📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NGẮM ẢNH

12 trả lời, 1.397 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-13 13:42:54hoaphuong>
Ngắm ảnh
 
 
Tôi muốn nhìn em mãi
Như ngày nào người thiếu nữ năm xưa...
Thuở ấy trao duyên tháng đợi -năm chờ.
Em vẫn đẹp như một thời con gái,
Vẫn dịu dàng theo tiếng hát đưa nôi,
Vẫn đằm thắm như buổi đầu thơ dại ,
Vẫn ân tình xao xuyến mãi trong tôi...
Hát đi em giọng hò sông Mã:
"Ngồi tựa mạn thuyền... ", câu quan họ làng Lim:
Hát nữa đi em, lời ca dân dã:
"Bởi nhớ thương nên phải đi tìm..."
Nhớ chăng em chuyện xưa tích cũ
Có chàng trai yêu người đẹp trong tranh?
Thương ai đó cuộc tình duyên ấp ủ
Để nghìn năm mộng đẹp không thành!
Nhớ chăng em?Đọc thiên tình sử
Dưới mái chùa Tiêu , thương Phạm Thái- Quỳnh Như
Duyên kiếp dở dang, nghĩa- tình dang dở
Năm - tháng buồn- vui, năm-tháng trông chờ...
Nhớ chăng em?Kìa xuân đã tới
Cảnh cũ người xưa?Thương nhớ - buồn vui...
Xin mượn ý xuân gửi người năm ấy
Chúc xuân này "duyên thắm mãi, không phai"

 
ĐÀO MAI
HÀ NỘI-XUÂN 1987

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-07 13:14:46hoaphuong>
                                NỖI ĐAU

Em là con gái Thạch kim
Ba mươi năm vẫn đi tìm chàng trai.
Đời em thăm thẳm đêm dài
Thương ai, thương mãi, thương hoài...ơi anh!
Thời gian, năm -tháng qua nhanh,
Ước mơ - hy vọng không thành chàng ơi...
Còn đâu hương sắc một thời,
Tuổi xuân rực rỡ...trao người em yêu!
Nhưng thôi cay đắng đã nhiều
Những mong duyên phận sẽ chiều..., biết đâu
Đầy vườn thơm ngát hương cau
Mà em đọng mãi "nỗi đau nhân tình".
    
                                                                 Đào Mai-2002
                                                                
                                                             

 

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Phụ nữ và những điều không thể hiểu [/align](12/09/2009 18:09:13) [/align]Cô ấy biết rõ có những câu hỏi đó rất khó trả lời, nhưng lại rất thích hỏi đàn ông những câu hỏi kiểu như: “Nếu em và Mẹ anh cùng rơi xuống nước anh sẽ cứu ai trước?” [/align]
[/align]
Rõ ràng cô ấy biết không thể mặc hết, vậy sao vẫn mua nhiều quần áo đến vậy? Phụ nữ mua quần áo không quan tâm tới giá cả mà chỉ quan tâm tới số lượng. Chỉ cần thấy hợp mắt là mua liền, còn vấn đề có dùng đến không lại không nằm trong suy nghĩ của họ lúc này. Vì thế, trong tủ quần áo của chị em có rất nhiều bộ chưa được mặc đến một lần nào.

