<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-22 18:03:49tqh1976>
Người đàn bà đi dưới hoàng hôn
Với ánh nhìn kiêu hãnh và vẻ đẹp không gì cưỡng được
Chưa một lần tôi gặp...
Chưa một lần...
Con phố đông người bỗng trở nên chết lặng
Mấy chú choai choai bốc đầu xe, chạy theo và gào thét
Với hy vọng, lấy cho mình một chút nắng
Trên tóc nàng, cũng trở thành điều khát khao vô bờ...
Lão xích lô, lơ đễnh suýt xô vào hông kẻ khác
Không thể trách được
Bởi vì nàng quá đẹp...
Mà cái đẹp nào có tội tình gì?
Lao xao gió, những hàng cây cất lời thì thào:
Tạo hoá chớ trêu, sinh ra người đàn bà đẹp
Và lũ đàn ông có trách nhiệm giành giật con mồi
Những thằng tôi biết, thở dài lùi lại
"Vẻ đẹp nào, không ẩn chứa hiểm nguy?"
Ô kìa, nàng lại giơ tay vuốt tóc..
Nở một nụ cuời huyễn hoặc, như nàng sinh ra và có quyền cười như thể
Nàng cười, có lẽ vì sợ sự đam mê...
Hay cười vì lũ đàn ông ngu ngốc...?
Biết làm sao được, hỡi em
Xưa, người anh hùng ra chiến trận giết thù
Nay, người anh hùng được đo bằng mỹ nhân mà mình sở hữu...
Người đàn bà đẹp, đi dưới hoàng hôn
Giữ cho mình một chút kiêu, chút ngạo
Cứ như thể, nàng không hề thèm biết
Bạc phận hồng nhan, kiếp bọt bèo...
Hãy tha thứ cho nàng, bởi vì nàng quá đẹp
Mà cái đẹp không thể có tội tình gì
Những chàng trai muôn đời vẫn ngốc ngếch..
Bởi vì, tất cả đã được tạo hoá...
cố tình...sinh ra...
Với ánh nhìn kiêu hãnh và vẻ đẹp không gì cưỡng được
Chưa một lần tôi gặp...
Chưa một lần...
Con phố đông người bỗng trở nên chết lặng
Mấy chú choai choai bốc đầu xe, chạy theo và gào thét
Với hy vọng, lấy cho mình một chút nắng
Trên tóc nàng, cũng trở thành điều khát khao vô bờ...
Lão xích lô, lơ đễnh suýt xô vào hông kẻ khác
Không thể trách được
Bởi vì nàng quá đẹp...
Mà cái đẹp nào có tội tình gì?
Lao xao gió, những hàng cây cất lời thì thào:
Tạo hoá chớ trêu, sinh ra người đàn bà đẹp
Và lũ đàn ông có trách nhiệm giành giật con mồi
Những thằng tôi biết, thở dài lùi lại
"Vẻ đẹp nào, không ẩn chứa hiểm nguy?"
Ô kìa, nàng lại giơ tay vuốt tóc..
Nở một nụ cuời huyễn hoặc, như nàng sinh ra và có quyền cười như thể
Nàng cười, có lẽ vì sợ sự đam mê...
Hay cười vì lũ đàn ông ngu ngốc...?
Biết làm sao được, hỡi em
Xưa, người anh hùng ra chiến trận giết thù
Nay, người anh hùng được đo bằng mỹ nhân mà mình sở hữu...
Người đàn bà đẹp, đi dưới hoàng hôn
Giữ cho mình một chút kiêu, chút ngạo
Cứ như thể, nàng không hề thèm biết
Bạc phận hồng nhan, kiếp bọt bèo...
Hãy tha thứ cho nàng, bởi vì nàng quá đẹp
Mà cái đẹp không thể có tội tình gì
Những chàng trai muôn đời vẫn ngốc ngếch..
Bởi vì, tất cả đã được tạo hoá...
cố tình...sinh ra...
TQhuy