Chương 29: Rồng rắn lên mây
Bảo thấy mình đang đi trong một khu rừng rậm rạp. Cây cối ngoằn ngoèo quấn chặt vào chân cậu mỗi bước đi rồi lại nhả ra như một con rắn lục. Bất thình lình Bảo bị trượt chân xuống một vực thẳm. Cậu nhanh tay bám lấy túm rễ cây chìa ra từ vách đá. Vực thẳm dưới chân cậu đầy lửa cháy. Sương mù bị hút xuống đáy sâu rồi sôi lục bục toả hơi nước bao phủ thân hình nhỏ bé của cậu. Bảo thấy khắp mình mẩy nóng rực. Hơi nước bốc lên từ hoả diệm thiêu đốt cơ thể cậu. Bảo nhìn thấy mẹ hiện ra phía trên miệng vực. Mẹ chìa tay ra cho cậu nhưng chiếc rễ cây bắt đầu chuyển động, nó cứ dài dần ra và đẩy cậu xuống dưới như một chiếc ròng rọc. Bàn tay phía trên xa dần. Bảo kinh hoàng hét lên.
- Mẹ, mẹ..cứu con.
Bảo mở choàng mắt. Người cậu nóng rực lên, trán bỏng rãy và cổ họng khô rang như ngồi trước bể lửa. Bằng kinh nghiệm của một đứa trẻ phải thường xuyên chịu đựng bệnh tật, Bảo biết rằng mình đang sốt. Không có ai ở bên cạnh. Bảo ngủ một mình trong căn nhà sàn rộng mênh mông. Người bạn nhỏ bé của cậu đã bị chỉ định cấm không được ngủ cùng ông chủ nhỏ của Trại Hoa Đỏ, vì thế cho dù cậu có năn nỉ thế nào, ông già trưởng bản lầm lì vẫn không chịu để Bi Nốt ruồi lên ngủ cùng với cậu. Ngoài sân, ánh trăng mờ ảo hắt xuống những lùm cây tạo thành vô vàn bóng đen rung rinh ma quái. Bất chợt, Bảo nghe thấy có người gọi tên mình.
- Bảo, Bảo ơi.
Tiếng gọi dịu dàng, trong trẻo. Bảo kêu lên.
- Mẹ đấy à? Mẹ phải không?
BẢo ngồi phắt dậy. Cơn sốt làm hai bên thái dương Bảo nhói lên và co giật, nhưng cậu cảm thấy khoẻ hẳn lên. Bảo mở cửa phòng ra ngoài. Cánh cửa phên nứa rít khẽ. Nền gỗ dưới chân cậu mát lạnh. Nó toả thêm nhiệt sang đôi chân cũng đang lạnh toát của cậu. Cậu sang phòng mé bên kia để kiểm tra cho chắc chắn, hy vọng mẹ cậu đang ở trong ấy, nhưng phòng trống không, chăn gối gấp gọn ghẽ hệt hai ngày vừa rồi.
Cậu thất vọng. Có thể cậu nghe nhầm. Mẹ cậu đã bỏ rơi cậu rồi. Căn nhà sàn trống trải tối đen như mực khiến Bảo thấy sợ. Lúc chập tối, A Cách đã đóng hết tất cả cửa sổ cho kín gió nên bây giờ ngay cả ánh trăng mờ mịt cũng không lọt được vào đây. Bảo vội vã quay về phòng mình. Cậu kéo chăn chùm kín mặt, toàn thân run rẩy vì sợ hãi, cô độc. Khi đã nằm yên trong chăn, cậu lại nghe thấy tiếng gọi khẽ, lần này âm thanh rên rỉ như cầu cứu.
- Bảo...lại đâ...y...nhanh...lên.
Cậu vùng dậy, chạy một mạch xuống cầu thang. Sân trại vắng tanh. Hoa đỏ giờ mới vào mùa. Ở vài phần đất chưa lát gạch, những bụi hoa leo vào mọc lan thành từng mảnh như cỏ dại. Hoa nở rộ về đêm. Những cánh hoa xoè hết cỡ phô sắc đỏ dị kỳ dưới ánh trăng.
- Mẹ đấy à? Mẹ ở đâu? - Bảo gọi khẽ.
Trời lặng gió. Không âm thanh, không cả tiếng côn trùng rỉ rả. Cậu run giọng.
- Mẹ... ở đâu?
- Lại... đây...con.
Tiếng gọi đang phát ra từ phía nhà kính. Cậu từ từ tiến lại gần. Vợ chồng người trông thú già thường cột một sợi dây xích vào cửa đề phòng lũ chó hoang ban đêm mò vào nhà kính cắn xé những chậu cây cảnh. Cậu khẽ kéo sợi dây. Tiếng kim loại va vào kính lách cách. Bảo đẩy cửa bước vào bên trong. Ban ngày, vườn hoa trong nhà kính lung linh đủ màu sắc với các loại đậu san hô, violet, cẩm cù, cần ba lá, cầu lửa, huệ đỏ, sao nháy, đăng tiêu...Giờ dưới ánh trăng nhợt nhạt, chỉ có màu đỏ là độc chiếm vườn hoa. Gió luồn qua cánh cửa vừa mở khiến những cánh hoa rung rinh như dò xét. Bảo đi dọc lối vào ẩm ướt. Cậu rẽ sang khu vực trồng kim ngân và tường liên. Những chậu cây cảnh cao lút đầu khiến cậu không thể nhìn sang những dãy bên kia. Bảo cất tiếng, lòng đầy nghi hoặc.
- Mẹ...có phải mẹ không?
- Phả...i. - Tiếng trả lời thều thào như gió thoảng, như không phải tiếng người, đến độ Bảo cho rằng mình tưởng tượng ra.
Khi Bảo đi xuống cuối khi nhà kính, cậu thấy bụi trắc bách diệp phía bên kia khẽ lay động. Có tiếng cười khanh khách giòn tan.
Rồng rắn lên mây
Có cây núc nắc
Có nhà khiển binh
Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không...
Đấy là trò chơi mà cậu luôn luôn thích thú. Cậu không nhớ ai đã dạy cho cậu trò này, và cậu biết chơi từ lúc nào nhưng mẹ cậu vẫn chơi cùng cậu. Mẹ cậu thường làm thầy thuốc và cậu phải trốn đi. Mẹ cậu nói rằng bình thường phải có từ ba người chơi trở lên, để một người làm bình phong che chở cho người đằng sau, nhưng cậu không có bình phong. Người bạn duy nhất là mẹ cậu, nên cậu thường lấy một cuốn sách hay tờ báo để che lên mặt. Mẹ sẽ tìm khuôn mặt cậu sau “tấm bình phong “đó, đến khi “bình phong” rơi xuống, mẹ cậu sẽ dụi đầu vào ngực vào cổ cậu. Lần nào cũng thế. Những lúc như vậy cậu vừa hồi hộp, vừa cảm nhận một sự êm ái vừa quen vừa lạ không thể diễn tả. Dứt khoát là mẹ, đúng là mẹ rồi. Bảo vui sướng gọi to.
- Mẹ ơi. Con đây. Mẹ lại trốn con hả?
Những lúc cậu đóng vai thầy thuốc, mẹ cậu thường trốn vào một góc nào đó để cậu đi tìm. Đó là một trò chơi cải biên, mẹ cậu bảo như thế.
- Mẹ ơi, mẹ ra đi, con sợ lắm. - Bảo buột miệng thốt lên và tự nhiên cậu thấy sợ thật. Một nỗi sợ kỳ lạ bắt đầu ngấm dần từ tim lên tận óc.
Bảo ngó ra sau những bụi trắc bách diệp, sẵn sàng giật mình nếu một bóng đen thò ra từ sau nó, nhưng chẳng có gì. Bất thần từ những rặng trúc Nhật, một bóng người áo đen mờ ảo hiện ra và bước nhanh thoăn thoắt về phía cửa. Mái tóc dài thả buông sau lưng khiến Bảo tin chắc đấy chính là người mẹ yêu quý của cậu.
- Mẹ. - Cậu đuổi theo. - Mẹ về từ bao giờ đấy?
Nhưng người kia lặng lẽ đi ra sân, thậm chí không ngoái lại nhìn Bảo. Bà ta rẽ xuống con dốc và biến mất. Bảo cũng chạy xuống dốc. Khi xuống tới khúc ngoặt, cậu lại nhìn thấy bóng áo đen đứng im lìm như chờ đợi. Lúc đã gần đuổi kịp, bà ta lại rảo bước và biến mất. Cậu đã xuống tới bãi đất trống. Người đàn bà đứng sát mép vực. Mặc dù khu vực này ào áo gió núi, mớ tóc người đàn bà không động đậy, như thể đấy chỉ là một đám mực đen được sơn quét.
Bà ta tiếp tục men theo con đường mòn ven núi. Bàn chân trần lướt rất nhanh trên lớp đất lổn nhổn đá sỏi. Bảo vội vã chạy đằng sau. Cậu không gọi nữa. Cổ họng cậu đặc lại như đang trong một cơn bóng đè. Có thể đây là cơn ác mộng thứ hai trong đêm. Cậu bị sốt, nên liên tiếp gặp ác mộng. Sáng mai thức giấc, có thể mẹ cậu sẽ đánh thức và cho cậu uống vài viên thuốc. Mẹ cậu sẽ ép cậu một ly nước cam để “làm tan sốt”.
Bảo đã chạy đến gần chân bức tượng hình người cụt đầu. Người đàn bà đột ngột dừng lại. Bào cũng dừng bước, sững sờ. Bà ta từ từ quay lại. Một khuôn mặt xa lạ. Thái dương người đàn bà bắt đầu rịn máu. Máu nhỏ dần từng giọt từng giọt xuống lớp vải đen. Khuôn mặt bà ta trông thê thảm đến độ Bảo phải đưa hai bàn tay lên che lấy mắt. Khi cậu bỏ tay ra, người đàn bà đã biến mất.
Bảo chạy sát lại bức tượng. Hơi lạnh từ trong hang toả ra ngun ngút như một chiếc vòi rồng có linh hồn. Nó xoắn xuýt và bện lấy cơ thể cậu vẻ muốn cuốn mọi thứ vào lòng nó. Nỗi sợ hãi khiến tim cậu bị bóp nghẹt đến tức thở. “Đây là một cơn ác mộng”, cậu thì thầm “Nếu là một cơn ác mộng, tất cả sẽ chấm dứt sau khi mình mở mắt ra”. Nghĩ vậy, Bảo bước chân vào lòng hang ẩm ướt hơi đá nghìn năm. Trong chốc lát, cái bóng nhỏ bé của cậu đã biến mất tựa hồ tan chảy vào bóng đêm.
Bách lơ mơ nghe thấy bản Libertango quen thuộc vang lên ngay bên tai nhưng anh không thể nào mở mắt ra được. Mãi sau Bách mới cố chống người dậy và chộp vội chiếc điện thoại. Bản Libertango do Bond remix thường ngày nghe rất quyến rũ nhưng giữa đêm khuya thanh vắng thế này, nó làm cho mọi giác quan của Bách cũng căng ra như dây đàn. Anh vẫn nhắm nghiền mắt, tay dò tìm phím bấm quen thuộc mà không cần nhìn anh cũng chạm được vào.
- A lô.
Đầu dây bên kia có tiếng ư ử như một con mèo nhỏ đang bị người thít cổ. Mãi vài giây sau, Bách mới định hình được đó là tiếng khóc.
- A lô, ai đấy?
Dường như người kia đang run lên cầm cập. Bách tỉnh hẳn ngủ. Anh giật vội chiếc điện thoại ra khỏi tai. Chữ DIÊN VĨ viết hoa nổi thẫm trên màn hình. Bách hoảng hồn.
- Diên Vĩ à?
- Không…cháu…- Tiếng trẻ con nức nở.
Bách thấy sống lưng mình lạnh toát. Trong khoảnh khắc, anh nhận ra ngay đó là bé Bảo, con chủ trại Trần Hoàng Lưu và Mai Diên Vĩ, đứa trẻ duy nhất anh được tiếp xúc trong suốt mười năm trở lại đây.
