📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Khúc Đêm

14 trả lời, 2.202 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 06:25:21Đá Cuội>
 
 
 
ĐÊM với Maja*



(Source : Maitre Dương Bích Liên)

Im lặng. Phố khép vào giấc ngủ
Mơ hồ sương giăng khuất tàn cây
Em ở lại? Hay về trong khuya vắng
Để lại buồn ngơ ngác là đây ?

Em ở lại ?
Hay về ...?
Căn phòng quạnh quẽ
Nắm cọ còng queo
Bảng màu phờ phạc
Cơn gió lùa vào Đêm
Chống chếnh buồn.
Ngơ ngác

Em về...
hay ở lại đây,
Để biết úa nhàu Toan trắng ?
Tay người vuốt vào khoảng lặng
Một màu như thể màu Đêm ?

Em về ? hay ở lại thêm...
Để ấm góc ngồi, khuôn cửa ?
Để Nến của ngày chưa cũ,
thắp lên như một linh hồn ?

Em về...
hay ở lại luôn ?
Để khép cánh nào đã mở
để treo phong phanh vào gió
hắt cái hư vô vào mưa
đốt lại nơi này ngọn lửa
trộn Đêm vào với Tàn đêm ?

Em về ?
Hay ở ?
..........
...
Này em...?
 
 


Note* Cảm hứng từ "Bức Hoạ Maja khoả thân"-Samuel Edwards

 
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 06:21:34Đá Cuội>
 
 
 
ĐÊM DẾ HÁT


Có chú Dế,
ở góc phòng nghe mưa rào lộp độp...
ngập ngừng chú nghĩ : Chắc ngoài kia cỏ xanh...
cắp cây đàn, chú lách qua khe cửa..
ồ mưa... mưa đã tạnh khi nào...

Có chú Dế,
ở ngoài kia Cỏ xanh...
ở ngoài kia là Trăng...
tựa lưng vào lá cỏ...
vuốt cánh bằng hơi mưa...
Dế hát.
*
Có giấc mơ đêm hè chợt tắt
có một giấc đêm hè...
lặng tờ như chưa có

Đêm lộp bộp hiên nhà, đêm phong phanh áo gió...
Đêm hé cửa chờ mưa và giấc mơ trở lại...
đốm thuốc lập loè...
Đêm chỉ là Đêm.
*
Đêm ngồi nghe Dế hát...
*
có chú Dế,
ở ngoài kia cỏ xanh...
ở ngoài kia là trăng...
tựa lưng vào lá cỏ...
vuốt cánh bằng hơi mưa...
và hát...

 
 
 
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ không "Đá " tí nào. Một khúc đêm thật.. du dương ...
Trường lộ tri nhân, tâm hà tính,
Vãn yến lưu ngôn, hữu khách hào?
Ái Khanh danh tự nhiên ngẫu định.
Tình hiệp sắc cầm, viễn ước cao !
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Ái Khanh Ái Khanh khen quá lời rồi kìa...!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 06:20:35Đá Cuội>
 
 
 
ĐÊM KHÔNG BÌNH YÊN


Hết cả chút ngọt ngào


Rắc cho Cafe đắng

Hết cả khói thốc trắng

Vờn bay như chiêm bao


Vết xước mới chợt đau...

Chợt bất ngờ trở lại

Một vụng dại

Một ngây ngô, một tóc trắng và một nỗi cuồng điên vẫn đang còn dang dở


Vết khắc mới không tên...

Chợt bất ngờ gọi cái tên của một thời lầm lỡ,

Một yêu thương nặng nợ

Một thiên thần bơ vơ, một chua cay đắng đót, một hận thù vẫn còn như lửa đốt


Như lửa đốt, ngọn lửa nào ngùn ngụt

Cháy vào tim và rực vào mắt đỏ

Nung trong óc và rung từng thớ bắp

Mệt nhoài.

Khô nứt.

Vỡ.


Đây là Đêm - là Thơ - là Điên

Đây là Yêu - là Thương - là tận cùng cảm xúc...


Cảm xúc nào là Điên ?

Cảm xúc nào Bình yên ?
...
.......

Hỡi Đêm ...?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 06:50:40Đá Cuội>
 
 
Thì thầm


Khi nào em trở về
em sẽ thấy căn nhà nhỏ chờ em với bậc thềm, cửa hé

Khi nào em trở về,
em sẽ thấy chiếc ghế khập khiễng vẫn chờ em bên chiếc bàn đá nhỏ
và em biết không, em sẽ thấy chỉ mình em ở đó, với những nỗi niềm riêng em...
Chẳng phải tôi ra đi, chỉ là tôi sẽ không còn ở nơi đó nữa,
chỉ là tôi đã hoá thân vào mỗi đồ vật nhỏ mà em đã từng quen...

