Chuỵên cổ tích về món “thịt cọp”
MINH DIỆU
Con gái tôi mới học lớp một đi học về sà vào lòng tôi hỏi: “Mẹ ơi hôm nay mẹ cho con ăn món gì?” Tôi nựng chiếc cằm bé xíu của con rồi bảo: “thịt cọp, con thích không?” Con bé vô tư nhảy cẫng lên “Hoan hô mẹ, ngon quá, thịt cọp ngon quá!” rồi như chợt hiểu ra, con bé ngẩng mặt hỏi: ”Ủa, thịt cọp là sao hả mẹ? Thịt của con cọp hung dữ lắm mà”. Tôi cười rồi hối con đi tắm rửa...
Bữa cơm chiều dọn ra, con bé nhìn một lượt các món ăn rồi hỏi:”Mẹ bảo có thịt cọp nhưng sao con không thấy?” Câu nói đùa của tôi làm con bé giận vì thế mà bữa cơm của bé mất ngon. Tôi cố dỗ dành con ăn hết chén cơm với tâm trạng áy náy...
Đêm, tôi ôm con vào lòng và kể cho con bé câu chuyện ngày xưa...Tôi luôn bắt đầu các câu chuỵên cho con bằng từ “ngày xưa” như chuyện cổ tích. “Ngày xưa, ông bà ngoại nghèo lắm. Mỗi ngày ông ngoại phải đi cắt lúa thuê để lấy tiền cho bà ngoại mua gạo nấu cho mẹ và các cậu ăn. Có những bữa trong nhà không còn thức ăn nên ông ngoại lấy muối cho vào cối bằng đá giã cho nhỏ làm thức ăn cho các con. Muối cho vào cối giã kêu “cộp cộp” nên ông ngoại bảo đùa là thịt cọp đấy con gái ạ”. Và món “thịt cọp” ngày xưa đã đi vào giấc ngủ của con gái tôi...
Chiều hôm sau, khi con gái đi học về, tôi lấy một ít muối cho vào chảo rang lên cho một ít đường trộn vào muối và bỏ vào cối kêu con gái giã. Cô bé thích thú khi nghe tiếng “cộp cộp” và khoe với ba về món “thịt cọp” sẽ được thưởng thức trong bữa cơm chiều... Rồi cô bé hắng giọng kể cho ba nghe “sự tích” món thịt cọp ...
"Giá như những đứa trẻ nghèo kia được thưởng thức một bữa ăn như thế..."
Món thịt cọp ngày xưa gợi tôi nhớ đến những làng quê nghèo. Trong những chuyến công tác đến những vùng sâu, hình ảnh những đứa trẻ bằng tuổi con mình nhưng bụng to hơn mặt, áo không đủ ấm luôn đọng lại trong tôi nhiều trăn trở. Món thịt cọp ngày xưa lại gợi tôi nhớ đến các bữa tiệc thừa mứa trong các hội nghị. Nhiều lần tôi đã ước ao giá như những bữa ăn của các quan chức vốn không cần “ăn” nhiều như thế được chuyển đến với trẻ em vùng sâu. Giá như những bữa tiệc linh đình được cắt giảm hơn... Và giá như những đứa trẻ nghèo kia được thưởng thức một bữa ăn như thế...Có thể con tôi và nhiều đứa bé sống ở thành phố xem "món thịt cọp" như một câu chuỵên cổ tích ngày xưa nhưng với nhiều đứa trẻ ở những vùng quê nghèo hôm nay món thịt cọp ấy vẫn là câu chuỵên có thực hiện diện trong từng bữa ăn hàng ngày. Có chăng, chính những bữa tiệc sang trọng với thức ăn “sơn hào hải vị” dư thừa được vứt bỏ chính là "chuỵên cổ tích" của các em!
3. Ngày xưa, nhiều người vẫn ăn “thịt cọp” mà lớn. Ngày nay, có mấy người nhớ lại món “thịt cọp” ngày xưa để dành tiền giúp cho trẻ con vùng sâu vùng xa tạm quên đi món “thịt cọp” ấy ?
