📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Dài nỗi đợi chờ của Trầm Hương

3 trả lời, 596 lượt xem — Trang 1 / 1
dài nỗi đợi chờ

"...Tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật. Vẽ "bằng tay trái" với tên Mai Phương. Viết nhiều "với tay phải" là Trầm Hương. Sáng lập viên của Văn Nghệ Utah..."


Nếu người Mỹ có thói quen chào nhau "Good morning" mỗi sáng thì chị Sao mỗi ngày, khi đẩy cửa tiệm bước vào nhìn thấy tôi, câu đầu tiên của chị là: "Hôm nay trời nắng vui quá cô há!". Dĩ nhiên, gặp hôm trời ui ui buồn bã, chẳng thể kết luận "nắng vui quá", chị chỉ lặng lờ buông thõng một câu "Chào cô" rồi lủi thủi đi từng bàn, lấy những chai tương ớt ăn phở hay xì dầu đã lưng lửng, lui cui trong một góc quầy, châm cho đầy. Nhung nháy nhó với tôi, Bây giờ bà ấy "tỉnh" lắm rồi đấy. Hồi em mới mướn bả, nhìn bả hệt như người điên. Rồi Nhung chép miệng, Chồng có bỏ thì kệ mẹ, ngu gì đau khổ cơ chứ. Thế giới còn chán vạn đàn ông mà nếu không có thằng cha nào thương mình, ở không như vậy chẳng phải khoẻ hơn ha?
Tôi không thể đoán ra tuổi của chị mặc dầu chị vẫn giữ thói quen xưng hô chân chất của người dân miền quê, sự nể nang dành cho người họ nghĩ trên giai cấpï bằng cách nhún mình, tự xưng "em" dù kẻ đối diện có nhỏ tuổi hơn chăng nữa. Nụ cười của chị lúc nào cũng méo mó ngay cả khi chị kể lại một câu chuyện chị cho là rất thú vị. Cuộc đời đầy dẫy những cánh cửa mà nếu không lê la đến gõ, chúng ta sẽ chẳng thể hình dung ra những bí ẩn nấp sau nó. Cũng như chúng ta sẽ không thể biết được cuộc sống phong phú ra sao nếu không lăn xả vào cùng sống, phải không?
Ngày tôi quyết định bỏ công việc ngồi văn phòng của mình để đi làm waitress, bạn bè thân sơ đều gào lên phản đối. Chị bạn ở Portland la muốn bể ống điện thoại:
-Bà điên không? Làm cái gì không làm, chui vô cái nghề hầu bàn! Có hai nghề trên đời tôi thề không bao giờ rớ tới, đó là hầu bàn và làm móng tay. Có tiền thì có tiền, mình phải giữ cái giá trị (?) của mình chớ! Tại sao ông Huấn lại cho bà đi bưng đồ ăn vậy? Chỉ mấy người mới qua, chữ nghĩa không có mới phải hầu thiên hạ! Tôi thà, nếu làm nhà hàng, tôi làm chủ chứ không ngu đi làm đầy tớ như bà.
Chị cho một dây lếch-chơ khiến tôi đắng họng, ú ớ nói liều:
- Ừa, tui đi làm để có hứng ... viết văn.
Chị ré to hơn:
- Bộ bà tìm thấy văn chương trong những đồng tiền típ thiên hạ thí cho bà hả? Đâu phải nhà văn đều phải là bồi bàn mới vọt ra chữ nghĩa được?
Một chị bạn khác cùng thành phố khi tình cờ điện thoại đến, gặp con gái tôi cho biết mẹ con đang làm ở Cafe Han, chị canh giờ tôi tan ... sở, tức tốc gọi liền, cho bài học khác:
- Hết chuyện dỡn chơi sao mà đổi qua "dóp" thơm vậy má? Tụi nhỏ nó trẻ mới làm việc này. Mình già rồi, chạy lon ton coi chi đặng? Chưa kể cái con Nhung nó ghê lắm đó! Má cứ làm đi rồi má sẽ nghe được cả thành phố này nói về má ra sao.
Có lẽ vui nhất với thái độ who cares là lũ con tôi. Đối với Đức, chuyện mẹ làm waitress chẳng khác gì công việc nó đang đứng sau cái Drive- through Window của Mc Donald. Chỉ là một phương tiện cho mục đích mình muốn. Đức cần tiền để mua sắm quần áo, đi chơi cùng bạn bè. Mẹ cần đổi… boss, cần có điều gì đó… vui vui trong quãng thời gian con cái đi học. Mấy đứa nhỏ hơn hí hửng vì trưa nào từ trường về, mẹ cũng có một hộp đồ ăn đầy nhóc thay đổi mỗi ngày của cô Nhung gửi. Riêng tôi, tôi đang thử thay đổi môi trường sống bình thường để tìm điều gì đó khác hơn. Và điều gì đó chính là những cánh cửa mà nếu chúng ta cứ tự giam trong bức tường của thành kiến, chúng ta sẽ không thể biết được cuộc sống đa dạng ra sao.

Dạo mới nhận việc, một hôm, tôi chợt giật mình vì tiếng lầm thầm cất lên đâu đó trong tiệm. Mùa đông, cái mầu xám ảm đạm bên ngoài xâm chiếm cả cái nhà hàng rộng chưa kịp bật đèn. Chỉ một ngọn neon nơi bàn nước chỗ tôi loay hoay pha cà phê, đổ nước lạnh vào dẫy ly thủy tinh đang ngay ngắn xếp thành hàng. Ngó quanh quất, tôi nhìn ra cái bóng nhỏ thó của chị Sao đang tự nói tự cười. Tôi gọi lớn:
- Chào chị! Chuyện gì vui thế? Kể em nghe với!
Chị nhe răng:
- Có chi vui đâu cô ơi! Ảnh tệ với em quá nên buồn, nói một mình vậy thôi.
Tôi không có đức tính ưa đâm sầm vào đời tư người khác nên diễu dở:
-Để em mở bản Nỗi Lòng cho chị nghe nhé! Hơi sức đâu buồn mấy ổng, chị ơi! Đàn ông mà!
Cái câu an ủi rất huề vốn đó có lẽ chẳng mang lại chút ép- phê. Giọng hát người ca sĩ não nuột Yêu ai yêu cả một đời còn chị thì ư ử Đường vào tình yêu có trăm lần vui có vạn lần buồn. Dường như câu hát bình dân của chị thấm hơn cách lựa chọn lãng mạn của tôi thì phải? Rồi chị bất chợt thở dài, la to:
- Mình thương người ta mà người ta chẳng thương mình thì thôi, cô ơi!
Nghe chị nói, tôi ngỡ như tiếng than của cô gái vừa lớn, mới chớm biết yêu đã biết sầu. Vừa lúc ấy, Nhung bước vào. Nhung nháy mắt với tôi, cười rích rích:
-Đấy chị xem! Già chứ mà còn đa tình lắm. Chị Sao nè, em mà như ảnh, em bò về với chị ngay! Ổng có điện thoại gì cho chị không?
Chị buồn bã:
- Có! Ổng phôn cho con gái, nói, ổng chúc mừng sinh nhật nó!
Có lẽ thấy tôi ngây ra không hiểu câu chuyện hai người, Nhung phân bua:
- Chị ấy dở hơi lắm cơ! Chồng thì đẹp trai, cao lớn, hiền lành. Cãi nhau cứ việc cãi, lại dại dột ghen tuông đuổi ổng đi! Thế là ổng đi luôn! Bây giờ ngồi tiếc...
Chị bẽn lẽn liếc tôi:
- Thì lúc nóng lên nói tầm bậy, tưởng chỉ nói chơi ai dè ổng làm thật! Em nhắn gọi ảnh về mấy lần nhưng ảnh không chịu. Em bảo, Mình về với tui đi! Tui hứa không to tiếng với mình nữa đâu! Mình không thương tui thì cũng về, coi nhau như bạn. Còn hai đứa con nữa, mình cũng nên nghĩ tới tụi nó một chút. Thân tôi một chắt, lo sao cho xuể cả ba?
Tôi nghe cũng mủi lòng, hỏi:
-Ảnh trả lời ra sao hở chị?
Chị Sao buồn bã lắc đầu:
-Ảnh nói, bao nhiêu lần bà hứa không chửi tui mà khi cơn bà lên, bà quên mẹ hết! Tui là đàn ông chứ tui có phải là con bà đâu mà bà không nể trọng? Em hứa, em sẽ không như vậy nhưng ảnh hết tin em rồi! Thôi thì mình thương người ta mà người ta chẳng thương mình, làm gì được bây giờ?