Khi nào em trở về,
hãy dắt con bé bỏng của chúng ta đến trước phòng của bé, mở cửa ra và quét bụi thời gian bám dày trên lớp kính,
trên giá sách những cuốn truyện ngả màu nâu sẫm,
Ở góc cao tơ nhện giăng đầy...

Khi nào trở về,
em hãy xoay cái van nước đã kẹt vì rỉ sét
và tưới thật nhiều cho những gốc cây khô.
Hãy gom những lá vàng đã rụng qua rất nhiều Năm tháng... và đốt đi cho khói trắng bay lên với trời xanh.
rồi rắc tro tàn vào lòng con sông rộng phía xa kia...

Sông sẽ trôi,
sẽ cứ trôi, cứ trôi về với Biển

Em sẽ thấy nhẹ lòng ?


và để rồi em sẽ lại ra đi......


(2008, tháng Ba...)




.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Khoảnh khắc


Hè chợt đi qua những ngày nắng lửa
Để lại Cuối Mùa cho lá úa miền cây
Thu về sớm ngập ngừng hoa sữa
Hé nụ mềm xanh lấp ló mây

Khoảnh khắc nào khi nỗi nhớ qua đây
Khắc khoải một giao mùa như ngóng đợi
Em ở đâu mà không kịp tới
Nơi này giây phút sang Thu

 
 
 
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chợt thức


Một người.
Còn lại một người.
Hộp bàn chải đánh răng cũng lẻ
khăn tắm bông còn một chiếc treo tường
mảnh gương im lặng, gợn mờ hơi nước đầu đông

Còn lại một người
giàn cây rưng rưng, gió lay đùa. Vô cảm
máy giặt nằm im
những cánh cửa khép vào nhau câm lặng
chiếc ghế khập khiễng mấy năm rồi còn đó
chỉ có chiếc đồng hồ -vốn có 1- vẫn thản nhiên tích tắc,

Chiếu chăn rủ nhau cuộn vào một góc
Chiếc gối đã thành cuốn sách nặng không có lời, chỉ có những con chữ đan vào nhau rất chặt
Cánh cửa khẽ đu đưa, gió lùa vào quay quắt

Một người,
một người khép lại với lòng đau

Một người,
Một người đã ở lại
nửa niềm vui ở lại
những nỗi buồn ra đi

và ra đi mãi mãi...?


 
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Đêmkhônggọitên ai...

(em ngủ lại đi em cho một ngày dìu dịu nữa... những đam mê những thân xác rã rời....)


Những đêm dài. Hoang. Lạ
ta tự cuốn ta đi để con sóng của Đêm dập vùi tơi tả.
Ta điên
Có những đêm thần tiên. Phiêu - Đời - Quên lãng.
ta buông hết về em,
em lười nhác trườn lên miền cảm xúc
ta quay cuồng trong dạ khúc liêu trai
Ta say

Có những đêm ta về trên phố muộn. Sương khói bay
lòng mắt ta chợt hư vô hiện về
Ảo ảnh của một thời chưa cũ
Ta rùng mình ngơ ngác sợ rằng: Mê ?

Có những đêm.. ở đêm nào rất muộn
ta với ta...
em với em...
cuồng điên

Hỏi rằng: em có thấy một giấc đêm thần tiên ?
hỏi nữa rằng: một ngày đã sang ngang, chéo vết gạch của lằn ranh Mê-Thực
ta thức giấc, thấy lòng mình hoang hoải...hoang hoải nỗi nhớ em

Hỏi rằng: Đêm...
Đêm có thấy là đêm đã tàn rồi không nhỉ
sao nỡ xóa dấu người, xóa hết dấu đam mê
sao nỡ xóa cả bình yên của một giấc bên em...

Ngấn lệ...

Giọt nước nào đã tràn
Ngấn lệ...
Băng giá nào đã tan...
chỉ còn lại vết môi son trên một miền tinh khôi cổ tích
chỉ còn lại vương vấn tóc nào bay mơn man trở về nơi kiêu hãnh
chỉ còn lại là ta là đá với hồn em ở lại... liêu trai

Liêu trai là đêm
Ngơ ngác là ngày
chúng ta ở 2 miền Mê-Thực




 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-23 08:01:17Triệu Vân>
Đêm Tàn




Ta mời
Đêm
Tách cà phê
Ta mời em
Chút sầu mê
Lạnh buồn...

Em về tóc xõa vai thon
Lược trăng
Cài xuống
Héo hon
Ta buồn

Nghe sầu trong cuốn lá non
Nghe đêm tiều tụy
Ru mòn tàn phai

Màn nhung giấu những bi
Hài
Đêm huyền
Chắng lại
Ngày dài ngác ngơ

Ta
Em
Như mộng
Như thơ

Là ta hiện hữu
Mơ hồ
Là em !

Là điên , là dại , là... rồ !
Là gì đây nữa...
Đắp mồ
Quạnh hiu !

