
- Em uống thuốc đi, uống đi rồi sẽ khỏe…
Tôi mỉm cười, ngoan ngoãn cho mấy viên thuốc vào miệng rồi uống một nước để anh Hai được yên lòng.
- Em đỡ hơn nhiều rồi!
Tôi nói.
- Ừ, được vậy anh cũng mừng, chỉ sợ em ở nhà một mình không ai chăm sóc…
Rồi liếc nhìn đồng hồ anh Hai cuống quýt nói:
- Thôi, anh đi nhé! Sắp tới giờ làm rồi!
Tôi gật đầu:
- Dạ, anh Hai đi đi!
Anh Hai tất tả đi ra, tôi uể oải ngồi dậy đi xuống bếp lục cháo ăn cho đỡ đói. Ăn xong mấy muỗng cháo như được hồi tỉnh. Lên giường nằm sắp xếp lại mọi chuyện kỳ lạ xảy đến với tôi từ hôm qua tới nay, tự nhiên có một thứ linh tính nào đó mách bảo tôi rằng, tất cả những chuyện đó đều lien quan đến Huy!
Tôi nhớ lại từng cử chỉ của Huy lúc tôi chỉ cho anh thấy bóng người treo cổ trên cành cây ngoài nghĩa địa, rồi lúc tôi kể với Huy người con gái đó đã ám ảnh tôi thế nào, tôi biết chắc Huy hiểu chuyện gì đang xảy đến với tôi.
Nhưng đó là chuỵên gì? Huy là ai? Tôi chơi thân với Huy một thời gian nhưng thật sự tôi không biết gì về Huy trừ những điều anh tự kể.
Bóng ma kia đã nhắc tới một người con trai, người đó là ai nếu không phải là Huy? Ở Sài Gòn này tôi có chơi thân với ai ngoài Huy đâu?
Không được! Nhất định tôi phải gặp Huy và hỏi cho ra lẽ. Nhưng bây giờ tôi còn chóng mặt quá, chưa thể đi ngay lúc này. Tôi thấy mình cần phải ngủ một giấc cho đầu óc tỉnh táo lại mới có thể giải quyết mọi việc một cách sáng suốt được.
Tôi lên giường và ngủ một giấc rất ngon.
Lúc tôi thức giấc trời đã về chiều. Thấy trong người dường như đã khỏe hẳn, tôi xuống bếp nấu cơm, làm thức ăn. Và khi mọi việc xong xuôi thì mặt trời cũng đã lặn.
Tôi đóng cửa nhà và đi tìm gặp Huy để hỏi cho rõ.
Nhưng khi đã ra tới đường lộ, tôi chợt cười thầm trong bụng vì thấy mình ngớ ngẩn quá. Tôi muốn đi tìm gặp Huy, nhưng biết Huy ở đâu mà tìm? Nơi Huy làm việc, nhà Huy ở tôi đều không biết thì phải làm sao? Tôi dừng lại, do dự muốn quay về, nhưng dù sao cũng đã ra ngoài đường, tôi muốn đi dạo một chút cho mát mẻ.
Nhưng không hiểu cái gì đưa đẩy mà tôi lại đi vào khuôn viên của nghĩa địa. Vừa bước vào, tôi chợt nhận ra hai bóng người đứng bên cạnh một lùm cây rậm rạp. Hai cái bóng đó không xa lạ gì với tôi, tôi biết chắc, một người là Huy, còn người kia không ai khác chính là cái bóng ma đã làm tôi khốn khổ!
Cô gái kia giả ma giả quỷ để nhát tôi nhằm mục đích gì đây? Giữa Huy và cô ấy có mối liên hệ ra sao? Lúc này trong đầu tôi đầy ứ những câu hỏi tương tự như thế.
