📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Thi Vương - tác giả Phiêu Vũ (nguồn www.tangthuvien.com)

32 trả lời, 6.784 lượt xem — Trang 2 / 2
Lời tác giả: Cuối cùng cũng xong





 [/align]


Chương XXX

Phụng Vũ





Quyện Long thành đích thực là thành thị phồn hoa đô hội nhất Vô Tận giới, bất kể vào thời gian nào trong ngày, lượng người đi lại trên đại nhai của nó đều gấp hai, ba lần những thành thị khác, tạo cho nó một vẻ tấp nập, khẩn trương đặc biệt. Ngồi trên tầng hai của Hưng Long khách điếm, đôi mắt của Tử Vũ chính là đang dõi theo dòng người đông đúc đó, đây vốn chỉ là một cái nhìn thơ ơ không chút dụng tâm, nhưng cặp mắt tím đột ngột lóe lên một tia kì dị, đoạn quay sang nói với Lục Nhi:

- Ở đây đợi ta, khi ta quay lại, chúng ta lập tức xuất phát !

Nói vừa dứt câu, thân hình Tử Vũ đã nhòe đi như một chiếc bóng, trong chớp mắt đã biến mất không còn dấu tích. Lục Nhi căn bản không kịp phản ứng, cặp mắt chỉ khẽ cau lại, đoạn đôi môi mấp máy như thể thì thầm với một ai đó…

Không gian xung quanh nàng ta tức thì xuất hiện một trận ba động.



- Là ngươi à !?

Ngõ nhỏ, bẩn thỉu và tĩnh lặng, nằm trong một góc khuất ngay cạnh đại nhai Quyện Long thành. Giọng nói vừa rồi chính là phát ra từ nơi tăm tối nhất của cái ngõ đó.

- Là ta !

Tử Vũ chậm rãi bước vào cái góc tăm tối đó, cắp mắt tím ánh lên một tia kì lạ khi nhận ra vết thương của Lộ Khiêm còn nghiêm trọng hơn những gì hắn nghĩ. Gã sát thủ đó, hiện tại toàn thân đẫm máu, với những vết thương dọc ngang thân thể, cánh tay trái thậm chí chỉ còn dính với đôi vai hẹp bằng một chút thịt. Tuy vậy, trên khuôn mặt y, một vẻ gì đó mãn nguyện vẫn đang tồn tại.

- Ta còn chưa chết đâu !

- Ngươi sẽ chết, trong khoảng 2 canh giờ nữa, nếu ta không có ở đây…

Tử Vũ thản nhiên nói, đoạn chầm chậm bước lại gần gã sát thủ mà hắn đã thu nhận một tháng trước, cẩn thận quan sát từng vết thương trên thân thể y. Sát thủ đúng là sát thủ, vài chục vết thương, nhưng không có vết nào phạm vào điểm yếu hại, duy chỉ có vết chém quá sâu nơi vai trái là nghiêm trọng nhất, sẽ khiến y chết vì mất máu. Tử Vũ có thể tin chắc, với mỗi vết thương ở đây, là một mạng của kẻ thù đã đổ xuống, và vết thương nặng nhất, chắc chắn là thứ khiến Lộ Khiêm hài lòng.

- Ngươi muốn chết chưa ?

- Chết !? Hiện tại chết cũng không sao, nhưng còn sớm quá. Này, cứu ta đi, rồi cái mạng này sẽ thuộc về ngươi.

- Ngươi vốn dĩ là tài sản của ta !

Tử Vũ thản nhiên nói, bàn tay phải giơ lên, lầm rầm niệm chú, tạo ra một đám khí màu tím huyền hoặc không ngừng tuôn chảy về phía Lộ Khiêm, giúp các vết thương của hắn lập tức được cầm máu.

- Ngươi có muốn ta cải tạo cánh tay này một chút không ?

Bằng một nhát chém gọn ghẽ, Tử Vũ cắt rời cánh tay vốn chỉ còn treo lủng lẳng trên cơ thể Lộ Khiêm một cách không thương tiếc. Khuôn mặt nhăn nhúm vì đau, nhưng gã sát thủ này tịnh không hề thốt ra nửa tiếng rên. Thở ra một hơi, y gằn giọng:

- Ngươi nối lại cho ta được sao ?

- Ngươi có thấy con Cương thi nào không lành lặn chưa ?

- Đừng so sánh ta với mấy thứ phế vật đó !

- Phế vật !? Để ta nói cho ngươi biết, ngươi đang nói chuyện với một trong số chúng…

Còn chưa dứt câu, thân thể Tử Vũ đã nháng lên, bằng một thân pháp cực tốc phóng ngược về phía sau, Ám Tuyển trong dạng kiếm tức thì ghim chặt vào một bức tường bẩn thỉu đầy rêu và nấm mốc.

- Phát hiện ra Phan Nhất sao, con người ?

Cái bóng đen trên bức tường bẩn thỉu đột nhiên xuất hiện ba đốm sáng tựa như hai con mắt và một cái miệng. Nói xong một câu, cái bóng đó tức thì hệt như một dòng nước, chảy dài xuống mặt đường, trườn qua hai chân Tử Vũ và lao vút về phía Lộ Khiêm vốn đang không còn nửa phân sức lực để phản kháng.

Cái bóng lao đi đã nhanh, Tử Vũ cũng không hề chậm chạp, Ám Tuyển tức thì cắm phập xuống đất, ghim vào một phần “thân thể” của cái bóng đó. Chừng như một nhát đâm đó không hề ảnh hướng tới nó, Phan Nhất vẫn lao vút đi, trên thân mọc ra một đoạn bóng đen khác, tựa như cánh tay với đầy vuốt nhọn, điên cuồng bổ tới Lộ Khiêm.

“Bụp !”

Mọi sự diễn ra sau đó chỉ thoáng qua trong một tích tắc. Chỉ thấy hắc khí trên thân Ám Tuyển đại thịnh, đoạn hệt như một cái miệng tham lam, hút hết thân thể Phan Nhất vào bên trong nó, khiến cái bóng đó thậm chí một tiếng hét cũng không phát ra được, vô thanh vô tức biến mất khỏi cõi đời.

- Phan tộc, ngươi gặp rắc rối to rồi !

Lộ Khiêm chừng như không để ý đến việc chỉ một phút trước hắn đã sắp mất mạng, khóe miệng nhợt nhạt nhếch lên thành một nụ cười lạnh ngắt.

- Phan tộc ư ? Tới càng nhiều càng tốt, Ám Tuyển đối với chúng chừng như rất “khoái khẩu”…

Tử Vũ cũng chẳng để ý, chỉ trực tiếp tiến lại gần y, nhặt cánh tay trái của y lên, lật qua lật lại nó như xem một món hàng, đoạn nói:

- Ngươi thích nó thành ra thế nào đây ?