Thôi thì mình thương người ta mà người ta chẳng thương mình, câu nói một lần nữa được lập lại vẫn khiến tôi chẳng thể thoát khỏi nỗi xúc động đến não lòng. Tôi ngó khuôn mặt chị. Những nếp nhăn đã xếp lớp trên trán. Sự mệt mỏi lộ rõ bên đường rãnh hằn sâu từ cánh mũi xuống khoé môi, trong ánh mắt đã đục theo thời gian nhưng sao tiếng nói của trái tim chị vẫn còn như hừng hực lửa yêu đương thế nhỉ? Nhung lại cười ré lên:
-Đúng là tình đầu ne-vờ đai! Khổ! Thôi, nếu anh ấy về, em hứa sẽ cho chị nghỉ một tuần lễ mà vẫn trả lương đủ cả. Chị ráng dụ ảnh về đi để hưởng tuần trăng mật nhé!
Đôi mắt chị bỗng sáng rực lên, chị cười bẽn lẽn và chao ơi, trước mắt tôi, hình như không phải là người đàn bà đã ngoài năm mươi với rất nhiều dấu ấn của sự vất vả chất chồng mà rõ ràng, cái thẹn thùng của cô gái xuân thì khi bị đem ra chọc ghẹo. Chị reo to:
-Khỏi cần cô Nhung cho nghỉ có lương. Em sẽ nghỉ luôn, ở nhà chăm sóc cho ảnh.
Dường như cả buổi hôm ấy, chị mất hẳn dáng vẻ lù khù chậm chạp. Chị đẩy xe dọn dẹp nhanh nhẹn hơn và đôi lúc vắng khách, tôi lại bắt gặp chị ngân nga như trong vô thức, Đường vào tình yêu có trăm lần vui có vạn lần buồn. Đôi khi lầm lỡ, giết chết ân tình cũ.
Tiệm ăn nằm giữa khu trung tâm thương mại toàn là Mỹ trắng. Đa số là dân cổ cồn cà vạt với rất nhiều văn phòng về đủ mọi dịch vụ chung quanh nên khách hàng khá lịch sự và nhã nhặn. Công việc chính của chị Sao là dọn dẹp, chuẩn bị bàn cho khách nhưng vào giờ cao điểm, từ 12 đến 1 giờ trưa, chúng tôi làm việc như một đội ngũ gắn bó, không phân biệt người nào nhất định ở phần vụ nào. Có lẽ cái không khí gia đình ấy đã là lý do giữ chân tôi lại khá lâu với Nhung. Vào những lúc đông khách, chị Sao vui lắm. Tay quơ chén đĩa bỏ vào chậu, mắt chị và cả đôi tai chị tuồng như vẫn lắng nghe tiếng chuông vào cửa. Tôi không hiểu trong tư thế đầy cảnh giác đó, chị có mang nỗi mong ngóng người chồng cũ bỗng đột nhiên xuất hiện không nhỉ? Thoáng có khách là chị buông ngay chiếc xe đẩy, tủm tỉm cười rất trẻ thơ, bước ra đón. Thường khi, chị chỉ nói giản dị một chữ Hi rõ to và sau đó, giơ một, hai hay ba ngón tay kèm theo câu hỏi ngắn gọn one, two hoặc three rồi cầm thực đơn, đưa khách vào bàn. Những hôm tôi bận không kịp lấy order, chị hăng hái ghi order luôn. Có lần, một người khách Mỹ ngồi dựa tuốt trong vách tường của cái ghế dài, hỏi chị cắt nghĩa một món ăn nào đó. Chị quỳ hẳn một chân lên mặt nệm, nhoài thân hình nhỏ thó đến sát tấm thực đơn anh ta cầm trên tay, mái tóc gần như kề vào mặt khách, nói huyên thuyên. Tôi bật cười khi từ bếp bước ra, thấy anh đưa mắt nhìn tôi nháy nhó cầu cứu. Tay phải cầm tờ thực đơn, tay trái anh ta luồn phía dưới, thò ngón tay trỏ, ngoắc ngoắc tôi ra hiệu. Tôi cười nhẹ:
- Chị để em lo cho. Ông ấy muốn gì vậy hở chị?
Chị nói rất to, cười hỉ hả:
- Ổng muốn ăn món cá kho tộ đó. Ổng hỏi em, cá là loại cá gì? Tiệm mình dùng cá bông lau mà tự dưng em quên mất, không nhớ ra tiếng Mỹ cá bông lau gọi chi nữa. Em gọi nó là con fish flower. Thôi, chị nói lại dùm em đi.
Chị sống tựa hồ giữa ranh giới của một đứa trẻ con và một cô thiếu nữ. Lần đầu tiên và duy nhất tôi biết được chuyện tình của chị và anh Quang- người chồng đã bỏ chị đi mà Nhung nửa đùa nửa thật gọi dó là "tình đầu ne-vờ đai"- do một sáng chị vào tiệm, mặt mũi bơ phờ với lời than, "Đêm qua, em nhức đầu quá, không ngủ được tới sáng". Rồi chị thẫn thờ buông tiếng thở dài: "Cứ đợi ảnh về mỗi ngày thế này làm răng mà ngủ được, phải không cô? Em qua đây, thân côi cút, chỉ có chồng và hai đứa con, ảnh nỡ bỏ em chi vậy?". Tôi ái ngại, "Thế gia đình chị không có ai ở Mỹ à?". Chị thở dài hơn, "Quê em tuốt tận cái làng có một chắt ở Quảng Trị đó. Cha mẹ em chết khi em còn nhỏ. Em đượïc bà cô mang vô Sài Gòn, nuôi trong nhà như người giúp việc. Hồi đó, ảnh lái xe díp cho cái ông Trung Tá kế bên. Aûnh đẹp trai lắm. Tụi em đứa nào cũng mê mà ảnh đâu thèm biết tới em. Rồi ảnh lấy vợ. Lấy ai em cũng không rõ. Năm 75, mất nước, em chạy theo gia đình bà cô qua trại tị nạn Fo- xáp- fi, gặp lại ảnh trong trại. Tụi em đều mừng cả. Dễ gì gặp lại người quen vào cái thuở ấy đâu cô? Chừng ấy, em mới hay vợ con ảnh đều bị kẹt lại. Em tội quá, chăm sóc ảnh tận tình. Rồi ảnh nói ảnh thương em, muốn chung sống với em. Em... mừng quá, nhận lời liền. Aûnh hiền và dễ thương lắm cô ơi! Chỉ tại em có cái bệnh nhức đầu nên nóng tính, nhiều khi chuyện không ra gì cũng dễ sanh chửi bậy. Ừ, ảnh mà về với em bây giờ, em sẽ không đi làm nữa, sẽ tu tâm dưỡng tánh để có được ảnh suốt đời. Mà cô đoán, ảnh có về không? Em thắp nhang khẩn cầu Phật Bà mỗi ngày đó"
Chao ơi, tôi đâu có tài bói toán để nhìn ra tương lai dùm cho chị? Tôi cũng không thể nói bừa khiến chị thêm hy vọng nên đành ước thật: "Giá chi em gặp được ảnh, em sẽ kể anh nghe những điều chị nói. Nếu em là ảnh, chắc em thể nào cũng phải ù té chạy về cùng chị ngay".
Chị cười rạng rỡ, đập cái chát đau điếng vào vai tôi: "Cái cô này, nhớ lời hứa hôm nay đó nghe!"

Vào làm được hơn ba tháng thì liên tiếp bốn ngày, tôi không thấy chị. Hỏi Nhung, Nhung nói, "Cái bà ấy dở hơi lắm. Lúc làm lúc nghỉ, chả ra sao cả! Mọi lần còn gọi em xin phép. Lần này, chẳng thấy nói năng gì? Dám chồng về rồi nên lo ở nhà ấp chồng lắm à."
Tôi cũng mong như thế. Cứ xin sẽ được. Cứ gõ, cửa sẽ mở. Chẳûng phải Chúa đã phán dậy thế sao? Có lẽ những lời cầu khẩn của chị đã theo nhang khói, thấu đến tận Đức Phật Bà Quan Âm chăng? Tôi yên tâm với ý nghĩ này của mình cho đến một sáng cuối đông, mặt đường chỉ còn chút tuyết đọng lại nhưng cái lạnh vẫn còn buốt lắm, tôi bắt gặp người đàn bà Á Đông nhỏ thó trong cái áo nỉ đen bạc mầu dầy cộm quen thuộc, vừa đi vừa quơ chân múa tay, cười nói lầm thầm trên lề đường, ngược chiều với hướng xe tôi chạy. Chị Sao. Chị Sao…Xe vút qua, tôi còn kịp nhận thấy ánh mắt chị vô hồn hơn và nụ cười méo mó của một người dường như không còn trí nhớ.

