Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỢ TIỀN - CHỈ CÒN XÁC THƠ - KÉO NGUYỄN DU XUỐNG VỰC THẲM

1 trả lời, 1.176 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-30 02:28:30proche01>
Tiếng sầu
1.
Anh buồn lạc bước chân mây
Gió sầu nhám bụi phủ dầy thời gian
Em buồn chạm kí ức tan
Hai miền trống rỗng ta càn quét nhau
2.
Phố xưa thoắt thoạt không màu
Tình xưa thoắt thoạt vạn chầu không say
Bàng hoàng gặp lại chiều nay
Tường như phẳng lặng mà say sóng ngầm
3.
Anh xin đòi lại cây trâm
Để mình sống lại với tầm tóc bay
Em xin đòi lại khăn tay
Để mình sống lại những ngày mới yêu
4.
Thản nhiên đứt sợi dây diều
Cùng xin sống lại một điều lắc lư
Nhịp buồn lặng xuống khe thu
Cơn mưa lất phất em cù nách tôi
5.
Nụ cười rành rọt trên môi
Thoạt tươi thoạt dạt thoạt trôi thoạt buồn
Đôi chân rong ruỗi cội nguồn
Phố xưa kỉ niệm ướt hờn mắt nai
6.
Thời gian huyễn hoặc quá dài
Thâm tâm bỗng tưởng đã hai lần đời
Cho tôi xin triệu chữ trời
Để tôi hỏi rõ sao đời khổ ghê
7.
Cho tôi xin triệu chữ chê
Để tôi hỏi rõ khi tê tái lòng
Cho tôi xin triệu chữ mong
Khi người khuất bóng trong lòng nhớ nhung
8.
Cho tôi xin triệu chữ đùng
Đập vào đêm để vỡ cùng chiêm bao
Cho tôi xin triệu chữ gào
Bao năm khản tiếng mà nào ai hay
9.
Cho tôi xin triệu chữ cay
Bao năm xé ruột vẫn ngây ngây lòng
Cho tôi xin triệu chữ gồng
Vượt lên bão táp mưa dông cuộc đời
10.
Tôi lại xin triệu chữ trời
Không thèm hỏi nữa vì đời đã quen
Thế là độ ấy không quên
Để từ độ ấy mãi tên mùa buồn
11.
Dã tràng đâu biết thiệt hơn
Quay tròn bản cũ mà mơn mác sầu
(Buồn - đau - sầu) bắc thành cầu
Để tình lội nhịp ngay đầu đắng cay
12.
Lá vàng xưa vẫn bay bay
Bông hoa xưa vẫn nở ngay trước nhà
Chỉ vì lỗi nhịp nên là
Lá xao xác lá, hoa tàn cánh hoa
13.
Trong cơn say quá thật thà
Trong cơn mê quá thấy ta yêu người
Thẳm sâu phía cuối nụ cười
Là trong hoen lệ chậm rơi giọt trầm
14.
Quầng mi lộ một vùng thâm
Trái tim hoen một cái tâm ủ rầu
Nôn ra một mớ nỗi sầu
Do trời tạo chứ phải đâu tại mình
15.
Thế là cứ thế tự sinh
Thế là cứ thế thành kinh điển buồn
Có gì cổ điển cổ hơn
Có gì phù phiếm không cơn mĩ miều
16.
Duyên tình lỗi nhịp thương yêu
Để hai hàng lệ rớt nhiều nhớ nhung
Tình ta đã quỵ muôn trùng
Mà sao nỗi nhớ vẫn chung điệu sầu
17.
Dòng sông cảm biệt về đâu
Để thơ rơi vãi trên cầu nhớ nhung
Hoàng hôn lóe phút cuối cùng
Đường tình vượt ngưỡng đã sung sức rồi
18.
Dù tình có bạc như vôi
Thì trầu vẫn thắm khi tôi hết mình
Đường tình truyền những nhịp tình
Nụ hôn dính chặt chúng mình sát nhau
19.
Từ trong hơi ấm len vào
Trái tim khắc nhập trúc đào xe duyên
Em vui mừng nhảy cửng lên
Anh vui mừng lại tiếp thêm đường truyền
20.
Hạnh phúc nào chợt bỏ quên
Để tôi xin lại cái đêm giã tình
Cây đa giếng nước đầu đình
Tôi xin cuốn lại hai hình dưới trăng
21.
Cỏ may phẩy ngọn gió làng
Gợi miền kí ức lang thang không thành
Kỉ niệm xưa chẳng để dành
Mà sao vẫn cứ quẩn quanh chính mình
22.
Ngoắc tay níu kéo cuộc tình
Chỉ làm kí ức thêm sinh giận hờn
Bông đùa với nỗi cô đơn
Con đường ta bước vẫn trơn tuột tình
23.
Nỗi buồn vẫn lại tự sinh
Tình yêu dày đến hóa kinh điển kìa
Từng trang rủ nhịp sầu chia
Đẩy dần ước vọng ra ria mép buồn
24.
Mắt nhòe nhớ một nụ hôn
Xin nhau nén lại những cơn bốc đồng
Ngờ ngợ trước một dòng sông
Bóng em nhăn giữa gió đông lùa vào
25.
Tình ơi chảy tới khi nào
Tìm anh nghẹn thở thét gào dưới sâu
Ngờ ngợ với mọi nỗi sầu
Tôi buồn cười khểnh thật lâu giữa đường
26.
Ngờ ngợ chẳng giống ngày thường
Bởi hôm nay nắng mà dường như mưa
Em về đứt gót chân đưa
Lá rơi điểm nhịp vẫn chưa rùng mình
27.
Anh về mí mắt rung rinh
Bỗng hoa vội nhịp nở xinh rồi tàn
Kỉ nào vẫn mênh mang