Lộ Khiêm liền gượng đứng dậy, đoạn nói :

- Ngươi nên biết, gã Phan tộc đó không phải đến tìm ta…

- Hắn là theo dõi ta mà đến, chỉ là không ngờ cái loại quái vật đó cũng biết xảo trá, lại định gạt ta để chạy trốn.

- Biết vậy thì tốt, nên ta chỉ nợ ngươi một mạng, chứ không phải hai mạng !

Tử Vũ nhìn y, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo, đoạn lắc đầu khe khẽ, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười tàn khốc.

- Ngươi không nợ ta mạng nào cả. Ngươi, là tài sản của ta !

Nói rồi phẩy tay một cái, khiến Lộ Khiêm vốn vừa mới gượng dậy, lại nặng nề đổ xuống. Tử Vũ cũng không để ý đến y, chỉ khẽ lầm rầm niệm chú triệu ra một cái hố đen, đoạn lấy ra từ đó nào dao nào kéo, trong đáy mắt không ngờ còn ánh lên một tia thích thú.

Cái trò chơi này, kể từ khi Trình Tưởng qua đời, đã khá lâu rồi hắn không đụng đến.



- Công tử, người vừa đi đâu vậy ?

Lục Nhi thân mật quàng lấy cánh tay của Tử Vũ, chừng như đối với hắn không hề e ngại, cùng song song tiến bước về phía cửa Đông của Quyện Long thành. Theo hướng này, cả hai sẽ tới bến thuyền duy nhất của tòa thành này, theo đó có thể dùng đường thủy hoặc đường bộ để tiến về Lạc Việt quốc.

- Hãy nhớ thân phận hiện tại của nàng, Lục Nhi !

Tử Vũ căn bản không hề đổi giọng, chỉ dùng giọng nói bình thường nhất của hắn, thì thầm vào tai Lục Nhi, nhưng lại khiến cô nàng thần bí này rợn hêt gai ốc, khiếp đảm buông tay hắn ra. Phẩy tay một cái, Tử Vũ tiếp tục lặng lẽ tiến về phía trước, để cho nàng lẽo đẽo chạy theo sau lưng, bằng ánh mắt ngoan độc nhìn hắn, chừng như muốn dùng ánh mắt ấy để chém hắn thành ngàn mảnh vụn vậy.

Tử Vũ vốn chưa bao giờ được đi bằng thuyền, nên lần này không hề do dự, thẳng bước tiến đến một chiếc thuyền lớn nằm ngay cạnh bờ. Dựa vào kì hiệu treo trên thuyền, hắn biết con thuyền này chỉ chạy một lộ trình duy nhất từ Quyện Long thành tới Nội Hà thành của Lạc Việt quốc và ngược lại, nên cũng không lo mình bị đưa tới nhầm nơi.

- Công tử, ngài muốn thuê thuyền đi Nội Hà thành ư ?

Một gã quản lí mặt dài mũi thẳng, dáng vẻ vừa như thư sinh có học, lại vừa giống gian thương xảo quyệt, mới nhác thấy Tử Vũ lại gần đã lập tức chạy đến mới chào. Y vốn là quản lý của thương thuyền này, lăn lộn trên dòng Hồng Giang cũng ngót nghét chục năm, thành ra phương pháp “nhìn khách” đã đạt tới mức đăng phong tạo cực, vừa thấy Tử Vũ đã biết là người có tiền mà không tiếc tiền.

Tử Vũ đích thực có tiền, tuy không tới mức nhiều không đếm hết, nhưng khẳng định có thể sống cả đời mà không phải lo xa. Số tiến này vốn do Trình Tưởng không chút vất vả, săn vài tên đại đạo bị treo thưởng mà ra, sau khi lão chết đi, tất nhiên là thuộc về hắn.

- Cho ta một phòng thượng hạng !

Tử Vũ chỉ nói đơn giản, đoạn vứt cho gã quản lí một phiến vàng lá, rồi lặng lẽ bước lên trên thuyền. Gã quản lí nhìn hắn một cái, cũng không hề hỏi đến mấy thứ cần thiết như giấy xuất quan hay thẻ hộ tịch, chỉ lẳng lặng cất miếng vàng lá vào người, rồi nhanh nhẹn phân phó cho một tên thuyền phu chạy theo giới thiệu phòng cho hắn. Lục Nhi cũng làm sao dám chậm trễ, đã bám sát gót gã thuyền phu nọ, ánh mắt thù địch lúc nãy không ngờ đã biến thành một vẻ ngoan ngoãn nhu thuận đến ngạc nhiên.

- Công tử, xin mời đi lối này !

Gã thuyền phu nhanh nhẹn hướng dẫn Tử Vũ bước lên lầu hai của tòa thương thuyền. Đây vốn là một loại thuyền kết hợp, hết thảy tầng một dùng để chở hàng và là nơi ăn chốn nghỉ cho đám thuyền phu, còn toàn bộ tầng hai thì dành cho khách, không những sang trọng mà còn trang nhã, xem ra người thiết kế cũng rất có con mắt thẩm mĩ.

Tử Vũ và Lục Nhi được dẫn lên một trong bốn căn phòng lớn nhất trên thuyền, so với phòng ở Hưng Long khách điếm cũng không hề thua kém, thậm chí còn mang theo một chút phong vị phương Tây tương đối đặc biệt, vừa thoải mái lại vừa tiện nghi.

Tử Vũ chỉ nhìn qua phòng một cái, đoạn vứt cho Lục Nhi chiếc chìa khóa phòng, rồi nhanh nhẹn rảo bước ra lan can lớn phía trước thuyền. Tử Vũ không phải vô ý chọn con thuyền này, mà khi vừa bước vào bến, hắn đã cảm thấy nơi đây có một thứ khí tức vừa đặc biệt lại vừa quen thuộc, đến tám chín phần chính là “nàng ta”.

- Ngươi…à…xin chào…

Đúng là “nàng ta”, bạch y nữ tử thần bí hôm nào. Tử Vũ nhìn nàng, trong lòng không khỏi chấn động một cái. Mấy lần trước gặp mặt, hắn luôn cảm nhận ở nàng một thứ sức mạnh không hề đơn giản. Lần này, không biết tại sao, hắn lại cảm thấy nàng so với trước kia đã hoàn toàn lột xác, mạnh mẽ hơn không biết bao nhiêu lần. Cái này, đơn thuần chỉ là cảm giác, nhưng Tử Vũ lại tuyệt đối tin tưởng vào cảm giác đó.

- Ta là Tử Vũ !

Tử Vũ gật đầu chào nàng, rồi cũng nhận được một cái gật như thế đáp lại. Trừ thứ cảm giác đặc biệt về sức mạnh của nàng ra, hắn căn bản không nhận ra lấy nửa điểm thay đổi ở nàng. Vẫn thanh khiết như thế, tĩnh lặng như thế, hoàn toàn không nhuốm chút bụi bặm của trần gian.