Trầm Hương
Đăng nhập để trả lời
0
Câu Chuyện Của Mùa Thu

Em về điểm phấn tô son lại
Ngạo nghễ nhân gian một nụ cười


1.
Lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ nổi tác giả hai câu thơ đó là ai. Nhưng mỗi lần thấy tôi trở chứng, đờ đờ ngâm nga hai câu thơ trên, bạn bè tôi lại hiểu con nhỏ đang thêm một lần thất tình mới. Lần này, ngâm để mà ngâm, chứ cho dù có không thất tình chăng nữa, tôi vẫn cứ phải "điểm phấn tô son", chẳng phải chỉ là "lại "mà là mỗi ngày.

Công việc của tôi là làm teller cho nhà băng. Cái công việc lương thì ít nhưng lúc nào cũng phải ăn mặc sang trọng, make-up lộng lẫy, đủ để cho khách hàng phải tin tưởng vì cái túi tiền mình đang nắm trong tay. Vì vậy, tôi có thất hay bát tình thì cũng chẳng đứa Mỹ nào biết nổi. Đêm về, trái tim cứ quặn lên từng cơn đau đớn, những giọt lệ chẳng muốn cứ lặng lẽ chẩy dài. Sáng ra, soi mình trong gương, tô lên đôi mắt mí lót một mầu phấn nâu thăm thẳm, chải thêm mascara chẳng phải cho ánh mắt nhìn say đắm hơn mà để ngăn chặn mình đừng khóc bậy trong lúc làm việc, trước mặt khách hàng . Mỗi khi những giọt lệ chực trào ra, tôi lại nhắn nhủ mình, Đừng, đừng khóc Xuân ơi. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy chính mình lem luốc, huống chi là phô ra một khuôn mặt nhòe nhoẹt đủ mọi thứ phụ tùng rụng rơi trước công chúng. Vì vậy mầu mực đen chuốt lên hàng mi có công dụng như một vũ khí chống... khóc của tôi. Ban ngày, cười cười nói nói. Đêm đến, chỉ mong sao giấc ngủ kéo dài thiên thu. Sự đối chọi giữa nghề nghiệp và con người thật của mình khiến tôi bỗng trở thành... thi sĩ:

Mỗi ngày tôi nói hơn chục lần câu chúc
"Have a good day"
Good day??
Good day!!
Hai tiếng good day như mặt nạ tên hề
Tôi đeo vào để cười cùng cuộc đời giả trá

Đêm về nghe lại một câu hát xưa
Nothing’s gonna to change my love for you
Làm sao không thay đổi khi thời gian không ngừng trôi chẩy
Nên trên những lá phong vàng úa những giấc mơ


Lá phong vàng! Căn nhà nhỏ tôi mướn đã bắt đầu phủ đầy những lá phong vàng nâu trên sidewalk, trên khoảnh sân nhỏ trước sau. Đã hai năm rồi, tôi không ra vườn quét lá. Kỷ niệm của mùa thu đầu tiên và cũng là mùa thu cuối cùng với chàng cứ xót xa lòng tôi.

Quân đột nhiên quăng cây chổi , chạy ào tới ôm xiết tôi, em dễ thương quá. Nhìn mầu áo tím ngát của em nổi bật trên những lá phong vàng, anh chỉ muốn dẹp quách cái việc quét lá chùa này.Tôi nheo mắt, anh lười, muốn đình công, giả vờ nhân nghĩa bà Tú Đễ, phải không? Chàng phân bua, em không tin là em dễ thương thật sao? Mỗi lần nhìn vào đôi mắt em, anh lại tưởng như mình sắp hoá đá.

Mắt tôi, đôi mắt mí lót cộng với làn da trắng chỉ khiến tôi trông giống như người Nhật chứ không phải Việt Nam. Ngày xưa, bác Tam đến nhà chơi cứ bảo, số con Xuân suốt đời chỉ khổ về tình vì ánh đào hoa trong đôi mắt. Các bạn tôi gọi tôi là Xuân-tình. Xuân-tình vì lúc nào trái tim cũng cứ...xuân, cứ đắm đuối với một chữ tình. Sau này, chúng thêm vào một tiếng mới cho rõ nghĩa chữ tình: Xuân- tình- sầu. Sầu vì con nhỏ nhìn không đến nỗi tệ mà cứ thất tình hoài. Có phải bởi ánh đào hoa gì gì đó trong đôi mắt như bác Tam đã tiên đoán?

Mối tình đầu tan vỡ vào lúc tôi sắp sửa tròn 20 tuổi. Sau nhiều tuần lễ cay đắng điên cuồng, một đêm , tôi mở tủ thuốc gia đình, nốc trọn gần 20 viên trụ sinh còn sót lại. Nhưng vì chưa có kinh nghiệm...tự tử, số thuốc chỉ đủ khiến tôi vật vã, ói đến mật xanh mật vàng. Mẹ nằm phòng bên hốt hoảng chạy qua. Bà tính gọi bố tôi dậy đưa đi nhà thương nhưng tôi nhất định không chịu, nói, có lẽ con bị trúng gió thường. Nửa đêm, nhìn mẹ quỳ dưới sàn nhà, lau đống phế thải hôi hám, tôi thật muốn ôm lấy mẹ, thú thật lời xin lỗi. Người mẹ bây giờ vẫn còn ở bên kia bờ một đại dương, nào hay đứa con gái nhẹ dạ lỡ thì của bà lại đang muốn lập lại lần nữa hành động cũ. Thư nào mẹ cũng mong tôi lấy chồng. Mẹ sao biết được tôi vẫn tìm hoài một người đàn ông cho tôi, một right guy. Are you strong enough to be my man , như cái câu hát tôi thường nghe trên radio trong xe mỗi sáng đi làm.

Bỏ Little Sài Gòn, thủ đô của người Việt tỵ nạn, xin chuyển lên làm việc ở thành phố Lehi nhỏ xíu này, cũng vì tôi muốn quên Kiên. Ba năm yêu nhau, Kiên chỉ thích có một người vợ- hiểu theo nghĩa là có người để ngủ- mà không cần phải chia xẻ , phải cưới. Lý luận của Kiên khá giản dị:" Anh thấy mình cứ đến với nhau những lúc mình cần như thế này lại vui. Tại sao phải có một đám cưới như những con người tầm thường chung quanh ?" Tôi nhìn vào những đám cưới tôi đã dự, những tiếng thìa muỗng gõ leng keng bắt cô dâu chú rể phải hôn nhau như họ chưa từng thấy cảnh hôn nhau bao giờ; những lời chúc yêu nhau đến đầu... rụng răng long, những đám cưới theo kiểu tưng bừng khai trương và âm thầm dẹp tiệm mà nghe theo lý luận của anh. Yêu Kiên mù quáng, tôi tin hết thẩy điều anh nói, chấp nhận cái giá sale tối đa của mình dưới sự đánh giá của mọi người chung quanh. Cuối cùng, tôi chợt nhận ra cái lý thuyết đó Kiên không chỉ áp dụng cho một mình tôi. Tôi đau lòng khi nghe bạn bè nói gặp Kiên tay trong tay với cô này cô nọ. Tôi muốn làm một người bình thường, tầm thường nữa như chữ Kiên thường dùng, tôi muốn có 1 đám cưới.. Anh không chịu (Đi với ai anh cũng mơ về em...). Khi biết nhà băng sắp mở chi nhánh ở thành phố này, tôi dọ ý với anh rằng tôi muốn chuyển lên. Kiên hăng hái, em đi đi. Tiểu bang Utah đẹp lắm đó.Bao giờ nhớ em anh sẽ lên thăm. Bao giờ...Bao giờ...Tôi đã nhìn thấy rõ vị trí tôi trong trái tim anh. Cái ngày "bao giờ" đó sẽ chẳng bao giờ đến vì tôi đã đi như một sự trốn chạy. Tôi giống tính mẹ ở điểm không muốn làm phiền ai. Có lẽ vì vậy mà cứ chịu thua thiệt trong đời sống, cứ ca ông ổng một lời ca cải biên: Anh đi qua đời em, anh tính huề sao anh.

