"20 tuổi, lứa tuổi nhiều mơ ước,hoài bão và cũng không ít tuyệt vọng nhiều khi chán chường
bản năng thượng đế ban cho tôi phải biết vượt qua!
nhưng tôi chợt nhận thấy khả năng vượt qua mình quá tầm thường so với những người đàn bà!
họ nhặt nhạnh,gom góp,tích cóp....họ có tất cả,nhiều hơn cả những gì thượng đế ban cho họ,
tất cả chỉ cho một lần nhận về yêu thương! bài hát này tôi viết như lời kính phục của tôi đến với tất cả
những người đàn bà trên thế giới này!
Trần Đức Tiến
Thursday, 2. April 2009, 06:41:46 "
Sáng Tác: Trần Đức Tiến
Trình Bày: Thiên Kim
Người đàn bà đi nhặt mặt trời
Trên đống bỏ hoang của loài người
Màn đêm che lối tưởng rằng nắng tươi
Sương đọng trên lá ngỡ giọt nắng rơi
Quên hết vì đâu đời mình nên tội
Người đàn bà đi nhặt cuộc tình
Không nhớ người quen bỏ mặc mình
Tuổi xanh khát nắng giữa đời cháy da
Ðưa mặt lên khóc thương tình xót xa
Hay khóc người, xưa lệ nào cho vừa
Người đàn bà đi nhặt đời mình
Trên đống bỏ hoang nay nay tội tình
Cỏ cây như đứa mơ hồ biết đâu
Con đường đêm vắng côn trùng dối nhau
Chia chác niềm đau ,đời người phai màu
Người đàn bà đi nhặt mặt trời
Hong ấm tình yêu của loài người
Buồn thương nơi ấy có ngươi hóa điên
Quen mùi chăn gối nhưng chẳng nhớ tên
Trên đống bỏ hoang mà lầm thiên đàng
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn