📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng

1 trả lời, 761 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-31 05:58:30ct.ly>
Nguyễn Ngọc Hưng


- Từ một góc trời yêu cả bao la



Tốt nghiệp thủ khoa Đại học Quy Nhơn năm 1983. Nhưng ngày anh được Ban giám hiệu trường PTTH Nghĩa Hành, Quảng Ngãi giới thiệu với học sinh lớp 11C về thầy chủ nhiệm mới, thì những cơn đau khủng khiếp ập đến quật ngã anh. Đó là ngày đầu tiên và cũng là lần cuối cùng người thầy giáo ấy được đứng trên bục giảng.

Hai mươi hai năm – Hưng đã gần như dán chặt mình trên chiếc giường tre, bởi căn bệnh quái ác: bại liệt toàn thân. Sau một thời gian vắt kiệt sức để chạy chữa cho con (Hưng là con duy nhất, anh mồ côi cha sớm), mẹ của anh đã lìa trần, bỏ lại người con trai quằn quại trong nỗi đau mất mẹ và bệnh tật. May mắn, anh được hai vợ chồng người bạn học cùng quê bảo bọc cho đến tận hôm nay. Anh chẳng thể ngồi, chẳng thể đi lại; nói chung anh chẳng thể làm được gì, ngoài cây bút được anh cố gắng kẹp trong những ngón tay co quắp trong tư thế nằm, bên trang giấy trắng. Và từ đó, những bài thơ lần lượt ra đời…

Hai mươi hai năm trên giường bệnh, anh đã không ít lần nghĩ tới cái chết. Song, tình yêu cuộc sống đã mạnh hơn và từ tình yêu mãnh liệt ấy, những tập thơ mang tên tác giả Nguyễn Ngọc Hưng đã lần lượt ra mắt bạn đọc: Cầm Sợi gió trên tay - 1993; Lời ru trắng - 1994; Lửa trời nhóm bếp - 1994; Còng con tìm mẹ - 1995; Lá non – 1997; Gọi trăng – 2001; Lửa xanh thầm - 2002.

Hai mươi hai năm, hàng ngàn bài thơ đã ra đời giữa những cơn đau...

Anh đã nhận được nhiều giải thưởng văn học trong những năm qua, đồng thời anh cũng là Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi. Trong lá thư mới nhất anh gởi cho tôi (30.12.2004), Hưng viết: “Năm nay Hưng hơi sa sút sức khỏe, thường bị cảm, đau dạ dày, viêm mũi, khớp… Thường mệt mỏi, đau nhức nên biếng thư; đôi lúc nhác cả thơ. Gởi anh mấy bài để khi nào rảnh và nhớ thì đọc cho vui – xem như món quà tết nho nhỏ của một thằng em xóm quê vậy mà!”…

Qua chùm thơ mà NVX giới thiệu hôm nay, chắc là mọi người sẽ đồng cảm với anh: “Được đăng thơ, được gởi tiếng lòng mình đến rộng rãi bạn đọc, lúc nào cũng là một hạnh phúc đối với tôi”.

Còn tôi, xin được gọi những vần thơ của anh: chỉ từ một góc trời mà anh yêu được cả bao la.



BÙI NGUYỄN TRƯỜNG KIÊN

Đã mang vào thư viện
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM THÁNG CHẠP




"Giao thừa chuông đổ lơ mơ

Khuya. Rất khuya, trằn trọc
Nghe tiếng gió trở cành
Bồn chồn ra mở cửa
Vẫn đấy – hàng cây xanh!


Vẫn đấy đêm sương trắng
Hương dạ lan nồng nàn
Lòng ơi, sao cứ hẫng
Mất gì dế thở than?


Mới lưng chừng tháng chạp
Tiếng quạ đâu chợt về?
Sụt sùi mưa viễn xứ
Ướt đầm mắt trăng quê!








GIAO THỪA



Mỗi lần mai nở vàng sân
Lòng con lại nhớ bần thần mẹ ơi!