2.
Tôi đã gặp Quân trong những ngày tháng tan nát vì tình ở thành phố nhỏ xíu này. Hơn nửa năm trời ở đây, tôi chưa thấy một người Việt Nam nào. Cũng không cả một cơ sở thương mại, dù là một tiệm ăn nhỏ. Chung quanh tôi chỉ toàn là Mỹ trắng. Tôi thuê cái nhà này chỉ vì mê hàng cây phong quanh nhà cùng hai bên đường. Hơn nữa, giá thuê nguyên một căn nhà cũng còn rẻ hơn căn apartment một phòng ngủ trước kia của tôi nhiều. Khi tôi lên, mùa xuân của Utah đang bắt đầu. Căn nhà tôi thuê cũng như những nhà hàng xóm nổi bật lên những khóm hoa crocus đủ mầu. Rồi tulip, rồi chồi non mơn mởn nhú ra trên cây cối. Lòng tôi dịu đi chốc lát trước bộ áo mới của thiên nhiên để cuối cùng, lại đâu vào đấy. Vẫn "lòng không như mặt mà lòng lệ tràn đầy* " Ngày thường, đi về đúng giờ. Cuối tuần la cà các cửa tiệm quần áo, kiếm những bộ hợp thời trang, hợp cả túi tiền nữa cho đầu tuần đi làm, nghe những tiếng" Wow !" í ố của mấy con nhỏ đồng nghiệp.

Rồi định mệnh lại đến. Tháng mười, thứ sáu của đầu tháng, người đàn ông Á Đông cao gầy đứng lúng túng phía ngoài quầy, đưa vào cái paycheck để deposit, ấp úng hỏi bằng thứ tiếng Anh còn lọng cọng của người mới đến, rằng ông muốn mua một money order trị giá 100$ thì phải làm sao? Tôi liếc qua tên ông ta trên tờ deposit slip, Quan van Truong. Quan Vân Trường mặt đỏ râu dài trong Tam Quốc Chí hay Trương văn Quan, Quân, Quắn, Quận, Quản, Quần? Tôi bỗng bật cười, đẩy ra mẫu giấy để mua money order:
-Dạ, ông điền vào tờ giấy này dùm...
Người đàn ông không ngờ nghe được một câu tiếng Việt, anh mở to mắt nhìn tôi, hỏi một câu ngớ ngẩn:
-Cô...Cô biết nói tiếng... Việt sao?
Tôi cũng không ngờ mình đã buột tiếng Việt ra như một phản xạ, đùa tiếp:
-Dạ thưa ông, tại vì tôi là người Việt không có gốc Hoa.
Anh cười theo, chỉ vào bảng tên tôi đeo:
-Tên cô viết là Swan nên tôi cứ tưởng cô là người...nước ngoài.

Hai tuần sau, đến để deposit cái paycheck giữa tháng, anh đã phăng phăng tỉnh bơ mời tôi đi ăn. Tôi hỏi, tại sao anh không hỏi tôi đã có chồng chưa mà can đảm mời tôi như vậy. Anh tự tin, cái trực giác của người đàn ông cho tôi biết cô còn độc thân. Hơn nữa,( anh giả vờ đổi giọng âu sầu) cô đừng sợ tôi tán cô, tôi yêu cô ( chuyển thành nghiêm trang) Số tôi cứ yêu ai là tan vỡ nên tôi quyết định chơi với ai cũng chỉ làm bạn chứ không dại đổi duyên cầm...cờ sang duyên cầm sắt... Anh khiến tôi buồn cười với cách làm quen độc đáo này nên tôi đã nhận lời. Bữa ăn tối rất vui. Anh kiếm đâu được một nhà hàng nhỏ thơ mộng nằm ở chân núi, có thắp đèn cầy, đồ ăn lại không đắt lắm. Cả hai đều chẳng tò mò quá khứ của nhau. Anh thích âm nhạc giống tôi, thích thiên nhiên, và sợ những kiểu cách ồn ào. Định mạng nào của một cuộc tình dường như cũng khởi đầu bằng một mầu rất hồng như thế.

Chiều Halloween, trời vừa xẩm tối, đã có tiếng la "Trick or treat "ở cửa. Tôi chạy vội ra mở. Anh đứng...hiên ngang, tay cầm 1 gói đồ ăn food to go của tiệm Tầu, tay kia bao giấy của K Mart. Anh tự nhiên kéo ra bộ đồ hóa trang thành con ma nhỏ dễ thương Casper: Giống Xuân không? Mặc vào rồi anh dẫn Xuân đi xin kẹo. Tôi ngạc nhiên: Anh mới qua sao biết tục lệ này? Anh cười, lính Dù không ngu như lính bác Hồ đâu! Tôi cười theo: Em đã...lỡ tuổi xin kẹo rồi. Anh hăng hái: Cứ nắm tay anh, hóa trang vào bảo đảm em giống hệt đứa nhỏ Mỹ 10 tuổi. Tính nghịch ngợm của tôi nổi lên, tôi để tất cả kẹo ngon tôi mua vào cái rổ lớn trước nhà, tung tăng theo anh làm con nít. Anh nắm tay tôi thật, ân cần hệt như người anh lớn. Đến trước mỗi nhà, anh cũng gân cổ lên hét "Trick or treat ", và khi người ta mở cửa, anh hì hà chỉ vào tôi. Anh như vậy đó, làm sao trái tim xuân tình nhẹ dạ của tôi không cảm trở lại?

3.
Ngày xưa, khi nghe bài hát" Con quỳ lạy chúa trên trời ", tôi cứ thắc mắc và buồn cười cái anh chàng cả quỷnh đến độ vô lý trong bản nhạc. Chàng chỉ xin lấy được người chàng yêu sau nhiều bận chàng cứ phải đáp những chuyến tầu hoàng hôn. Cuối cùng, chàng cũng gặp được người trong mộng: không giầu, không đẹp, không màng lợi danh. Ba bốn cái không thế mà cuối cùng nàng vẫn lại tặng chàng cái "không" chót đầy đau đớn: không thèm "gả" nàng cho chàng sau khi đã cùng chàng khấn nguyện hết biết, thề non hẹn biển đủ điều. Ngày xưa, tôi đã nghĩ cái ông thi sĩ tác giả bài thơ đó hẳn hết chuyện tưởng tượng nên mới vẽ ra một nhân vật xui tận mạng như thế. Dưng không đang cực kỳ mặn nồng, nàng đột nhiên rũ áo, đi về phương trời xa xăm huyền bí nào đó, để chàng trẻ tuổi đành thở dài áo não " Người ta lại bỏ con rồi Chúa ơi!" Và chàng lại tiếp tục... đi nhà thờ, con quỳ lạy Chúa trên trời...Cái chuyện tình vô lý ấy nào ngờ lại xẩy đến cho chính tôi. Tôi chẳng phải là người Công Giáo nên chẳng có Chúa để chứng cho những nỗi khổ của mình nhưng đêm đêm, co mình trong chăn, cảm được từng giọt lệ lặng lẽ lăn xuống, tôi cứ tự hỏi, tại sao giữa lúc cuộc tình của chúng tôi thật êm đẹp, Quân lại đột nhiên bỏ đi không một lời để lại, không một lời giải thích như thế. Gần một năm quen rồi yêu nhau, anh chưa bao giờ nói chữ "yêu" với tôi. Cái câu anh nói hôm mời tôi đi ăn chẳng phải là một câu diễu dở. Anh không kể về những cuộc tình đã qua đời anh bao giờ, anh chỉ nhắc lại 1 điều anh rất sợ: chữ YÊU. Em có thể nghĩ anh ngụy biện, anh dị đoan, nhưng thật sự, từ khi anh bắt đầu biết yêu- em đừng cười, anh yêu hơi sớm, 15 tuổI- cho đến bây giờ, 5 cuộc tình, khi chữ yêu được thốt lên, y như rằng chỉ một thời gian sau là chuyện này chuyện kia xẩy ra khiến hai người...tan hàng.
Nhìn vào mắt anh, tôi tin cái điều kỳ dị đó trong cuộc đời anh. Nhìn vào mắt anh, tôi biết anh yêu tôi mặc dù trong những lúc đam mê nhất, anh chỉ ôm xiết tôi kêu lên, thương em quá Xuân ơi. Chúng tôi đến với nhau không một chút mầu mè kiểu cách, sự rung động dễ dàng như đã yêu nhau từ tiền kiếp. Tôi có dễ dãi quá không nên đã khiến Quân chán? Ngày Quân đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời tôi, tôi mới thấm thía được tôi cần anh, yêu anh đến mức nào. Anh đối xử với tôi luôn ân cần, trang trọng. Những ngày có anh là những ngày tôi được cười nhiều nhất. Những năm tháng tù đầy trong cái gọi là trại cải tạo chỉ khiến anh nhìn thấy rõ hơn cái Ác, cái nhỏ nhen, và anh nguyện ngày nào được trở về đời sống tự do, anh sẽ sống bằng một trái tim xứng đáng với chữ NGƯỜI mà Thượng Đế đã ban cho con người. Và anh đã sống như thế, coi nhẹ mọi bon chen, mọi ganh ghét. Anh sống không một lời than van mặc dầu tôi biết công việc hiện tại của anh- công nhân hái nấm rơm, ngày ngày phải hít thở hơi ẩm mốc trong hầm nấm- không phải là một công việc hấp dẫn dù tiền lương có khá hơn công nhân thường nhiều.

