Khách của thiên đường
Đây là một câu chuyện có thực đã xảy ra cách đây rất lâu rồi…Hôm đó, một tên lừa gạt đi tới một gia đình. Thấy trong nhà chỉ có một bà cụ già, hắn xin được vào ngồi trong nhà một lát.
Bà cụ hỏi:
- Ông từ đâu đến?
Tên lừa gạt trả lời:
- Tôi từ thiên đường tới, bây giờ đang chuẩn bị về.
Bà cụ tin là thật, liền hỏi:
- Ông từ thiên đường xuống, chắc là ông thấy ông chồng đáng thương của tôi. Ông ấy mất đã 10 năm mà tôi không hề nhận được tin tức gì, không biết hiện nay ông ấy thế nào?
Tên lừa gạt nói:
- Ồ, tôi đã được nghe câu chuyện của chồng cụ rồi, đáng tiếc hiện nay ông cụ vẫn chưa thể nào vào cửa thiên đường vì không có 100 đồng nộp tiền vào cửa nên cho đến giờ ông cụ vẫn còn đang phải chờ ở ngoài.
Nghe tên lừa gạt nói như vậy, bà cụ bỗng cất tiếng khóc:
- Ông chồng đáng thương của tôi ơi! Rồi nói tiếp:
- Này ông, xin mời ông ngồi nán một lúc, đợi con trai tôi về, tôi sẽ bàn với nó để nhờ ông mang giúp cho chồng tôi 100 đồng.
Tên lừa gạt không dám gặp người con trai, nên vội nói, công việc trên thiên đường rất nhiều phải về ngay:
- Nếu như chồng cụ không nộp ngay 100 đồng sẽ mất cơ hội tốt nhất để vào thiên đường, mà vẫn phải chờ đợi mãi mãi ở ngoài cửa.
Nghe vậy bà cụ hoảng hốt lo sợ, vội vào phòng trong lấy ra 100 đồng giao cho tên lừa gạt và nói:
- Nếu ông vội về thì không cần đợi con trai tôi nữa. Hãy cầm lấy số tiền này đưa giùm cho chồng tôi.
Tên lừa gạt nhận xong tiền, vội vàng ra đi.
Hắn đi được chưa lâu thì con trai bà cụ về. Sau khi nghe mẹ kể đầu đuôi câu chuyện, anh ta biết mẹ mình đã bị lừa, bèn nói:
- Mẹ ơi! Mẹ hồ đồ quá, làm sao có thể đưa tiền cho người không quen biết? Hắn đi về phía nào? Để con đuổi theo.
Bà cụ vội chỉ hướng. Người con trai vội nhảy lên mình ngựa, ra roi, ngựa chạy như bay.
Thấy có người đuổi phía sau, tên lừa gạt vội ngồi xuống bên đường giả vờ nghỉ. Thấy có người, con trai bà cụ vội dừng ngựa lại hỏi:
- Vừa có người chạy về phía này, ông có thấy hắn chạy tiếp về đâu không?
Tên lừa gạt vội chỉ vào một rừng rậm phía trước mặt, nói:
- Vừa có một người, vội vội vàng vàng chạy vào cánh rừng kia. Cánh rừng rậm rạp gai góc, thấy ngựa không đi được, nên người con trai bà cụ đề nghị tên lừa gạt trông hộ con ngựa một lúc. Hắn vui vẻ nhận lời ngay.
Thế là người con trai bà cụ, nhảy xuống ngựa, chạy bộ về phía rừng cây. Tên lừa gạt nhân cơ hội đó nhảy lên ngựa cao chạy xa bay. Con trai bà cụ từ cánh rừng trở ra với hai tay không, thấy tên lừa gạt đã đi xa, biết là mình cũng lại mắc mưu, anh đành lủi thủi ra về. Thấy con trai về nhà, bà cụ vội nói:
- Con có đuổi kịp người lạ mặt đó không? Người con trai phấn khởi nói:
- Đuổi kịp chứ! Ông ta đi bộ chậm quá, con đã đưa ngựa cho ông ta để ông ta nhanh chóng về thiên đường. Như thế là bố con sẽ được vào thiên đường sớm hơn một chút!
Đôi vai đáng tin cậy
Cô yêu anh nhưng chưa xác định có lấy anh hay không. Dường như, cô còn chưa muốn về với anh, bởi vì anh chỉ là một giáo viên quèn, trừ khi trúng số độc đắc lớn, anh không thể cung cấp cho cô một cuộc sống giàu có đầy đủ. Anh biết suy nghĩ của cô, nhưng vẫn không yêu cầu cô cái gì mà chỉ yêu cô, chăm sóc cô như cũ.
Vừa hay hai người cùng đi làm và về nhà trên cùng một chuyến ô tô công cộng, nếu không có tình hình đặc biệt, bao giờ anh cũng đợi cô để cùng đi ô tô về nhà. Nói chung, cô thường cố tình chậm chạp đến phút cuối cùng mới rời khỏi văn phòng, cô không muốn người khác nhìn thấy bạn trai của mình không phải người lái ô tô đến đón cô, mà chỉ là người đưa cô lên ô tô buýt. Lòng anh biết rõ điều đó nhưng không hề suy tính.
