Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chút hương cho đời

258 trả lời, 35.751 lượt xem — Trang 9 / 9
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2020 14:30:56 bởi Ct.Ly>

CHIỀU TÀN

Thoảng một làn gió nhẹ
Nghe như tiếng ai cười
Giữa trời chiều êm ả
Đóa hoa đời xinh tươi.

Cuộn tròn chút niềm vui
Gởi vào trong cánh lá
Ai đó vừa ngang qua
Bước chừng đang rất vội.

Chỉ một ánh nhìn thôi
Sao nghe lòng thật ấm
Mặc gai đâm máu thấm
Trên đường dài lạnh căm.

Thôi chớ đừng chìm đắm
Trong cơn say muôn màu
Ưu phiền còn vương vấn
Môi cười khỏa niềm đau.

Xin được làm giọt nắng
Run rẩy trong chiều tàn
Rồi sớm mai thức dậy
Ngập tràn một không gian!

Nov 7th, 2020
CH

r
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2022 09:46:49 bởi Cúc Huong hcm>
CON TIM SẮP GIÀ

(Hở ra là bảo "kệ em"
Ờ thì anh "kệ" cho em hả lòng!)

Ờ thì kệ em
Nhớ đừng khóc nhé
Tuổi đâu còn trẻ
Mà cứ dỗi hờn.

Đêm về cô đơn
Bao lần lệ nhỏ
Trong lòng hiểu rõ
Bởi vì anh thương.

Ờ thì đâu phải cô nương
Tiểu thư đài các xuống đường dạo chơi
Biết rằng còn mấy anh mê
Người ta có rước em về được không?

Sao em cứ mãi lòng vòng
Anh chiều đủ kiểu mà lòng chẳng vui
Nhìn xem thiên hạ chê cười
Hai đứa đầu bạc học đòi yêu nhau!

Xin em "lớn" chút đi nào
Anh đưa dạo phố môi đào mọng tiên
Ngày xưa cha mẹ ép duyên
Giờ đây anh đến đẩy thuyền tình em

Về bên bến đỗ êm đềm
Còn mơ chi nữa ...
con tim sắp già!

Jan 31st, 2021
Cúc Hương
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2022 22:02:07 bởi Ct.Ly>
ĐÓA HƯƠNG TÌNH


Đừng đi quá lâu trên con đường buồn
Tìm chốn nghỉ ngơi tìm lối quay về
Nơi có hoa thơm và ánh mặt trời
Nơi có tiếng cười với bao niềm vui.


Đừng đi quá xa trên con đường tình
Nhiều nước mắt rơi, tương lai mịt mù
Rồi có hôm nao ta còn một mình
Người đã vời xa như gió vô tình.


Này em hãy nhìn xem
Cây khô sau mùa đông hôm nào
Đã vươn cành xanh lá
Vì sao không lau khô để lệ tuôn trào
Nước mắt chẳng xóa được niềm đau.


Giọt sương long lanh sớm tan dần
Khi nắng ban mai chạm vai gầy
Nụ hoa xinh xinh hé môi cười
Hương vương tóc em đời nở tươi.


Cúc Hương
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.06.2022 23:35:04 bởi Ct.Ly>
THUỞ DẠI KHỜ YÊU


Đêm cuộn tròn hoang vắng mình em
Bài tình ca ru giấc không về
Nước mắt rơi những đêm dài ngóng đợi
Ký ức quẩn quanh, xua mãi không đành.


Xa nhau rồi mây cũng ngừng trôi
Ngày buồn tênh, đêm tối ơ thờ
Nước mắt khô đã thêm dòng chảy ngược
Thấm đẫm buồng tim đau đớn thân gầy.


Một ngày trong cơn say
Tình đầy bao đam mê
Làm sao biết ân tình ấy sẽ phai nhòa


Ngọt ngào trong thương đau
Mà lòng sao không quên
Nhớ thương hoài một người xưa đã rất xa.


Đôi nhân tình trên phố chiều nay
Cầm tay nhau, như chẳng xa rời
Ngất ngây say chiếc hôn nồng trao vội
Chưa biết buồn đau, chưa có u sầu.
(Ngất ngây say chiếc hôn nồng trao vội
Ngất ngây say như em ... thuở dại khờ yêu).