"Ra khỏi "trại cải tạo", cái chốn tận cùng nhất của khổ nhục, thì không còn cái gì trên đời khiến mình phải khiếp sợ hết, em ạ! " . Anh khác những người đàn ông đã đi qua đời tôi ở điểm đó. Tại sao? Tại sao anh lại bỏ tôi đi? Có phải anh đang chạy trốn cái định mệnh nghiệt ngã từ chữ YÊU gây ra? Mỗi lần có tiếng chuông điện thoại reo, trái tim tôi lại thắt nhói. Phải anh không? Không, không và không! Tôi như người hụt hơi theo ngày tháng. Mùa thu này là mùa thu thứ ba của một hy vọng đã tắt. Tôi cứ ngồi sau khung cửa, nhìn lá rơi như nhìn đời mình võ vàng theo năm tháng. Quân ơi...Quân ơi...Em cứ tự nhủ với chính em, lâu rồi đời mình cũng qua như một câu hát nọ. Ôi, có những điều thời gian làm phôi pha được nhưng có những điều, với thời gian, nó lại tỏ rõ hơn lên . Như nỗi cay đắng em. Như hạnh phúc là lời nguyền của bà phù thủy ác độc không bao giỡ đến cho cuộc đời em. Em mệt mỏi, thực sự mệt mỏi rồi Quân ơi. Em không còn sức để đóng màn kịch "ngạo với nhân gian một nụ cười "nữa. Em muốn được là em, đích thực và đích thực. Em muốn được như những chiếc lá kia nằm thảnh thơi trên mặt đất, tan rã theo lẽ tuần hoàn của trời đất. Quân ơi...

4.
Lũ trẻ hoá trang đi từng bầy. Chúng dừng lại căn nhà nhỏ quen thuộc của Chinese Lady. Cái phòng khách vẫn có ánh đèn hắt ra qua song cửa hẹp. Chúng bấm chuông, hò lên:Trick or treat. Người con gái dễ thương, hào phóng với những rổ kẹo ngon đắt tiền vẫn chưa mở cửa. Chúng bấm chuông và hò thêm lần nữa." Nobody's home. Let's go!." Từng tốp và từng tốp đi qua. Chúng không biết căn nhà vẫn có ánh đèn, ngày cũng như đêm cả tuần lễ nay.

Trầm Hương


* Thơ Du Tử Lê

Đăng nhập để trả lời
0
Dòng Sông Xanh



Chị Nam phàn nàn, Chỉ tại bà cụ mà cuộc đời tôi, ba mươi sáu con giáp hổng giống con giáp nào. Tôi hồ nghi trí nhớ chị đang có phần lộn xộn. Xưa nay, tôi biết chắc chắn văn minh Trung Hoa chỉ tạo ra 12 con giáp chứ chưa hề nghe tới con số 36 bao giờ. Hay là chị lỡ trớn, bước vô chapter mê hoặc của một quyển sách nào đó? Hoặc, phụ nữ là chúa phóng đại, chỉ cần gấp 3 lần của 12 là thành 36 chứ mấy. Và chị muốn nhấn mạnh, trong những 36 con súc vật, chị xui xẻo đến độ không có chân dung con thú nào tương tự như cái chân dung cuộc đời bầm dập của chị chăng?

Tôi vốn dĩ là người dễ tính, không muốn chấp nê những điều vặt vãnh như thế nên cũng rộng lượng với 36 con giáp mà cái số phận hẩm hiu đã đày chị không được may mắn giống con giáp nào ấy.

Người ta tuổi Ngọ tuổi Mùi. Sao tôi lận đận ngậm ngùi tuổi Mao.
Lại thêm một bằng chứng nữa về trí nhớ lộn xộn và vô cùng tùy tiện của chị. Lần đầu tiên, nghe chị ngâm thơ (với tôi, hễ ai lên giọng bổng trầm khi nói chữ, tôi đều gọi là ngâm thơ hết cả) như thế, tôi kêu:
- Làm gì có cái con gọi là con mao trong ca dao của các cụ!
Chị cười dễ dãi:
- Mình đang ở bên Mỹ chứ có phải ở vào thời các cụ đâu! Phải biết linh động theo thời thế chớ! Tuổi Tý, con chuột, không phải là con mouse của Mỹ sao? Ca dao phải có vần có điệu. Không lẽ lại nói, Người ta tuổi Ngọ tuổi Mùi. Sao tôi lận đận ngậm ngùi tuổi Tý.
Tôi bất bình:
- Đổi theo âm vần cho thích hợp cũng tạm chấp nhận nhưng rõ ràng, con chuột không phải là con vật mang vận số xấu trong tử vi Tầu.

Chị chẳng thua, lôi ra một kho ví dụ về đàn bà tuổi Tý- những người đàn bà bạn của chị- hiện đang lận đận đường chồng con. Tóm lại, nam nhân tuổi Tý thì tốt nhưng nữ nhân, nếu không bị chồng bỏ thì cũng bỏ chồng. Nặng hơn, có thể đưa đến bỏ mạng. Những chứng cớ rành rành khó cãi. Vả lại, tôi không phải cầm tinh con chuột nên đành á khẩu. Đành nhận lời ngâm thơ của chị là có lý cho xong.

"Lẽ ra bà cụ tôi phải tên Nam mới đúng. Ai đời có đứa con gái duy nhất lại đặt tên là Nam. Đàn ông- Con trai. Gì nữa? Làm như Nam không chưa đủ, bả còn tương thêm chữ lót Dũng, vứt đi chữ Thị bình thường. Võ Thị Nam cũng còn chút an ủi. Võ Dũng Nam. Có đứa con gái nào mang cái tên quái đản như tôi không? Bởi thế nên cứ bị cuộc đời thử lửa hoài. Cứ phải làm thằng đàn ông dũng lược mà bương chải theo dòng đời.

Ừ, nghe chị kể, tôi phải nhận nếu chuyện đời chị lọt được vào tai một nhà văn đại tài nào đó, với những chi tiết chị thuật lại rành mach, chỉ cần viết trung thực, khỏi phải vất vả tra thêm chút mắm muối (dù chỉ vài hột), chúng ta cũng sẽ có một bộ tràng- giang- đại- hãi (Xác định, đại HÃI, dấu "ngã", không phải dấu "hỏi" ) trường- thiên- tiểu- thuyết ly kỳ không kém chi cuốn tiểu thuyết lừng danh Cuốn Theo Chiều Gió của Hoa Kỳ.
" Vào thời của bà cụ, chuyện đàn ông vợ này mèo kia là chuyện thường tình. Đàn ông mà không năm thê bẩy thiếp là đàn ông gà chết chớ còn gì nữa? Vậy mà khi nghe tin ba tôi có đào, bả ghen tuông đến độ không thèm nói một lời, lẳng lặng mang tôi còn đang trong bụng gần ngày, bỏ tuốt về quê ở với má. Ổng mấy phen xuống năn nỉ bả trở lại mái nhà xưa, bả một mực lạnh lùng, lặng thinh. " Cái thứ đàn ông ưa đi rảo rảo tráng men. Vợ chỉ dùng để đúc cốt. Con có ngu mới hầu hạ tiếp!". Bả tỉnh rụi trả lời bà ngoại tôi như vậy đó!

Bả đẹp lắm à nghe! Bà cứ ngó tôi nè! Tôi ra sao là bả in hệt như vậy. Đôi mắt bả còn long lanh đa tình hơn mắt tôi nữa. Gái một con trông mòn con mắt. Bả nói, Cho mấy thằng đàn ông mắt mòn mắt đui kệ mẹ! Bả phải trả thù ba. Sanh tôi ra, bả thể hiện sự coi thường đàn ông bằng cách đặt cho tôi cái tên hiên ngang lẫm liệt không thua gì đàn ông là vậy đó! Võ Dũng Nam! Bả làm cho đã nư của bả, nào hay hệ lụy di lại cho con gái bà đời đời như vậy đâu?"