- Có chuyện gì? Cháu nói đi, chú đang nghe đây.
- Cháu…- Giọng Bảo nghẹn lại không thành lời.
- Bảo nghe này, chú đang ở ngay bên cạnh cháu. Không có chuyện gì làm chú sợ cả, cháu cũng thế nhé. Cháu nói đi nào, nói chậm thôi.
- Cháu…một người dẫn cháu vào trong hang…Cháu đã đi vào trong hang. - Bảo đang trong một cơn kinh hoàng tột độ.
- Hang nào? – Bách thốt lên.
- Chỗ bức tượng hình người cụt đầu.
- Tại sao đêm hôm khuya khoắt thế này cháu lại đi vào trong ấy?
- Có người dẫn cháu vào…Chơi Rồng rắn lên mây – Bé Bảo nức nở - và cháu đã nhìn thấy…
Nó khóc oà lên và không ngừng lại được nữa. Bách nhỏ nhẹ vỗ về thằng bé, nhưng anh lúng búng một cách ngượng ngập. Anh không có nhiều kinh nghiệm về trẻ con. Anh không biết gì khi một thằng nhóc đang cô độc và sợ hãi thì anh cần phải làm gì. Mãi sau Bảo mới thốt lên lời trở lại. Khó khăn lắm Bách mới có thể chắp nối được toàn bộ đâù đuôi câu chuyện. Anh thấy mình cũng như đang rơi vào một cơn ác mộng. Hình ảnh bức tượng hình người cụt đầu đen sẫm sừng sững trong óc anh, khiến anh kinh sợ.
- Cháu nghe này, cháu đang ở một mình đúng không?
- Vâng. – Bé Bảo oà lên khóc khi Bách nhắc đến từ “một mình”.
- Cháu lấy cái điện thoại đó ở đâu?
- Mẹ cháu để lại. Mẹ cháu nói rằng bất cứ khi nào buồn thì gọi cho mẹ. Mẹ cháu bỏ cháu rồi đúng không? - Bảo thổn thức. – Cháu đã gọi về nhà mà không ai nhấc máy.
- Không phải thế. Mẹ cháu chỉ đang không được khoẻ nên cần phải chữa bệnh thôi. – Bách cố gắng kìm những cảm xúc trong lòng để cất lời rủ rỉ như một cô trông trẻ. Thằng bé vẫn giữ số điện thoại của anh. Nó tin tưởng anh. – Cháu nghe đây này. Việc này rất quan trọng. Cháu không được tiết lộ với bất kỳ ai về những gì mà cháu đã nhìn thấy, được không nào? Kẻ cả bố mẹ cháu.
- Tại sao? - Bảo vẫn vừa nói vừa khóc.
- Chú là cảnh sát. Cháu nhớ chưa nào. Chú là cấp trên của cháu và khi cấp trên ra lệnh thì cấp dưới phải nghe lời. Hơn nữa đây là bí mật giữa những người đàn ông với nhau, chỉ điệp viên mới được biết.
Lần này thì Bảo im bặt tiếng khóc. Nó “vâng ạ” khe khẽ.
- Chú rất cảm ơn công lao trinh sát của cháu. Chú nhắc lại nhé, đặc biệt khi nói chuyện với mẹ cháu, không được tiết lộ chuyện này. Đồng ý không nào? Có những chuyện phụ nữ không nên biết.
- Vâng ạ.
- Chỉ có cháu với chú biết thôi. Cháu hứa đi nào.
- Cháu hứa.
- Bây giờ cháu ở yên trong phòng. Trời sắp sáng rồi, chú sẽ đi ngay đến trang trại. Chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ nữa là chú có mặt. Đồng ý không trung sĩ?
- Vâng ạ.
Bách cúp máy. Đồng hồ điện tử trên màn hình chỉ số 3. Anh xỏ tay vào chiếc áo sơ mi, lấy vài thứ cần thiết rồi lặng lẽ xuống cầu thang. Anh đi lối hậu. Sương đêm ùa vào mặt anh buốt lạnh. Bách đóng cửa rồi bước đi vội vã. Bóng đêm đang trở mình để đón một ngày dài sau những chuỗi ngày và đêm vô tận.
Chương 30:Bức ảnh lồng khung kính
Mai Thanh bắt đầu cảm thấy sốt ruột và lo lắng. Từ lúc cô đến cơ quan cho tới giờ đã là 3 giờ chiều nhưng vẫn chưa gặp Bách. Điện thoại của anh ngoài vùng phủ sóng. Cách đây một tiếng, cô đành gọi điện về nhà anh nhưng bà mẹ của Bách mà cô biết có thói quen sáng nào cũng dậy sớm từ 4 giờ 30 nói rằng từ lúc tỉnh giấc bà đã không nhìn thấy Bách. Bà cũng đang rất sốt ruột và mong rằng nếu cô có thông tin gì thì hãy báo sớm cho bà biết.
Sáng nay thiếu tá Trịnh Hữu Bình chính thức gị tạm giam. Mai Thanh muốn là người đầu tiên báo cho Bách tin đó. Đúng 4 giờ, cô nhận được điện thoại. Số của Bách hiện lên. Cô mừng rỡ nhấn phím màu xanh.
- Anh Bách, có chuyện gì mà anh tắt máy từ sáng? Sếp đang tìm anh. Vụ quái nhí liên quan đến cả đường dây trong Nam nữa. Anh đành phải phụ trách luôn vậy. Anh sẽ kết hợp với cảnh sát hình sự trong đó.
- Anh đang trên đường về. Từ Trại Hoa Đỏ.
Nghe giọng nói của Bách, Mai Thanh giật mình.
- Có chuyện gì vậy? Đừng nói với em là lại thêm một xác chết nữa nhé.
- Gần như thế.
- Anh đừng làm em sợ chứ. Em chưa thấy vụ nào như thế này.
- Anh cũng vậy. Ngoài ra anh còn tìm thêm được một vài thứ nữa.
- Thứ gì vậy?
- Một con đường…đôi giày…
Giọng của Bách bất thần tắt ngúm và tiếng réo của sóng âm bị mất khiến Mai Thanh tin rằng anh vẫn chưa ra khỏi con đường rừng. Cô đã gọi đi gọi lại đến hàng chục lần mà không được. Thậm chí cả tiếng sau, số thuê bao của anh vẫn ngoài vùng phục vụ. Mai Thanh nhìn đồng hồ liên tục. Khi kim giờ nhích lên con số 7 và cô bắt đầu nghĩ đến một sự chẳng lành thì Bách xuất hiện ngoài cửa. Trông anh hốc hác và bẩn thỉu như mò lên từ dưới hầm mỏ. Tuy nhiên, cô cũng không trao đổi được với Bách lời nào vì anh tức tốc phóng lên tầng trên và nửa tiếng sau đó thò cổ vào cửa phòng.
- Có gì trao đổi sau nhé. Anh phải ra sân bay.
Nhưng lúc Bách vừa đi khỏi, cô mới phát hiện ra rằng chuyến bay của anh cất cánh lúc 11 giờ đêm. Nếu là người cẩn thận thì đi từ 9 giờ đã là sớm. Lúc này mới có 7 giờ 30, chẳng lẽ anh không có đủ 10 phút nán lại trao đổi với cô sao? Mai Thanh cảm thấy nghi hoặc, song từ lúc làm cùng anh, cô đã đủ thời gian để hiểu tính cách của người đồng nghiệp. Bách là con người cẩn thận, đôi khi hơi cứng nhắc nhưng không có bất kỳ hành động nào thừa. Trong vòng tiếng rưỡi này, chắc chắn không phải anh tạt vào một quán cơm bình dân bào đó cho dù cô biết chắc anh đã nhịn đói từ sáng đến giờ.
Ngay khi chui vào chiếc xe buýt con thoi chật ních người đưa đám hành khác từ máy bay vào phòng chờ, Bách đã bật điện thoại trở lại. Anh không có hành lý gửi nên rất nhanh nhẹn đi thẳng ra cửa. Chuông điện thoại liên tục réo. Một số tin nhắn của Mai Thanh nói rằng hãy gọi điện ngay cho cô khi nào có thể. Một cuộc gọi của mẹ anh. Lúc này Bách mới nhớ mình vẫn còn người thân trên đời, anh cuống quýt xin lỗi và hứa rằng sẽ gọi điện về hàng ngày để bà yên tâm. Tới tấp các cuộc gọi của đồng nghiệp sở tại. Họ thông báo địa điểm tụ họp quen thuộc của nhóm quái nhí và một đại ca của chúng. Khi Bách đón được chiếc taxi dù đang phóng như bay vào sân để tranh khách, anh nhận được cú điện thoại của trung tá Phả.
- Khoẻ không anh bạn? – Trung tá Phả vẫn vui vẻ như một người bạn vong niên lâu ngày không gặp.
- Yếu lắm sếp ạ. Đang phải đi công cán mà từ sáng đến giờ chưa có hột cơm nào vào bụng.
- Các cậu cứ làm khổ mình. Chuyện đâu có đó cứ từ từ rồi tính. Thằng em tôi…
Trung tá Phả bắt đầu kề cà và Bách thấy sốt ruột. Máy điện thoại của anh đổ thêm một hồi chuông nữa báo hiệu đang có cuộc gọi thứ hai.
- Có chuyện gì không sếp? Em đang có điện thoại.
- À không có gì đâu, chỉ là cậu phiên dịch hôm nọ đã dịch được câu mà cậu hỏi. Cậu ta cẩn thận nên nhờ tôi nhắn lại rằng nghĩa của cả cụm từ đó là “Đứa trẻ bị mất tích”. Cô Diên Vĩ nói lại không chính xác, sai mất vài âm tiết nên mới đầu cậu ta chưa luận ra được. Hơn nữa, cái không khí của Trại Hoa Đỏ làm cậu ta lú lên rồi. Tôi thề với cậu là lần sau có thêm cái xác chết nào nữa cũng đừng hòng kéo tôi ra đó một lần nữa. Hôm tôi về kể lại cho bà nhà, bà ấy…
- Vâng cảm ơn bác, tôi nghe điện thoại chút rồi sẽ gọi lại sau nhé.
Bách cúp máy cái rụp chấm dứt câu chuyện huyên thuyên của ông trung tá già. Anh tin chắc trăm phần trăm rằng ông ta cứ kiếm cớ gọi cho anh để hàn huyên. May phước rằng Bách không phải làm việc cùng ông ta, nếu không chắc sẽ phát điên lên mất. Cú điện thoại sông song đến từ người đồng nghiệp nói giọng miền Tây rất khó nghe.
- Rất tiếc phải báo cho cậu biết là bọn kia đã chuyển địa điểm và giờ hẹn. Chúng đổi sang 10 giờ tối mai ở một quán bar nằm trong Quận 10, nên tối nay cậu cứ việc ăn no ngủ kỹ nhé.
“Ơn trời”, Bách lẩm bẩm và bảo người lái xe.
- Cậu tìm cho tớ một quán cơm bình dân ngon nhất thành phố.
Quán bar được thiết kế thao kiểu hang động Nam Mỹ với những dây leo giả quấn chằng chịt trên tường. Vách đá giả được làm bằng giấy bồi sơn phết rồi phun nhũ óng ánh. Khói thuốc mù mịt quyện vào ánh đèn mờ ảo đủ màu xanh lá cây, đỏ và tím khiến bar Amazon giống như một hang động sơ khai thực sự. Huỳnh Văn Biềng, người đồng nghiệp nói giọng miền Tây ra dấu với một cậu phục vụ trẻ măng rồi hất đầu lên trên. Bách theo chân anh ta lên tầng. Anh kinh ngạc thấy tầng trên bày năm chiếc máy đánh bạc với đám đàn ông đàn bà đang chúi mũi vào đó.
- Nó làm lậu. - Biềng giải thích bằng giọng thì thầm và ra hiệu cho Bách đi tiếp.