Hôm ấy, vì mấy ngày liền phải bận rộn làm việc, cô rất mệt. Sau khi lên ô tô buýt được một lúc, cô bắt đầu buồn ngủ. Anh cố gắng đứng chắc chân, một tay nắm chặt giá đỡ, một tay ôm lấy lưng cô để đầu cô dựa vào vai mình ngủ ngon lành. Qua mấy bến đỗ, có thêm hai chỗ trống, anh dìu cô ngồi xuống và cô lại dựa vào vai anh tiếp tục ngủ.
Giấc ngủ này sao mà say thế, đợi đến lúc cô tỉnh giấc thì ô tô đã đi qua chỗ họ cần xuống mất một trạm. Cô gái vừa ấm ức vừa giận dữ nói:” Anh cũng ngủ à? Vì sao quá trạm mà không biết? Ngồi xe mà để xe đi quá trạm, liệu còn trông chờ gì ở anh?”. Anh chỉ mỉm cười một cách hiền lành. Cô càng tức giận nói to:”Em rất ghét cái cười ngu ngốc đó của anh. Ngay cãi lại cũng không biết cãi”.
Đúng vào lúc cô gây sự một cách vô lý như vậy, một bà cụ ngồi phía sau nói với lên:”Cô gái, cô đừng trách oan người bạn trai của mình. Cậu ta có ngủ đâu. Người soát vé hỏi cậu ta có xuống xe không, cậu ta nói, mấy hôm nay cô làm việc rất mệt, khó khăn lắm mới có được giấc ngủ ngon như vậy, nên đành để cho cô ngủ thêm một lúc. Ngay cả động đậy người cậu ta cũng không dám. Cô không biết trân trọng người bạn trai chăm sóc mình chu đáo như vậy sao?”.
Cô gái đỏ mặt lên, xe vào bến, họ xuống xe, rồi lại quay lại ngồi với nhau trên chiếc xe đi theo chiều ngược lại. Bàn tay cô bị anh nắm chặt, lần đầu tiên cô cảm thấy có một đôi vai đáng tin cậy để dựa vào mới là điều quan trọng nhất, còn ngồi ô tô buýt hay ô tô sang trọng không còn là điều đáng quan tâm nữa.
Câu trả lời đạt 100 điểm
Chiều xuống, mặt trời từ từ lặn, trên con đường dài, hẹp, một thanh niên đạp xe, ngồi sau lưng anh là một thiếu nữ…
- Anh sẽ yêu em bao lâu?
Cô gái ôm chặt chàng trai, ghé đầu vào bên tai anh, dịu dàng hỏi. Cô biết vấn đề này không có câu trả lời đạt 100 điểm. Cô khẽ mỉm cười ngây thơ nói tiếp:”Cho anh một cơ hội để nói những lời ngọt ngào nhất”.
Nhân lúc đèn đỏ chàng trai giơ một ngón tay lên, muốn cô gái đoán xem câu trả lời của mình là gì.
Cô gái nghĩ một lát, rồi vui vẻ nói:”Là một đời”.
Chàng trai cười không phải vì câu trả lời này mà là lây niềm vui của cô gái.
Đèn xanh bật, chàng trai không cười nữa, nhẹ nhàng bảo cô gái:”Anh không trả lời em đáp án đó, đáp án đó đẹp đến mức không chân thực, như là nói dối vậy…em đoán tiếp đi…”.
Cô gái rất vừa lòng vì câu trả lời của chàng trai, và cô tiếp tục nghĩ…
- Một ngày!
- Ha, ha! Chúng ta yêu nhau đã hai tháng rồi! Một ngày, một tuần lễ, một tháng đều không đúng!
Lại đèn đỏ, chàng trai nắm chặt tay cô gái, mỉm cười nhìn cô, cô gãi bỗng bật cười lớn:”Không thể là một chớp mắt?”.
Câu hỏi đó suýt nữa làm chàng trai ngã xuống đường.
- Tất nhiên là không phải rồi!
Anh rất yêu vẻ khôi hài của cô gái, rất yêu nét cười thoải mái của cô. Câu tự trả lời của cô gái càng làm anh nắm chặt tay cô hơn.
- Một năm chứ? Đã từng chờ đợi lời hứa suốt một năm, nên cô gái đặc biệt nhạy cảm với câu trả lời một năm.
- Chàng trai lắc đầu, giữa họ với nhau đã không còn sự chờ đợi nữa, mà chỉ còn thời gian thử thách.
- Một trăm năm vậy! – Cô gái nói, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc.
Chàng trai trả lời: “Một trăm năm quá ngắn, không đủ để anh yêu em”.
Cô gái cười, tiếng cười nhẹ nhàng vui vẻ như chất đầy lòng chàng trai. “Muốn nghe câu trả lời không?”. Chàng trai định nói nhưng cô gái đã hỏi: “Em sẽ yêu anh được bao lâu?”. Chàng trai lại giơ một ngón tay lên: “Cho đến…cho đến một ngày nào đó em không còn yêu anh nữa…”.
Rất dài, rất ngắn, có thể vĩnh viễn mà cũng có thể chỉ trong nháy mắt…
Hạnh phúc là những thứ mình sẵn sàng cho đi khi biết nó vĩnh viễn không phải là của mình!
★
★
★
★
★
0