📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cơn Gió Thoảng

201 trả lời, 36.357 lượt xem — Trang 7 / 7
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-30 05:57:34nhabe>
Chào Khù Khờ, nhabe đọc Không Tháng Tư Đen thấy thấm lắm...
đúng vậy "không tháng tư đen làm sao hiểu trọn quyền làm người và giá của tự do"...cuộc hành trình vượt biển rất hiểm nguy...ra đi là liều mạng với biển khơi...thuyền thì mong manh mà chở quá nhiều người...ra khơi mới thấy sợ...sóng cao cả 10 m  mà thuyền thì chỉ cao 4m...thấy sóng ập tới là tim thắt lại vì sợ bể thuyền...bị cuốn ra biển...giưã biển mơí thấy cái nhỏ bé cuả con người...mới thấy mạng sống như chỉ mành treo chuông...nghĩ lại vẫn thấy sợ...
cái giá của tự do không rẻ...tuy nhiên chúng ta vẫn mua bằng mọi giá kể cả sinh mạng của chính mình...
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn đã ghé ngang trang nhà và thông cảm với cảm xúc chợt ập về vào mỗi cuối tháng tư. Nhiều người đã trả cái giá rất đắt cho tự do của mình ngày nay. Ba mươi năm chỉ thoáng qua như giấc mộng. Cơn ác mộng năm xưa vẫn còn đó cho mình và nhiều người trong nước đến bây giờ vẫn còn ngụp lặn trong cơn ác mộng đó. Làm sao mà quên được ... và cố làm ngơ được !
 
Thân chào,
khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 01:06:20Khù Khờ>
Hạt bụi
[/align] 
[/align]Chiều nghiêng thả sợi nắng vàng
[/align]đuổi theo hạt bụi trốn vào làn mi.
[/align]Đừng làm mây ướt, nắng nhoà
[/align]ngập lòng ... sóng vỡ, sụt sùi bọt tan.
[/align] 
[/align]Lăn tăn lớp lớp đãi sầu
[/align]vơi trên cát vụn, xoá vào lãng quên.
[/align]Long lanh vũng nước dõi tìm
[/align]hạt bụi tan biến, nắng phai bóng chiều.
[/align] 
[/align]Khù Khờ
[/align]
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Khù Khờ

Cái giá của Tự Do
 
Nói đến quê giờ tôi yêu hay ghét
vẫn ngập ngừng câu nói đầu môi
quê dập vùi cả tuổi xuân tôi
quẳng ra khơi làm mồi tôm cá
tôi nương thân xứ người -đất lạ
nói đến quê...sao cứ nghẹn trong lòng!

* xin chia sẻ nỗi buồn trong bài thơ của bạn.
MT


Đăng nhập để trả lời
0
Xin cám ơn chia sẻ của bạn duca_thu về Cái Giá của Tự Do. Nhắc đến quê hương, tôi không khỏi ngậm ngùi. Hoài bão góp phần tái dựng Việt Nam thành một nước thực sự tự do, dân chủ và phú cường... mờ dần theo cơn mơ. Cuộc đời này sao ngắn ngủi
 
Quê Hương Tôi
 
Quê hương tôi đâu chỉ là mảnh đất,
là con sông dài chở đầy ắp phù sa,
là rừng sâu hay dãy núi điệp trùng,
là biển rộng dạt dào con sóng vỗ.
 
Quê hương tôi có tiếng cười em nhỏ
theo cánh diều vi vút những ước mơ
Quê hương tôi có tiếng hát đẩy đưa
trên mặt nước chập chờn đôi trai gái.
 
Quê hương tôi đất mặn, mồ hôi đổ
trên cánh đồng, mẹ cấy lúa còng lưng
Quê hương tôi đất đỏ, máu chảy tuôn
cho non sông, thịt da cha chẳng tiếc.
 
Quê hương tôi đêm về mờ sương phủ
tiếng thì thào, ông gọi "Trả cho tôi
danh dự, ruộng vườn, chốn thờ phượng tổ tiên"
kẻ ông cứu, trả ơn ... lưỡi dao oan nghiệt !
 
Quê hương tôi đầy vong hồn vất vưởng
bỏ mạng cùi, "tổ quốc" chẳng ghi công,
đầy nhà giam, đem cầm giữ người hùng
tay buông súng, miệng hỏi đòi bờ cõi.
 
Quê hương ơi ... tôi mong ngày trở lại
nghe tiếng diều ... vi vút dân chủ, tự do.
 