Khi họ lên đến tầng trên cùng, Bách thấy một cầu thang gỗ nhỏ xíu dẫn lên tầng áp mái. Biềng vẫn tiếp tục leo lên. Đó là một nhà kho tối om, nóng nực đến kinh hoàng và ngay lập tức BÁch phải hắt hơi vì bụi xông vào mũi. Sớm ngày hôm qua, một đồng nghiệp của anh đã áp tải thằng nhóc tay trong vào đây để làm một thứ mồi nhử. Nó sẽ có nhiệm vụ dàn xếp một cuộc hẹn đông đủ với hội đồng quái nhí. Nguy hiểm hơn khi thông tin mới nhất khẳng định rằng tất cả đều được giật dây bởi một băng đảng xã hội đen khác. Biềng đã bí mật gắn con chip ghi âm vào căn phòng tầng bốn là nơi chúng tụ họp. Những thành viên khác trong đội cảnh sát hình sự đang giả đò ngật ngưỡng dưới tầng một. Họ sẽ ập lên bất cứ khi nào Biềng ra hiệu lệnh. Từ cái nhà kho tối tăm này, Bách có thể nghe rõ cuộc đàm thoại của chúng.
- Hằng đen cử mày vào đây có việc gì ? - Một giọng nam đang vỡ phát ra đều đều như một đại ca cỡ bự trong phim Hồng Kông.
- Bọn em cần cứu viện. Vòm ngoài kia có thêm một nhóm nữa. - Thằng bé tay trong cất giọng rụt rè, sợ hãi.
Bách lo sốt vó. Cứ cái cách nói kiểu này thì thể nào thằng nhóc cũng làm lộ vở. Hơi nóng từ mái tôn hấp xuống khiến mồ hôi trên người Bách vã ra như xông hơi. Anh đang ngồi cạnh những lùm những đống đồ cũ không biết là thứ gì. Tay anh quờ phải một vật phẳng có vẻ như là một khung kính. Mặt kính toả ra chút hơi mát nên Bách áp hẳn cánh tay trần vào đó cho hạ nhiệt.
- Tình hình làm ăn ngoài đó thế nào? - Lần này giọng nói là của một gã đàn ông chừng 30-40 tuổi.
- Chán lắm đại ca ạ. Bọn em đang bị “nhòm ngó” nên đứt cước, đành đói rã họng.
Biềng rút bật lửa châm thuốc hút. Ánh lửa xẹt lên rồi tắt ngấm. Trong khoảnh khắc của ánh sáng, Bách nhận thấy ngay trước mắt mình là một bàn thờ trang trí loè loẹt hoa giả theo một thứ tôn giáo nào đó. Có vẻ như chiếc Zippo của anh ta bị hết xăng. Biềng vẩy vẩy bật lửa. Bách lẩm bẩm nhái theo giọng anh ta.
- Nóng thấy mồ còn hút thuốc nữa cha nội.
- Ông không biết tụi tôi trong này toàn lấy nóng trị nóng à.
Biềng lại bật đá lửa. Sau vài lần thì chiếc Zippo cũng nhả cho anh ta chút lửa đủ để châm một điếu thuốc. Ánh mắt anh bất thần chạm vào chiếc khung kính và chợt giật mình. Đó là bức ảnh chân dung của một cô gái. Cô ta đang mỉm cười, chiếc răng khểnh khiêu khích tinh nghịch. Tuy nhiên đôi mắt lại nhìn Bách vẻ nghiêm nghẹ. Ánh lửa tắt ngấm, chỉ còn chút đốm đỏ từ đầu điếu thuốc trên môi Biềng.
- Ông cho tôi mượn cái Zippo nào.
Bách vội vàng đưa chiếc bật lửa vào sát khung kính. Mặt kính phủ mờ đầy bụi song không chối bỏ được cái cảm giác vửa nảy lên trong đầu anh, ấy là người trong ảnh nhìn rất quen, như thể anh đã từng gặp ở đâu rồi mà không thể nào nhớ nổi. Bức ảnh cũ kỹ song người trong ảnh rất đẹp. Biết đâu cô ta là một diễn viên hay ca sĩ nào đó cũng nên. Ca sĩ, diễn viên bây giờ thi nhau mọc ra như nấm sau mưa, chỉ có đứa em họ anh đang học trung học là nắm rõ lai lịch của từng cô như công an hộ khẩu. Thậm chí cô nào mới mất điện thoại hay mua được ô tô mới nó cũng biết hết. Nhưng tại sao một tấm ảnh đẹp như vậy lại bị tống lên cái nhà kho bụi bặm này. Chẳng ai đi vứt một bức ảnh được chụp và lồng khung công phu trừ khi chủ nhân của nó đã chết. Nghĩ đến từ đó, anh giật nảy mình và không thể nào tập trung vào những giọng nói ồn ào dưới kia nữa. Chiếc bật lửa đã hết sạch xăng và đôi mắt Bách lại chìm vào bóng tối. Nhưng khuôn mặt dưới lớp kính mát lạnh cứ lởn vởn trong đầu anh và mãi những năm sau này, anh vẫn phân vân không biết có nên tin rằng các câu chuyện thần bí mà mẹ anh vẫn kể là có thật.
Cú chăng lưới đêm hôm đó thành công ngoài sức tưởng tượng. Nhưng sau khi lũ quái nhí bị tống hết lên xe hòm với người áp tải bên cạnh, Bách nhất quyết không theo xe về trụ sở. Anh tìm gặp người quản lý đang tru tréo phân bua với đám khách nhốn nháo rằng anh ta không hề biết gì về chuyện này, làm sao anh ta có thể quản lý được chuyện riêng tư của khách hàng. Bách hỏi anh ta về chủ nhân của toà nhà.
- Chịu, chúng tôi đi thuê. – Gã quản lý cong cớn.
Bách mất hai ngày trời để liên hệ với người chủ của ngôi nhà nhưng họ cũng chỉ là người mua lại. Từ lúc mua, họ đã thấy những đồ đạc đó ở trên kho rồi nhưng vì vội cho thuê để kiếm thu nhập, họ vẫn chưa có thời gian dọn chúng đi. Người chủ cũ mà Bách liên lạc được cũng không phải là chủ nhân thực sự của đống đồ đạc đó. Anh ta chỉ là người họ hàng của ông chủ đã mất và cô gái trong bức ảnh là con gái ông ta.
Vừa mới đến cơ quan, trung tá Phả đã được một nhân viên cấp dưới cho biết có người tên Bách vừa gọi điện cho ông. Anh ta nói rằng có việc gấp và muốn ông gọi lại. Trung tá Phả vui vẻ nhấn số của Bách. Ông rất mến anh chàng hình sự này. Vừa mới tiếp xúc, ông đã nhận ra rằng Phan Đăng Bách là một con người thật thà và trung thực. Ông thích những người thật thà, trung thực, mỗi tội cậu ta cứng nhắc nhu ông cán bộ thời chiến.
- Chào người hùng, mới sáng sớm có chuyện gì quan trọng kiếm tôi vậy? Đừng có điệu cổ tôi đến Trại Hoa Đỏ nữa đấy nhé. Nếu là rủ tôi đi uống rượu ngô thì tôi đồng ý.
- Có việc này rất quan trọng cần nhờ bác. Bác có thể tìm giúp tôi danh sách tất cả những đứa trẻ bị mất tích ở cái bản bây giờ là Trại Hoa Đỏ.
- Tôi đưa câuj hết rồi còn gì. Có 13 đứa cả thảy.
- Bác cố gắng lật lại hồ sơ giúp tôi. Hồ sơ từ trước đó nữa. Việc này vô cùng quan trọng.
- Được rồi. Tôi tìm giúp cậu. – Trung tá Phả càu nhàu. – Tìm được nhớ trả ơn bữa nhậu đấy nhé.
- Bác muốn gì cũng được. Thêm nữa, bác tìm hiểu giúp cho truyền thuyết về lời nguyền của dòng họ Quách.
- Tôi kể nát miệng cả chục lần rồi còn gì.
- Không, các truyền thuyết thường có rất nhiều dị bản, hơn nữa câu chuyện này xảy ra cách đây từ vài thế kỷ rồi, nên rất có thể nó đã bị tam sao thất bản. Bác cố gắng tìm giúp “bản gốc” được không?
- Toàn việc lăng nhăng. Cậu không có nhiệm vụ gì ác chiến hơn để giao cho tôi à?
- Việc này quan trọng lắm. Hy vọng bác nhận lời giúp.
- Thì tôi nhận rồi còn gì. Sẽ có tin sớm cho cậu. Chúc cậu một ngày tốt lành.
Đầu dây bên kia chào và cúp máy. Trung tá Phả càu nhàu.
- Mới sáng giời ra đã lời nguyền với chả truyền thuyết. - Rồi ông nói to, giọng sang sảng. – Anh em chuẩn bị bụng dạ nhé. Hôm nay máy giời bà xã mình đồng ý chiêu đãi một chầu sách bò đấy. Đêm qua tớ tỉ tê mãi.
Tiếng reo hò ủng hộ vang lên trong phòng. Trung tá Phả phấn khởi đặt ấm nước sôi để pha trà sáng theo lệ thường, quên biến mất cuộc nói chuyện với Phan Đăng Bách.
Chương 31: Bức tượng hình người cụt đầu
Đoạn đường đồi núi này, sương mù bắt đầu dày đặc. Nếu đứng cách nhau dăm chục bước chân, không một người hay vật nào có thể nhận thấy được bằng mắt thường. Gió hun hút thổi không khí lên đỉnh dốc khiến hơi ẩm ngưng tụ lại. Chen giữa làn sương đặc quánh là hai ánh đèn pha chậm chạp quét về phía trước.
Đôi tay Diên Vĩ run lên sau vô lăng. Cô đang lái xe với tốc độ chậm như người đi xe đạp. Sương mù bủa vây khiến Vĩ cảm thấy chiếc xe dường như không chuyển động. Nếu sương mù càng dày đặc về sáng, rất có thể cô sẽ bị lạc đường. Diên Vĩ đành bám sát vào số công tơ mét trên đồng hồ để dò ra số ki lô mét mà áng chừng chỗ rẽ. Đó là cách duy nhất vì trong thời tiết này, bức tượng hình người cụt đầu dùng để làm dấu sẽ chìm lỉm trong sương giá.
Diên Vĩ nhận ra con đường dẫn về Trại Hoa Đỏ nhờ những bụi hoa đang vào mùa mọc lan khắp nơi. Loài hoa này khôn ngoan như những sinh vật có ý thức. Chúng co cụm những cánh hoa lại thành những búp tròn xoe để tránh giá. Vĩ bẻ ngoặt vô lăng. Cô tăng ga vì biết rằng con đường rừng chạy thẳng không hề có một chướng ngại vật. Mồ hôi trên trán Vĩ vã ra như tắm. Cô dừng xe lại, mở bóp và lấy ra lọ thuốc màu da cam. Cô chiêu một viên với nước và nhắm nghiền mắt lại. Chừng mươi phút sau, cô đã trở nên bình tĩnh và sẵn sàng đương đầu với tất cả. Thứ linh cảm vô hình của Ráy dường như truyền cả sang cô kể từ sau khi chị ta chết. Vĩ đã cảm thấy một sự chẳng lành, một nỗi sợ hãi mơ hồ cứ luẩn quẩn chưa rõ hình hài.
Lúc gần nửa đêm, chuông điện thoại của cô réo vang.
Diên Vĩ nhấc máy ngay từ hồi chuông đầu tiên. Gần như từ hôm về nhà, cô luôn thức trắng đêm. Vĩ ngủ tầng trên cùng, sát cạnh đó là phòng của chị giúp việc.
- Mẹ…con sợ lắm. - Bảo mếu máo.
- Con trai của mẹ, mẹ nhớ con. – Vĩ trào nước mắt.
- Mẹ đừng bỏ con. - Bảo khóc oà lên.
- Không phải thế…
- Con sợ lắm…hôm qua con nói dối mẹ…con đã nhìn thấy…trong hang…bức tượng hình người cụt đầu…
- Con nhìn thấy gì? Con bình tĩnh nào.
