Đứng giữa trời,tự hỏi đời
Mùa thu hết rồi,sao lá vàng vẫn rơi?
Quay mặt hỏi người nơi xa xôi
Khi tình đã là một thời quên lãng
Và người là dĩ vãng giá băng
Khiến tim ta lạnh lùng tê buốt
Ôm ảo mộng phù vân
Mong một lần dạo chơi,
nơi khu vườn hạnh phúc
Rồi mộng mơ cũng dần khuất
Em là tất cả,
cũng dần xa. . .
Mải theo gót ánh trăng tà
Tìm hoàng hôn nơi bến lạ,
Gửi một thời đã xa. . .
Nhưng than ôi !
Biển có bao giờ lặng sóng?
Tình tưởng đã vào hư không,
mà nay ngược dòng quên lãng.
Người đã là dĩ vãng,
mà sao vương vấn trong mơ ?. ..`
Mùa thu hết rồi,sao lá vàng vẫn rơi?
Quay mặt hỏi người nơi xa xôi
Khi tình đã là một thời quên lãng
Và người là dĩ vãng giá băng
Khiến tim ta lạnh lùng tê buốt
Ôm ảo mộng phù vân
Mong một lần dạo chơi,
nơi khu vườn hạnh phúc
Rồi mộng mơ cũng dần khuất
Em là tất cả,
cũng dần xa. . .
Mải theo gót ánh trăng tà
Tìm hoàng hôn nơi bến lạ,
Gửi một thời đã xa. . .
Nhưng than ôi !
Biển có bao giờ lặng sóng?
Tình tưởng đã vào hư không,
mà nay ngược dòng quên lãng.
Người đã là dĩ vãng,
mà sao vương vấn trong mơ ?. ..`