Khù Khờ
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm ngồi với mẹ
 
Suỵt … hãy lắng nghe nến chuyện trò
bập bùng tâm sự ấm trọn đêm
có lúc lóe lên niềm hy vọng
chập chờn … leo lắt … khuất bình minh.
 
Lặng gió … chợt nghe sóng cuộn cuồn
xô lòng nghiêng ngã biết về đâu
bãi cát thênh thang mờ chân bước
hay còn chưa lắng mảnh sò, trôi …
 
Giọt nến ngừng rơi cuối đêm tàn
lệ còn đọng ấm mắt mẹ yêu
nhẹ tiếng Nam Mô … câu đưa tiễn
trọn giấc thiên thu … bước nhẹ nhàng.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2014 08:14:46 bởi Khù Khờ>
 
Yên lành trong giấc ngủ da vàng

Tháng mười hai trời buồn không hắt nắng
chim từng bầy ủ rũ lấp ngọn cây
hồi chuông ngân ...
từng gợn sóng …
vơi dần …
vũng nước đọng trên bờ vai của Chúa.
 
Cả trời đất dường như quên thức dậy
để anh tròn giấc ngủ, ráng ngủ say
để giấc mơ thôi khắc khoải từng hồi
đưa anh trọn đường về nơi đất mẹ.
 
Không tiếng nạng trên con đường khấp khuỷu
ngàn bàn chân … hàng vạn … triệu bàn chân
bước thấp cao, hụt hẫng giữa con đường
anh mạnh bước hơn ba mươi năm suốt.
 
Không tiếng hát ru biển xanh lặng sóng
cho bao vong hồn tìm dạt đến bãi hoang
cát còn in năm tháng bước trở về
đấp nấm mộ, khói lượn quanh thổn thức.
 
Không giọng nói ngọt ngào như viên kẹo
mong em thơ … đời chẳng mãi đắng cay
trong ngục tối em chớ ngừng tiếng hát
yêu quê hương, cởi trói mọi gông xiềng.
 
Thôi mơ mộng … đường Duy Tân say nắng
chờ anh về môi lại nồng hương xưa
mưa lưa thưa đường vơi hẳn bóng người
thoáng cọc cạch …
cây cà rem đứng đón.
 
Giờ anh đã về lại căn nhà xưa
mặt hồ lay … giọt lệ ấm từng dòng
trên mảnh đất nhăn khô vì chờ đợi
sợi tóc thôi còn đong đưa … đong đưa.
 
Khù Khờ
 
Xin gói trọn vài hình ảnh và dùng lại đôi ca từ mà nhạc sĩ Việt Dũng đã để lại với đời. Xin gởi bài thơ này đến anh thay lời chia tay, gởi anh muôn vàn lời cảm tạ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.09.2014 07:24:57 bởi Khù Khờ>
Tiếng hót trong lồng … chợt hiểu!
 
Chú chim nhỏ tung mình, nương theo gió
đến cuối dòng, thoa nắng ửng đôi vai
ngước nhìn lên, à đấy! cả bầu trời
ôm đôi cánh, còn riêng ta, tất cả …
 
Con chim nhỏ cuồng chân trong cũi hẹp
ánh mắt trầm, hàng song sắt đan che
đôi cánh xén và đôi chân trói chặt
thoát lời ca, từng nốt … nhạc chậm buồn!
 
Trong tiếng hát lồng bao nhiêu sợ hãi
về những điều chưa biết ủ trong mơ
nốt vút cao thoát đến tận cuối đồi
nỗi khao khát tự do từ đáy vọng.
 
Chú chim nhỏ ngóng chờ làn gió nhẹ
khẽ mơn man cho lá thở ra lời
và vài con sâu no tròn trên bãi cỏ
cả bầu trời này là của riêng ta.
 
Con chim nhỏ đứng bên mồ ác mộng
bóng thét từng tiếng rú thức đêm thâu
đôi cánh xén và đôi chân trói chặt
thoát lời ca, từng nốt … nhạc chậm buồn!
 
Trong tiếng hát lồng bao nhiêu sợ hãi
về những điều chưa biết ủ trong mơ
nốt vút cao thoát đến tận cuối đồi
nỗi khao khát tự do từ đáy vọng.
 
Cứ như thế … tuần tự như điệp khúc
nốt thăng trầm đẫm ướt cả trời cao
nỗi khát khao … nấc cụt … dội ven đồi
chú chim nhỏ đứng ngoài trời … chợt hiểu.
 
