<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-15 13:09:25Mây>
Trích đoạn: Triều Sương
ANH NỢ EM
Anh nợ em lời yêu dấu trên môi
Gió đưa xa rồi dần vào quên lãng
Tình bạn, tình yêu khoảng không nào giới hạn
Đáy vực nào là rào cản giữa chúng ta
Anh nợ em một ánh mắt thiết tha
Đã nhạt nhòa khi thay hình bóng khác
Nếu đổ thừa do mệnh trời định đoạt
Cái nợ ân tình đã lạt cũng từ đây
Anh nợ em đâu chỉ một vòng tay
Cái vẫy tay buổi chiều chia ly ấy
Sợi chỉ hồng se duyên đầu vội gẫy
Giờ tay ai đang nắm lấy tay người
Anh nợ em không phải nợ một đời
Dù ngày ấy anh nguyện lòng như thế
Đành vậy thôi nói quên ..ừ ...thì dễ
Sứt mẻ rồi trái tim lẻ... tình côi ....
Viết để đòi nợ mà rốt có đòi nợ được đâu....
Nợ...?
Anh nợ em...
một lời nói dối
Nên giờ đây phải chạy trốn trái tim mình
Ừ ! em biết tình yêu không có tội
Chỉ tội cho người không mạnh mẽ khi yêu
Anh nợ em
Nếu mang đong , đo , đếm...
rất nhiều...
Nợ những nu hôn xoá thơ ngây màu má
Nợ những vần thơ trêu đùa tia nắng hạ
Nợ cả nụ cười...
lạc mất chẳng tìm ra
Có lẽ tình yêu chưa đúng nghĩa đậm đà
Nhưng lỡ bước chân ,
quay về đâu kịp nữa
Chỉ tại trái tim nhóm nhen hoài ngọn lửa...
Thôi thì đốt dại khờ
đem sưởi ấm những giá băng
Món nợ tình...
Mang trả có băn khoăn...
Ừ ! có lẽ...
Thôi thì em cố đợi...
Xin thời gian đừng làm em bối rối
Xa nhau rồi
Anh hỡi có vui không ...?
Mây
Đọc thơ của sis Mây nghe xúc động lạ ...
ráng nghoệch ngoạc vài dòng mà sao nghe nó dở dở tệ...
đừng cười nghen ...!
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)