Vì nghĩ họ không phải là ma nên tôi không thấy sợ hãi gì nữa, tôi quyết tìm cho ra sự thật nên cố tình nhón chân đi thật nhẹ, vòng tới gần chỗ hai người đang đứng. Khi tới vừa đủ tầm để nghe họ trao đổi gì với nhau tôi mạnh dạn chui tọt xuống cái hố gần đó để ẩn mình.
Tôi nghe Huy gằn từng tiếng:
- Tôi cấm cô! Tôi không cho phép cô làm bất kỳ điều gì tổn hại đến Mai! Mai hoàn toàn vô tội, cô không được phép tới gần cô ấy!
Tiếng người con gái nức nở:
- Huy… anh nỡ lòng nào đối xử với em như thế sao anh? Em yêu anh… anh biết điều đó mà, phải không Huy?
Huy bật cười chua chát:
- Biết! Tôi biết rất rõ cái mà cô gọi là tình yêu! Nhưng cô nhầm rồi, đó không phải là tình yêu mà là sự chiếm hữu, do bản tính ích kỷ của mình cô muốn tôi phải thuộc về cô, đúng không? Khi biết tôi không yêu cô, cô đã làm mọi cách để hãm hại tôi, tôi đã ra nỗng nỗi này rồi mà cô cũng chưa vừa lòng sao?
Người con gái khóc lớn hơn nữa:
- Sao anh phũ phàng đến vậy? Vì em yêu anh, em muốn chúng mình luôn bên nhau nên mới làm như vậy… em cũng vì anh, vì anh mới một lòng một dạ theo anh. Lúc anh chết đi rồi em đau đớn tột cùng nhưng em lại vui sướng hơn ai hết, vì em nghĩ anh sẽ ở bên em mãi mãi… Em đã lập tức tìm tới cái chết để theo anh, anh biết đó, cái chết của em đâu có dễ dàng gì…
Tôi không thể tin những gì mà chính tai mình vừa nghe thấy! Cái gì mà “lúc anh chết đi” rồi “lập tức tìm tới cái chết để theo anh”? Tôi tự nhéo vào người một cái thật đau để xem thử tôi đang mơ hay đang tỉnh? Tôi biết, tôi đang rất tỉnh! Vậy thì chuỵên này là thế nào đây?
Tôi chồm lên khỏi hố để nhìn rõ hai người, trời ơi… không thể nào tin được, cả Huy và người con gái kia đang đứng lơ lửng trước mắt tôi, chân họ không hề chạm đất!
- Á…
Âm thanh cuối cùng mà tôi nghe được chính là tiếng thét kinh hoàng của mình. Tôi đã ngất đi ngay lúc đó!
Tôi không biết mình đã mê man bao nhiêu ngày đêm, cho đến khi tôi mở mắt ra được thì thấy anh Hai tôi giống như một ông già với gương mặt hốc hác, râu ria tua tủa đang ngồi ủ rũ bên cạnh tôi.
- Mai! Em tỉnh rồi hả Mai? Cám ơn trời phật, anh lo sợ quá Mai ơi…
Anh Hai reo lên khi thấy tôi mở mắt.
Tôi hỏi nhỏ:
- Anh Hai… đây là…?
Anh Hai chùi nước mắt và nói:
- Đây là bệnh viện! Em đã nằm ở đây đúng mười ngày rồi đó! Anh luôn lo sợ, anh sợ em sẽ không bao giờ tỉnh lại…
Tôi hốt hoảng:
- Trời! Anh Hai nói em đã nằm ở đây mười ngày rồi sao? Vậy… anh Hai luôn ở đây với em à?
Anh Hai gật đầu:
- Ừ, anh xin nghỉ phép để chăm sóc cho em!
Anh Hai vừa nói tới đó thì chị dâu tôi đẩy cửa bước vào, trên tay chị là cái gàu-mên thức ăn đem cho anh Hai tôi ăn bữa trưa.