- …Phụng…

Đôi môi đằng sau tấm voan trắng tinh kia dường như đang mấp máy một cách khó khắn. Nhìn nàng, rồi Tử Vũ gật đầu, đôi môi không ngờ còn khẽ vẽ lên một nụ cười, khiến khuôn mặt lãnh tuấn của hắn trở nên ôn hào hơn một chút. Không hiểu sao, đối với nữ tử này, hắn luôn cảm thấy có một cái gì đó rất thân thiết, phải chăng là vì nàng ta đối với người đã viết ra Dị Khảo cũng có một đoạn uyên nguyên ?

Nêu không, làm sao nàng ta lại biết Họa Vũ kiếm pháp ?

- Phụng, chỉ một chữ Phụng thôi sao ?

Tử Vũ có thể cảm thấy đôi môi xinh xắn kia đang bập bẹ những âm thanh một cách khó nhọc, giây lát sau, hắn thấy nàng lắc đầu một cái, đoạn một cánh tay trắng muốt thò ra khỏi chiếc áo choàng rộng thùng thình, dùng những ngón tay vẽ lên không trung một tự dạng: “Vũ”.

- Phụng Vũ ?

Gật đầu.

Nữ tử này không ngờ lại trùng tên với Tử Vũ.

- Phụng Vũ, ta hỏi nàng vài câu có được không ?

Phụng Vũ tức thì gật đầu, nhưng rồi sau đó lại lắc đầu nguầy nguậy, biểu tình vô cùng ngây thơ thuần khiết, cánh tay lại vung lên thành những kí hiệu lạ kì.

Tử Vũ làm sao hiểu được nàng muốn ám chỉ điều gì, chỉ đành lắc đầu, nói:

- Được rồi, ta biết nàng nói chuyện không tiện, đành để khi khác vậy.

Phụng Vũ gật đầu, đôi mắt xanh thẳm màu dại dương ánh lên một tia kì dị, đoạn tĩnh lặng nhắm lại, cánh tay trắng nõn cũng thu vào bên trong áo choàng.

Tử Vũ đến lúc này mới nhận ra, dường như nàng đang ôm một vật gì đó bên trong tấm áo.

Hết chương XXX
[/align][/align][/align][/align]__________________
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Lời tác giả: Bắt đầu từ chương này, đệ sẽ viết một chút về Tàng Thư Viện, trong lúc ngẫu hứng, có mượn tên của một số vị huynh đệ tỉ muội trong TTV. Vì tính đệ vốn lười, ngại phải PM từng người, nên nếu có ai không đồng ý đệ sử dụng tên mình trong truyện, xin cứ thẳng thắn nói ra, đệ sẽ lập tức chỉnh sửa và chân thành xin lỗi.


 [/align]


Chương XXXI

Kiến thiên lập địa




Hoàng hôn buông nhẹ trên Hồng Giang đầy khói sóng. Trời chuyển từ cam nhạt sang tím tái, vầng thái dương càng lúc càng nhòa đi trong làn khói nhẹ. Dăm ba đóa sen muộn trôi dạt trên triền sông lấp lóa nắng nhòa, càng tô thêm vẻ u tịch của chiếc thương thuyền lớn giữa dòng. Lòng sông rộng. Thuyền điềm tĩnh rẽ nước đi giữa đám sen ủ rũ, như lãng khách bình thản cất bước giữa tàn dư của một triều đại huy hoàng , lòng tuyệt không vướng bận .

Hai bên bờ, đám lau sậy ngập trong tà dương lướt thướt theo dòng chảy, lặng lẽ ngắm nhìn kết cấu to lớn lướt qua trước mắt vô cùng thờ ơ. Thuyền gỗ lớn dài chừng vài trượng, rộng bằng ba gian nhà lớn, sơn son đằng mũi, buộc một dải cờ đuôi nheo đằng đuôi, rực rỡ màu sắc. Hai phía tả hữu kết đèn lồng giấy, đến đêm thì đèn hoa náo nhiệt. Sàn bằng gỗ mộc lam vững chắc, thoảng mùi ngay ngáy của cỏ diếc, của rượu cao lương và đùng đục của gạo nếp trữ trong khoang hầm.

Tử Vũ lặng lẽ đứng trên lan can, cặp mắt hướng về phương nào không rõ, trông đơn độc như một cánh én lạc bầy, lại có vẻ cô ngạo của một con đại bàng kiêu hãnh. Nghiêng đầu nhìn hắn, Phụng Vũ nheo nheo cặp mắt xanh thẳm, hệt như đang quan sát một thứ sinh vật vừa kì quái lại vừa thú vị, chừng như quên mất rằng bản thân nàng cũng không khác hắn là bao nhiêu.

- Gừ...gư…

Những tiếng gầm gừ khe khẽ đột nhiên phát ra chừng như khiến Phụng Vũ bừng tỉnh, liền nhanh nhẹn đứng lên, đoạn trong một nháy mắt đã biến mất khỏi lan can lộng gió. Tử Vũ lúc đó cũng từ từ khép mắt, rồi chậm rãi bước về phòng, trong lòng nổi lên một mối hoài nghi…

- Này,ngươi đến Nội Hà thành làm gì vậy, không phải cũng vì Lân hội chứ ?

Tử Vũ không hề có chủ ý, nhưng những thanh âm vo ve như muỗi kêu vẫn chui vào tai, dường như là một cuộc đối thoại của hai kẻ ở ngay sát phòng hắn.

- Ta đâu phải Kị sĩ, đến đó làm gì ? Lần này chẳng qua muốn tận mục sở thị Vô Tận bảng một lần, lại vừa khéo có người bạn ở đó cần người làm hộ viện, thành ra một công đôi việc vậy mà…

- Ai dà, dịp công bố Vô Tận bảng mỗi mười năm một lần, đích thực cũng là một thịnh hội võ lâm. Bất quá, không đến xem trong mười ngày này, thì sau đó thế nào chẳng có người chép lại mà truyền ra, việc gì phải tốn công đến vậy… Thôi thì ngươi đi dự Lân hội với ta, chẳng phải là vui hơn sao ?

- Ngươi thì biết gì mà nói, Tàng Thư Viện mỗi lần công bố Vô Tận bảng đều kèm theo đó chân dung của những người có tên trên bảng. Ta đến lần này, chính là để thưởng lãm dung mạo của Bát đại mĩ nhân, khà khà…

- Hừ, cũng chỉ là chân dung thôi mà, đâu cần hào hứng thế chứ…

- Ai dà, thế mới nói ngươi cô lậu quả văn, Cầu Thực họa sư (*) của Tàng Thư Viện là thiên hạ đệ nhất họa sư, tranh do ông ta vẽ ra không chỉ giống về hình dáng, mà còn bộc lộ được cái thần của nhân vật, so với người thật thì không khác mảy may…chậc…Bát đại mĩ nhân…chậc chậc…

- Dù có đẹp đến mấy thì giấy vẫn là giấy, không lẽ ngươi địch cướp mấy bức chân dung đó về đêm ngày tương tư hay sao…hắc hắc…

Tử Vũ nghe đến đây thì không nghe nữa, nhanh nhẹn bước vào trong phòng. Vô Tận bảng ? Lân hội ? Mấy cái này hắn đều đã nghe qua, lần này có dịp tốt như vậy, xem ra cũng phải đến đó mở mang kiến thức một lần.

