XIN ĐỪNG NÓI TIẾNG YÊU
Ta sợ quá bài tình thơ anh ngỏ
Trời đang im mưa bão bỗng quay về
Con đường tình của một thuở đam mê
Đã yên ngủ não nề trong tâm khảm
Tình bất chợt vỡ òa ngày ảm đạm
Đem nắng hồng trải thảm dưới chân ta
Đem hương hoa khoe nét đẹp ngọc ngà
Ta choáng ngợp con tim lên tiếng lạ
Người đã đến như một lần tống biệt
Mang thanh xuân quên bi thiết đời ta
Ta ngỡ ngàng phút hạnh phúc trôi qua
Chợt ngoảnh lại khoảng cách xa thăm thẳm
Tóc mây đã đôi sợi buồn trăng xóa
Nét thu ba đọng lại chút nhạt nhòa
Những vết buồn in hằn dấu héo khô
Tay gầy guộc trái tim sầu hoang phế
Ta biết người ...con tim không ước lệ
Ngạo mạn bước qua khoảng cách chơi vơi
Ngước mặt lên thách thức với cuộc đời
Xin người nhé đời sẽ không biết đợi
Ta đã yêu và không còn tha thiết
Thân xác mệt nhừ cỏi tạm dừng chân
Rôì bỗng dưng tình người đến lại gần
Ta hốt hoảng ôm trái tim mềm yếu
Có những đêm tiếng lòng nghe thổn thức
Gọi âm vang ray rức nổi nhớ nhung
Ta lặng im trong bóng tối mịt mùng
Nghe trong gió tiếng muôn trùng réo gọi
Ta muốn yêu ngày bình minh chói rọi
Ngược thời gian tìm trong cõi hư vô
Tiền kiếp nào định mệnh đã quầng tô
Những nghiệt ngã qua vô bờ sóng dậy
Ta là ai mà vòng dây oan trái
Quấn vào người trong giây phút thoát thai
Phải sống đây chỉ tạm bợ hình hài
Chờ người đến nợ ngàn năm khổ ải
Dang đôi tay sải dài qua biển rộng
Để cùng người vùi giấc mộng thụy miên
Dẫm đạp lên những dư luận thường tình
Đưa nhau tới mối tình không trọn vẹn !
Cũng chỉ là giấc mơ người lữ thứ
Bước đăng trình qua thế kỷ buồn tênh
Tiếng yêu thương vạn lý quá chông chênh
Rơi hụt hẫng giữa bờ xa hiu quạnh
Ta van người... tình chỉ là ảo ảnh !!!...
MầuHoaKhế,tháng giêng/07