<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-31 20:40:32Minh Tuấn>

CÁNH CHUỒN TÌNH TÔI.
Ghét như cay đắng người ta
Cau không bổ sáu ,lại ra thành mười
Ghét gì chẳng chịu nói cười
Ngúng nga ngúng nguẩy như người đuổi ta.
Tiếng khôn…Sao chẳng hiền hòa
Phải đâu ngọn gió đi qua ,mà thù
Cánh chuồn đã mỏng mùa thu
Ướt chi mưa nhỏ …Mịt mù về đâu ???
Em cười nào có ghét đau
Trách anh tìm đến …Còn cầu Nguyệt Tơ
Nói cười sao phải cậy nhờ
Chắc người sen hết …Lại mơ cúc vàng …
Trời ơi muôn nỗi tình tang…
Muốn cho đầu cuối duyên vàng như tơ
Gia phong đừng có hững hờ
Tình ta ,tiền mẹ ,ai mơ ai cần…
Em anh một thoáng lần khân
Rồi nhìn cái bóng tầm ngầm mình thương
Gió ơi cứ thổi ngược nguồn
Để cho khỏi ướt cánh chuồn tình tôi.
MINH TUẤN












THƠ THU. 