Thấy tôi đã tỉnh, chị cất giọng ngọt ngào:
- Em gái rồi cũng tỉnh lại, thật may mắn quá! Chị đang chuẩn bị kêu bán nhà để lo cho em đây…
Anh Hai trừng mắt nhưng chị dâu vờ như không thấy:
- Sao, em tính nằm đây nghỉ dưỡng sức mấy ngày nữa vậy Mai?
Tôi ấp úng:
- Em… chị ơi… chị xin cho em xuất viện về nhà đi, em… em muốn về…
Chị Hai không nói gì chỉ khẽ liếc nhìn anh tôi.
Chiều tối hôm đó tôi được xuất viện.
Về nhà, tôi thuật lại toàn bộ câu chuyện từ lúc quen Huy cho đến khi tôi ngất lịm ngoài nghĩa địa. Nghe xong, anh Hai tôi tỏ ra lo lắng:
- Không được rồi, vậy đúng là em đã bị ma ám rồi! Sáng mai anh phải đi tìm thầy về trừ tà cho em mới được!
Chị Hai đứng phắt dậy, lớn tiếng:
- Chị không ngờ em lại là đứa xảo trá đến vậy nghe Mai! Em có lười biếng không muốn đi làm thì cứ nói thẳng ra, mắc chứng gì phải viện cái lý do mà đến con nít ba tuổi cũng không tin được…
Anh Hai quát:
- Cô có im đi không? Cô không thấy nó bất tỉnh mười ngày nay sao?
Chị Hai cười nhạt:
- Có chứ, tôi thấy chứ! Vì mười ngày nay tôi phải đầu tắt mặt tối vừa đi làm vừa lo phục vụ cho anh em các người, sao tôi lại không thấy được! Nhưng chuyện nó ngất cũng là bình thường thôi, đang bệnh, nhà không ở lại lang thang ra ngoài, không nhiễm gió mới là lạ! Đừng có đem mấy cái hồn ma vớ vẩn ra mà hù dọa tôi!
Anh Hai tức tối:
- Mặc xác cô có tin hay không, nó là em tôi, tôi có bổn phận phải lo cho nó đàng hoàng!
Chị Hai tru tréo:
- A… anh giỏi thật! Vậy thì được, được rồi! Ngay bây giờ tôi sẽ giao cái nhà này lại cho anh em anh, tôi đi, đi khỏi đây!
Vừa nói, chị Hai vừa ôm mặt chạy nhanh lên gác.
Tôi nói với anh Hai:
- Anh lên dỗ chị đi, giữ chị lại đi anh!
Anh Hai lắc đầu mệt mỏi:
- Tuỳ cô ấy muốn làm gì thì làm, anh không còn đủ sức để chìu chuộng nữa…
Anh Hai vừa nói tới đó thì cả anh và tôi đều giật bắn người khi nghe tiếng thét kinh hoàng của chị Hai từ trên gác vọng xuống.
Anh Hai lao như tên bắn ra khỏi phòng. Khi anh Hai bước vào phòng ngủ của mình, ở giữa phòng, chị Hai đang té ngồi dưới sàn, ánh mắt thất thần nhìn sững vào một thi thể đang treo lủng lẳng trên trần nhà…
Sáng hôm sau, cả anh chị Hai đều nghỉ làm, anh Hai đi hơn một buổi sáng mới mời được một pháp sư cao tay ấn.
Sau khi làm phép xua đuổi tà ma, pháp sư dặn tôi:
- Cô đừng nên đi một mình ở những nơi vắng vẻ, nhất là đừng đi vào các nghĩa địa, nghe chưa? Cô yếu bóng vía, rất dễ bị ma quỷ quấy rối…
Ngay hôm sau, chị Hai bắt tôi phải nghỉ may và sau đó xin cho tôi làm cùng công ty với chị, hàng ngày chị em đi về cùng nhau, tình cảm gia đình chúng tôi ngày càng trở nên khắn khít.
Hết
Nguyễn Thị Mộng Thu
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!