Rí ra rí rắc lửa cười
Mẹ ngồi khơi bếp ba mươi bên thềm
Lục sà lục sục suốt đêm
Canh cho thật dẻo thật mềm mới thôi

Tưởng như hàng chục xuân rồi
Cái nồi bánh ấy còn sôi đến giờ.



Giao thừa chuông đổ lơ mơ
Quờ tay gọi mẹ - mẹ mờ khói hương!






CÁNH CHUỒN ĐẠP NƯỚC



"Bờ An Chỉ vẫn sóng xô dào dạt
Đâu rồi con đò cũ bến xưa?"
Xuân đã về đây sông Vệ ơi
Xanh nắng nương dâu vàng bãi cát
Bờ An Chỉ vẫn sóng xô dào dạt
Đâu rồi con đò cũ bến xưa?


Vạt lau cuối mùa xơ xác lưa thưa
Phờ phạc trắng đến thương làn tóc mẹ
Lấp ló rào gai đôi chùm dủ dẻ
Như mắt ai vàng đợi bước về…


Lưới nhện còn vương xác lá hẹn thề
Tơ tằm đã dệt lụa đào yếm thắm
Em vẫn còn đây mà em thăm thẳm
Lời ru bướm vàng đậu trái mù u


Thiết tha ơi, về vén mạng sương mù
Nắng trong suốt mắt dòng sông trong suốt
Xuân ở lại cùng xóm quê thân thuộc
Ai như cánh chuồn chuồn đạp nước rồi bay?






GÓC SÂN



Có sợi dây giăng ngang
Treo một hàng nước mắt
Những giọt mưa văn vắt
Đợi nắng về hong khô.


Có mùi hương mơ hồ
Gợi nỗi buồn rất thực…
Có màu hoa ký ức
Ngun ngún tàn lửa mê…

Đợi nắng – nắng chẳng về
Chờ hương – hương bay mất
Mặt sân hình chữ nhật
Gió lùa… lệch góc xuân!






LẠY BẠN



"Lạy này lạy mẹ sinh ra
Lạy này lạy bạn cho ta cuộc đời!"
Vì thương bạn khổ với mình
Vệ sinh tại chỗ, tắm rinh ra hè
Bốn mùa gió đỡ mưa che
Còn lo cơm áo nặng đè cong lưng.


Gặp khi ta khỏe bạn mừng
Trái trời ta ốm rưng rưng bạn buồn
Đêm rằm chẳng đoái trăng suông
Chiều xuân hiu hắt trở luồng heo may.


Chăm mình bạn chẳng ngơi tay
Ngày qua ngày lại tiếp ngày triền miên
Giấu bao mệt mỏi ưu phiền
Bạn cười: thế giới chẳng nghiêng chút nào!


Đời ta như ngọn đèn hao
Bạn là nhiên liệu rót vào yêu thương
Để từ le lói đêm trường
Ta lần theo ánh thái dương sang ngày


Bạn ơi nghĩa trọng ơn dày
Dù không cốt nhục chân tay cũng là
Lạy này lạy mẹ sinh ra
Lạy này lạy bạn cho ta cuộc đời!





GÓP LỬA



Chăn dẫu ấm chẳng làm ta dễ ngủ,
Thương ngoài kia trăng sao chẳng chiếu màn
Ngọn cỏ cành cây rét run trong gió
Buồn suốt đêm trường tiếng dế rỉ ran.


Nhà dẫu rộng chẳng làm ta dễ thở
Trong cõi đời biết bao trẻ lang thang
Vất vưởng phố hè, co ro xó chợ
Chỉ dám mơ đến một ổ rơm vàng…


Đã đành ốc không mang nổi thân ốc
Còn hơi sức đâu gánh đỡ phận người
Thoảng hoặc đôi lần cơm ngon áo đẹp
Lại nhói lòng thương đồng loại tả tơi


Đào thắp lửa, mai cũng vừa tỏa nắng
Xuân đã về, chưa hết lạnh người ơi
Sao chẳng góp yêu thương thành tổ ấm
Thành phúc âm chia cho mỗi cuộc đời




NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nghĩa Hành, Quảng Ngãi
Đăng nhập để trả lời
0