<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2019 20:18:44 bởi Tiểu Vũ Vi>

Thơ: Hoàng Ngọc Ẩn
Nhạc: Hoàng Cầm
Hòa âm: Quang Đạt
[color="darkslateblue"]Đạo diễn: Hà Giang[/color]
Trình bày: Quỳnh Lan
Trong cơn đau
Ta buông tiếng thở dài
Trong đêm thâu
Ta một mình chiếc bóng
Chiếc bóng ngã dài trong bốn bức tường câm!
Mà nghe đời hiu quạnh
Mà nghe lòng quạnh hiu...!
Trong cơn đau
Thơ ta viết tặng Người
Trong cơn mê
Ta gọi Người yêu dấu
Mỗi hướng về đời
Ta vẫn thấy buồn tênh!
Đời gập ghềnh khốn khổ
Dưới đáy mộ thương đau...!
Đừng hỏi tại sao?
Hỡi Người yêu dấu ơi!
Vì Người mà ta vét cạn con tim
Đời bảo: "Tình yêu không có gì tuyệt đối"
Nhưng riêng tình ta: "Tuyệt đối lắm Người ơi!"
Anh yêu ơi!
Anh đang ở đâu rồi?
Trong cơn mê
Em gọi Người yêu dấu
Thương một đời trôi nổi
Vì ta đã lỡ yêu Người...

Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

































