Một tiếng gà trưa
Nghe xao xuyến lạ kỳ
Quả trứng hồng, vui một bàn tay nhỏ
Khói lam chiều
Giăng giăng ôm ghì giặng tre ngà thân thương ấy
Chiếc cầu ao. ai khoả nước mỗi chiều;
Một con đường quanh co chẳng mòn theo năm tháng
gánh trọn tình, trong thương nhớ làng tôi
Một củ khoai thêm chút mặn mồ hôi
Đêm trăng sáng
nhớ chiếu chèo ai hát.
Làng tôi nghèo trong giản đơn mái dạ
vẫn đẹp những đôi mắt tròn. Em gái.
Ngỡ khuôn trăng
Nhớ cả đòn gánh cong ,mẹ nặng gánh những chiều
Nặng cả vai gầy- trong thảo thơm khoai lúa
Cọng rơm vàng tựa sắc thu.
Còn ở-
Đến bao giờ. Tôi quên nhớ quê tôi
QUÊ ĐƠN SƠ - NỖI NHỚ.
Khoảng trời tơ vương vấn đầy vơi
Ngày thức dậy ,hay đêm trôi hờ hững
Soi bóng nhỏ của làng quê chịu đựng
Nuôi những đứa con đi đứng một đời.
Chốn quê người ,ngó trời đất xa xôi
Trông núi biếc thấy dáng quê gần gụi
Ngọn khói xanh chẳng hề luồn cúi
Tre ôm măng từng bụi, gió bế bồng .
Đẳng cấp làng ai ai cũng nhà nông
Vốn vợ chồng là những sào ruộng tốt
Mái rạ đơn sơ ,thơm mùi khoai sắn luộc
Bữa rau dưa chuốc vị ớt tương ngày.
Giàn thiên lí hay giàn lá trầu say
Tình làng xóm chiều giãi bày bát nước
Chiếc chõng tre nghe giọng người quen thuộc
Không như em …Đã vội bước theo chồng.
Những bơ vơ theo chân bước cách sông
Vì cuộc sống đành phận bồng xuôi ngược
Thương ngập lòng ,lúc nào về cũng được
Quê hương chung ai tranh mất của mình.
MINH TUẤN
Cám ơn bạn ghé thăm và để lại bài thơ hay về quê hương/hi/chúc bạn vui vẻ