📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

Miên man mùa Gió lẻ

0 trả lời, 2.576 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-02 16:01:37LamDai>


 
Viết cho chị Nguyễn Ngọc Tư và “Gió lẻ”.
 
 

Bình minh , không phải bình minh nào cũng bắt đầu bằng một tia nắng ấm mùi mật ong và sữa . Bình minh hôm nay âm u một màu tái nhợt . Vừa chớm mở cửa , gió đã thổi một luồng lạnh lẽo . Cái rét căm căm nhắc tôi nhớ về một mùa gió lẻ . Những ngọn gió cô độc bỗng chốc giao thoa trong một trang viết , một câu chuyện .
“Gió lẻ” , câu chuyện về ba ngọn gió , ba con người tình cờ gặp gỡ trên hành trình trốn chạy số phận đầy nghiệt ngã : một cô gái đã nguyện sống cùng “Sự câm lặng cần thiết cho những bí mật”, một gã tài xế quên mất nụ cười và một anh lơ xe đi tìm bà nội suốt bảy năm ròng để cuối cùng phát hiện bà đã nằm dưới nấm mồ bên con đường anh đi tự lúc nào .
 
 

Với cái lối kể miên man , vô lối , vô định , câu chuyện dẫn dắt kẻ ngồi xem vào một thế giới bề bộn những mảnh đời bé nhỏ vụn vặt . Chúng phơ phất bay , bị cuốn , bị vùi trong những đợt gió lẻ . Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Sự đùa cợt không bao giờ mệt mỏi. Đến mức người ta mòn mỏi thiếp đi thì gió lại dựng họ dậy theo cái kiểu lướt thật chậm từ chân lên đầu, như có một linh hồn, một bóng ma vừa đi qua âu yếm. Cơn gió trêu ngươi có vẻ đã cào nát những những cuộc đời mỏng manh ấy. Nhưng nó không để lại cảnh xác xơ , không để lại bến hoang tàn mà chỉ lặng lẽ giấu vào sâu đâu đó trong lòng tôi một cái buồn trầm mặc .
 
 

Không biết bao lâu thì mới ra khỏi sương mù, ra khỏi con đường rối bời này. Bên kia núi có mặt trời, có lửa hơ ấm lại người, có quán cơm với những thức ăn quen. Qua khỏi ải sương này, có ai đang đợi Dự?
 
 

Người ta sẽ làm gì khi đột nhiên đôi mắt không còn thấy gì cả . Người ta sẽ làm gì khi con đường phía trước mịt mùng sương khói , óng ả một nỗi tuyệt vọng và không một bóng người. Có lẽ họ sẽ lao đi mải miết về phía đó , phía con đường duy nhất mà họ còn thấy dẫu cho nó có đáng căm hận dường nào chăng nữa. Con người , không bao giờ muốn mình bị lạc mãi mãi.
 
 

Em , một cô gái “trả lưỡi lại cho đời” , gã , một con người chìm ngập “trong cơn thèm muốn yêu thương người, trong nỗi mất mát tê dại”.  Thốt nhiên , hai con người từ lâu mất mát sự yêu thương bỗng trở nên gần gũi . Dẫu rằng đối với gã , em mãi mãi là bí mật và đối với em gã mãi mãi là ông Buồn . Nhưng chính em là nụ cười trên bức tượng đá mang tên ông Buồn ấy. Gã những tưởng mình yêu thương con đường mà gã đi hơn tất cả những người con gái trên đời này , con đường luôn tồn tại, sinh sôi tươi mới. Một con đường không có cái chết. Một con đường luôn biết chờ đợi. Một con đường mà gã muốn được nằm xuống mãi mãi bên nó . Nhưng , không như em , nó không bao giờ thảng thốt hỏi “Sao ông lại buồn?” , không bao giờ cất tiếng, bằng kiểu của chuột, của chim, của những con bướm, con kiến, của những sợi nước dưới suối, của những cái lá trên cành…
 
 

Và từ khi lìa nhau, gió dằn vặt con người bởi nỗi ly tan của chính nó.
 
 

Đau lòng và phũ phàng thay , có lẽ cuộc sống trên thế gian này cũng như một cành trụy hoa , một vành thuỷ chung nguyệt . Mới vừa tươi đẹp , xanh rì ngay đó bỗng dưng không bằng không cớ tàn phai và lặn mất .Có lẽ do sự mất mát của em và  gã chưa đủ lớn , hay có lẽ do con người gian ngoa, tàn bạo hơn cả loài ma quỉ...
 
 

Lựa chọn yêu thương con người đồng nghĩa với việc mất mát những niềm vui. Đồng nghĩa với cái chết, sự lìa bỏ, sự phản trắc, tan vỡ…
 
 

Đó là cái luận mà chị Tư đã nói . Đọc “Gió lẻ” của chị tôi chợt thấy mình thật non trẻ . Không phải non trẻ trong ngòi bút mà non trẻ trong tâm hồn .
 
 
 

LamDai
Đăng nhập để trả lời
0