Mười sáu tuổi, con trai đã kéo đuôi, theo chị dài dài. Khác với sự căm thù đàn ông của má, chị thấy đàn ông thực tội nghiệp và đáng thương. Ông thầy trẻ độc thân nổi tiếng đẹp trai và dậy giỏi môn Lý Hóa năm chị học lớp đệ Tam đã chẳng vừa giảng bài, mắt vẫn ngu ngơ liếc nhìn cô bé học trò có đôi mắt to đen, đôi môi dầy tinh nghịch chúm chím đó sao?

Cuối năm học của lớp Đệ Tam, ông thầy đột ngột loan báo tin thầy nhập ngũ. Không chỉ cô nữ sinh Võ Dũng Nam ngẩn ngơ mà hầu hết các cô nữ sinh theo học lớp ông thầy đều không đấu nổi những giọt lệ. Thế nhưng, từ quân trường Võ Bị Đà Lạt, thư thầy tựa những cánh hoa pense nở khắp ven đường của vùng cao nguyên sương mù, gửi về cô bé đến ngợp thở. Bây giờ, không còn lằn ranh của thầy và trò, của luật lệ khắt khe xã hội, đạo lý trường ốc. Bây giờ, là tình yêu đầu đời của người thiếu nữ vừa lớn với chàng trai hiên ngang đáp lời sông núi.

Năm ông thầy ra trường, chiến tranh lên cao độ. Chàng Thiếu úy trẻ bước vào mặt trận sôi bỏûng với trái tim hồng thương yêu, lãng mạn như tráng sĩ khi xưa trên lưng chiến mã đi vào nơi gió cát. Chiến tranh với bi kịch xẩy ra đột ngột như trong tiểu thuyết. Ông thầy bị thương nặng, bị cưa cánh tay phải. Và thầy chạy trốn tình yêu của cô nữ sinh ngây thơ trong trắng. Thầy không muốn lê cơ thể khiếm khuyết đi bên cuộc đời lành lặn của người con gái đang tươi thắm một mầu hồng. Cái hình ảnh chua xót của Em một chiều dạo phố mùa xuân. Bên người yêu tật nguyền chai đá (*) đang là tấm gương thực tế thầy đang phải soi bóng và không muốn nhập vào. Cô Nam điên cuồng, tuyệt vọng dõi tìm tung tích thầy nơi những người bạn cùng khóa. Tổng hợp của tất cả những nguồn tin là người tình đã mất tích. Mất tích không một dấu vết. Cô Nam mỏi mòn mong ngóng. Cô ngỡ trái tim mình đã hóa đá, sẽ không thể nào có được nhịp đập cũ. Ôi mối tình đầu/ Như đi trên cát/ Bước nhẹ mà sâu/ Mà cũng nhòa mau (**)…. Bởi không dấu chân nào trên cát có thể tồn tại lâu nên mối tình đầu yểu mạng ấy, hơn một năm sau, đã được chữa lành bởi một tình yêu khác.

Làm sao có thể trách cô Nam được? Cô quá xinh để khó lòng lẫn vào đám đông. Làn sóng trong mắt cô vẫn dạt dào, ai rơi vào mà chẳng khỏi chao đảo. Người đàn ông từng trải và đẹp trai đã cuốn hút cô vào cuộc tình mới. Cô bồi hồi lắng nghe trái tim mình rộn rã những nhịp đập ngất say. Cô tin, cô ngưỡng mộ ông ta như khi xưa ngồi dưới bàn học, ngước nhìn người thầy trẻ uy nghi bên bảng xanh phấn trắng. Người đàn ông dẫn cô đến gặp một thiếu phụ trung niên quý phái mà ông ta gọi là mẹ. Căn biệt thự sang trọng nằm trên con đường nhỏ rợp bóng lá của "mẹ" ông đã là nơi họ tổ chức một đám cưới "trong vòng thân mật". Mẹ cô sung sướng nhìn con gái kiềng vòng sáng rỡ, đẹp đôi bên chàng rể. Định mệnh khắc nghiệt không thể tiếp diễn từ đời này sang đời khác. Con gái bà phải hạnh phúc hơn bà. Ông Trời đâu nỡ đóng mãi cánh cửa với kẻ thiện lương.

Đám cưới xong, cô Nam yên ả trong căn nhà ông thuê, vun bồi những mơ ước theo cái thai vừa được hình thành. Người đàn bà lạ với bản mặt dữ dằn đã xé toang giấc mơ của cô. Một buổi trưa đầu hạ, có tiếng gõ cửa. Cô buông kim chỉ và cái mũ bé sơ sanh đang khâu dở dang, rộn ràng ra mở. Có lẽ ông đi công tác xa đã về. Những chuyến đi ngoại quốc vì công vụ của ông ngày càng nhiều khiến cô lê thê đếm thời gian, chỉ mong chờ bước chân người trở lại. Không phải ông. Cô chưa kịp nhìn rõ kẻ đối diện thì mớ tóc dài đẹp đã bị quấn, bị kéo. Tiếng ngưòi đàn bà rít lên, Ai cho mày đi cướp chồng người ta, hả cái con đĩ ngựa? Cái tát. Cái đấm. Cái đá. Cô sững sờ, bàng hoàng, và cô chợt hiểu. Đồ thứ con gái thúi, đem xác thân dụ dỗ đàn ông. Tao đập cho mày chừa cái tật dâm đãng. Tiếng chân người chạy rầm rập. Tiếng nói láo nháo đầu nhà. Cô gập mình, ôm cái thai chịu trận.
- Đủ rồi Năm. Tha cho nó, vọt lẹ đi! Cảnh sát tới bây giờ đó!

Cô ngã xuống sàn gạch bông. Những viên gạch ngày ngày cô nâng niu chùi bóng đang dâng lên cao dần, chói chang trước mắt cô như mặt nước phản chiếu ánh mặt trời. Cô nhắm mắt, trôi đi. Bềnh bồng giữa thư thái và đau nhức. Nhắm mắt … Nhắm mắt…

"Bà có biết câu hát trong bài tâm ca Giọt Mưa Trên Lá của ông Phạm Duy: Giọt mưa trên lá, bối rối, bồi hồi, ráo riết miệt mài, em biết yêu lần cuối. Giọt mưa trên lá, bỡ ngỡ xôn xao, cuống quýt dạt dào, em biết yêu lần đầu …

Phi Khanh, nhỏ bạn tôi năm đệ Nhất, bảo, ông Phạm Duy muốn nói con gái ba xạo dữ lắm. Tình nào, mấy cô cũng nhỏ nhẹ là tình đầu. Tình nào, mấy cô cũng quả quyết là tình cuối. Không phải con gái hay nói dối đâu, bà ơi! Khi yêu, trai hay gái đều như thế cả. Ai cũng tin đây mới đích thực là người mình tìm kiếm. Là lần đầu mình biết yêu hay yêu lần cuối để rồi sẽ không thể yêu ai thêm được nữa. Tình yêu này, em cám ơn anh. Tình yêu này, anh cám ơn em… Thật ra, chẳng có điều gì tồn tại vĩnh viễn theo thời gian. Kể cả tình yêu và mọi nỗi đau đớn. Tôi chịu câu ngạn ngữ của người Pháp: Kẻ nào đã yêu thì sẽ còn yêu nữa. Tôi là một điển hình. Trận đòn ghen của người vợ chính thức dạo đó hằn lên thân xác tôi những vết thương, in dấu nhục nhã lên trái tim tôi bầm dập. Tôi tưởng cái sinh vật bé bỏng tôi đang mang cũng không thể sống sót nổi. Khi tôi mở mắt, khuôn mặt đầu tiên tôi nhận ra là ông ấy. Khuôn mặt ông buồn và xót xa quá chừng nhưng sao tôi không có được chút cảm xúc. Con đĩ ngựa. Con gái thúi. Dâm đãng. Vì ông mà tôi đã biến hình nhơ nhuốc trước con mắt người đời. Tại sao ông lại dối tôi? Tại sao ông không thú thật gia cảnh ông để tôi, nếu còn và cứ yêu ông, tôi sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả. Tại sao ông lại dối tôi? Trái tim phản kháng người tình. Trái tim đem lòng sinh hận. Sự giả dối - dù với bất cứ lý do nào- đã xóa tan hình ảnh của thần tượng một thời tôi nâng niu. Bậc trượng phu phút trước bỗng trở thành kẻ hèn nhược như Thúc Sinh trong truyện Thúy Kiều. Tôi bỗng hiểu mẹ tôi hơn lúc nào hết. Tôi thương mẹ tôi vô cùng. Ít nhiều gì, tôi đang mang máu huyết bà, dòng máu dũng lược của người đàn bà kiên quyết đứng một mình làm thân cây tùng, phải sắm cả hai vai cha và mẹ, nuôi dậy con khôn lớn. Tôi đã làm được điều gì cho bà hãnh diện ngoài tiếng rủa xả của người đời: Con đĩ ngựa. Con gái thúi. Dâm đãng. Còn điều gì nữa nếu tôi tiếp tục chấp nhận vai trò vợ hờ của mình? Lạ một điều, không hiểu sao, cái thai vẫn khoẻ. Tôi bị ra máu vài ngày rồi … xong. Rời nhà thương, tôi ôm cái thai về cùng mẹ, i hệt như ngày xưa, mẹ ấp tôi trong dạ, về cùng bà ngoại. Chỉ khác một điều, má tôi có căn tu nên thoát được chữ tình. Còn tôi…