Vô Tận bảng là một bảng danh sách do Tàng thư Viện, một trong Đông Phương tứ viện sưu tầm và công bố, trên đó là danh sách của những cá nhân xuất sắc nhất, những bang hội hùng mạnh nhất, ngoài ra còn có tên của Thập đại thần binh và Bát đại mĩ nhân…được tổng kết trên toàn Vô Tận giới. Vô Tận bảng cứ mười năm công bố một lần trong vòng mười ngày tại Tàng Thư Viện, sau đó mới do những người đến xem phát tán ra khắp nơi. Lại nói Tàng Thư Viện trong suốt quá trình tồn tại chưa hề màng đến danh lợi, luôn luôn giữ đúng phương châm “Tụ nghĩa vô lợi kỷ, xuất thư bất tư danh” (*) của mình, thành ra rất được bằng hữu giang hồ coi trọng. Cũng vì như vậy, mà trước khi Vô Tận bảng bản chính được Viện chủ thu lại lưu giữ, thì những người đến xem tuyệt đối sẽ không phát tán ra ngoài những bản sao do họ ghi lại, như là một cách bày tỏ lòng kính trọng đối với Tàng Thư Viện.

Tất nhiên, không phải ai cũng muốn được “tận mục sở thị” bản chính của Tàng Thư Viện mà hoàn toàn có thể hài lòng với những bản sao, thành ra so với dịp công bố Vô Tận bảng định kì, thì Lân hội có vẻ thu hút được nhiều người đến xem hơn.

Lân hội do Kì Lân tộc cử hành, không diễn ra định kì, thường thì khoảng vài chục năm mới có một lần. Vì thế, tuy Lân hội nói cho chính xác thì là thịnh hội của chức nghiệp Kị sĩ, nhưng không phải chỉ có Kị sĩ mới đến tham gia…

Kì Lân tộc là một trong Ngũ đại gia tộc của Vô Tận giới, so với bốn gia tộc còn lại thì họ có phần đặc biệt hơn một chút. Trong Ngũ đại gia tộc, chỉ có Kì Lân tộc là không biết sử dụng phép thuật, ngược lại, tốc độ, lực công kích và lực phòng thủ vật lí của Kì Lân thì cực kì khủng khiếp, vậy nên có một tọa kị thuộc Kì Lân tộc là niềm mơ ước của bất cứ Kị sĩ nào. Có điều, Kì Lân tộc lại là một trong Ngũ đại gia tộc, người tộc khác làm sao dám ngang nhiên bắt họ làm tọa kị, ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt, còn lại toàn bộ những Kì Lân Kị sĩ xuất hiện trên Vô Tận giới đều là xuất phát từ mỗi lần Lân hội. Còn như, tại sao Kì Lân tộc lại công khai mở ra một kì đại hội để tộc nhân trở thành tọa kị cho người tộc khác, thì chỉ có bản thân họ mới hiểu mà thôi.



- Công tử, huynh muốn ăn trong phòng, hay xuống thực sảnh chung ?

Lục Nhi vừa thấy Tử Vũ bước vào liền đứng lên hỏi, chất giọng vừa ôn nhu vừa dịu dàng. Không nhìn nàng ta, Tử Vũ chỉ lặng lẽ bước đến chiếc giường lớn ở cuối phòng, thản nhiên nằm xuống, đoạn nói:

- Trong phòng. Một canh giờ nữa.

Nhìn thấy Tử Vũ như vậy, Lục Nhi liền nhẹ nhíu mày, chừng như không hiểu tại sao một người như hắn lại có thể lộ ra thần thái mệt mỏi như vậy. Tất nhiên, nàng không thể trực tiếp hỏi hắn, chỉ nhẹ nhàng lui ra khỏi phòng, đem nghi vấn cất vào trong lòng.

Tử Vũ thực ra không phải mệt mỏi, mà là cảm thấy phiền não.

Nói phiền não cũng không đúng lắm, chỉ là, hắn cảm thấy sự tự tin bị lung lay.

Hắn đã đánh thắng một Thánh cấp cấp 7, vậy nhưng, đích thực bây giờ hắn đang cảm thấy thiếu tự tin.

Hắn, không dám đối đầu với Phụng Vũ.

Từ nhỏ đến lớn, trừ Trình Tưởng là người hắn không bao giờ có ý định đối đầu ra, thì đây là người đầu tiên hắn không dám nắm chắc phần thắng.

Nói không nắm chắc phần thắng, chi bằng nói hắn tuyệt đối sẽ thất bại trước nàng.

Một tháng trước, Tử Vũ đã gặp Phụng Vũ, chỉ cảm thấy nàng ta mạnh mẽ và bí ẩn khôn lường, nhưng hắn vẫn đủ tự tin để có thể bước vào một trận chiến với nàng ta vào bất cứ lúc nào. Hiện tại, trải qua một tháng, Tủ Vũ đã không ngừng đào luyện và chiến đấu, thậm chí còn trải qua một trận chiến sinh tử với một Thánh cấp cấp 7, đã ngộ ra không ít đạo lí, võ công cũng theo đó mà tăng tiến vượt bậc, vậy nhưng, khi gặp lại nàng, hắn phát hiện ra, nàng còn mạnh hơn hắn gấp bội.

Sự thật này như một cây trùy giáng thẳng vào não bộ của hắn.

Con đường sinh tồn của Tử Vũ chính là trở thành một tuyệt thế cường giả, từ khi bước vào con đường này, hắn luôn thập phần tự tin. Sự tự tin của hắn, tất nhiên là có cơ sở, bởi vì hắn là thiên tài, từ nhỏ đã là thiên tài, ngoại trừ những lão quái vật đã sống cả mấy trăm năm, hắn tin rằng mình sẽ không thua trước bất kì ai. Không chỉ thế, hắn còn có thể khẳng định rằng, một ngày nào đó, mấy lão già đó sẽ phải phủ phục xuống trước sức mạnh của hắn. Vậy nên, khi hắn gặp Phụng Vũ, hắn đã gặp phải một đả kích vô cùng to lớn.

Nàng tuyệt đối không phải một con quái vật đã sống vài trăm năm, Tử Vũ biết, độ tuổi của nàng cũng chỉ như hắn. Cũng một độ tuổi, nhưng nàng lại mạnh hơn hắn, đó là điều hắn không thể chấp nhận được, khiến hắn cảm thấy vừa khó chịu lại vừa ray rứt.