Thôi em về sẽ cố vùi chôn
Những niềm vui cả những giận hờn
Trái tim đau đã bao lần lỗi nhịp
Xin giấc bình yên, quên hết ưu phiền.
(Trái tim đau đã bao lần lỗi nhịp
Nhớ thương chi ... thuở dại khờ yêu).
 
Cúc Hương
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Cúc Hương

Thương câu lục bát người dưng(CH)
Rối bời câu chữ ngập ngừng lạ quen
Một chuyến đò cũng nên duyên
Một vần thơ cũng để thuyền chông chênh
Chẳng là duyên nợ ba sinh
Mà say đắm mãi cái tình trong thơ
Chỉ là lục bát vu vơ
Mà tôi cứ đợi cứ chờ người ơi...
 K.N
 
Chỉ là lục bát nhà quê
Mộng mơ chi vẫn lối về mình ên
Chỉ là câu chữ bồng bềnh
Người dưng có thấu lòng mênh mông sầu…
Đôi vần thơ gởi cho nhau
Nghe nhiều ấm áp ngọt ngào … người dưng!
CH

Người dưng nhưng chẳng dửng dưng
Buông câu lục bát ngập ngừng chờ nhau
Tuy không cùng một chuyến tàu
Vần thơ tri kỉ thắm màu thời gian
CÚC xưa còn mãi sắc vàng
HƯƠNG tình ngày ấy vẫn mang trong lòng
ngng


Đố ai đếm nỗi chờ mong
Người dưng về giữa hư không dạt dào
Cách xa thương mãi câu chào
Ghé về bên ấy nghẹn ngào lời yêu
Thấy người buồn hắt buồn hiu
Cũng đành một sớm một chiều phai mau
Nếu còn ngày tháng cùng nhau
Xin câu lục bát ngọt ngào người ơi!
CH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Cúc Hương

Thương câu lục bát người dưng(CH)
Rối bời câu chữ ngập ngừng lạ quen
Một chuyến đò cũng nên duyên
Một vần thơ cũng để thuyền chông chênh
Chẳng là duyên nợ ba sinh
Mà say đắm mãi cái tình trong thơ
Chỉ là lục bát vu vơ
Mà tôi cứ đợi cứ chờ người ơi...
 K.N
 
Chỉ là lục bát nhà quê
Mộng mơ chi vẫn lối về mình ên
Chỉ là câu chữ bồng bềnh
Người dưng có thấu lòng mênh mông sầu…
Đôi vần thơ gởi cho nhau
Nghe nhiều ấm áp ngọt ngào … người dưng!
CH

Nguời dưng nhưng chẳng dửng dưng
Buông câu lục bát ngập ngừng chờ nhau
Tuy không cùng một chuyến tàu
Vần thơ tri kỉ thắm màu thời gian
CÚC xưa còn mãi sắc vàng
HƯƠNG tình ngày ấy vẫn mang trong lòng
ngng


Đố ai đếm nỗi chờ mong
Người dưng về giữa hư không dạt dào
Cách xa thương mãi câu chào
Ghé về bên ấy nghẹn ngào lời yêu
Thấy người buồn hắt buồn hiu
Cũng đành một sớm một chiều phai mau
Nếu còn ngày tháng cùng nhau
Xin câu lục bát ngọt ngào người ơi!
CH

Muốn câu lục bát ngọt ngào
Du dương âm điệu để trao về người
Nhưng sao héo hắt nụ cười
Mùa thu không giữ hoa tươi bên lòng
Nên đành câu chữ long đong
Giang hồ vô định hỏi lòng vu vơ
Chỉ còn nỗi nhớ vô bờ
Kết thành hoa những vần thơ trao người.
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
VÀI ĐÊM NỮA …
 
Bởi đơn côi nên không giờ chưa ngủ
Có ai đâu chờ đợi dỗ giấc nồng
Gió khẽ lùa qua khoảng trống mênh mông
Len vào dạ lạnh lùng đêm thức trọn!
 
Quen cô đơn nên chẳng cần ai đón
Dẫu đông qua xuân về đến cạnh nhà
Ghét gì đâu người ta ở quá xa
Lời hứa ấy chắc phai cùng năm tháng!
 
Còn chút nữa thì trời sẽ sáng
Bình minh lên ngày mới lại bắt đầu
Vậy mà hồn còn để ở nơi đâu
Vài đêm nữa chắc thành người … thiên cổ!
 