Người con trai chị quen 2 năm sau khi con gái chị lẫm chẫm nói cười cũng vẫn cứ đẹp trai, cũng cao ráo chẳng thua ông thầy và người đàn ông trẻ. "Tôi mắc bệnh mê đàn ông … đẹp, bà ơi!". Chị cười. Hai bên khoé miệng lún xuống 2 cái lỗ tiền chôn khiến nụ cười của chị lúc nào cũng hồn nhiên, duyên dáng. Anh ta làm cùng sở với chị. Người thiếu phụ với khuôn mặt đẹp u uẩn nét sầu, trái ngược với ánh mắt long lanh đa tình đã khiến anh quyết lao vào tìm hiểu. Anh không nề hà chị đang có một con. Anh chẳng bận tâm chị lớn hơn anh 3 tuổi. Với anh, chị là một người con gái trinh trắng như mọi người con gái khác. Anh chinh phục cả mẹ lẫn con bằng trái tim yêu mê say đắm của mình.

- Nam này, Nam có biết cái hạnh phúc lớn nhất của người đàn ông là lấy vợ và ….
Chị tinh quái tiếp lời:
- Và vợ chết, đúng không?
Anh cười:
- Đúng nhưng không đúng. Đó là lấy vợ và người vợ chính là người mình yêu. Nam có cho tôi cái hạnh phúc đó?

Anh vào đề nhanh chóng và khéo léo khiến chị ngỡ ngàng xúc động. Chị chạnh lòng. Liệu mẹ anh, người đàn bà Bắc Kỳ cổ xưa chịu chấp thuận cho đứa con trai tân của mình lấy gái nạ dòng? Chưa kể những ánh mắt, những lời bóng gió vừa ganh tỵ, vừa chế diễu của các bạn đồng nghiệp thường lén dõi theo chị khi họ thấy anh đi bên cạnh chị thân thiết nữa. Một lần bị đời rủa xả, chị chưa thể quên.

-Chuyện thiên hạ, anh bất cần. Còn mẹ anh, em không phải là con dâu đầu tiên và duy nhất bà có. Buồn vui, bà cứ tự nhiên chia xẻ cùng các con dâu khác. Cuộc đời anh là của anh và của em. Anh sẽ thương yêu, bảo bọc em và con cho đến cuối đời.

Nghe anh nói chữ "con", chị mủi lòng. Anh đã đánh động tâm thức của mỗi người mẹ. Trái tim chị thêm lần nữa chẩy ra thành nước. Dòng nước của con suối mùa mưa dâng đầy, miên man chẩy, róc rách reo vui cùng thiên nhiên. Chị yêu anh bằng tấm lòng biết ơn nhiều hơn là tình cảm đơn thuần của trai gái như anh đang yêu chị. Lần này, "tiệc cưới" đã diễn ra trong vòng thân mật thật sự với anh, chị và bé Quỳnh Dao.

"Người đàn ông không dễ dàng quên đi quá khứ của người đàn bà như tôi tưởng, bà ơi! Lấy nhau được vài tháng là mất nước. Tụi tôi cùng làm sở Mỹ nên dĩ nhiên, chẳng ai còn việc để làm. Thời buổi kinh tế khó khăn, tôi phải lăn ra chợ trời kiếm sống. Ổng dở chứng ghen tuông, hạch sách đủ điều. Cái nghề bán buôn chợ trời thì bà biết rồi. Phải lanh lẹ. Phải đon đả. Đôi khi, còn phải đẩy đưa nữa. Khách hàng đa số là những anh bộ đội ngơ ngáo từ rừng ra hay những anh chị nhà quê từ Bắc vào. Buôn bán nắng nôi cực khổ, về nhà còn bị chồng chì chiết những chuyện không đâu, tôi tức mình cãi lại. Thế là bàn tay ổng bay vô mặt. Con bé Quỳnh Dao khóc thét như chính ông đánh nó. Ổng càng nổi điên: Trời ơi, tại sao tôi ngu thế này? Khi không rước vô 2 của nợ làm chi vậy? Tôi nghe mà sững sờ. Đâu rồi lời hứa hẹn ngày nào, Anh sẽ thương yêu, bảo bọc em và con cho đến cuối đời. Dòng máu Võ Dũng Nam của tôi đùng đùng trổi dậy. "Anh không cần phải ân hận. Em và Dao sẽ ra đi cho anh được nhẹ lòng". Ổng như sực tỉnh, ôm tôi xin lỗi, thề thốt, hứa hẹn sẽ không vũ phu với tôi nữa. Cứ thế, hạnh phúc chúng tôi mưa nắng như thời tiết. Rồi tôi mang thai. Thằng Thao ra đời. Cuộc sống càng thêm vất vả. Chúng tôi quyết định tìm đường vượt biên"

Khi tôi gặp và quen chị tại một thành phố nhỏ miền trung tây nước Mỹ, chị đã trở lại làm Ms Nam. "Ms", chữ viết tắt của người Mỹ dùng cho một phụ nữ không rõ đã có chồng hay chưa đến hay. Cuộc hôn nhân nắng mưa, cuối cùng, cũng phải rõ ràng một thời tiết. Có cả trăm ngàn những lý do thầm kín trong mỗi cuộc ly dị mà tôi không muốn đào sâu tìm hiểu. Chỉ biết rằng vào thời điểm tôi là hàng xóm của chị, chị đã 45 tuổi mà vẫn mượt mà như chỉ ngoài 30. Nước Mỹ trẻ trung hóa nhan sắc của người phụ nữ. Nước Mỹ không soi mói, buộc người đàn bà vào khuôn phép đạo đức khắt khe. Chị phơi phới áo đầm ngắn, quần short, áo thung tay cánh, ngạo nghễ làm mục tiêu cho đàn ông nhìn ngắm với trái tim dửng dưng của mẹ chị khi xưa. Cho mấy thằng đàn ông mắt mù mắt đui kệ mẹ… Con gái lớn của chị đã lấy chồng. Hai thằng con trai – một sanh ở Việt Nam, một sanh bên Mỹ- đang ở vào những năm cuối của bậc trung học. Chị hài lòng về đường con cái nhưng tràn đầy bất mãn mỗi khi nhìn lại cái thân 12 bến nước của mình. Người chồng, theo lời chị kể, sau khi chia tay đã tìm về miền Nam CaLi nắng ấm.