Tử Vũ đang gặm nhấm nỗi khó chịu và ray rứt đó trong sự thích thú.

Hắn biết, hắn đang ganh tị, đang tự ti. Và như thế, hắn là người.

Hắn đang trải nghiệm tất cả những loại tình cảm của con người.

Đối với một người tình cảm bị khiếm khuyết như hắn, đó khẳng định là một niềm vui.

Vui thì có vui, nhưng việc cảm thấy bất lực trước Phụng Vũ, là điều Tử Vũ không thể trốn tránh. Nếu không vượt qua được mặc cảm này, không lấy lại sự tự tin, không quên lãng sự ganh tị, hắn sẽ không thể tiến lên được.

Tử Vũ nhận thức rõ điều đó, và hắn sẵn sàng đối mặt với nó.




- Công tử, huynh muốn dùng cơm chưa ?

- Ta không ăn nữa, nàng cứ tự nhiên đi !

Tỉnh dậy từ trong dòng suy nghĩ, Tử Vũ cuối cùng cũng quyết định được bước tiếp theo hắn phải làm thế nào. Tự tin đánh thắng Phụng Vũ thì hắn không có, nhưng hắn có thể liều mạng.

Bước nhanh ra phía lan can, Tử Vũ nhận ra màn đêm đã buông tự bao giờ. Màn đêm, không những giải thoát cho Hồng Giang khỏi vẻ buồn man mác của buổi hoàng hôn, còn phủ lên nó một tấm áo đen kiêu sa thần bí. Đối diện với khung cảnh tĩnh lặng huyền ảo ấy, Tử Vũ cảm thấy trong lòng thư thái hơn một chút, từ từ ngồi xuống một chiếc ghế bành nơi góc lan can, hai mắt nhắm lại, chìm vào nhập định.

Trước khi bước vào một trận chiến mà hắn không có đủ tự tin để chiến thắng, Tử Vũ quyết định bản thân phải có một bước đột phá mới, phải đạt tới một cảnh giới khác của thực lực.

Quyết định như vậy, nhưng làm sao để đột phá đây ?

Nếu cứ nói đột phá là đột phá, thì đó đã không là đột phá.

Chìm sâu vào trong tâm trí, Tử Vũ dần dần cảm thấy chính hắn đang trở thành một phần của tinh hà kinh mạch đang điên cuồng chuyển động bên trong nội thể. Sự chuyển động này, hắn căn bản không thể điều khiển được, mà chỉ có thể dựa vào một phần năng lượng được hấp thụ bởi lỗ đen do chính mình tạo ra nơi Bách Hội huyệt, chuyển hóa thành sức mạnh cho bản thân. Bất quá, vấn đề của hắn là ở chỗ, hắn có chỗ hấp thụ, nhưng không có chỗ để phát ra. Bởi lẽ, mỗi khi hắn tống xuất năng lượng ra khỏi lỗ đen, thì năng lượng đó sẽ tản mác không ngừng trong cơ thể, không thể tập trung lại một chỗ, vô cùng phí phạm. Giả như, nếu Tử Vũ có thể có được một chỗ để tập trung năng lượng, thì sức mạnh của hắn đích thực sẽ bước lên một tầng cao mới.

Vấn đề là, làm sao để tạo ra một nơi để tập trung năng lượng đây ?

“Tiên nhập hỗn mang, kiến thiên tập địa, hậu phá thiên địa, tái nhập hỗn mang”

Tử Vũ mấy năm về trước, đã thực hiện được bước đầu tiên “tiên nhập hỗn mang” bằng cách phá đi toàn bộ kinh mạch trong cơ thể mình, sau đó lại kiên trì “kiến thiên lập địa”, tạo một lỗ đen nơi Bách Hội huyệt, hấp thụ sức mạnh của sự hỗn loạn tập trung vào trong đó. Bất quá, trong cái lỗ đen đó, Tử Vũ căn bản không thể khống chế được sức mạnh, nhiều lắm chỉ có thể bắt nó đứng yên mỗi khi cần phóng xuất ra năng lượng. Trong khi đó, Dị Khảo rõ ràng muốn nói “kiến thiên lập địa” chính là tạo ra thiên địa của riêng mình, tại thiên địa đó tung hoành ngang dọc không hề bị quản thúc. Không khống chế được sức mạnh, liệu cái lỗ đen đó có phải là “thiên địa” lí tưởng hay không ?

Không ! Nhất định là không !

Thiên địa của Tử Vũ, nhất định phải do hắn làm chủ, làm chủ một cách tuyệt đối.

Vậy là, hắn phải một lần nữa “kiến thiên lập địa” !

Kiến lập thế nào đây ?

Lỗ đen luôn thôn phệ năng lượng, chỉ phát xuất năng lượng khi đứng yên. Tinh hà kinh mạch luôn chuyển động, mỗi một tinh cầu trong đó đều hàm chứa một năng lượng nhất định.

Đứng yên thì phát xuất năng lượng, chuyển động thì mang theo năng lượng.

Đứng yên thì phát xuất năng lượng, chuyển động thì mang theo năng lương…

Trong đầu Tử Vũ cứ điên cuồng lập lại những dòng suy nghĩ đó, hắn cảm giác câu trả lời cho sự đột phá của hắn chính là câu nói đó, nhưng rốt cuộc là thế nào đây, thế nào đây ?

“Bùng”

Đúng vào lúc đó, ở một góc trong tinh hà kinh mạch của Tử Vũ, một hành tinh mới được xuất hiện, còn chưa gia nhập vào dòng di chuyển hỗn loạn xung quanh mà chỉ đang liên tục các hành tinh khác va đập vào. Thờ ơ nhìn hành tinh ấy, thế rồi trong óc Tử Vũ chợt lóe sáng, hắn cuối cùng cũng tìm ra cách…

Hành tinh đứng yên, chính là một hành tinh đứng yên.

Mỗi một hành tinh trong nội thể Tử Vũ đều mang theo năng lượng, nhưng vì chúng luôn chuyển động điên cuồng nên Tử Vũ không thể nắm bắt được, mà phải nhờ vào lỗ đen để tập trung những nguồn năng lượng đó lại. Bất quá, lỗ đen chỉ tập trung được năng lượng, chứ không thể sử dụng được năng lượng một cách hiệu quả, bởi vì mỗi lần nó phóng xuất, là năng lượng lại tản mác ra khắp nội thể của hắn. Bây giờ, nếu Tử Vũ có thể tạo ra một tinh cầu đứng yên, dùng đó làm nơi để chứa năng lượng được phát xuất từ lỗ đen, vậy thì vấn đề của hắn khẳng định sẽ được giải quyết.