- Con nhìn thấy…
5 phút sau, cô khẽ khàng mặc quần áo rồi mở cửa phòng. Chị giúp việc vẫn đang ngáy vang trời trong khi cửa phòng và cửa sổ mở toang hoang đón gió đêm. Cô lặng lẽ lần theo từng bậc cầu thang trong bóng tối. Lúc đi qua hành lang tầng ba, cô dừng lại trước cửa phòng Lưu. Vĩ mở hé cánh cửa. Lưu đang thở dốc trong giấc ngủ say. Hơi rượu nồng nặc bốc ra từ phòng anh. Mấy ngày nay, tối nào Lưu cũng về nhà rất muộn và uống rượu đến say mèm. Vĩ kiên quyết đóng cánh cửa rất nhanh và vội vã đi xuống tầng hầm. Cô mở cửa xe và khéo léo lùi ra khỏi gara. Trước khi đi, cô không quên vào bếp chọn một con dao nhỏ nhắn nhưng sắc ngọt mà chị làm việc vẫn dùng để lạng món cá hồi.
Tấm biển Trại Hoa Đỏ hiện ra ngay trước mũi xe. Phía sau, sương mù chăng kín khiến cánh cổng như được dựng lên sừng sững trước một vực thẳm đen ngòm. Một miệng hang khổng lồ thì đúng hơn. Vĩ lao xe vào trong và dùng đèn pin tìm lối lên nhà sàn. Cô nhìn thấy bé Bảo cuốn kín trong phòng. Có lẽ thằng bé đã mệt lả nên thiếp đi. Cô chạm nhẹ năm đầu ngón tay lạnh toát vào má nó. Bảo mở choàng mắt. Nó ngồi dậy và dụi cái đầu nóng ran vào ngực cô. Vĩ thì thầm.
- Con yêu của mẹ, mẹ sẽ đi rất chóng thôi. Sau đêm nay, tất cả sẽ kết thúc và mẹ con mình sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Cô chăm chú nhìn bé Bảo và có cảm giác nó sợ ánh mắt của cô. Vĩ đứng phắt dậy và bước ra khỏi nhà sàn. Tay phải cô cầm con dao làm bếp, tay trái cầm đèn pin, cô hít mạnh cái mùi ẩm ướt của sương mù và băng mình vào trong bóng tối.
Có tiếng rít nhẹ và một làn hơi ấm mềm mại lướt qua cổ chân cô. Lucky. Nhìn thấy nó, cô mừng rỡ như được trút khỏi nỗi cô đơn ở nơi hoang vu tận cùng. Vĩ khoát tay, con chó cũng mừng rỡ chạy theo cô.
Sương giá đậu trên mặt đất, đậu trên những cánh hoa đỏ đang gồng mình tròn xoe để che chở lấy nhuỵ hoa, đậu trên những vòm cây lá trắng khiến tất cả đều sũng mình và lạnh lẽo. Cô bước chậm để không bị trượt ngã. Lần này cô không thể trượt ngã. Sương mù ngày càng dày đặc đến độ ánh đèn pin của Vĩ như đang lùa vào một hố thẳm.
Cô đã xuống đến chân dốc. Từ khoảng đất trống đến bức tượng hình người cụt đầu chỉ mất 10 phút đi bộ vào ban ngày, nhưng căn cứ vào quãng thời gian cô mất công leo từ đỉnh dốc xuống đây thì Vĩ cho rằng cô sẽ phải tốn thời gian gấp ba lần như thế.
Cửa hang đã ở ngay trước mặt cô. Cô nhận ra nó không phải bằng thị giác mà bằng hơi lạnh đang cuồn cuộn toả ra từ lòng hang. Bức tượng hình người cụt đầu vẫn hàng ngày sừng sững giờ không thể nhìn thấy được nữa. Lúc này, cô đang đứng trong một chiếc phều khổng lồ bao trùm bởi sương giá và bóng đêm. Con Lucky tỏ vẻ sợ hãi. Nó chùn hai chân trước lại và rên ư ử. Cái mõm dài chúi vào mắt cá chân Vĩ. Cô tiến lên một bước. Con chó vẫn không nhúc nhích. Nó kiên quyết ì ra như một thứ đồ nhồi bông đen đúa. Vĩ lắc đầu bước tới. Con chó ngần ngừ giây lát rồi lao theo chân cô.
Trong khoảnh khắc, cả hai đã bị nuốt vào nơi tăm tối nhất của chốn thâm sơn cùng cốc.
Chương 32: Cú điện thoại trong đêm
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ để bàn rõ đến nỗi Bách không thể quay lại giấc ngủ được nữa. Anh úp chặt gối vào tau song những nhịp đơn điệu kia cứ rót vào óc anh như trêu ngươi. Bách vừa trải qua một cơn ác mộng. Anh thấy Bình đứng trước mặt, miệng tươi cười đưa mời anh tách trà nóng mới pha. Anh giận dữ lắc đầu nhưng Bình vẫn điềm nhiên tiến lại gần, tay giơ cao tách trà, Đôi chân Bách trở nên nặng như đeo chì đến độ không nhúc nhích nổi. Bình cười ha hả rồi hắt luôn thứ nước nóng bỏng kia xuống bàn chân Bách. Anh rùng mạnh người để thoát khỏi mộng mị. Người vã mồ hôi. Sáng nay quả là Bách bị đổ nước sôi vào chân thật. Lúc anh đang cầm ly nước nóng ra bàn làm việc thì va phải Mai Thanh cùng lúc mở cửa bước vào. Cô cuống quýt xin lỗi và thông báo rằng sáng sớm nay có người bên phòng giám định pháp y gọi đến tìm anh. Họ nói rằng việc xét nghiệm mẫu thử AND đã hoàn tất và mời anh đến lấy. Vì sáng ngày anh tắt máy nên họ phải gọi bằng máy cố định. Anh thanh minh rằng có thể máy hết pin chứ anh bật máy 24/24 giờ, nói xong vội vã lấy cặp tài liệu đi ra ngoài. Mai Thanh nói với theo vẻ nghi hoặc.
- Công việc trong kia kết thúc từ hai hôm trước mà sao hôm nay mới nhìn thấy anh?
- Không phải anh đi nghỉ mát đâu. – Bách ngoái cổ lại – Có gì chiều nay sẽ trao đổi với em.
Tuy nhiên, lúc chiều, khi Bách về văn phòng thì Mai Thanh đã đi công tác ở tỉnh khác. Bách loay hoay cùng hàng đống dữ liệu cho đến khi thấy bàn tay cầm bút đã run lên vì đói và mệt. Anh chỉ lên xe về nhà khi đồng hồ đã điểm mười một tiếng. Giờ là 12 giờ 30 sáng. Không lẽ anh chỉ mới ngủ được 45 phút thôi sao. Bách ngồi dậy và xuống nhà lấy nước. Khi anh đang lần mò trong nhà bếp tối om, bản Libertango chợt vang lên ầm ĩ. Anh cuống quýt chạy lên. Mẹ anh cằn nhằn từ phòng bên kia.
- Không lẽ người ta làm ngày, ngủ đêm còn con làm cả ngày lẫn đêm hay sao.
- Điện thoại của bạn gái đấy mẹ ạ. – Anh vừa nói vừa nhấc điện thoại nhưng đầu bên kia đã ngắt máy.
Số của trung tá Phả. Bách vội vàng gọi lại.
- Đang ngủ ngon bị dựng dậy hả? – Trung tá Phả nói giọng vui vẻ như đang ngồi trong bữa tiệc.
- Không, tôi dậy rồi.
- Tôi chưa ngủ mà cậu dậy nỗi gì. Có chuyện đây. Hôm nay đến phiên tôi trực đêm. Nhân thể lục hết đống hồ sơ để trả cái nợ với cậu. Gớm, giấy tờ như hũ nút. Mà các bố ngày xưa cũng dốt, đánh số rất thiếu khoa học, chữ viết thì như chữ bác sỹ, không luận nổi ra thứ gì với thứ gì nữa. Tôi phải xới tung cả nghìn tập hồ sơ lên chứ không được ngồi máy tính gõ pắc pắc ra như các cậu trên thành phố đâu.
- …
- Tôi đã tìm ra tên đứa trẻ bị mất tích đầu tiên trong cái bản đáng nguyền rủa ấy, tôi phấn khởi quá mới bấm máy luôn cho cậu nhưng sau thấy mình hồ đồ, vì chợt nhớ ra là đang 12 giờ đêm chứ không phải 12 giờ trưa.
- …
- Tên của đứa trẻ bị mất tích năm ấy là A San.
Trung tá Phả còn tuôn ra một tràng nữa như súng thần công. Ông ta đã hoàn thành xuất sắc hai nhiệm vụ mà Bách yêu cầu được giúp đỡ. Già mà trung tá Phả ở đây thì Bách đã ôm chặt lấy ông già đáng yêu ấy mà lay mà lắc trong cơn vui sướng, nhưng vốn là con người có tính kiềm chế cao, Bách chỉ lộ đôi chút cảm xúc qua giọng nói.
- Tôi không biết phải nói lời cám ơn bác như thế nào, bác đúng là một người tuyệt vời.
- Cậu không phải cảm ơn tôi, hàng tháng cậu cứ kéo anh em phòng trên ấy xuống đây nhậu nhẹt là tôi sung sướng rồi.
Trung tá Phả tiếp tục hàn huyên khiến Bách phải cảm ơn ông ta thêm ba lần nữa mới cúp được máy. Anh phân vân cầm chiếc điện thoại, song sau vài phút anh quyết định bấm vào phonebook và dò tên Diên Vĩ.
- A lô. - Giọng nói đầu bên kia rõ ràng còn đang ngái ngủ.
- Bảo, chú Bách đây. Cháu ngủ chưa?
- Cháu ngủ rồi ạ.
- Chú làm phiền cháu một chút đươc không, trung sĩ?
- Vâng ạ.
- Cháu có số điện thoại của mẹ cháu không? Ý chú là …sau khi mẹ cháu đưa cho cháu cái điện thoại ấy, mẹ cháu còn số máy nào khác không, số máy di động ấy?
- Có ạ.
- Cháu đọc cho chú nhé.
- Vâng ạ.
Bách lấy cây bút và mẩu giấy ở đầu giường để ghi lại.
- Cảm ơn cháu nhé, trung sĩ dũng cảm.
- Chú Bách…- Bé Bảo ngập ngừng.
- Có chuyện gì vậy, cháu cứ nói đi, chú đang nghe.
- Chú Bách…nếu một chiến sĩ…mà…phản bội đồng đội…thì tội có to không hả chú?
Bách im lặng trong giây lát. Cơn ác mộng đầu giấc vừa rồi chợt lướt qua đầu anh.
- Còn tuỳ theo động cơ của sự phản bội đó nữa…nghĩa là…nguyên nhân khiến chiến sĩ đó phản bội đồng đội. – Bách cố gắng tìm từ ngữ cho dễ hiểu.
- …
- Nhưng nhìn chung thì phản bội không bao giờ là tốt. – Bách kết luận.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu đến nỗi Bách tưởng rằng cậu bé đã bỏ máy.
- Thế thì…cháu không tốt. Cháu đã phản bội cấp trên rồi.
- Là thế nào cậu bé? Chú chưa hiểu.
- Cháu đã không giữ lời hứa. Cháu đã kể lại chuyện đó cho mẹ rồi.
- Sao? – Bách thốt lên.
- Lúc nãy cháu đã kể lại cho mẹ và bây giờ mẹ cháu đang trên đường đến đây.
- Ôi trời ơi…
Bách ngắt cuộc gọi một cách phũ phàng và bấm vội số máy anh vừa ghi trên giấy. “Thuê bao của quý khách vừa gọi có thể ngoài vùng phục vụ hoặc tắt máy”. Giọng nói đều đều cất lên bất kể ngày đêm. Bách mặc vội bộ quần áo ẩm xì vì cơn mưa lúc chập tối và rút khẩu súng chín li để trong ngăn kéo.
10 phút sau, anh đã ngồi trước vô lăng với tốc độ khiến bất kỳ cảnh sát giao thông nào có mặt trên đường cũng đều muốn ách lại để kiểm tra giấy tờ. May mắn thay, lúc này trên xa lộ, chỉ duy nhất một chiếc xe Toyota Crown lao vun vút qua những rặng trúc đào đang xoè cánh trước sương đêm.