CH
  
 
Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ
Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm
Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm
Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt !
 
Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt
Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời
Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi
Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
VÀI ĐÊM NỮA …
 
Bởi đơn côi nên không giờ chưa ngủ
Có ai đâu chờ đợi dỗ giấc nồng
Gió khẽ lùa qua khoảng trống mênh mông
Len vào dạ lạnh lùng đêm thức trọn!
 
Quen cô đơn nên chẳng cần ai đón
Dẫu đông qua xuân về đến cạnh nhà
Ghét gì đâu người ta ở quá xa
Lời hứa ấy chắc phai cùng năm tháng!
 
Còn chút nữa thì trời sẽ sáng
Bình minh lên ngày mới lại bắt đầu
Vậy mà hồn còn để ở nơi đâu
Vài đêm nữa chắc thành người … thiên cổ!
 
CH
 

Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ
Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm
Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm
Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt !
 
Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt
Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời
Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi
Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón !
 
Biết làm sao những đêm dài thức trọn
Muốn phôn ai gởi một chút ưu phiền
Nhưng người ta còn ngon giấc bình yên
Thôi mặc kệ để hồn đi phiêu lãng …


 


Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ
Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm
Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm
Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt !
 
Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt
Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời
Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi
Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón !
 
Biết làm sao những đêm dài thức trọn
Muốn phôn ai gởi một chút ưu phiền
Nhưng người ta còn ngon giấc bình yên
Thôi mặc kệ để hồn đi phiêu lãng …

Muốn mà chẳng....nên chân trời đã sáng
Muộn màng thôi...dơi tìm tổ về ngàn
Chào một ngày vui lắng....lắm buồn than
Bao đêm nữa cũng tàn theo dĩ vãng !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 04:06:00Cúc Hương>

O.....giờ rồi !

Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !

Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !

Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần 
Đơn côi vẫn.... không giờ ngồi chát mặn !
LL

VÀI ĐÊM NỮA …

Bởi đơn côi nên không giờ chưa ngủ
Có ai đâu chờ đợi dỗ giấc nồng
Gió khẽ lùa qua khoảng trống mênh mông
Len vào dạ lạnh lùng đêm thức trọn!

Quen cô đơn nên chẳng cần ai đón
Dẫu đông qua xuân về đến cạnh nhà
Ghét gì đâu người ta ở quá xa
Lời hứa ấy chắc phai cùng năm tháng!

Còn chút nữa thì trời sẽ sáng
Bình minh lên ngày mới lại bắt đầu
Vậy mà hồn còn để ở nơi đâu
Vài đêm nữa chắc thành người … thiên cổ!
CH 
 
Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ
Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm
Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm
Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt !
 
Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt
Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời
Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi
Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón !
 
Biết làm sao những đêm dài thức trọn
Muốn phôn ai gởi một chút ưu phiền
Nhưng người ta còn ngon giấc bình yên
Thôi mặc kệ để hồn đi phiêu lãng …

Muốn mà chẳng....nên chân trời đã sáng
Muộn màng thôi...dơi tìm tổ về ngàn
Chào một ngày vui lắng....lắm buồn than
Bao đêm nữa cũng tàn theo dĩ vãng !

Bởi như thế thành ra người lãng mạn
Mãi lang thang nên quên cả lối về
Rồi một ngày chợt bừng tỉnh cơn mê
Hai tay trắng với tấm thân cằn cỗi.
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
O.....giờ rồi !

Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !

Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !

Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần 
Đơn côi vẫn.... không giờ ngồi chát mặn !
LL

VÀI ĐÊM NỮA …

Bởi đơn côi nên không giờ chưa ngủ
Có ai đâu chờ đợi dỗ giấc nồng
Gió khẽ lùa qua khoảng trống mênh mông
Len vào dạ lạnh lùng đêm thức trọn!

Quen cô đơn nên chẳng cần ai đón
Dẫu đông qua xuân về đến cạnh nhà
Ghét gì đâu người ta ở quá xa
Lời hứa ấy chắc phai cùng năm tháng!

Còn chút nữa thì trời sẽ sáng
Bình minh lên ngày mới lại bắt đầu
Vậy mà hồn còn để ở nơi đâu
Vài đêm nữa chắc thành người … thiên cổ!
CH 
 
Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ
Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm
Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm
Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt !
 
Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt
Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời
Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi
Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón !
 