Có điều, nó vẫn chỉ là lí thuyết. Đơn giản một lẽ, cứ nhìn cái hành tinh mới hình thành kia thì biết. Vì nó đứng yên, trong khi các hành tinh xung quanh chuyển động, nên cứ liên tục phải chịu những va chạm từ chúng. Cuối cùng, hoặc là hành tinh đó sẽ phải chuyển động theo, hoặc là nó sẽ bị vỡ tan khi sức chịu đựng lên đến cực hạn. Vậy thì, trong tinh hà kinh mạch của Tử Vũ, tạo ra một hành tinh đứng yên khó bằng lên trời.

Khó bằng lên trời, đó là một cách nói. Chỉ là, không phải Tử Vũ thường xuyên lên trời bằng cách đằng không phi hành đó hay sao ?

Tinh hà kinh mạch chuyển động không theo quy luật, Tử Vũ lại vô kế khả thi để bắt nó dừng lại, có điều hắn đã từng hướng sự chuyển động này theo hình dạng của kinh mạch, từ đó mới tạo nên tinh hà kinh mạch. Hiện tại, nếu Tử Vũ có thể một lần nữa hướng sự chuyển động của tinh hà kinh mạch theo ý muốn của mình, hắn khẳng định có thể tạo ra một khoảng không vừa đủ cho một hành tinh đứng yên.

Thiên địa của hắn, cuối cùng đã thực sự hình thành.

Đúng vào lúc đó, hắn cảm giác được một người đang đến.

Chính là Phụng Vũ.


Hết chương XXXI [/align][/align][/align]


(*)

- Cầu Thực họa sư: Chính là NeedFood huynh, vì huynh có nhã ý giúp đệ làm pdf, đối với "họa sư" cũng có chút liên quan, nên đành mượn tên của huynh vậy ^^"

- Tụ nghĩa vô lợi kỉ, xuất thư bất tư danh : Là câu slogan trên theme cảu Tàng Thư Viện ^_^ [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

Chương XXXII

Kịch chiến





“Ụa !”

Tử Vũ bất thần thổ ra một bụng máu tươi, hai mắt đang nhắm nghiền cũng tức thì mở lớn, những gân máu hằn lên nơi đồng tử chứng tỏ hắn vừa phải trải qua một trận đau đớn kinh khiếp. Lẽ dĩ nhiên, làm việc gì cũng phải có sự trả giá.

Năm đó, khi Tử Vũ lần đầu tiên hướng sự di chuyển của đám tinh hà hỗn loạn trong cơ thể hắn theo hình kinh mạch, đó là một quá trình tuần tự nhi tiến, rất chậm rãi, không hề nôn nóng, đã mất hơn ba tháng mới định hình được cái gọi là tinh hà kinh mạch. Lần này, chỉ trong một chớp mắt, hắn cường hành tạo ra một khoảng không giữa sự di chuyển cuồng loạn đó, bản thân đã phải chịu một sức ép vô cùng lớn, đồng thời kéo theo một cơn đau nát gan xé óc. Cơn đau chỉ đến trong một tích tắc, nhưng là một tích tắc dài bằng cả thế kỉ.

Linh hồn của Tử Vũ cũng xém chút theo cơn đau đó mà tiêu tán.

Bất quá, hiện tại hắn đã trụ lại được.

Giơ tay lau vết máu nơi khóe miệng đi, Tử Vũ chậm rãi đứng dậy, cặp mắt tím xoáy sâu vào bóng hình màu trắng đang đứng trước mặt hắn. Phụng Vũ, người đầu tiên làm hắn thiếu tự tin…

- Đấu với ta một trận, tại đây, ngay bây giờ !

Tử Vũ vừa nói dứt câu, thân thể đã như hóa thành vạn đạo hư ảnh, lao vút về phía đối phương, Ám Tuyển lúc thương, lúc đao, lúc kiếm…tung ra hàng loạt những chiêu công kích hiểm hóc. Phụng Vũ nghiêng đầu chừng như không hiểu, nhưng cũng không hề chậm trễ, thân thể đã phiêu đi theo một bộ pháp kì ảo, nhẹ nhàng tránh thoát tất cả chiêu công của Tử Vũ. Nhìn hắn, đoạn nàng thò hai bàn tay ra khỏi áo choàng. Ánh sáng chớp lên một cái, rồi trên hai bàn tay nhỏ nhắn ấy, hai thanh kiếm đã xuất hiện như thể chúng vốn luôn ở đó.

Hai thanh kiếm rất lạ, xét về hình dạng thì giống nhau như đúc, đều có một con phụng hoàng trang trí nơi tay cầm, thân kiếm trạm khắc những văn tự cổ và cảnh phụng hoàng hồi sinh từ đống tro tàn. Hình dạng thì giống nhau, nhưng một thanh màu tử kim, dài hơn kiếm phổ thông chừng một gang tay, thanh còn lại màu ngọc bích, ngắn hơn kiếm phổ thông một đoạn tương tự thế. Hai thanh kiếm ấy, giờ đang tĩnh tĩnh lặng lặng hướng về phía Tử Vũ.

Không hề có sát khí, không hề có chiến ý, thậm chí một chút nội lực Tử Vũ cũng không cảm giác thấy. Thế nhưng, hắn lại cảm thấy sự đe dọa. Không cần biết đối phương là ai, không cần biết lí do là gì, chỉ cần kẻ đó xuất thủ trước, Phụng Vũ tự nhiên sẽ bồi tiếp hắn.

Bằng tất cả những gì nàng có…

“Veo!!!”

Lần này, Phụng Vũ là người chủ động tấn công, thân ảnh lả lướt uyển chuyển hệt như nàng đang múa, hai thanh kiếm kì lạ phối hợp với bộ pháp huyễn ảo, tức thì nhấn chìm Tử Vũ vào trong mộng cảnh.

Trong mộng cảnh ấy, Tử Vũ thấy một người con gái thân vận một bộ y phục màu trắng tinh thuần, dưới ánh trăng huyền hoặc của cảnh sông nước Hồng Giang, hiện lên thánh khiết như một nữ thần. Nàng đứng trước hắn, thân ảnh lả lướt, dùng tiếng chân trần lướt trên sàn gỗ, phối hợp cùng thanh âm réo rắt của đám côn trùng hai bên bờ cỏ, tiếng nước vỗ “ì oạp” vào mạn thuyền, tiếng gió khuấy động tầng không…tạo nên một màn trình diễn hoàn hảo của giai điệu và hình ảnh, mang những gì tinh mĩ nhất, tuyệt diệu nhất của thiên nhiên phô bày trước hắn.

Đó là khung cảnh kì diệu nhất, đẹp đẽ nhất mà Tử Vũ từng thấy…

Mãi cho đến khi một cơn đau nhói từ vai trái của hắn truyền lại. Mộng cảnh tan vỡ, một màu máu đỏ chừng như đột ngột hiễn hữu trong không gian, phá nát huyễn ảnh đẹp đẽ mà Tử Vũ đang thấy, đẩy hắn về với thực tại.

