MUỐN QUÊN.
Đang gần, giờ bỗng hóa xa
Đang vui ,em của người ta mất rồi
Bỗng như mặt đất bầu trời
Bỗng như đau đớn của tôi nhất làng ...
Đớn hèn vì mảnh hồng nhan
Thân tôi tiều tụy ,ruột gan héo rầu
Trời sầu có một ngày ngâu
Tương tư tôi đủ …Sắc màu thời gian.
Cây đa bến nước đường làng
Bóng em một thuở díu dan hương đầy
Trăng giờ đã bạc nồng say
Như thơ tiếc nuối ,gió gầy vọng tai .
Còn gì khi mỗi sớm mai
Nghe chim gọi bạn ,êm tai mộng trần
Bến lòng khơi gạn bâng khuâng…
Muốn quên cái thuở một lần đắng cay.
MINH TUẤN
LẠI NHỚ.
Con tim mang kiếp đoạ đầy,
Muốn quên lại nhớ...Ô hay... Dại khờ...!
Bao ngày mòn mỏi đợi chờ,
Ngại chiều tắt nắng, câu thơ lạc vần...
Duyên Trời ..., nên sợ sông Ngân.
Chia bờ xa cách,hồng trần ly tan...
Khổ đau thương phận hồng nhan
Thân mình vàng võ ,ruột gan rối bời...
Mỏng manh một sợi tơ trời,
Làm sao buộc chặt duyên người xứ xa...?
Nên em giờ của người ta...
Trầu cau đã lỡ...Lòng sa giọt sầu...
Muốn quên...Mà chẳng dễ đâu...
Bóng hình chẳng nhạt theo mầu thời gian...
Rượu đắng...tay cứ rót tràn...
Uống say quên nhớ...Đêm tàn...ngả nghiêng...
Đành thôi...chôn chặt niềm riêng...
Hẹn thề một cõi thiêng liêng...chẳng còn...
Chúc em duyên mới vẹn tròn...
Sớm quên người cũ ...Giờ hồn đi hoang...
Kiev26/5/2010-TG
@-Hôm nay em rảnh rỗi hơn nên không nợ anh lâu nữa

.Chỉ có điều em đọc bài thơ này thấy hay và nhiều cảm xúc nên em cũng theo mạch thơ hoạ tiếp, bài anh vừa gửi tạm gác lại sẽ hoạ sau...Nếu có gì sơ suất mong anh lương thứ.Chúc anh luôn tìm thấy niềm vui ngoài đời chứ không bao giờ như thơ nhé

Đang gần, giờ bỗng hóa xa
Đang vui ,em của người ta mất rồi
Bỗng như mặt đất bầu trời
Bỗng như đau đớn của tôi nhất làng ...
Đớn hèn vì mảnh hồng nhan
Thân tôi tiều tụy ,ruột gan héo rầu
Trời sầu có một ngày ngâu
Tương tư tôi đủ …Sắc màu thời gian.
Cây đa bến nước đường làng
Bóng em một thuở díu dan hương đầy
Trăng giờ đã bạc nồng say
Như thơ tiếc nuối ,gió gầy vọng tai .
Còn gì khi mỗi sớm mai
Nghe chim gọi bạn ,êm tai mộng trần
Bến lòng khơi gạn bâng khuâng…
Muốn quên cái thuở một lần đắng cay.
MINH TUẤN
LẠI NHỚ.
Con tim mang kiếp đoạ đầy,
Muốn quên lại nhớ...Ô hay... Dại khờ...!
Bao ngày mòn mỏi đợi chờ,
Ngại chiều tắt nắng, câu thơ lạc vần...
Duyên Trời ..., nên sợ sông Ngân.
Chia bờ xa cách,hồng trần ly tan...
Khổ đau thương phận hồng nhan
Thân mình vàng võ ,ruột gan rối bời...
Mỏng manh một sợi tơ trời,
Làm sao buộc chặt duyên người xứ xa...?
Nên em giờ của người ta...
Trầu cau đã lỡ...Lòng sa giọt sầu...
Muốn quên...Mà chẳng dễ đâu...
Bóng hình chẳng nhạt theo mầu thời gian...
Rượu đắng...tay cứ rót tràn...
Uống say quên nhớ...Đêm tàn...ngả nghiêng...
Đành thôi...chôn chặt niềm riêng...
Hẹn thề một cõi thiêng liêng...chẳng còn...
Chúc em duyên mới vẹn tròn...
Sớm quên người cũ ...Giờ hồn đi hoang...
Kiev26/5/2010-TG
@-Hôm nay em rảnh rỗi hơn nên không nợ anh lâu nữa


.Chỉ có điều em đọc bài thơ này thấy hay và nhiều cảm xúc nên em cũng theo mạch thơ hoạ tiếp, bài anh vừa gửi tạm gác lại sẽ hoạ sau...Nếu có gì sơ suất mong anh lương thứ.Chúc anh luôn tìm thấy niềm vui ngoài đời chứ không bao giờ như thơ nhé







![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


