Biết làm sao những đêm dài thức trọn
Muốn phôn ai gởi một chút ưu phiền
Nhưng người ta còn ngon giấc bình yên
Thôi mặc kệ để hồn đi phiêu lãng …

Muốn mà chẳng....nên chân trời đã sáng
Muộn màng thôi...dơi tìm tổ về ngàn
Chào một ngày vui lắng....lắm buồn than
Bao đêm nữa cũng tàn theo dĩ vãng !

Bởi như thế thành ra người lãng mạn
Mãi lang thang nên quên cả lối về
Rồi một ngày chợt bừng tỉnh cơn mê
Hai tay trắng với tấm thân cằn cõi.

Vẫn biết thế... thành ra không muốn nói
Cho người vui ,cho ta mõi với thời gian
Chân tình cho... thiêng liêng quý nồng nàng
Yêu là vậy ! Dẫu thân tàn đâu ngại !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-25 14:00:34Cúc Hương>
TÌNH XUÂN
 
Em không cần son phấn
Đi xuống phố cùng anh
Phố mùa xuân đầy nắng
Lòng tràn ngập bâng khuâng.
 
Em khẽ hát thì thầm
Khúc ca xuân nồng ấm
Tay trong tay bước chậm
Mùa đã về mênh mông.
 
Cầm tay anh bảo rằng:
“Mai lễ chùa em nhé
(Tim khẽ rung nhè nhẹ)
Chỉ chúng mình thôi nghe!”
 
Những cánh hoa đua nở
Ngộp cả một góc trời
Ước đường dài xa mãi
Tình dâng cao chơi vơi!
 
CH
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0


TÌNH XUÂN
 
Em không cần son phấn
Đi xuống phố cùng anh
Phố mùa xuân đầy nắng
Lòng tràn ngập bâng khuâng.
 
Em khẽ hát thì thầm
Khúc ca xuân nồng ấm
Tay trong tay bước chậm
Mùa đã về mênh mông.
 
Cầm tay anh bảo rằng:
“Mai lễ chùa em nhé
(Tim khẽ rung nhè nhẹ)
Chỉ chúng mình thôi nghe!”
 
Những cánh hoa đua nở
Ngộp cả một góc trời
Ước đường dài xa mãi
Tình dâng cao chơi vơi!
 
CH

Không điểm trang ra phố
Mà mặt em ửng hồng
Anh ghé tai nói nhỏ :
Trông em xinh vô cùng
 
Líu lo đôi chân sáo
Như đi vào hư không
Em cùng anh đi dạo
Khối người ngước mắt trông
 
Em ngập tràn hạnh phúc
Niềm vui dâng trong lòng
Nắm tay anh thật chặt
Sợ lạc anh đám đông [:D]
 
kimrbl
 


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH XUÂN
 
Em không cần son phấn
Đi xuống phố cùng anh
Phố mùa xuân đầy nắng
Lòng tràn ngập bâng khuâng.
 
Em khẽ hát thì thầm
Khúc ca xuân nồng ấm
Tay trong tay bước chậm
Mùa đã về mênh mông.
 
Cầm tay anh bảo rằng:
“Mai lễ chùa em nhé
(Tim khẽ rung nhè nhẹ)
Chỉ chúng mình thôi nghe!”
 
Những cánh hoa đua nở
Ngộp cả một góc trời
Ước đường dài xa mãi
Tình dâng cao chơi vơi!
 
CH

Không điểm trang ra phố
Mà mặt em ửng hồng
Anh ghé tai nói nhỏ :
Trông em xinh vô cùng
 
Líu lo đôi chân sáo
Như đi vào hư không
Em cùng anh đi dạo
Khối người ngước mắt trông
 
Em ngập tràn hạnh phúc
Niềm vui dâng trong lòng
Nắm tay anh thật chặt
Sợ lạc anh đám đông [:D]
 
kimrbl
 
Em không son phấn loẹt lòe
Cùng anh dạo phố vai kề bên xuân
Lòng tràn ngập nắng bâng khuâng
Em trao lời hát thì thầm lời yêu
Ước mong giản dị một điều
Con đường dài mãi tình yêu cao vời.
nnc
 
Chúc CH jui je và luôn có thơ hay nhé!
 
Cảm ơn kimrbl và nnc nhé! Chúc xuân về tràn ngập niềm vui![:D]
 
XUÂN VỀ QUA PHỐ
 
Đêm nay xuân về qua phố
Nhà ai bếp lửa bập bùng
Bánh chưng bánh dầy ngày tết
Tiếng cười con trẻ mênh mông.
 
