<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 17:18:48Minh Tuấn>
Khoảng buồn.
Từng đêm ,đêm nhuộm xám phiền
Anh ngồi ôm bóng ngả nghiêng canh dài
Thu buồn có lá mà phai
Anh buồn ,có một hình hài như …Không.
Trải lòng sương khói mênh mông
Guốc khua vọng tiếng ,mà không chân về
Phế hoang muôn nỗi tái tê
Lệ trăm năm chảy ,khóc thề dở dang…
Từ nay như đứt dây đàn
Từ nay cóng sợi nắng vàng mùa xuân
Từ nay trăng gió lặng câm
Thiên đường chết lăng theo lần em đi.
Tình là chi ước là chi
Mà khi đau đớn ,chẳng gì thế thay
MINH TUẤN





















![[:D]](/images/smiley/s2.gif)








