<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-06 04:36:32khoahoc>
Tự Vấn
Cớ làm sao mà ta – mình cứ… lỡ hẹnChịu đớn đau trong lặng lẽ bước quay về
Ngàn năm qua mãi vẫn ray rứt chưa yên
Giữ ôm nặng một nỗi lòng qua bao kiếp
Để cứ phải vào – ra liên tiếp
Miết sạch bụi trần – đợi đúng hẹn – sau những cơn mưa
Rũ bỏ tơ bảy sắc nhẹ lòng chàng – thiếp
Tay trong tay chung bước trọn con đường.
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)