Bảo thấy mình đang đi trong một khu rừng rậm rạp. Cây cối ngoằn ngoèo quấn chặt vào chân cậu mỗi bước đi rồi lại nhả ra như một con rắn lục. Bất thình lình Bảo bị trượt chân xuống một vực thẳm. Cậu nhanh tay bám lấy túm rễ cây chìa ra từ vách đá. Vực thẳm dưới chân cậu đầy lửa cháy. Sương mù bị hút xuống đáy sâu rồi sôi lục bục toả hơi nước bao phủ thân hình nhỏ bé của cậu. Bảo thấy khắp mình mẩy nóng rực. Hơi nước bốc lên từ hoả diệm thiêu đốt cơ thể cậu. Bảo nhìn thấy mẹ hiện ra phía trên miệng vực. Mẹ chìa tay ra cho cậu nhưng chiếc rễ cây bắt đầu chuyển động, nó cứ dài dần ra và đẩy cậu xuống dưới như một chiếc ròng rọc. Bàn tay phía trên xa dần. Bảo kinh hoàng hét lên.
- Mẹ, mẹ..cứu con.
Bảo mở choàng mắt. Người cậu nóng rực lên, trán bỏng rãy và cổ họng khô rang như ngồi trước bể lửa. Bằng kinh nghiệm của một đứa trẻ phải thường xuyên chịu đựng bệnh tật, Bảo biết rằng mình đang sốt. Không có ai ở bên cạnh. Bảo ngủ một mình trong căn nhà sàn rộng mênh mông. Người bạn nhỏ bé của cậu đã bị chỉ định cấm không được ngủ cùng ông chủ nhỏ của Trại Hoa Đỏ, vì thế cho dù cậu có năn nỉ thế nào, ông già trưởng bản lầm lì vẫn không chịu để Bi Nốt ruồi lên ngủ cùng với cậu. Ngoài sân, ánh trăng mờ ảo hắt xuống những lùm cây tạo thành vô vàn bóng đen rung rinh ma quái. Bất chợt, Bảo nghe thấy có người gọi tên mình.
- Bảo, Bảo ơi.
Tiếng gọi dịu dàng, trong trẻo. Bảo kêu lên.
- Mẹ đấy à? Mẹ phải không?
BẢo ngồi phắt dậy. Cơn sốt làm hai bên thái dương Bảo nhói lên và co giật, nhưng cậu cảm thấy khoẻ hẳn lên. Bảo mở cửa phòng ra ngoài. Cánh cửa phên nứa rít khẽ. Nền gỗ dưới chân cậu mát lạnh. Nó toả thêm nhiệt sang đôi chân cũng đang lạnh toát của cậu. Cậu sang phòng mé bên kia để kiểm tra cho chắc chắn, hy vọng mẹ cậu đang ở trong ấy, nhưng phòng trống không, chăn gối gấp gọn ghẽ hệt hai ngày vừa rồi.
Cậu thất vọng. Có thể cậu nghe nhầm. Mẹ cậu đã bỏ rơi cậu rồi. Căn nhà sàn trống trải tối đen như mực khiến Bảo thấy sợ. Lúc chập tối, A Cách đã đóng hết tất cả cửa sổ cho kín gió nên bây giờ ngay cả ánh trăng mờ mịt cũng không lọt được vào đây. Bảo vội vã quay về phòng mình. Cậu kéo chăn chùm kín mặt, toàn thân run rẩy vì sợ hãi, cô độc. Khi đã nằm yên trong chăn, cậu lại nghe thấy tiếng gọi khẽ, lần này âm thanh rên rỉ như cầu cứu.
- Bảo...lại đâ...y...nhanh...lên.
Cậu vùng dậy, chạy một mạch xuống cầu thang. Sân trại vắng tanh. Hoa đỏ giờ mới vào mùa. Ở vài phần đất chưa lát gạch, những bụi hoa leo vào mọc lan thành từng mảnh như cỏ dại. Hoa nở rộ về đêm. Những cánh hoa xoè hết cỡ phô sắc đỏ dị kỳ dưới ánh trăng.
- Mẹ đấy à? Mẹ ở đâu? - Bảo gọi khẽ.
Trời lặng gió. Không âm thanh, không cả tiếng côn trùng rỉ rả. Cậu run giọng.
- Mẹ... ở đâu?
- Lại... đây...con.
Tiếng gọi đang phát ra từ phía nhà kính. Cậu từ từ tiến lại gần. Vợ chồng người trông thú già thường cột một sợi dây xích vào cửa đề phòng lũ chó hoang ban đêm mò vào nhà kính cắn xé những chậu cây cảnh. Cậu khẽ kéo sợi dây. Tiếng kim loại va vào kính lách cách. Bảo đẩy cửa bước vào bên trong. Ban ngày, vườn hoa trong nhà kính lung linh đủ màu sắc với các loại đậu san hô, violet, cẩm cù, cần ba lá, cầu lửa, huệ đỏ, sao nháy, đăng tiêu...Giờ dưới ánh trăng nhợt nhạt, chỉ có màu đỏ là độc chiếm vườn hoa. Gió luồn qua cánh cửa vừa mở khiến những cánh hoa rung rinh như dò xét. Bảo đi dọc lối vào ẩm ướt. Cậu rẽ sang khu vực trồng kim ngân và tường liên. Những chậu cây cảnh cao lút đầu khiến cậu không thể nhìn sang những dãy bên kia. Bảo cất tiếng, lòng đầy nghi hoặc.
- Mẹ...có phải mẹ không?
- Phả...i. - Tiếng trả lời thều thào như gió thoảng, như không phải tiếng người, đến độ Bảo cho rằng mình tưởng tượng ra.
Khi Bảo đi xuống cuối khi nhà kính, cậu thấy bụi trắc bách diệp phía bên kia khẽ lay động. Có tiếng cười khanh khách giòn tan.
Rồng rắn lên mây
Có cây núc nắc
Có nhà khiển binh
Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không...
Đấy là trò chơi mà cậu luôn luôn thích thú. Cậu không nhớ ai đã dạy cho cậu trò này, và cậu biết chơi từ lúc nào nhưng mẹ cậu vẫn chơi cùng cậu. Mẹ cậu thường làm thầy thuốc và cậu phải trốn đi. Mẹ cậu nói rằng bình thường phải có từ ba người chơi trở lên, để một người làm bình phong che chở cho người đằng sau, nhưng cậu không có bình phong. Người bạn duy nhất là mẹ cậu, nên cậu thường lấy một cuốn sách hay tờ báo để che lên mặt. Mẹ sẽ tìm khuôn mặt cậu sau “tấm bình phong “đó, đến khi “bình phong” rơi xuống, mẹ cậu sẽ dụi đầu vào ngực vào cổ cậu. Lần nào cũng thế. Những lúc như vậy cậu vừa hồi hộp, vừa cảm nhận một sự êm ái vừa quen vừa lạ không thể diễn tả. Dứt khoát là mẹ, đúng là mẹ rồi. Bảo vui sướng gọi to.
- Mẹ ơi. Con đây. Mẹ lại trốn con hả?
Những lúc cậu đóng vai thầy thuốc, mẹ cậu thường trốn vào một góc nào đó để cậu đi tìm. Đó là một trò chơi cải biên, mẹ cậu bảo như thế.
- Mẹ ơi, mẹ ra đi, con sợ lắm. - Bảo buột miệng thốt lên và tự nhiên cậu thấy sợ thật. Một nỗi sợ kỳ lạ bắt đầu ngấm dần từ tim lên tận óc.
Bảo ngó ra sau những bụi trắc bách diệp, sẵn sàng giật mình nếu một bóng đen thò ra từ sau nó, nhưng chẳng có gì. Bất thần từ những rặng trúc Nhật, một bóng người áo đen mờ ảo hiện ra và bước nhanh thoăn thoắt về phía cửa. Mái tóc dài thả buông sau lưng khiến Bảo tin chắc đấy chính là người mẹ yêu quý của cậu.
- Mẹ. - Cậu đuổi theo. - Mẹ về từ bao giờ đấy?
Nhưng người kia lặng lẽ đi ra sân, thậm chí không ngoái lại nhìn Bảo. Bà ta rẽ xuống con dốc và biến mất. Bảo cũng chạy xuống dốc. Khi xuống tới khúc ngoặt, cậu lại nhìn thấy bóng áo đen đứng im lìm như chờ đợi. Lúc đã gần đuổi kịp, bà ta lại rảo bước và biến mất. Cậu đã xuống tới bãi đất trống. Người đàn bà đứng sát mép vực. Mặc dù khu vực này ào áo gió núi, mớ tóc người đàn bà không động đậy, như thể đấy chỉ là một đám mực đen được sơn quét.
Bà ta tiếp tục men theo con đường mòn ven núi. Bàn chân trần lướt rất nhanh trên lớp đất lổn nhổn đá sỏi. Bảo vội vã chạy đằng sau. Cậu không gọi nữa. Cổ họng cậu đặc lại như đang trong một cơn bóng đè. Có thể đây là cơn ác mộng thứ hai trong đêm. Cậu bị sốt, nên liên tiếp gặp ác mộng. Sáng mai thức giấc, có thể mẹ cậu sẽ đánh thức và cho cậu uống vài viên thuốc. Mẹ cậu sẽ ép cậu một ly nước cam để “làm tan sốt”.
Bảo đã chạy đến gần chân bức tượng hình người cụt đầu. Người đàn bà đột ngột dừng lại. Bào cũng dừng bước, sững sờ. Bà ta từ từ quay lại. Một khuôn mặt xa lạ. Thái dương người đàn bà bắt đầu rịn máu. Máu nhỏ dần từng giọt từng giọt xuống lớp vải đen. Khuôn mặt bà ta trông thê thảm đến độ Bảo phải đưa hai bàn tay lên che lấy mắt. Khi cậu bỏ tay ra, người đàn bà đã biến mất.
Bảo chạy sát lại bức tượng. Hơi lạnh từ trong hang toả ra ngun ngút như một chiếc vòi rồng có linh hồn. Nó xoắn xuýt và bện lấy cơ thể cậu vẻ muốn cuốn mọi thứ vào lòng nó. Nỗi sợ hãi khiến tim cậu bị bóp nghẹt đến tức thở. “Đây là một cơn ác mộng”, cậu thì thầm “Nếu là một cơn ác mộng, tất cả sẽ chấm dứt sau khi mình mở mắt ra”. Nghĩ vậy, Bảo bước chân vào lòng hang ẩm ướt hơi đá nghìn năm. Trong chốc lát, cái bóng nhỏ bé của cậu đã biến mất tựa hồ tan chảy vào bóng đêm.
Bách lơ mơ nghe thấy bản Libertango quen thuộc vang lên ngay bên tai nhưng anh không thể nào mở mắt ra được. Mãi sau Bách mới cố chống người dậy và chộp vội chiếc điện thoại. Bản Libertango do Bond remix thường ngày nghe rất quyến rũ nhưng giữa đêm khuya thanh vắng thế này, nó làm cho mọi giác quan của Bách cũng căng ra như dây đàn. Anh vẫn nhắm nghiền mắt, tay dò tìm phím bấm quen thuộc mà không cần nhìn anh cũng chạm được vào.
- A lô.
Đầu dây bên kia có tiếng ư ử như một con mèo nhỏ đang bị người thít cổ. Mãi vài giây sau, Bách mới định hình được đó là tiếng khóc.
- A lô, ai đấy?
Dường như người kia đang run lên cầm cập. Bách tỉnh hẳn ngủ. Anh giật vội chiếc điện thoại ra khỏi tai. Chữ DIÊN VĨ viết hoa nổi thẫm trên màn hình. Bách hoảng hồn.
- Diên Vĩ à?
- Không…cháu…- Tiếng trẻ con nức nở.
Bách thấy sống lưng mình lạnh toát. Trong khoảnh khắc, anh nhận ra ngay đó là bé Bảo, con chủ trại Trần Hoàng Lưu và Mai Diên Vĩ, đứa trẻ duy nhất anh được tiếp xúc trong suốt mười năm trở lại đây.
- Có chuyện gì? Cháu nói đi, chú đang nghe đây.
