Chuyện Chiếc Phôn Đeo
Ôi hồi chuông đổn của phôn reo
Tựa sóng mơn man vỗ mái chèo
Để lòng cô đơn thêm nặng chĩu
Chỉ một lời thôi sợ anh nghèo
Một đời lam lũ đến treo leo
Vượt cảnh hàn huyên vốn đã đèo
Nhưng vì lòng người hiện đại hóa
Nên đành mua vậy chiếc phôn đeo
Tháng tháng tiền lương cứ bay vèo
Túi thì rỗng tếch ví trong veo
Đêm về thao thức rồi không ngủ
Cực khổ bấy nhiêu sao vẫn nghèo
Chữ tình muôn kiếp vẫn còn theo
Bỏ lại sau lưng vất vả đèo
Tìm đến bên em ngàn nỗi nhớ
Thỏa lòng khao khát mặc kệ nghèo
Út Thu
NHỜ CHIẾC "PHÔN" ĐEO
Trong lòng trống vắng- nhớ "phôn" đeo(!)
Bật nắp- a...lô... thánh thót reo
Nghe tiếng em cười tan mệt mỏi
Chưa xong- tít...tít...ngủ chèo queo.
Đua đòi chúng bạn- quản chi nghèo
Sắm chiếc "phôn" đeo- lương tháng treo(!)
Sớm tối chiều trưa nào sá ngại
Tha hồ gọi bạn... đở leo trèo(!)
Mặc dù cháy túi - bạc bay vèo
Tít...tít...cũng vui mặc hết veo
Nghèo mãi, nghèo thêm đâu có sợ
Miễn sao có chỗ thả câu treo(!)
Tình gọi, gọi tình- dạ đói meo!
Reng....reng...thích, thích, thích cù nèo(!)
Sá chi hao tốn- tiền là bạc(!)
Cứ thế- lòng vui phó mạt nghèo!
-sd-
Làm bài thơ vui phá anh chút nhé hihihii
Lâu lâu có bài thơ vui cũng vui thật. Cám ơn em nhé! Viết tiếp nha!