"Ổng tự tin ở cái mã bề ngoài của mình, cặp hết bà này đến bà nọ. Mắc cười là hễ quen người nào mới, ổng đều hí hửng phone cho tôi hay. Tôi chịu, không hiểu tâm lý của ổng ra sao nữa! Hiện giờ, ổng gắn bó với một cô nàng nhỏ hơn ổng tới 18 tuổi. Con nhỏ này đã có một đứa con riêng nhưng không hiểu sao mê ổng kinh khủng, nhất định đòi có con với ổng. Ổng gọi tôi, hỏi tôi cho ý kiến. Tôi bảo, còn đúc được cốt thì cứ đúc kẻo phí của trời. Ổng nhăn nhó, Nam nghĩ coi, ngoài 40 tuổi, ôm đứa con nít đỏ hỏn, người ta tưởng là cháu ngoại. Kỳ lắm. Tôi bảo, thế thì ôm vai bá cổ … con gái đi ngoài đường có kỳ không? Ổng quê, cúp máy. Từ đó, thôi không điện thoại cho tôi nữa"

Cuộc sống cơm áo đẩy chúng tôi xa nhau. Tôi theo chồng, về xứ núi trùng trùng vây bọc. Chị vẫn ở cái thành phố nhỏ xíu hiền hòa, nhìn cuộc đời mình lặng lẽ trôi qua. Thỉnh thoảng, buồn quá, chị lại bay xuống chơi cùng chúng tôi đôi ngày. Nhiều năm trôi qua như thế. Một buổi trưa, đang loay xoay dọn dẹp nhà cửa, chuông điện thoại reo vang. Tôi nhìn vào caller ID, nhận ra tên công ty chị làm. Tôi nhấc phone, đùa, Bộ bị xếp cua hay sao mà bỗng dưng ngồi trong sở lại gọi điện cầu cứu thế này? Giọng chị thất thần:
- Ông chồng tôi chết rồi bà ơi!
Tôi sửng sốt:
- Ông X hở? Ổng còn trẻ, lại khoẻ mạnh, tại sao chết bất tử vậy?
Tiếng chị chưa thôi hoảng hốt:
- Cảnh sát báo tin cho ông anh của ổng. Ông anh ổng gọi cho tôi tối qua. Thiệt, vừa thấy ghê vừa tội cho ổng quá! Tôi đâu dè ổng và cô đó có con với nhau thật. Ở với nhau đâu được 2 năm, con nhỏ chán, đá ông. Ổng chán đời, dọn ra thuê appartment ở một mình. Cách đây 3 bữa, manager của chung cư không thấy ổng đến văn phòng trả tiền nhà mặc dù đã trễ cả tuần lễ, họ tới gõ cửa. Không có ai trả lời. Trưa, họ lại ghé. Cũng không. Tối, họ đến nữa, cũng không người nốt. Hôm sau, họ gắng thử thêm. Cuối cùng, họ đành mở cửa phòng và kinh hãi thấy xác ổng nằm trên thảm, đã hơi có mùi. Theo giảo nghiệm hiện thời, bác sĩ cho biết ổng bị heart attack, chết khoảng 4 ngày rồi. Họ tìm khắp nhà xem có tung tích gì về thân nhân của người chết không thì đọc được vài số phone viết trong quyển sổ nhỏ. Họ gọi thử cái số đầu tiên trên trang sách. Té ra là số của ông anh ổng. Cũng may. Bây giờ, ông anh đang đợi cuộc giảo nghiệm hoàn tất để xin chuyển xác ổng về đây, làm lễ mai táng. Tôi đã báo cho mấy đứa con rồi. Tụi nó shock dữ dội lắm. Ngay cả tôi, lúc này, tôi vẫn còn nổi da gà. Tôi nhớ cái giấc mơ tôi thấy cách đây 2 hôm. Tôi thấy ổng đột nhiên mở cửa bước vào. Ổng chỉ quấn có cái khăn tắm. Tôi hỏi, đi xa sao không chịu mặc đồ đàng hoàng? Ổng không nói gì, ngó tôi buồn thật buồn và xoay lưng bước đi. Trời ơi, tôi đâu ngờ ổng về báo mộng vì theo lời cảnh sát, dường như ổng chết khi vừa tắm xong, còn quấn quanh người tấm khăn lông…"

Tôi nghe chỉ biết thở dài. Cuối cùng, chiếc lá nào cũng rụng về cội, có phải? Tôi ấp úng lời chia buồn. Chị rối ren, Bên gia đình chồng muốn tôi đứng ra đăng cáo phó vì dù gì, trên giấy tờ hôn thơ hôn thú chính thức, chỉ có tôi đã là vợ ổng và có với ổng 2 đứa con trai. Còn cô kia, rổ rá cạp vào, lại chỉ có con gái. Nhất nam viết hữu. Thập nữ viết vô. Tôi thấy cũng hơi kỳ vì tụi tôi dã ly dị lâu rồi, đâu thể nào tôi tự nhận mình là bà quả phụ Trần Văn X, nhũ danh Võ Dũng Nam. Chẳng lẽ lại công bố mình là … tri kỷ của người quá cố? Nhưng thôi, nghĩa tử là nghĩa tận. Tụi con tôi xót cho cha nó chết đơn độc nên muốn đón cha về, làm đám táng đàng hoàng. Tụi nó cũng không chịu thiêu xác ổng, tính tìm đất cho cha có một chỗ an thân tử tế để tụi nó còn thăm viếng. Tôi chưa nói với chúng nhưng đã định rồi. Mấy năm nay, tôi đã đặt trước cho mình một miếng đất nằm trên một sườn đồi rất đẹp. Trả góp còn khoảng 1 năm là hết. Bây giờ, chắc là tôi nhường cho ổng ở trước. Mai mốt có tiền, tôi kiếm miếng đất khác gần đó sau. Đúng là tôi với ổng nợ nhau đến chết mà!

Chị thường gọi điện thoại cho tôi rất khuya. Đó là lúc khi vạn vật chìm lắng trong màn đêm tịch mịch, người ta mới nhìn rõ hơn tâm cảnh mình. Đó là lúc cô đơn và cô độc trổi dậy khi giấc ngủ không tới, nhìn quanh, chỉ thấy mình và bốn bức tường vô tri giác. Và ngưòi ta cần có một người để trút mọi nỗi niềm. Chị diễu dở:
- Cuộc đời tôi, 36 con giáp, thiệt, hổng giống con giáp nào, bà ơi! Để ca tụng tấm lòng trung trinh của người đàn bà thủ tiết thờ chồng, ông bà ta có tích Góa Phụ Nam Xương. Còn tôi đây, rõ là Góa Phụ Ngang Xương. Thì hổng đúng sao? Chồng chết, người đàn bà lên chức góa phụ. Ổng là chồng ly dị của tôi thì trên pháp lý, tôi với ổng đâu còn dây mơ rễ má gì ngoài tên mọi người quen miệng gọi bà X, x-wife của ông X. Ổng đi lấy vợ khác, tôi được trở về tên mẹ đẻ của tôi, Võ Dũng Nam. Thế mà ổng chết đi, đám tang ổng tôi lo, mộ phần ổng tôi mua, chức góa phụ tôi lãnh. Rõ ràng cái tình này tôi đâu muốn? Thiệt, chạy đâu khỏi tên Góa phụ ngang xương bây giờ!

Ờ, ờ, đến đây, tôi phải công nhận chị có lý có tình thiệt. Trên nước Mỹ này, có bao nhiêu người đàn bà đang dở khóc dở cười với tước hiệu góa phụ ngang xương như chị nhỉ?


Một năm sau ngày trở thành góa phụ ngang xương, cũng lại đêm khuya, chị điện thoại cho tôi, giọng hớn hở:
-Nè bà, tôi có tên mới rồi nghe!
Tôi đang mắt nhắm mắt mở, hờ hững:
-Lại làm thơ, đặt ra vài ba cái bút hiệu cực kỳ gợi cảm chứ gì?
Chị vẫn hồn nhiên:
- Không, tôi mới vô quốc tịch, đổi lại tên rồi.
Tôi chưa tha:
- Vậy sao? Ê-Li-Da-Béo hay là Ma-Ri-Lin-Mông-Rõ?
Chị gắt lên:
- Cái bà này, tôi nói chuyện thiệt mà bà cứ diễu hoài. Tôi đổi tên Việt Nam, không thèm tên Mẽo tên miếc gì hết trơn.
Giọng chị bỗng trở nên mơ màng:
-Bà biết không, tôi đóng tiền, xin đổi thành tên Thanh Giang. Thanh giang. Giòng Sông Xanh. Hy vọng đời mình từ đây êm đềm như giòng sông xanh trong mát. Bà nghĩ coi, tôi nghĩ có đúng không?

Tôi mỉm cười. Sao không? Người phụ nữ nào lại chẳng có quyền mơ mộng cho dù đó là một người phụ nữ ở tuổi 55.

Trầm Hương

(*) Kỷ Vật Cho Em- nhạc Phạm Duy
(**) Ngày xưa Hoàng Thị – thơ Phạm Thiên Thư
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Bi Đong

Truyện ngắn của tác giả Trầm Hương đã được Ctly mang vào trang thư viện rồi.

wow. Thấy Bi Đong thật là nội công thâm hậu, mới vào mà đã mang vào 55 bài [sm=z_notworthy.gif].

Cảm ơn Bi đong nhiều, đang đọc và cũng sẽ mang vào "nhà văn Françoise Sagan "
vào sau nhé. Chạy theo Bi đong vấp cả chân, vậy mà cũng chạy theo không kịp
nên Ctly vừa chạy, vừa nghỉ xã hơi tí [:D][8D]

Chúc Bi Đong luôn vui nhé
Đăng nhập để trả lời
0