Đêm buồn người cũng buồn thiu
Ai về hoang phế
Ai khêu thêm sầu
Lửa đêm đốt cháy buồn sâu
Tan hoang
Tàn tích

Chốn nào bình yên?
Tàn đêm chưa hết ưu phiền
Em về trong chốn
Mơ huyền
....

Mộng tan !



Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Triệu Vân !
 
"Đêm tàn" của bạn hay quá...
 
Cảm ơn bạn !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-25 04:51:32Đá Cuội>
 
 
 
Sớm
 
 
Cơn mưa lạnh đuổi Hè đi
 
Cho Thu xõa tóc thầm thì tiễn đưa
 
Bỗng òa mái cũ gió lùa
 
Nghe đâu đã sớm một mùa Heo may...

 
(21/9)
 
 
 
 
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Đi qua miền Gió
 
 
Lồng lộng

Con đê dài ngút ngát màu xanh

Ngô non dâng sóng ở triền sông

Gió nổi,

ngược với phìa hoàng hôn đỏ ối

Người về lúc cuối chiều hoang


Vắng vẻ quá,

và mênh mang quá

những dặm đường xa lắc lơ


Mùa lũ.

Dòng sông cũng ngầu lên hoàng hôn, một thứ hoàng hôn khác

Đỏ và Nâu và Trôi

Gió thổi,

một nắm đất ven bờ rã xuống , sủi tăm

rồi biến mất như là chưa từng có

Bóng một cây cầu rung rinh nghiêng, ngã

Ở phía chân trời xa


Thành phố,

giữa miền gió mà khát từng ngọn gió

để thổi bay đi cái nóng bêtông

Bên dòng sông, mà khát cả từng con nước nhỏ

để rửa trôi những con đường lấm bụi


Đi qua miền gió thổi, Người về lúc cuối chiều

lầm lũi,

ngác ngơ,

Ôm cả gió, cả dòng sông vào sâu trong lòng mắt

bỗng thấy mình giàu hơn cả thế gian


Mê man triền đê...

Qua miền gió về nơi thành phố






.
Đăng nhập để trả lời
0
Nước mắt
 
 
Khi ta khóc
Những giọt nước mắt mặn và nhạt
theo hai dòng trôi bụi cát và nhớp nhơ trên khuôn mặt ta
 
 
Có những lúc hai dòng nước mắt chạm vào nhau, lăn dài trên má,
U sầu.
 
Có những khi ở với đêm thật sâu,
bao nỗi niềm chôn chặt,
không thể thấy những giọt nước mắt, chúng lặn vào trong những nỗi đau
 
và có cả lúc niềm vui tràn mi không dấu nổi
vỡ oà.
 
Lạ lắm,
Giọt ngắn, giọt dài
Giọt lâu, giọt mau
Giọt lên, giọt xuống
Giọt nhớ, giọt thương
Giọt hờn, giọt giận
Giọt vui, giọt buồn...
 
Trôi xuôi...
 
Có những giọt lại lặng lẽ chảy ngược vào đâu đó
khi ta ngước lên cao để thấy một Bầu trời
Cao xanh.
Chói loá.
và nước mắt tự khô đi như chưa hề có bao giờ...
 
Khi ta khóc,
chắc là lúc mà lòng ta muốn khóc?!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Sữa

......

"Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm
có lẽ nào... "

Có lẽ nào anh chỉ được gọi tên em
Không thể dắt em về chơi phố lạ
Nghe hoa Sữa tỏ tình trên vai Đá
Nghe sương đêm khe khẽ buông rèm

Có lẽ nào chỉ được gọi tên em
Cách ngàn triệu bước chân, như Zeno hôm nào kia đã bước
Sẽ mãi mãi chẳng bao giờ đến được
Bến bờ Em

Có lẽ nào chỉ được gọi cái tên
30 năm vời xa đằng đẵng
Nhắm mắt lại để rồi nghe năm tháng
Bàng bạc mái đầu, rệu rã những bàn tay

rệu rã đi qua một thuở đắm say
Về phía cuối của con đường siêu thực
Rải hết tương lai vào chiếc hòm ký ức
Để rồi như cát bụi bay vèo

Có thể nào không ? Nước mắt trong veo
Nhỏ vào Đá , đá thành vụn vỡ
Nhỏ vào Cây, lá héo úa lìa cành
Nhỏ vào cơn mơ thành dang dở bức tranh
Dang dở cả những điều dang dở

Có thể nào ta vĩnh viễn trong thơ
Sợ vỡ tan ra chẳng dám về đời thực
Để có một ngày sững sờ chợt thức
Thấy xác thân mình phiêu lãng về Không

Có lẽ nào thế không,
Hỡi con đường siêu thực ?
Hỡi chiếc hòm ký ức ?
Có lẽ nào
Hoa Sữa nồng nàn phố
Mãi vẫn chờ đợi thôi ???
Đăng nhập để trả lời
0