Khù Khờ
 
Phỏng dịch từ bài thơ "I know why the caged bird sings" của Maya Angelou
Bài dịch này là lời đáp cho những tiếng hót từ trong lồng. Xin cảm phục.

Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2014 00:46:05 bởi Ct.Ly>
Trốn đời tìm lại chút thơ

Vo năm tháng vất chồng nơi xó cửa
xoá thời gian chằng chịt vệt bút chì
chiều chìm dần vào buổi tối không sao
đêm chong mắt, ngày ơi … khoan đến vội.

Loanh quanh khúc đời cong nên thấm mệt
dòng mồ hôi  tuôn đổ mắt cay xè
trốn/ trốn đời, tìm lại chút hương thơ
trong cõi mộng, vành mi thưa … khép chặt.
 
Dọ trên giấy … từng bước đi … chập chững
tập làm quen từ chấm phết đơn sơ
khẽ lắng nghe dòng cảm xúc thật gần
đang dần thở từ trái tim cằn cỗi.
 
Lay màn đêm … gió có điều tâm sự?
kể tôi nghe, vâng, tôi vẫn lắng nghe
pho tượng ngoài kia giữ mãi nụ cười
tôi cũng thế, không một lời, thông cảm.
 
Không màu trăng … sao lá còn bẽn lẽn
chút hồng lên viền lá … phớt màu thu
nếu ngày mai mưa có còn rơi nữa
nhẹ thôi nghe, đừng lấm nét trang đài.
 
Khù Khờ
 

Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2016 22:16:03 bởi Nguyệt Hạ>
Cứ để vậy đi
 
Đêm nhìn trời … tôi bao lần muốn nhủ
để vậy đi … thôi, cứ để vậy đi
để ngày mai tôi tìm lại chỗ này
không sợ lạc giữa muôn ngàn tinh tú
và những hành tinh chưa một lần giáp mặt
dòng thời gian lưu chuyển đến bao giờ
nếu mai sau ta có lần ngang bước
đừng cúi đầu, hay quay, ngó bâng quơ.
 
Đêm … lạ chưa … buông mấy lời nói nhảm
nghe thật gần … long lanh ánh mắt vui
tim đập theo tinh tú từng hồi chớp tắt
sương xuống dần …
lóng lánh …
chơi vơi …
 
Khù Khờ
 
 
R
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi khi thơ rụng bớt vần
 
Tuy vẫn biết có vần, thơ dễ nhớ
dẫu không vần/ thơ … cũng vẫn là thơ
thơ nhúm nhen từ những cảm xúc bất chừng
hay đọng lại … từ đêm ngày suy ngẫm!
đôi khi đánh rớt vần
để thơ không chỉ là điệp khúc
xoay con chữ trong vòng quỹ tích khiến nhàm tai
thơ cần thở
và thoát mọi cản ngăn
để ý đẹp vươn lên từ hoang tưởng
không cần thiết bao lời hoa mỹ
dựa bóng hình tài tử, với giai nhân
quanh cuộc đời đầy ắp những buồn vui
xin rất thật
vài lời vu vơ … cũng đủ
ừ thì nắng, ừ thì mưa, thì gió
ừ lại thằng ba trợn hát nghêu ngao
đánh rớt vần
để thơ lạc mất
thả mắt trôi dần …
về cõi xa xăm.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Cục tà, cục tác
 
Nè cô Hai đường nào về Bà Điểm
nhà tui nằm khuất lộ vườn trầu xanh
dô đây đi để tui kêu xấp nhỏ
hái cau non, tui kể chuyện người đời.
 
Nè bé Tư, lại gần đây chút nữa
nghe tao khuyên đừng lớn tiếng với chồng
con lớn rồi, đừng đòn vọt mà lơn
lời nhỏ nhẹ ... lạt mềm mà buộc cứng.
 
Nè con ơi dựa vào đây chút nữa
cho má ôm, sờ thử lúm đồng tiền
bây lớn rồi mà tao vẫn không yên
má cứ nghĩ con lên năm, lên bảy.
 
Nè cô Ba chờ cho tui một chút
lượm hột cơm trên vạt áo, để dành
cho đàn gà đang đứng đợi ngoài sân
tà ... cục tác ... tác, tà tà ... cục tác.
 
Lả chả giọt mưa vỡ trên bệ đá
nụ cười hiền móm mém gọi nhỏ to
tà ... cục tác ... tác, tà tà ... cục tác
bên mộ bia, bóng mổ ... hết chiều tàn.
 