Tình yêu nào vẫn lổ loang vết sầu
28.
Ai xui đạp gãy chân cầu
Thuyền không tay lái cùng nhau ngoảnh lòng
Ai xui lỗi nhịp giữa dòng
Để ta rơi tọt mênh mông của tình
29.
Ai xui xích mích hóa kình
Để ta tan vỡ chính mình chơi vơi
Em ơi cố nén một lời
Để anh kịp rũ bạt rơi mùa sầu
30.
Áng chừng khủng hoảng trong nhau
Phưu lưu ngàn kiếp trong chầu đê mê
Tiếng sầu líu điệu tái tê
Ta nâng nuối tiếc cụng về miền xa
31.
Hoàng hôn trĩu ngọn triều tà
Đôi chân trĩu trước phong ba của đời
Giật mình tôi bỗng rơi rơi
Cuốn theo nỗi nhớ về nơi hẹn hò
32.
Giật mình trọn gói âu lo
Giật mình đốt cả phần tro cháy rồi
Con đường bụi đỏ mắt tôi
Hoàng hôn nhuốm đỏ vùng trời đằng tây
33.
Nói đi để nhớ một ngày
Viết câu thơ lửng tung bay mộng sầu
Nói đi để nhớ một câu
Một câu câu nữa cơn đau lăn dài
34.
Nói đi ừh nói với ai
Một mình tự nói rung tai nghe mình
Nói đi tôi điếc vì tình
Nói đi tình điếc vì mình dối gian
35.
Nói đi xin chữ bình an
Nói đi đau khổ đã van hết lời
Nói đi không thể nữa rồi
Nói đi nói hết một đời chửa xong
36.
Không cần trả nợ đèo bồng
Không cần nếm cũng biết không có gì
Không cần cảm xúc tư duy
Thế nên đôi lúc thoắt thì bay ngay
37.
Không cần uống cũng cứ say
Tàn cây phẩy nhột heo may cuối mùa
Về miền sông nước đung đưa
Hoa thơm trái ngọt hoang thừa tình quê
38.
Tiếng sầu líu điệu đê mê
Anh châm điếu thuốc hút về miền em
Ngọt ngào vú sữa trong đêm
Dừa ta sống lại ngon thêm rất nhiều
40.
Nắng mưa xạc đổ mái lều
Tình ta tuyên huyếch cuốc kêu từ từ
Cuối đồng lúa trổ hơn xưa
Luống thâm vết cuốc vì chưa kĩ cày
41.
Ếch kêu vàng vạc hồn say
Điệu đà đưa đẩy tình lay giữa tình
Huyền hoàng ám muộn sinh linh
Nhú tình ràng rạng để mình rõ hơn
42.
Xuyên thời gian dụ từng cơn
Mon men đến được nụ hôn bằng lòng
Em về giũa lại cho thông
Tình là dục vọng vì không là tình
43.
Nắng mưa loẹt xoẹt chung hình
Ước mơ loẹt xoẹt ngàn tinh tú về
Tiếng sầu láy điệu đê mê
Anh châm điếu thuốc hút về miền em
44.
Thời gian huyễn hoặc buồn thêm
Phố xưa kỉ niệm ướt mềm mắt nai
Em xin nhỏ lại giọt đài
Anh xin nhận trọn cả hai lần buồn
45.
Mắt nhòe nhòa cả xóm thôn
Nhớ lần em khóc đã hơn nửa đời
Thẳm sâu phía cuối nụ cười
Là trong hoen lệ chậm rơi giọt trầm
46.
Xảo quyền đổi dạng thay âm
Bộ hành giữa những cung trầm rồi tan
Xảo quyền đổi dọng lan man
Muộn phiền phong tố một màn kịch hay
47.
Cầm trên tay chén rượu xoay
Hun vào đôi mắt giọt cay cả trời
Xé đi phong tục hủ đời
Đốt đi phong tục của thời không không
48.
Phiên chợ nào vẫn lông bông
Tình yêu nào vẫn cất công không thành
Nguyện cầu thời khắc trồi nhanh
Tương phùng một điệu cho đành thế thôi
49.
Nắng mưa luân chuyển muôn hồi
Tình yêu luân chuyển bời bời trái ngang
Hoa bần xưa vẫn lang thang
Tình yêu xưa vẫn như hàng cây khô
50.
Nắng mưa có những chiều rồ
Thay nhau vần những cành khô cọc còi
Phù sa đỏ chóe một thời
Giờ bàng bạc để muôn nơi héo tàn
51.
Tạ từ sống động nhân gian
Tìm muôn kiếp để cơ hàn cò nhau
Huẩy mù thật giữa đêm thâu
Huyền hoang diệu luận huỳnh châu mãi còn
52.
Em còn lận đận môi son
Anh nâng niu bỗng vỡ tròn nỗi đau
Ai xui tình đúc quá lâu
Để giờ lỡ lửa đỏ đầu đen đuôi
53.
Ngàn ngàn lớp lớp trong tôi
Không bằng một lớp của người trong đêm
Thông thiền định mệnh hoài êm
Tình bằng khúc cũng đã mềm nỗi đau
54.
Phố xưa có định nhiệm màu
Có yêu tôi cũng chào nhau rồi về
Tiếng sầu đã hết đê mê
Tôi về đổ hết ước thề, thiền thôi
55.
Điềm nhiên mặc định sự đời
Để cơn mê mẫn vào nơi tận cùng
Trôi vào cảm thái thung dung
Như không sẽ tới điểm dừng chân như




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-30 02:27:52proche01>

Nguyen Duy Duc
Diện thoại: 0438554336[/size]
Đăng nhập để trả lời
0