<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-27 11:08:45ThanhThanhKhiet>
quote:
Trích đoạn: kine
Tìm lại Hà Nội xưa
Em có nhớ ta xưa, khách lạ
Dạo Hà Thành mỏi gối tuổi thơ
Nắng Ba Đình mòn mỏi đợi chờ
Tận mắt thấy tre ngà rám lửa
Đấy cuối đường nồng mùi hoa sữa
Ngạt ngào thơm níu khách đừng về
Hương cốm bay đượm mùa thu tới
Đâu chút vàng,xanh mắt cuối đê
Ai khoác áo rêu phong nặng nề
Cho hàng sấu đường Phùng xanh biếc
Để một chiều lặng người da diết
Ta nhìn em đắm đuối say mê
Đâu đó vọng vang những câu thề
"Hà Nội ngàn năm,ta quyết giữ
Dẫu tấc đất, nguyện chẳng trời chung
Dù máu đổ, phơi xác những anh hùng"
Hồng Hà ơi ! Ta lại ngược dòng
Thời niên thiếu theo cha chài lưới
Mom sông gầy mòn lối chân qua
Vẫn ấp ủ, mắc gươm thuở trước
Đã bao lần trăng lên, xuống nước
Hồng Hà se cạn bến chờ ngâu
Bãi bồi gồng nổi giữa sông sâu
Ta lội qua như khách hành tản bộ
Ôi ! Ta lại nhớ những chiều mưa gió
Ta dạt thuyền núp bóng Long Biên
Ai gõ nhạc trên cầu biết hát
Để xao lòng giây phút chẳng quên
Ta lại nhớ ! Một thời Khâm Thiên
Ngày đêm bom đạn dội triền miên
Em gái chong đèn nơi vách đổ
Bao nỗi buồn sâu gợn mắt huyền
Năm tháng nguôi ngoai nỗi niềm xưa
Vết tích mòn phai với gió mưa
Người cũ quên rồi. Người cũ nhỉ ?
Ta lại mình ta bóng nghiêng trưa
Dạo bước ngang qua phố Hàng Hành
Để mong tìm lại chút ngày xanh
Thuở còn em đây, người Hà Nội
Ta, kẻ khách lạc ,em dắt chơi
Thoáng đã mấy mươi năm xứ người
Nay em trở lại, Hà Nội ơi !
Ta dắt em qua từng phố cổ
Từ chợp bình minh đến tối trời
Đây Ô Quan Chưởng, Cửa Đông
Thẳng đường Hàng Cỏ trải lòng
Mắt tròn em ngỡ, giấc mộng chưa mơ
Hà Nội lột xác từng giờ đổi thay
Chiều nay gió lặng mưa bay
Hoa sữa phất phảng quyện đầy sương tơ
Hồ Tây dựng sóng núp chờ
Đợi tri kỷ đến để mơ giấc nồng
Ta dắt em qua ngõ làng Đồng
Để nghe ở đấy tiếng Thăng Long
Vọng từ xa xưa , hồn dân tộc
Dậy lại trong nhau một tấm lòng...
____________kine.26.09.2010
Hà Nội trong tôi
Tôi yêu Hà nội
Những chiều mưa rơi
Trưa nồng nắng hạ
Mây xanh biếc trời
Hà Nội của ta
Có đê La Thành
Bên ô Đống Mác
Bắc qua cầu Dền
Tô Lịch là tên
Dòng sông rất nhỏ
Hiền hoà ngày đêm
Thức canh Hà Nội
Hà Nội xưa xa
Có làng Ngọc Hà
Dù trong gian khó
Luôn đầy hương hoa
Khi giông bão qua
Trên cây sấu già
Phố Trần Hưng Đạo
Thân đau lệ nhoà
Đây hàng cơm nguội
Vàng lá mênh mang
Đường Lý Thường Kiệt
Khi mùa thu sang
Trời xuân lang thang
Bền hồ Hoàn Kiếm
Sợi nắng giăng giăng
Tháp rùa nghiêng bóng
Mỗi lần hạ đến
Hoa gạo nở đầy
Bên đường Bắc cổ
Lối ngõ đỏ hây
Thu thả heo may
Thiền Quang hoa sữa
Rụng trắng đầy tay
Nghe sao nồng ấm
Đông về chầm chậm
Nhớ ổi Thanh Trì
Ruột hồng xanh vỏ
Níu chân người đi
Hà nội quen thân
Những con đường nhỏ
Không mỏi bước chân
Dọc ngang phố cổ
Đây Ô Quan Chưởng
Đứng đó uy nghiêm
Giữ cho thủ đô
Ngàn năm văn hiến
Vì lo tương lai
Dựng nhà văn miếu
Sinh bao hiền tài
Giúp vua trị nước
Hà nội gian nan
Bao năm bắc thuộc
Không chụi hoà tan
Vẫn nguyên bản sắc
Hồ Tây sóng vỗ
Mênh mang trời mây
Anh linh Thái Tổ
Như còn quanh đây
Hà Nội anh dũng
Một thời bom rơi
Khâm Thiên đổ nát
Lệ xót còn khơi
Kỷ niệm Ngàn năm
Ơi ! thành Thăng Long
Địa linh nhân kiệt
Con Việt Cháu Hồng
Hà Nội Hôm nay
Dù có đổi thay
Lòng tôi vẫn vẹn
Tình yêu luôn đầy
Thanh Thanh Khiết
26.9.2010
----------------
Uy nghiêm - đứng đó - giữ cho - Hà Nội
Ngàn năm văn hiến...