Khù Khờ
 
Bài thơ này khi đọc thấy lãng xẹt. Xin ghi lại đôi hình ảnh của bà cụ già đã lẫn, bên cạnh cô gái tóc chớm nhuộm sương. Nhìn di ảnh của mẹ, đến bây giờ, người con mới hiểu được lời mẹ nhắn nhủ. Bài thơ đã cũ ... cảm xúc vẫn còn đây.
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2016 22:18:14 bởi Nguyệt Hạ>
Đi tìm hồn thơ
 
Trong cơn mơ gã được phong thi sĩ
mắt nhắm nghiền tận hưởng phút thăng hoa
miệng cười ngơ, ú … ớ … chửa thành lời
chân đá tốc chiếc mền văng xuống đất.
 
Luồng gió lạnh làm vỡ tan mơ mộng
gã bần thần sờ cổ áo tìm quanh
cánh huy chương thi sĩ cất để dành
ngăn túi rỗng phập phồng hơi thở hắt.
 
Vỗ cái đốp/ hai bàn chân đứng dậy
chỉnh lưng ngay, thôi … khỏi phải chào cờ
bụng còn đầy, chữ nghĩa lắc nghe vui
đi một bước, chờ thơ theo một bước.
 
Mở toang cửa, nắng lùa vô muốn ngộp
ra vườn sau, trăng đã khuất đầu hè
cúi xuống gầm giường gọi mãi chẳng tăm hơi
núp sau cánh cửa rình thơ, thơ chẳng đến!
 
Gã khoác áo chạy quanh nơi cuối xóm
dáo dác tìm, vẫn chưa thấy hồn thơ
có người bảo … thơ chỉ đến buổi chiều
gã ngồi nán bên bờ sông khi nắng nhạt.
 
Có người bảo … thơ dịu như hoa bưởi
gã hít hà, giữ trong phổi mấy mùa trăng
đặt tay trên giấy … vẫn trắng … chẳng hình hài
gã muốn vẽ, tìm đâu ra nỗi nhớ.
 
Gã nhấc bước, từng bước chân lạc lõng
chẳng còn muốn tìm để gặp được hồn thơ
và hão danh thi sĩ chắc chỉ còn
trên cổ áo … giữa những lần … trở giấc.
 
Khù Khờ
 
 
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều chậm trôi
 
Chẳng chờ ai nên trời vừa cuộn nắng
những tàn cây chầm chậm khuất cuối đường
nghe gió lùa … nhìn hàng cây đứng lặng
nhớ … không hình … chợt một phút đi qua.
 
Sờ trên phím … từng lõm cong rất nhỏ
nghe ngập ngừng … từng lời nói chưa buông
tiếng lách tách dẫn dắt cả tâm hồn
đi lạc lối vào giấc mơ vô ngõ.
 
Hạt mưa nào làm ngón tay ướt, ngấm
những vui buồn, mây hứng vớt bâng khuâng
gió lặng im … từng nhành cây thấp thỏm
chiều chậm trôi … chiều chầm chậm trôi … trôi.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trang giấy, trắng
 
Vẫn tờ giấy còn nằm im trước mặt
đã nhạt màu năm tháng chảy trôi qua
mưa đầu đêm không ướt đủ giấc mộng hờ
chưa thấm để dòng thơ chùng bất chợt
 
Tờ giấy trống, không hàng kẻ lợt
nên con chữ trượt tuột hoài
trang giấy hẳn cô đơn
và tôi
nhìn trên đó, hỏi còn gì
còn tôi
tìm tôi
trang giấy trắng.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2022 22:31:47 bởi Thanh Vân>
Có lẽ là không

Em hỏi tôi còn nhớ …
những con đường ta khua nắng nhảy tung tăng
giữa đôi chân, trưa chẳng biết làm gì
chân song bước … lắng nghe những viên sỏi con tâm sự

Em hỏi … tôi còn nhớ
những cơn mưa rào, phố xá bỗng thành sông
đứng bên nhau hai đứa chẳng một lời
hai ánh mắt khẽ va nhau trên mưa bong bóng

Em hâm ấm đôi bàn tay bằng tách cà phê bốc khói
tôi ngâm từng ngụm đắng đã lên men
ngồi bên nhau, dòng lá chảy bên đường
nắng dần nhạt dấu chân … mờ năm tháng

Tôi trả lời có lẽ là không
em cúi mặt giấu nén hơi hụt hẫng
đặt vào tay em, tôi vo nhẹ một từ
hãy mở mắt … để nhìn …
quên hay nhớ.