- Cháu…- Giọng Bảo nghẹn lại không thành lời.
- Bảo nghe này, chú đang ở ngay bên cạnh cháu. Không có chuyện gì làm chú sợ cả, cháu cũng thế nhé. Cháu nói đi nào, nói chậm thôi.
- Cháu…một người dẫn cháu vào trong hang…Cháu đã đi vào trong hang. - Bảo đang trong một cơn kinh hoàng tột độ.
- Hang nào? – Bách thốt lên.
- Chỗ bức tượng hình người cụt đầu.
- Tại sao đêm hôm khuya khoắt thế này cháu lại đi vào trong ấy?
- Có người dẫn cháu vào…Chơi Rồng rắn lên mây – Bé Bảo nức nở - và cháu đã nhìn thấy…
Nó khóc oà lên và không ngừng lại được nữa. Bách nhỏ nhẹ vỗ về thằng bé, nhưng anh lúng búng một cách ngượng ngập. Anh không có nhiều kinh nghiệm về trẻ con. Anh không biết gì khi một thằng nhóc đang cô độc và sợ hãi thì anh cần phải làm gì. Mãi sau Bảo mới thốt lên lời trở lại. Khó khăn lắm Bách mới có thể chắp nối được toàn bộ đâù đuôi câu chuyện. Anh thấy mình cũng như đang rơi vào một cơn ác mộng. Hình ảnh bức tượng hình người cụt đầu đen sẫm sừng sững trong óc anh, khiến anh kinh sợ.
- Cháu nghe này, cháu đang ở một mình đúng không?
- Vâng. – Bé Bảo oà lên khóc khi Bách nhắc đến từ “một mình”.
- Cháu lấy cái điện thoại đó ở đâu?
- Mẹ cháu để lại. Mẹ cháu nói rằng bất cứ khi nào buồn thì gọi cho mẹ. Mẹ cháu bỏ cháu rồi đúng không? - Bảo thổn thức. – Cháu đã gọi về nhà mà không ai nhấc máy.
- Không phải thế. Mẹ cháu chỉ đang không được khoẻ nên cần phải chữa bệnh thôi. – Bách cố gắng kìm những cảm xúc trong lòng để cất lời rủ rỉ như một cô trông trẻ. Thằng bé vẫn giữ số điện thoại của anh. Nó tin tưởng anh. – Cháu nghe đây này. Việc này rất quan trọng. Cháu không được tiết lộ với bất kỳ ai về những gì mà cháu đã nhìn thấy, được không nào? Kẻ cả bố mẹ cháu.
- Tại sao? - Bảo vẫn vừa nói vừa khóc.
- Chú là cảnh sát. Cháu nhớ chưa nào. Chú là cấp trên của cháu và khi cấp trên ra lệnh thì cấp dưới phải nghe lời. Hơn nữa đây là bí mật giữa những người đàn ông với nhau, chỉ điệp viên mới được biết.
Lần này thì Bảo im bặt tiếng khóc. Nó “vâng ạ” khe khẽ.
- Chú rất cảm ơn công lao trinh sát của cháu. Chú nhắc lại nhé, đặc biệt khi nói chuyện với mẹ cháu, không được tiết lộ chuyện này. Đồng ý không nào? Có những chuyện phụ nữ không nên biết.
- Vâng ạ.
- Chỉ có cháu với chú biết thôi. Cháu hứa đi nào.
- Cháu hứa.
- Bây giờ cháu ở yên trong phòng. Trời sắp sáng rồi, chú sẽ đi ngay đến trang trại. Chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ nữa là chú có mặt. Đồng ý không trung sĩ?
- Vâng ạ.
Bách cúp máy. Đồng hồ điện tử trên màn hình chỉ số 3. Anh xỏ tay vào chiếc áo sơ mi, lấy vài thứ cần thiết rồi lặng lẽ xuống cầu thang. Anh đi lối hậu. Sương đêm ùa vào mặt anh buốt lạnh. Bách đóng cửa rồi bước đi vội vã. Bóng đêm đang trở mình để đón một ngày dài sau những chuỗi ngày và đêm vô tận.
Chương 30:Bức ảnh lồng khung kính
Mai Thanh bắt đầu cảm thấy sốt ruột và lo lắng. Từ lúc cô đến cơ quan cho tới giờ đã là 3 giờ chiều nhưng vẫn chưa gặp Bách. Điện thoại của anh ngoài vùng phủ sóng. Cách đây một tiếng, cô đành gọi điện về nhà anh nhưng bà mẹ của Bách mà cô biết có thói quen sáng nào cũng dậy sớm từ 4 giờ 30 nói rằng từ lúc tỉnh giấc bà đã không nhìn thấy Bách. Bà cũng đang rất sốt ruột và mong rằng nếu cô có thông tin gì thì hãy báo sớm cho bà biết.
Sáng nay thiếu tá Trịnh Hữu Bình chính thức gị tạm giam. Mai Thanh muốn là người đầu tiên báo cho Bách tin đó. Đúng 4 giờ, cô nhận được điện thoại. Số của Bách hiện lên. Cô mừng rỡ nhấn phím màu xanh.
- Anh Bách, có chuyện gì mà anh tắt máy từ sáng? Sếp đang tìm anh. Vụ quái nhí liên quan đến cả đường dây trong Nam nữa. Anh đành phải phụ trách luôn vậy. Anh sẽ kết hợp với cảnh sát hình sự trong đó.
- Anh đang trên đường về. Từ Trại Hoa Đỏ.
Nghe giọng nói của Bách, Mai Thanh giật mình.
- Có chuyện gì vậy? Đừng nói với em là lại thêm một xác chết nữa nhé.
- Gần như thế.
- Anh đừng làm em sợ chứ. Em chưa thấy vụ nào như thế này.
- Anh cũng vậy. Ngoài ra anh còn tìm thêm được một vài thứ nữa.
- Thứ gì vậy?
- Một con đường…đôi giày…
Giọng của Bách bất thần tắt ngúm và tiếng réo của sóng âm bị mất khiến Mai Thanh tin rằng anh vẫn chưa ra khỏi con đường rừng. Cô đã gọi đi gọi lại đến hàng chục lần mà không được. Thậm chí cả tiếng sau, số thuê bao của anh vẫn ngoài vùng phục vụ. Mai Thanh nhìn đồng hồ liên tục. Khi kim giờ nhích lên con số 7 và cô bắt đầu nghĩ đến một sự chẳng lành thì Bách xuất hiện ngoài cửa. Trông anh hốc hác và bẩn thỉu như mò lên từ dưới hầm mỏ. Tuy nhiên, cô cũng không trao đổi được với Bách lời nào vì anh tức tốc phóng lên tầng trên và nửa tiếng sau đó thò cổ vào cửa phòng.
- Có gì trao đổi sau nhé. Anh phải ra sân bay.
Nhưng lúc Bách vừa đi khỏi, cô mới phát hiện ra rằng chuyến bay của anh cất cánh lúc 11 giờ đêm. Nếu là người cẩn thận thì đi từ 9 giờ đã là sớm. Lúc này mới có 7 giờ 30, chẳng lẽ anh không có đủ 10 phút nán lại trao đổi với cô sao? Mai Thanh cảm thấy nghi hoặc, song từ lúc làm cùng anh, cô đã đủ thời gian để hiểu tính cách của người đồng nghiệp. Bách là con người cẩn thận, đôi khi hơi cứng nhắc nhưng không có bất kỳ hành động nào thừa. Trong vòng tiếng rưỡi này, chắc chắn không phải anh tạt vào một quán cơm bình dân bào đó cho dù cô biết chắc anh đã nhịn đói từ sáng đến giờ.
Ngay khi chui vào chiếc xe buýt con thoi chật ních người đưa đám hành khác từ máy bay vào phòng chờ, Bách đã bật điện thoại trở lại. Anh không có hành lý gửi nên rất nhanh nhẹn đi thẳng ra cửa. Chuông điện thoại liên tục réo. Một số tin nhắn của Mai Thanh nói rằng hãy gọi điện ngay cho cô khi nào có thể. Một cuộc gọi của mẹ anh. Lúc này Bách mới nhớ mình vẫn còn người thân trên đời, anh cuống quýt xin lỗi và hứa rằng sẽ gọi điện về hàng ngày để bà yên tâm. Tới tấp các cuộc gọi của đồng nghiệp sở tại. Họ thông báo địa điểm tụ họp quen thuộc của nhóm quái nhí và một đại ca của chúng. Khi Bách đón được chiếc taxi dù đang phóng như bay vào sân để tranh khách, anh nhận được cú điện thoại của trung tá Phả.
- Khoẻ không anh bạn? – Trung tá Phả vẫn vui vẻ như một người bạn vong niên lâu ngày không gặp.
- Yếu lắm sếp ạ. Đang phải đi công cán mà từ sáng đến giờ chưa có hột cơm nào vào bụng.
- Các cậu cứ làm khổ mình. Chuyện đâu có đó cứ từ từ rồi tính. Thằng em tôi…
Trung tá Phả bắt đầu kề cà và Bách thấy sốt ruột. Máy điện thoại của anh đổ thêm một hồi chuông nữa báo hiệu đang có cuộc gọi thứ hai.
- Có chuyện gì không sếp? Em đang có điện thoại.
- À không có gì đâu, chỉ là cậu phiên dịch hôm nọ đã dịch được câu mà cậu hỏi. Cậu ta cẩn thận nên nhờ tôi nhắn lại rằng nghĩa của cả cụm từ đó là “Đứa trẻ bị mất tích”. Cô Diên Vĩ nói lại không chính xác, sai mất vài âm tiết nên mới đầu cậu ta chưa luận ra được. Hơn nữa, cái không khí của Trại Hoa Đỏ làm cậu ta lú lên rồi. Tôi thề với cậu là lần sau có thêm cái xác chết nào nữa cũng đừng hòng kéo tôi ra đó một lần nữa. Hôm tôi về kể lại cho bà nhà, bà ấy…
- Vâng cảm ơn bác, tôi nghe điện thoại chút rồi sẽ gọi lại sau nhé.
Bách cúp máy cái rụp chấm dứt câu chuyện huyên thuyên của ông trung tá già. Anh tin chắc trăm phần trăm rằng ông ta cứ kiếm cớ gọi cho anh để hàn huyên. May phước rằng Bách không phải làm việc cùng ông ta, nếu không chắc sẽ phát điên lên mất. Cú điện thoại sông song đến từ người đồng nghiệp nói giọng miền Tây rất khó nghe.
- Rất tiếc phải báo cho cậu biết là bọn kia đã chuyển địa điểm và giờ hẹn. Chúng đổi sang 10 giờ tối mai ở một quán bar nằm trong Quận 10, nên tối nay cậu cứ việc ăn no ngủ kỹ nhé.
“Ơn trời”, Bách lẩm bẩm và bảo người lái xe.
- Cậu tìm cho tớ một quán cơm bình dân ngon nhất thành phố.
Quán bar được thiết kế thao kiểu hang động Nam Mỹ với những dây leo giả quấn chằng chịt trên tường. Vách đá giả được làm bằng giấy bồi sơn phết rồi phun nhũ óng ánh. Khói thuốc mù mịt quyện vào ánh đèn mờ ảo đủ màu xanh lá cây, đỏ và tím khiến bar Amazon giống như một hang động sơ khai thực sự. Huỳnh Văn Biềng, người đồng nghiệp nói giọng miền Tây ra dấu với một cậu phục vụ trẻ măng rồi hất đầu lên trên. Bách theo chân anh ta lên tầng. Anh kinh ngạc thấy tầng trên bày năm chiếc máy đánh bạc với đám đàn ông đàn bà đang chúi mũi vào đó.
- Nó làm lậu. - Biềng giải thích bằng giọng thì thầm và ra hiệu cho Bách đi tiếp.
Khi họ lên đến tầng trên cùng, Bách thấy một cầu thang gỗ nhỏ xíu dẫn lên tầng áp mái. Biềng vẫn tiếp tục leo lên. Đó là một nhà kho tối om, nóng nực đến kinh hoàng và ngay lập tức BÁch phải hắt hơi vì bụi xông vào mũi. Sớm ngày hôm qua, một đồng nghiệp của anh đã áp tải thằng nhóc tay trong vào đây để làm một thứ mồi nhử. Nó sẽ có nhiệm vụ dàn xếp một cuộc hẹn đông đủ với hội đồng quái nhí. Nguy hiểm hơn khi thông tin mới nhất khẳng định rằng tất cả đều được giật dây bởi một băng đảng xã hội đen khác. Biềng đã bí mật gắn con chip ghi âm vào căn phòng tầng bốn là nơi chúng tụ họp. Những thành viên khác trong đội cảnh sát hình sự đang giả đò ngật ngưỡng dưới tầng một. Họ sẽ ập lên bất cứ khi nào Biềng ra hiệu lệnh. Từ cái nhà kho tối tăm này, Bách có thể nghe rõ cuộc đàm thoại của chúng.
- Hằng đen cử mày vào đây có việc gì ? - Một giọng nam đang vỡ phát ra đều đều như một đại ca cỡ bự trong phim Hồng Kông.
- Bọn em cần cứu viện. Vòm ngoài kia có thêm một nhóm nữa. - Thằng bé tay trong cất giọng rụt rè, sợ hãi.
Bách lo sốt vó. Cứ cái cách nói kiểu này thì thể nào thằng nhóc cũng làm lộ vở. Hơi nóng từ mái tôn hấp xuống khiến mồ hôi trên người Bách vã ra như xông hơi. Anh đang ngồi cạnh những lùm những đống đồ cũ không biết là thứ gì. Tay anh quờ phải một vật phẳng có vẻ như là một khung kính. Mặt kính toả ra chút hơi mát nên Bách áp hẳn cánh tay trần vào đó cho hạ nhiệt.
- Tình hình làm ăn ngoài đó thế nào? - Lần này giọng nói là của một gã đàn ông chừng 30-40 tuổi.
- Chán lắm đại ca ạ. Bọn em đang bị “nhòm ngó” nên đứt cước, đành đói rã họng.
Biềng rút bật lửa châm thuốc hút. Ánh lửa xẹt lên rồi tắt ngấm. Trong khoảnh khắc của ánh sáng, Bách nhận thấy ngay trước mắt mình là một bàn thờ trang trí loè loẹt hoa giả theo một thứ tôn giáo nào đó. Có vẻ như chiếc Zippo của anh ta bị hết xăng. Biềng vẩy vẩy bật lửa. Bách lẩm bẩm nhái theo giọng anh ta.
- Nóng thấy mồ còn hút thuốc nữa cha nội.
- Ông không biết tụi tôi trong này toàn lấy nóng trị nóng à.
Biềng lại bật đá lửa. Sau vài lần thì chiếc Zippo cũng nhả cho anh ta chút lửa đủ để châm một điếu thuốc. Ánh mắt anh bất thần chạm vào chiếc khung kính và chợt giật mình. Đó là bức ảnh chân dung của một cô gái. Cô ta đang mỉm cười, chiếc răng khểnh khiêu khích tinh nghịch. Tuy nhiên đôi mắt lại nhìn Bách vẻ nghiêm nghẹ. Ánh lửa tắt ngấm, chỉ còn chút đốm đỏ từ đầu điếu thuốc trên môi Biềng.
- Ông cho tôi mượn cái Zippo nào.
Bách vội vàng đưa chiếc bật lửa vào sát khung kính. Mặt kính phủ mờ đầy bụi song không chối bỏ được cái cảm giác vửa nảy lên trong đầu anh, ấy là người trong ảnh nhìn rất quen, như thể anh đã từng gặp ở đâu rồi mà không thể nào nhớ nổi. Bức ảnh cũ kỹ song người trong ảnh rất đẹp. Biết đâu cô ta là một diễn viên hay ca sĩ nào đó cũng nên. Ca sĩ, diễn viên bây giờ thi nhau mọc ra như nấm sau mưa, chỉ có đứa em họ anh đang học trung học là nắm rõ lai lịch của từng cô như công an hộ khẩu. Thậm chí cô nào mới mất điện thoại hay mua được ô tô mới nó cũng biết hết. Nhưng tại sao một tấm ảnh đẹp như vậy lại bị tống lên cái nhà kho bụi bặm này. Chẳng ai đi vứt một bức ảnh được chụp và lồng khung công phu trừ khi chủ nhân của nó đã chết. Nghĩ đến từ đó, anh giật nảy mình và không thể nào tập trung vào những giọng nói ồn ào dưới kia nữa. Chiếc bật lửa đã hết sạch xăng và đôi mắt Bách lại chìm vào bóng tối. Nhưng khuôn mặt dưới lớp kính mát lạnh cứ lởn vởn trong đầu anh và mãi những năm sau này, anh vẫn phân vân không biết có nên tin rằng các câu chuyện thần bí mà mẹ anh vẫn kể là có thật.
Cú chăng lưới đêm hôm đó thành công ngoài sức tưởng tượng. Nhưng sau khi lũ quái nhí bị tống hết lên xe hòm với người áp tải bên cạnh, Bách nhất quyết không theo xe về trụ sở. Anh tìm gặp người quản lý đang tru tréo phân bua với đám khách nhốn nháo rằng anh ta không hề biết gì về chuyện này, làm sao anh ta có thể quản lý được chuyện riêng tư của khách hàng. Bách hỏi anh ta về chủ nhân của toà nhà.
- Chịu, chúng tôi đi thuê. – Gã quản lý cong cớn.
Bách mất hai ngày trời để liên hệ với người chủ của ngôi nhà nhưng họ cũng chỉ là người mua lại. Từ lúc mua, họ đã thấy những đồ đạc đó ở trên kho rồi nhưng vì vội cho thuê để kiếm thu nhập, họ vẫn chưa có thời gian dọn chúng đi. Người chủ cũ mà Bách liên lạc được cũng không phải là chủ nhân thực sự của đống đồ đạc đó. Anh ta chỉ là người họ hàng của ông chủ đã mất và cô gái trong bức ảnh là con gái ông ta.
Vừa mới đến cơ quan, trung tá Phả đã được một nhân viên cấp dưới cho biết có người tên Bách vừa gọi điện cho ông. Anh ta nói rằng có việc gấp và muốn ông gọi lại. Trung tá Phả vui vẻ nhấn số của Bách. Ông rất mến anh chàng hình sự này. Vừa mới tiếp xúc, ông đã nhận ra rằng Phan Đăng Bách là một con người thật thà và trung thực. Ông thích những người thật thà, trung thực, mỗi tội cậu ta cứng nhắc nhu ông cán bộ thời chiến.
- Chào người hùng, mới sáng sớm có chuyện gì quan trọng kiếm tôi vậy? Đừng có điệu cổ tôi đến Trại Hoa Đỏ nữa đấy nhé. Nếu là rủ tôi đi uống rượu ngô thì tôi đồng ý.
- Có việc này rất quan trọng cần nhờ bác. Bác có thể tìm giúp tôi danh sách tất cả những đứa trẻ bị mất tích ở cái bản bây giờ là Trại Hoa Đỏ.
- Tôi đưa câuj hết rồi còn gì. Có 13 đứa cả thảy.
- Bác cố gắng lật lại hồ sơ giúp tôi. Hồ sơ từ trước đó nữa. Việc này vô cùng quan trọng.
- Được rồi. Tôi tìm giúp cậu. – Trung tá Phả càu nhàu. – Tìm được nhớ trả ơn bữa nhậu đấy nhé.
- Bác muốn gì cũng được. Thêm nữa, bác tìm hiểu giúp cho truyền thuyết về lời nguyền của dòng họ Quách.
- Tôi kể nát miệng cả chục lần rồi còn gì.
- Không, các truyền thuyết thường có rất nhiều dị bản, hơn nữa câu chuyện này xảy ra cách đây từ vài thế kỷ rồi, nên rất có thể nó đã bị tam sao thất bản. Bác cố gắng tìm giúp “bản gốc” được không?
- Toàn việc lăng nhăng. Cậu không có nhiệm vụ gì ác chiến hơn để giao cho tôi à?
- Việc này quan trọng lắm. Hy vọng bác nhận lời giúp.
- Thì tôi nhận rồi còn gì. Sẽ có tin sớm cho cậu. Chúc cậu một ngày tốt lành.
Đầu dây bên kia chào và cúp máy. Trung tá Phả càu nhàu.
- Mới sáng giời ra đã lời nguyền với chả truyền thuyết. - Rồi ông nói to, giọng sang sảng. – Anh em chuẩn bị bụng dạ nhé. Hôm nay máy giời bà xã mình đồng ý chiêu đãi một chầu sách bò đấy. Đêm qua tớ tỉ tê mãi.
Tiếng reo hò ủng hộ vang lên trong phòng. Trung tá Phả phấn khởi đặt ấm nước sôi để pha trà sáng theo lệ thường, quên biến mất cuộc nói chuyện với Phan Đăng Bách.
Chương 31: Bức tượng hình người cụt đầu
Đoạn đường đồi núi này, sương mù bắt đầu dày đặc. Nếu đứng cách nhau dăm chục bước chân, không một người hay vật nào có thể nhận thấy được bằng mắt thường. Gió hun hút thổi không khí lên đỉnh dốc khiến hơi ẩm ngưng tụ lại. Chen giữa làn sương đặc quánh là hai ánh đèn pha chậm chạp quét về phía trước.
Đôi tay Diên Vĩ run lên sau vô lăng. Cô đang lái xe với tốc độ chậm như người đi xe đạp. Sương mù bủa vây khiến Vĩ cảm thấy chiếc xe dường như không chuyển động. Nếu sương mù càng dày đặc về sáng, rất có thể cô sẽ bị lạc đường. Diên Vĩ đành bám sát vào số công tơ mét trên đồng hồ để dò ra số ki lô mét mà áng chừng chỗ rẽ. Đó là cách duy nhất vì trong thời tiết này, bức tượng hình người cụt đầu dùng để làm dấu sẽ chìm lỉm trong sương giá.
Diên Vĩ nhận ra con đường dẫn về Trại Hoa Đỏ nhờ những bụi hoa đang vào mùa mọc lan khắp nơi. Loài hoa này khôn ngoan như những sinh vật có ý thức. Chúng co cụm những cánh hoa lại thành những búp tròn xoe để tránh giá. Vĩ bẻ ngoặt vô lăng. Cô tăng ga vì biết rằng con đường rừng chạy thẳng không hề có một chướng ngại vật. Mồ hôi trên trán Vĩ vã ra như tắm. Cô dừng xe lại, mở bóp và lấy ra lọ thuốc màu da cam. Cô chiêu một viên với nước và nhắm nghiền mắt lại. Chừng mươi phút sau, cô đã trở nên bình tĩnh và sẵn sàng đương đầu với tất cả. Thứ linh cảm vô hình của Ráy dường như truyền cả sang cô kể từ sau khi chị ta chết. Vĩ đã cảm thấy một sự chẳng lành, một nỗi sợ hãi mơ hồ cứ luẩn quẩn chưa rõ hình hài.
Lúc gần nửa đêm, chuông điện thoại của cô réo vang.
Diên Vĩ nhấc máy ngay từ hồi chuông đầu tiên. Gần như từ hôm về nhà, cô luôn thức trắng đêm. Vĩ ngủ tầng trên cùng, sát cạnh đó là phòng của chị giúp việc.
- Mẹ…con sợ lắm. - Bảo mếu máo.
- Con trai của mẹ, mẹ nhớ con. – Vĩ trào nước mắt.
- Mẹ đừng bỏ con. - Bảo khóc oà lên.
- Không phải thế…
- Con sợ lắm…hôm qua con nói dối mẹ…con đã nhìn thấy…trong hang…bức tượng hình người cụt đầu…
- Con nhìn thấy gì? Con bình tĩnh nào.