Đứng trước hắn, Phụng Vũ vẫn tĩnh lặng, chừng như nàng chưa hề di chuyển kể từ khi trận đấu bắt đầu. Nhìn vết thương nơi vai trái Tử Vũ, cặp mắt xanh màu đại dương chừng như lộ ra một tia khó hiểu, rồi nàng nói, giọng nói trong veo và bập bẹ như tiếng trẻ con:

- Ta…đã định…lấy…lấy cánh tay…đó…của ngươi…

Tử Vũ phải vui mừng vì hắn sinh ra là một Thi Vương. Một kiếm vừa rồi của Phụng Vũ, tuyệt đối không hề lưu tình, nếu đối phương là người bình thường, cánh tay trái khẳng định đã bị chia lìa với thân thể. Bất quá, đối phương của nàng lần này lại là Tử Vũ, nhục thể hắn mang đặc tính của Cương thi, cường hãn đến cực điểm, nên chỉ bị một vết thương rất sâu nơi vai trái.

Phụng Vũ lại một lần nữa đưa kiếm lên.

- Sát !!!

Tử Vũ gầm lên một tiếng, thân hình phóng vút lên không, sát khí tỏa ra ngày một nồng đậm, lăng lệ bổ xuống một kiếm hiểm độc cực điểm. Hắn biết, hắn không thể mang tâm của kẻ muốn tỉ đấu để đánh với Phụng Vũ. Đơn giản một lẽ, dù là sinh tử chi chiến hay tỉ đấu giao hữu, nàng ta vẫn luôn như thế, không hề lưu tình, cũng không hề tuyệt tình, luôn luôn trong trạng thái tĩnh lặng vốn có của nàng. Tử Vũ thì không như thế, nếu không phải trong một trận sinh tử chi chiến, hắn sẽ không thể phát huy hết thực lực, vậy nên, một chữ “sát” vừa rồi, chính là để kích động quyết tâm liều chết sâu thẳm bên trong hắn.

Nếu không liều chết, thì hắn sẽ như vừa rồi, thậm chí đến hai chữ phản kháng cũng chưa nghĩ tới thì đã bị nàng đả thương.

“Keng !!!”

Một tiếng ngân dài vang lên giữa tầng không sâu thẳm, vẫn bằng thân pháp ảo diệu, Phụng Vũ lách khỏi một kiếm chết chóc của Tử Vũ, khi lướt qua người hắn mới vẩy kiếm va vào Ám Tuyển. Kiếm của nàng ta thì chừng như không mang nội lực, kiếm của hắn lại chứa đầy năng lượng, nhưng một lần va chạm này, lại không hề phân biệt hơn kém.

Rốt cuộc, thực lực của Phụng Vũ mạnh đến mức nào ?

Tử Vũ không dám phán đoán, cũng không dám ngừng lại, tiếng “keng” vừa rồi còn chưa dứt ngân vang, hắn đã cực tốc quay lại, Ám Tuyển huyễn hóa thành một chiếc thương, theo đà xoay tung ra một nhát đâm chứa đầy kình lực, khiến cho không gian như bị xoắn lại thành một cơn lốc.

Phụng Vũ đã biến mất.

Nơi lẽ ra nàng phải hiện hữu, lại chỉ là một khoảng không đen thẳm.

“Xuy !”

Tử Vũ một chiêu đánh vào khoảng không, tâm thần không hề hoảng loạn, tức thì đổ người về phía trước, né khỏi một nhát kiếm lăng lệ của Phụng Vũ. Nàng, không hiểu bằng cách nào, đã trở về nơi nàng vẫn đứng từ đầu, đợi khi nhát thương của Tử Vũ hết đà, mới tặng hắn một nhát kiếm. Xem ra, bạch y nữ tử này không chỉ kiếm thuật đạt mức lô hỏa thuần thanh, mà về chiến thuật cũng tuyệt đối dạn dày kinh nghiệm.

Tử Vũ né khỏi một chiêu, Ám Tuyển một lần nữa huyền hóa, trở thành một thanh đao bán nguyệt, vòng lại phía sau chém ra liên tục mười đao. Mười đao ấy, một lần nữa rơi vào hư vô. Phụng Vũ vẫn ở nguyên nơi nàng vẫn đứng từ đầu.

Vừa khó chịu, vừa bất lực, rốt cuộc Tử Vũ cũng hiểu cảm giác của những kẻ từng phải đối đầu với nàng.

Nhưng tất nhiên, hắn làm sao cam chịu thất bại dễ dàng như thế.

- Hống !!!!!!

Ngửa cổ gầm lên một tiếng vang trời, toàn thân Tử Vũ bạo xạ hắc mang, đem năng lượng thu được từ trong tinh hà kinh mạch được hấp thụ bởi lỗ đen truyền xuống hành tinh hắn vừa tạo thành nơi Thái Dương huyệt. Đây chính là “thiên địa” của hắn, là nơi hắn có thể thao túng đến từng phân năng lượng theo ý muốn, tuyệt đối khác xa với thứ năng lượng tản mác khi trước.

So về tốc độ, Tử Vũ không bì được với Phụng Vũ. So về chiêu thức, thứ võ học tạp nham của hắn làm sao thắng nổi Họa Vũ kiếm pháp của nàng. So về kinh nghiệm và chiến thuật, e rằng nàng cũng không thua hắn là bao. Rốt cuộc, Tử Vũ chỉ có thể cầu đến sức mạnh.

Hắn chính là muốn đem sức mạnh cường hoành bá đạo của mình, bỏ qua mọi chiêu thức, đơn đơn giản giản ngạnh đấu với Phụng Vũ.

Nếu như vậy mà hắn vẫn thua, thì hắn tuyệt đối không thể ngẩng đầu lên được nữa.

- Bất Diệt đệ nhất thức !!!!

Tử Vũ một lần nữa gào lên, hai tay phong cuồng chuyển động, Ám Tuyển lúc này đã huyễn hóa thành một đám hắc lưu bao bọc lấy tay hắn, không ngừng phát tán ra xung quanh một khí thế vừa bá đạo vừa ma mị.

Bất Diệt đệ nhất thức chính là chiêu thức đầu tiên do Tử Vũ sáng tạo ra khi hắn 9 tuổi, đến nay, trải qua bao nhiêu lần biến đổi cải biến, đã trở nên hoàn mĩ hơn trước rất nhiều. Một chiêu này, không hề mau mè biến hóa, chỉ đơn giản là bùng phát năng lượng trong thân thể đến cực điểm, sau đó cường hành đối chiêu với kẻ thù.

Thực sự mà nói, hắn không coi Phụng Vũ là kẻ thù, càng không ngờ phải dùng đến một chiêu tối hậu này. Chỉ là, hắn cơ bản không có sự lựa chọn.