MINH DIỆU
Con gái tôi mới học lớp một đi học về sà vào lòng tôi hỏi: “Mẹ ơi hôm nay mẹ cho con ăn món gì?” Tôi nựng chiếc cằm bé xíu của con rồi bảo: “thịt cọp, con thích không?” Con bé vô tư nhảy cẫng lên “Hoan hô mẹ, ngon quá, thịt cọp ngon quá!” rồi như chợt hiểu ra, con bé ngẩng mặt hỏi: ”Ủa, thịt cọp là sao hả mẹ? Thịt của con cọp hung dữ lắm mà”. Tôi cười rồi hối con đi tắm rửa...
Bữa cơm chiều dọn ra, con bé nhìn một lượt các món ăn rồi hỏi:”Mẹ bảo có thịt cọp nhưng sao con không thấy?” Câu nói đùa của tôi làm con bé giận vì thế mà bữa cơm của bé mất ngon. Tôi cố dỗ dành con ăn hết chén cơm với tâm trạng áy náy...
Đêm, tôi ôm con vào lòng và kể cho con bé câu chuyện ngày xưa...Tôi luôn bắt đầu các câu chuỵên cho con bằng từ “ngày xưa” như chuyện cổ tích. “Ngày xưa, ông bà ngoại nghèo lắm. Mỗi ngày ông ngoại phải đi cắt lúa thuê để lấy tiền cho bà ngoại mua gạo nấu cho mẹ và các cậu ăn. Có những bữa trong nhà không còn thức ăn nên ông ngoại lấy muối cho vào cối bằng đá giã cho nhỏ làm thức ăn cho các con. Muối cho vào cối giã kêu “cộp cộp” nên ông ngoại bảo đùa là thịt cọp đấy con gái ạ”. Và món “thịt cọp” ngày xưa đã đi vào giấc ngủ của con gái tôi...
Chiều hôm sau, khi con gái đi học về, tôi lấy một ít muối cho vào chảo rang lên cho một ít đường trộn vào muối và bỏ vào cối kêu con gái giã. Cô bé thích thú khi nghe tiếng “cộp cộp” và khoe với ba về món “thịt cọp” sẽ được thưởng thức trong bữa cơm chiều... Rồi cô bé hắng giọng kể cho ba nghe “sự tích” món thịt cọp ...
"Giá như những đứa trẻ nghèo kia được thưởng thức một bữa ăn như thế..."
Món thịt cọp ngày xưa gợi tôi nhớ đến những làng quê nghèo. Trong những chuyến công tác đến những vùng sâu, hình ảnh những đứa trẻ bằng tuổi con mình nhưng bụng to hơn mặt, áo không đủ ấm luôn đọng lại trong tôi nhiều trăn trở. Món thịt cọp ngày xưa lại gợi tôi nhớ đến các bữa tiệc thừa mứa trong các hội nghị. Nhiều lần tôi đã ước ao giá như những bữa ăn của các quan chức vốn không cần “ăn” nhiều như thế được chuyển đến với trẻ em vùng sâu. Giá như những bữa tiệc linh đình được cắt giảm hơn... Và giá như những đứa trẻ nghèo kia được thưởng thức một bữa ăn như thế...Có thể con tôi và nhiều đứa bé sống ở thành phố xem "món thịt cọp" như một câu chuỵên cổ tích ngày xưa nhưng với nhiều đứa trẻ ở những vùng quê nghèo hôm nay món thịt cọp ấy vẫn là câu chuỵên có thực hiện diện trong từng bữa ăn hàng ngày. Có chăng, chính những bữa tiệc sang trọng với thức ăn “sơn hào hải vị” dư thừa được vứt bỏ chính là "chuỵên cổ tích" của các em!
3. Ngày xưa, nhiều người vẫn ăn “thịt cọp” mà lớn. Ngày nay, có mấy người nhớ lại món “thịt cọp” ngày xưa để dành tiền giúp cho trẻ con vùng sâu vùng xa tạm quên đi món “thịt cọp” ấy ?