- Con nhìn thấy…
5 phút sau, cô khẽ khàng mặc quần áo rồi mở cửa phòng. Chị giúp việc vẫn đang ngáy vang trời trong khi cửa phòng và cửa sổ mở toang hoang đón gió đêm. Cô lặng lẽ lần theo từng bậc cầu thang trong bóng tối. Lúc đi qua hành lang tầng ba, cô dừng lại trước cửa phòng Lưu. Vĩ mở hé cánh cửa. Lưu đang thở dốc trong giấc ngủ say. Hơi rượu nồng nặc bốc ra từ phòng anh. Mấy ngày nay, tối nào Lưu cũng về nhà rất muộn và uống rượu đến say mèm. Vĩ kiên quyết đóng cánh cửa rất nhanh và vội vã đi xuống tầng hầm. Cô mở cửa xe và khéo léo lùi ra khỏi gara. Trước khi đi, cô không quên vào bếp chọn một con dao nhỏ nhắn nhưng sắc ngọt mà chị làm việc vẫn dùng để lạng món cá hồi.
Tấm biển Trại Hoa Đỏ hiện ra ngay trước mũi xe. Phía sau, sương mù chăng kín khiến cánh cổng như được dựng lên sừng sững trước một vực thẳm đen ngòm. Một miệng hang khổng lồ thì đúng hơn. Vĩ lao xe vào trong và dùng đèn pin tìm lối lên nhà sàn. Cô nhìn thấy bé Bảo cuốn kín trong phòng. Có lẽ thằng bé đã mệt lả nên thiếp đi. Cô chạm nhẹ năm đầu ngón tay lạnh toát vào má nó. Bảo mở choàng mắt. Nó ngồi dậy và dụi cái đầu nóng ran vào ngực cô. Vĩ thì thầm.
- Con yêu của mẹ, mẹ sẽ đi rất chóng thôi. Sau đêm nay, tất cả sẽ kết thúc và mẹ con mình sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Cô chăm chú nhìn bé Bảo và có cảm giác nó sợ ánh mắt của cô. Vĩ đứng phắt dậy và bước ra khỏi nhà sàn. Tay phải cô cầm con dao làm bếp, tay trái cầm đèn pin, cô hít mạnh cái mùi ẩm ướt của sương mù và băng mình vào trong bóng tối.
Có tiếng rít nhẹ và một làn hơi ấm mềm mại lướt qua cổ chân cô. Lucky. Nhìn thấy nó, cô mừng rỡ như được trút khỏi nỗi cô đơn ở nơi hoang vu tận cùng. Vĩ khoát tay, con chó cũng mừng rỡ chạy theo cô.
Sương giá đậu trên mặt đất, đậu trên những cánh hoa đỏ đang gồng mình tròn xoe để che chở lấy nhuỵ hoa, đậu trên những vòm cây lá trắng khiến tất cả đều sũng mình và lạnh lẽo. Cô bước chậm để không bị trượt ngã. Lần này cô không thể trượt ngã. Sương mù ngày càng dày đặc đến độ ánh đèn pin của Vĩ như đang lùa vào một hố thẳm.
Cô đã xuống đến chân dốc. Từ khoảng đất trống đến bức tượng hình người cụt đầu chỉ mất 10 phút đi bộ vào ban ngày, nhưng căn cứ vào quãng thời gian cô mất công leo từ đỉnh dốc xuống đây thì Vĩ cho rằng cô sẽ phải tốn thời gian gấp ba lần như thế.
Cửa hang đã ở ngay trước mặt cô. Cô nhận ra nó không phải bằng thị giác mà bằng hơi lạnh đang cuồn cuộn toả ra từ lòng hang. Bức tượng hình người cụt đầu vẫn hàng ngày sừng sững giờ không thể nhìn thấy được nữa. Lúc này, cô đang đứng trong một chiếc phều khổng lồ bao trùm bởi sương giá và bóng đêm. Con Lucky tỏ vẻ sợ hãi. Nó chùn hai chân trước lại và rên ư ử. Cái mõm dài chúi vào mắt cá chân Vĩ. Cô tiến lên một bước. Con chó vẫn không nhúc nhích. Nó kiên quyết ì ra như một thứ đồ nhồi bông đen đúa. Vĩ lắc đầu bước tới. Con chó ngần ngừ giây lát rồi lao theo chân cô.
Trong khoảnh khắc, cả hai đã bị nuốt vào nơi tăm tối nhất của chốn thâm sơn cùng cốc.
Chương 32: Cú điện thoại trong đêm
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ để bàn rõ đến nỗi Bách không thể quay lại giấc ngủ được nữa. Anh úp chặt gối vào tau song những nhịp đơn điệu kia cứ rót vào óc anh như trêu ngươi. Bách vừa trải qua một cơn ác mộng. Anh thấy Bình đứng trước mặt, miệng tươi cười đưa mời anh tách trà nóng mới pha. Anh giận dữ lắc đầu nhưng Bình vẫn điềm nhiên tiến lại gần, tay giơ cao tách trà, Đôi chân Bách trở nên nặng như đeo chì đến độ không nhúc nhích nổi. Bình cười ha hả rồi hắt luôn thứ nước nóng bỏng kia xuống bàn chân Bách. Anh rùng mạnh người để thoát khỏi mộng mị. Người vã mồ hôi. Sáng nay quả là Bách bị đổ nước sôi vào chân thật. Lúc anh đang cầm ly nước nóng ra bàn làm việc thì va phải Mai Thanh cùng lúc mở cửa bước vào. Cô cuống quýt xin lỗi và thông báo rằng sáng sớm nay có người bên phòng giám định pháp y gọi đến tìm anh. Họ nói rằng việc xét nghiệm mẫu thử AND đã hoàn tất và mời anh đến lấy. Vì sáng ngày anh tắt máy nên họ phải gọi bằng máy cố định. Anh thanh minh rằng có thể máy hết pin chứ anh bật máy 24/24 giờ, nói xong vội vã lấy cặp tài liệu đi ra ngoài. Mai Thanh nói với theo vẻ nghi hoặc.
- Công việc trong kia kết thúc từ hai hôm trước mà sao hôm nay mới nhìn thấy anh?
- Không phải anh đi nghỉ mát đâu. – Bách ngoái cổ lại – Có gì chiều nay sẽ trao đổi với em.
Tuy nhiên, lúc chiều, khi Bách về văn phòng thì Mai Thanh đã đi công tác ở tỉnh khác. Bách loay hoay cùng hàng đống dữ liệu cho đến khi thấy bàn tay cầm bút đã run lên vì đói và mệt. Anh chỉ lên xe về nhà khi đồng hồ đã điểm mười một tiếng. Giờ là 12 giờ 30 sáng. Không lẽ anh chỉ mới ngủ được 45 phút thôi sao. Bách ngồi dậy và xuống nhà lấy nước. Khi anh đang lần mò trong nhà bếp tối om, bản Libertango chợt vang lên ầm ĩ. Anh cuống quýt chạy lên. Mẹ anh cằn nhằn từ phòng bên kia.
- Không lẽ người ta làm ngày, ngủ đêm còn con làm cả ngày lẫn đêm hay sao.
- Điện thoại của bạn gái đấy mẹ ạ. – Anh vừa nói vừa nhấc điện thoại nhưng đầu bên kia đã ngắt máy.
Số của trung tá Phả. Bách vội vàng gọi lại.
- Đang ngủ ngon bị dựng dậy hả? – Trung tá Phả nói giọng vui vẻ như đang ngồi trong bữa tiệc.
- Không, tôi dậy rồi.
- Tôi chưa ngủ mà cậu dậy nỗi gì. Có chuyện đây. Hôm nay đến phiên tôi trực đêm. Nhân thể lục hết đống hồ sơ để trả cái nợ với cậu. Gớm, giấy tờ như hũ nút. Mà các bố ngày xưa cũng dốt, đánh số rất thiếu khoa học, chữ viết thì như chữ bác sỹ, không luận nổi ra thứ gì với thứ gì nữa. Tôi phải xới tung cả nghìn tập hồ sơ lên chứ không được ngồi máy tính gõ pắc pắc ra như các cậu trên thành phố đâu.
- …
- Tôi đã tìm ra tên đứa trẻ bị mất tích đầu tiên trong cái bản đáng nguyền rủa ấy, tôi phấn khởi quá mới bấm máy luôn cho cậu nhưng sau thấy mình hồ đồ, vì chợt nhớ ra là đang 12 giờ đêm chứ không phải 12 giờ trưa.
- …
- Tên của đứa trẻ bị mất tích năm ấy là A San.
Trung tá Phả còn tuôn ra một tràng nữa như súng thần công. Ông ta đã hoàn thành xuất sắc hai nhiệm vụ mà Bách yêu cầu được giúp đỡ. Già mà trung tá Phả ở đây thì Bách đã ôm chặt lấy ông già đáng yêu ấy mà lay mà lắc trong cơn vui sướng, nhưng vốn là con người có tính kiềm chế cao, Bách chỉ lộ đôi chút cảm xúc qua giọng nói.
- Tôi không biết phải nói lời cám ơn bác như thế nào, bác đúng là một người tuyệt vời.
- Cậu không phải cảm ơn tôi, hàng tháng cậu cứ kéo anh em phòng trên ấy xuống đây nhậu nhẹt là tôi sung sướng rồi.
Trung tá Phả tiếp tục hàn huyên khiến Bách phải cảm ơn ông ta thêm ba lần nữa mới cúp được máy. Anh phân vân cầm chiếc điện thoại, song sau vài phút anh quyết định bấm vào phonebook và dò tên Diên Vĩ.
- A lô. - Giọng nói đầu bên kia rõ ràng còn đang ngái ngủ.
- Bảo, chú Bách đây. Cháu ngủ chưa?
- Cháu ngủ rồi ạ.
- Chú làm phiền cháu một chút đươc không, trung sĩ?
- Vâng ạ.
- Cháu có số điện thoại của mẹ cháu không? Ý chú là …sau khi mẹ cháu đưa cho cháu cái điện thoại ấy, mẹ cháu còn số máy nào khác không, số máy di động ấy?
- Có ạ.
- Cháu đọc cho chú nhé.
- Vâng ạ.
Bách lấy cây bút và mẩu giấy ở đầu giường để ghi lại.
- Cảm ơn cháu nhé, trung sĩ dũng cảm.
- Chú Bách…- Bé Bảo ngập ngừng.
- Có chuyện gì vậy, cháu cứ nói đi, chú đang nghe.
- Chú Bách…nếu một chiến sĩ…mà…phản bội đồng đội…thì tội có to không hả chú?
Bách im lặng trong giây lát. Cơn ác mộng đầu giấc vừa rồi chợt lướt qua đầu anh.
- Còn tuỳ theo động cơ của sự phản bội đó nữa…nghĩa là…nguyên nhân khiến chiến sĩ đó phản bội đồng đội. – Bách cố gắng tìm từ ngữ cho dễ hiểu.
- …
- Nhưng nhìn chung thì phản bội không bao giờ là tốt. – Bách kết luận.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu đến nỗi Bách tưởng rằng cậu bé đã bỏ máy.
- Thế thì…cháu không tốt. Cháu đã phản bội cấp trên rồi.
- Là thế nào cậu bé? Chú chưa hiểu.
- Cháu đã không giữ lời hứa. Cháu đã kể lại chuyện đó cho mẹ rồi.
- Sao? – Bách thốt lên.
- Lúc nãy cháu đã kể lại cho mẹ và bây giờ mẹ cháu đang trên đường đến đây.
- Ôi trời ơi…
Bách ngắt cuộc gọi một cách phũ phàng và bấm vội số máy anh vừa ghi trên giấy. “Thuê bao của quý khách vừa gọi có thể ngoài vùng phục vụ hoặc tắt máy”. Giọng nói đều đều cất lên bất kể ngày đêm. Bách mặc vội bộ quần áo ẩm xì vì cơn mưa lúc chập tối và rút khẩu súng chín li để trong ngăn kéo.
10 phút sau, anh đã ngồi trước vô lăng với tốc độ khiến bất kỳ cảnh sát giao thông nào có mặt trên đường cũng đều muốn ách lại để kiểm tra giấy tờ. May mắn thay, lúc này trên xa lộ, chỉ duy nhất một chiếc xe Toyota Crown lao vun vút qua những rặng trúc đào đang xoè cánh trước sương đêm.
Hạnh phúc là những thứ mình sẵn sàng cho đi khi biết nó vĩnh viễn không phải là của mình!