Phụng Vũ vẫn đứng dưới đất, cặp mắt ngước lên, nhìn Tử Vũ đang ở trên không. Lúc này, với hắc mang cường thịnh bao bọc xung quanh, trông hắn không khác một vị ma thần với sức mạnh hủy thiên diệt địa.

- Sát !!!

Tử Vũ gáo lên, một trảo bổ ra, mang theo hắc ám năng lượng cuồn cuộn lao tới Phụng Vũ. Một cách đầy bất ngờ, Phụng Vũ nhẹ nhàng phóng vút lên không, hai thanh kiếm cùng lúc huy động, không những cắt nát thứ hắc ám năng lượng đó, còn khiến hắn tiêu thất hoàn toàn, không hề ảnh hưởng đến chiếc thuyền và mặt sông bên dưới dù chỉ một chút.

Tử Vũ chừng như chỉ đời có thế, thẩn ảnh cực tốc phóng xuống, hai tay mang theo Ám Tuyển trong dạng hắc khí cường liệt bổ vào Phụng Vũ. Hắn lúc này tuyệt đối giống một kẻ điên, bất kể sống chết, chỉ biết tấn công không ngừng, như thể muốn lấy mạng đổi mạng. Trước sự diên cuồng ấy, Phụng Vũ vẫn chẳng hề mảy may biến sắc, thân ảnh như hồ điệp xuyên hoa, lượn lờ xung quanh Tử Vũ, lúc công lúc thủ tuyệt không nhường nhịn.

Trận chiến của cả hai sớm đã kinh động tất cả những người có mặt trên thuyền. Ban nãy khi họ đánh nhau trên lan can, mọi người chỉ có thể đứng ở trong hành lang nhìn ra, giờ thì chiến đài đã dời lên không trung, tức thì không ai bảo ai, tất thảy đều ùa ra bên ngoài, say mê theo dõi.

Trong tất cả những người quan chiến, không ai là không cau mày thất sắc, thầm nghĩ nếu mình là một trong hai người trên kia, bảo đảm từ sớm đã nửa mạng cũng không còn. Bất quá, trong đám người bên dưới, cũng không phải không có kẻ đặc biệt, ngoại trừ Lục Nhi nhíu mày lầm bầm như thể tính toán chuyện gì đó, còn có một kẻ khác, thập phần quái dị. Chỉ thấy kẻ này toàn thân vận một bộ quần áo sặc sỡ kì dị, nhìn đi nhìn lại, thật không khác một cái bao bố gồm bảy mảnh vải màu sắc khác nhau khâu lại. Lúc này, y đang ngẩng đầu quan chiến, nhưng tay lại không ngừng ghi ghi chép chép, không ngờ có thể miêu tả vô cùng rõ ràng những gì mà mình nhìn thấy, thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ.

Phía bên trên, trận đấu vẫn diễn ra vừa điên cuồng lại vừa đẹp mắt. Người bên dưới chỉ thấy hai cái bóng một đen một trắng không ngừng quấn lấy nhau, bóng đen thì chiêu nào chiêu nấy đều tận lực đổi mạng, bóng trắng lại hoa mĩ uyển chuyển, mỗi chiêu mỗi thức đều đẹp như múa, khiến cho lòng người si mê.

“Choang !!!”

Một thanh âm vụn vỡ vang lên, không gian xung quanh cả hai dường như ngưng lại, rồi dần dần tan ra thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào hư vô. Lúc này, hiện ra sau những mảnh vỡ đó, Tử Vũ và phụng Vũ đều đã ngưng lại, chăm chăm nhìn vào đối phương.

- Ngươi…là người…đầu…đầu…

Phụng Vũ chừng như muốn nói gì đó, nhưng một lúc lâu sau cũng không thể thốt ra từ tiếp theo, đành lắc đầu một cái, đoạn lao vút xuống chiếc thuyền phía bên dưới, trong thoáng chốc đã biến mất vào trong căn phòng mà nàng thuê. Tử Vũ ở trên không, thở ra một hơi, rồi cũng từ từ hạ xuống, mặc kệ ánh mắt tò mò của mọi người, ngồi xuống chiếc ghế khi nãy mà hắn ngồi, chậm rãi nhắm mắt lại. Đường nhiên là hắn biết Phụng Vũ muốn nói gì.

“Ngươi là người đầu tiên có thể vô sự trước một chiêu này.”

Tử Vũ có vô sự không ? Bề ngoài thì đúng là hắn vô sự, nhưng năng lượng dự trữ bên trong Thái Dương tinh cầu của hắn sớm đã cạn kiệt rồi, sẽ phải mất một khoảng thời gian mới có thể khôi phục lại được. Trận này, kết thúc tại đây khiến hắn không thỏa mãn lắm, nhưng hắn biết, đây đã là kết cục tốt đẹp nhất rồi, bởi vì sau đó, hậu quả của nó thế nào, chỉ e cả hắn cũng không thể tưởng tượng được.

Thực lực của Phụng Vũ, vào thời điểm hiện tại, đích xác là trên Tử Vũ một bậc. Bất quá, sau một trận này, sự tự tin của hắn đã trở lại. Hắn tin, chỉ cần hắn không ngừng đột phá lên cảnh giới mới của thứ công pháp mà hắn đang tu luyện, đến một ngày kia, hắn sẽ đánh bại được nàng.

Trận này, thu hoạch của Tử Vũ đích xác không nhỏ.

Họa Vũ kiếm pháp, cuối cùng thì Tử Vũ cũng hiểu được chút ít về nó. Thứ kiếm pháp này, không chỉ phức tạp đến cực điểm, còn tinh mĩ đến cực điểm, chuyên dùng ảo ảnh để vẽ ra thực tại. Ngay từ đầu trận đấu, thứ kiếm pháp này đã khiến đối thủ mê muội rơi vào mộng cảnh, tranh đấu với mộng cảnh, đến cuối cùng khi thoát khỏi mộng cảnh, thì mọi thứ đều đã kết thúc.

Tử Vũ vừa rồi, đích thực đã rơi vào mộng cảnh, khiến hắn còn không phân biệt được rốt cuộc trận đấu diễn ra thế nào. Bất quá, với “Bất Diệt đệ nhất thức”, một chiêu thoạt nhìn chỉ biết điên cuồng tấn công, bên trong lại ngấm ngầm dùng sức mạnh cường hoành bảo hộ toàn thân cơ thể, đã giúp hắn vượt qua trận đấu này. Có điêu, hắn biết, đây là Phụng Vũ còn chưa muốn chính thức sinh tử quyết chiến với hắn, nên khi chiến đấu tuy không nương tay, nhưng cũng không hạ sát thủ. Bằng không, dựa vào cặp song kiếm quái dị có thể khiến xuyên qua Ám Tuyển mấy lần phạm vào da thịt hắn, nếu nàng xuất thêm chút lực, chỉ e mạng hắn sớm đã không còn.

Hết chương XXXII [/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»