Em mộng về đâu tóc rối
Nghiêng bên khung cửa gió lùa
Tuổi đôi mươi vừa chớm nở
Chút gì như sắc xuân xưa.
 
Sáng mai mùa xuân sẽ về
Cho em thôi ngồi hong tóc
Em xinh, em tươi như mộng
Nụ cười trong vắt pha lê.
CH
 

Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
 
Chúc chị vui vẻ đẹp tươi
Như mùa xuân mãi ấm ngời yêu thương !
Phươngminh
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH XUÂN
 
Em không cần son phấn
Đi xuống phố cùng anh
Phố mùa xuân đầy nắng
Lòng tràn ngập bâng khuâng.
 
Em khẽ hát thì thầm
Khúc ca xuân nồng ấm
Tay trong tay bước chậm
Mùa đã về mênh mông.
 
Cầm tay anh bảo rằng:
“Mai lễ chùa em nhé
(Tim khẽ rung nhè nhẹ)
Chỉ chúng mình thôi nghe!”
 
Những cánh hoa đua nở
Ngộp cả một góc trời
Ước đường dài xa mãi
Tình dâng cao chơi vơi!
 
CH



Em không son phấn loẹt lòe
Cùng anh dạo phố vai kề bên xuân
Lòng tràn ngập nắng bâng khuâng
Em trao lời hát thì thầm lời yêu
Ước mong giản dị một điều
Con đường dài mãi tình yêu cao vời.
nnc
 
Chúc CH jui je và luôn có thơ hay nhé!
Lòng thơ độ lượng bao dung-Tình quê đất nước-Tình chung con người!
Đăng nhập để trả lời
0
Màu cao quý !

 
 
 
Màu vàng cao quý thuỷ chung
Vào thu sắc cúc,đông mừng ánh mai
Thản nhiên dung dẻ tháng ngày
Trước sau như một đẹp hoài lòng xuân !

Phươngminh
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn phuongminh ghé chúc tết tới 2 lần mà chủ nhà không ra tiếp đãi được, thật là có lỗi quá! Năm mới vui và thành công nhé!
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
O.....giờ rồi !

Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !

Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !

Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần 
Đơn côi vẫn.... không giờ ngồi chát mặn !
LL

VÀI ĐÊM NỮA …

Bởi đơn côi nên không giờ chưa ngủ
Có ai đâu chờ đợi dỗ giấc nồng
Gió khẽ lùa qua khoảng trống mênh mông
Len vào dạ lạnh lùng đêm thức trọn!

Quen cô đơn nên chẳng cần ai đón
Dẫu đông qua xuân về đến cạnh nhà
Ghét gì đâu người ta ở quá xa
Lời hứa ấy chắc phai cùng năm tháng!

Còn chút nữa thì trời sẽ sáng
Bình minh lên ngày mới lại bắt đầu
Vậy mà hồn còn để ở nơi đâu
Vài đêm nữa chắc thành người … thiên cổ!
CH 
 
Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ
Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm
Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm
Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt !
 
Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt
Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời
Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi
Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón !
 
Biết làm sao những đêm dài thức trọn
Muốn phôn ai gởi một chút ưu phiền
Nhưng người ta còn ngon giấc bình yên
Thôi mặc kệ để hồn đi phiêu lãng …

Muốn mà chẳng....nên chân trời đã sáng
Muộn màng thôi...dơi tìm tổ về ngàn
Chào một ngày vui lắng....lắm buồn than
Bao đêm nữa cũng tàn theo dĩ vãng !

Bởi như thế thành ra người lãng mạn
Mãi lang thang nên quên cả lối về
Rồi một ngày chợt bừng tỉnh cơn mê
Hai tay trắng với tấm thân cằn cỗi.

Vẫn biết thế... thành ra không muốn nói
Cho người vui ,cho ta mõi với thời gian
Chân tình cho... thiêng liêng quý nồng nàn
Yêu là vậy ! Dẫu thân tàn đâu ngại !


Gom tất cả những gì còn sót lại
Hong nắng mùa xuân thêm chút hương nồng
Để vẫn còn nhắc nhớ một tấm lòng
Gởi yêu thương vào hồn ru giấc mộng.
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»