Khù Khờ
 
 
r
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2022 22:31:00 bởi Ct.Ly>
Ngẫu hứng ngày Xuân

Ngày mồng một nằm vắt chân chữ ngũ
khẽ rung đùi, xoa bụng kiếm vần thơ
lũ kiến nhao nhao đâm đơn kiện gã mặc đời
gã cười sặc … lâu nhịn ăn cũng thú.

Ngày mồng năm … gã nằm … vơ nghĩ ngợi
khuấy nước, dọc trời … mộng lớn vẫn trong mơ
năm con giáp quay đầu về điểm khởi
nước mắt chảy dài … như hổ nhớ rừng xưa

Ngày mười một, một, hai hôm sẽ đến
biết chúc gì … lời chúc mẹ đầu xuân
vài ba năm mẹ đã tròn trăm tuổi
mà vẫn cứ lo cho từng đứa con chưa đủ lớn với đời

Giòng lệ ấm mặn đầu môi năm mới
hạnh phúc?

gã gõ nhẹ trên phone
rồi áp tai vào đó
tự cười thầm
nghe quen quen
như lời thơ năm mới.

Khù Khờ
 
r
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2022 22:38:39 bởi Ct.Ly>
Cuộn mình trong dấu lặng

Đêm khuya nghe tiếng côn trùng
nỉ non gọi bạn ngoi đầu tắm trăng
trăng non đu nhẹ trên cành
gió Xuân nhè nhẹ đong đưa lưỡi liềm

Đêm ngồi đối diện bóng mình
ba ly xoay chuyển rượu, trà, cà phê
gật gù đưa mắt mời nhau
rượu cay, trà chát, cà phê đắng … hà …
môi mềm, lưỡi líu, cổ khô
bậm môi, mấp máy, như chờ nụ hôn
nghẹo đầu, nhắm mắt, ngóng nghe
mây che, trăng khuất, côn trùng ngủ yên
nán chờ … lại một đêm không
hồn thơ bỏ lối
đêm chìm!
bơ vơ …

Khù Khờ
 
r
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng nhỏ nghiêng đêm

Này cô nhỏ có mang phone trong túi ?
lấy ra đi để tôi giữ lại nét xuân thì
rồi ngày sau có vô tình nhìn lại
ờ … nhớ mình … một thuở khiến đêm nghiêng ….

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng bên lề

Níu đắn đo đi vòng quanh mấy bận
ngước hỏi trời
con nước đó trôi đâu
sông nông sâu
con nước nặng đục ngầu
và bỗng dưng lòng
lại buồn đến thế …

Những vì sao đêm nay quên chớp mắt
rớt xuống trần
từng giọt
ướt mi cong
đôi môi run
vị mặn ngấm
tim khờ
ngưng hơi thở
vầng trăng nghiêng
bóng lẻ

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Cà lăm …

Có lần nắng rụng trước sân
gió xào xạc quét, nắng vàng đong đưa
lạ đời … mấy sợi nắng tơi
buộc quanh hòn đá phỗng mình nín thinh.

Có lần bong bóng nổi trôi
vỉa hè thấp thoáng bóng chiều trú mưa
hai vai mười ngón thon dài
níu hơi thở gấp, ngập ngừng … nói … thôi.

Có lần nắng chạm cung Hằng
nửa đêm lẻn xuống cõi trần rong chơi
lá cành thoang thoảng hương thơm
nhẹ buông nốt nhạc mặt hồ so dây.

Có lần ly mở nắp hờ
cà phê đượm nắng, cả ngày … cà lăm
Có lần … lần nữa … nửa lần
nửa lần thấm nắng … nữa rồi … cà lăm.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Mai em về

Những viên sỏi còn nhỏ to đếm bước
cơn gió hoang nhẹ hất bóng trưa hè
và giọt nắng còn đọng trên gáy nhỏ
môi ngập ngừng … mằn mặn … ở đầu môi.

Mai em về … ngày trôi không vội vã
để tháng năm từng kỷ niệm hiện về
em có đứng nghiêng đầu chờ đợi
một hoang đàng đang lội ngược thời gian.

Mai em về …
mắt có còn nước mắt
khóc cho nguôi hờn giận thuở ban đầu
lời hứa suông …
tôi một lần thề hẹn
thả trôi dòng …
đò lặng bóng !
chiều buông …

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»