Dẫu biết đàn ông không thích nghe cằn nhằn nhưng phụ nữ vẫn không ngớt lời kêu ca? Trên đời này chỉ cần có phụ nữ là có sự cằn nhằn. Nhưng đàn ông lại không thích điều đó.  
Cô ấy biết rằng sắc đẹp là do trời cho, sao vẫn cứ mải miết trang điểm mỗi ngày mà vẫn không hài lòng? Phụ nữ yêu cái đẹp, nhưng nếu yêu thái quá sẽ là nô lệ của cái đẹp.[/align] [/align]
[/align]Tại sao cô ấy biết rõ thực tế không thể như vậy nhưng sao vẫn khóc một cách ấm ức? Khi phụ nữ ấm ức khóc, đàn ông sẽ không chịu nổi. Khi không chịu đựng nổi sẽ có hai hậu quả xảy ra, một là bó gối và ngồi nghe cô ấy dấm dứt, hai là chấm dứt chuỗi nước mắt ấm ức ấy và ghét phụ nữ.  Tại sao lại chấm dứt chuỗi than phiền ấm ức của cô ấy, bởi sự ấm ức đấy thật không thực tế, đàn ông không có cách nào thoả mãn.
Cô ấy biết rõ người đàn ông của cô ấy sẽ chẳng chạy đi đâu được, tại sao lại “kèm” chặt đến ngạt thở như vậy? Sau khi có được người đàn ông của mình, phụ nữ thường coi đó là tài sản sở hữu của riêng, không một người con gái nào khác có thể ngó ngàng tới, nhìn cũng không được nhìn lâu. Vì thế, họ sẽ dùng mọi biện pháp để “kèm” người đàn ông của mình, đàn ông chạy cũng không chạy được mà trốn cũng không xong.
Cô ấy biết rõ những câu hỏi đó rất khó trả lời, vậy sao vẫn hỏi đi hỏi lại? Những câu hỏi trong cuộc đời này, không phải câu hỏi nào cũng có câu trả lời, cho dù có cũng rất khó trả lời. Nhưng phụ nữ lại rất thích hỏi đàn ông những câu hỏi như vậy, ví dụ như: “Nếu em và Mẹ anh cùng rơi xuống nước anh sẽ cứu ai trước?”
Rõ ràng cô ấy có tình cảm với mình sao vẫn nhất định đợi ngưòi đàn ông lên tiếng trước? Phụ nữ luôn thích ở thế bị động, cho dù đã có tình cảm với người ấy từ rất lâu rồi nhưng vẫn kiên trì chờ đợi người ấy lên tiếng theo đuổi trước. Tại sao cô ấy lại không chủ động một chút?
Rõ ràng cô ấy biết người con gái ấy chỉ là bạn gái thân sao vẫn cố tình nói xấu cô gái ấy? Nói xấu sau lưng đúng là không tốt. Nhưng phụ nữ dường như đã quen với điều này, bởi làm như thế họ mới thấy dễ chịu. Cho dù người con gái ấy chỉ là bạn thân họ cũng không bỏ qua.
[/align][/align]

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-29 16:28:53hoaphuong>
Ánh mắt yêu thương của người mẹ khi thấy con cái trưởng thành, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của đôi uyên ương khi bước vào nhà thờ, giọt nước mắt đau xót của một người tiễn đưa người thân yêu về cõi vĩnh hằng, sự giận dữ của người cha trước lời nói ngỗ ngược của đứa con trai, sức sống mãnh liệt của một người tật nguyền cố vươn lên trong cuộc sống... ta còn thấy gì nữa nơi cuộc sống này?

Nhiều và rất nhiều những điều khác nữa mà ta có thể thấy được từ cuộc sống. Bởi cuộc sống là một bức tranh tâm hồn của riêng mỗi người. Nó được vẽ lên từ những nét ngắn, dài, thẳng, cong, đậm, nhạt hay những nét đứt đoạn khác nhau. Được kết hợp từ những mảng màu tối sáng đối lập nhau, từ những góc nhìn xa, gần hay sự bố trí sắp đặt ánh sáng trong bức tranh ấy... Tuỳ theo trường phái hội hoạ, cách cảm nhận của từng người mà có một bức tranh khác nhau cho riêng mình.
Là thế, mỗi bức tranh đều có ý nghĩa và giá trị của nó.
Cuộc sống cũng vậy.
Nó cho ta thấy nỗi đau, hạnh phúc, niềm vui, trở ngại, sự muộn phiền lo lắng... cùng ti tỉ cảm xúc khác nữa đối lập nhau tồn tại trong một con người. Có khi thấy mình đầy sức sống, mạnh mẽ để vượt lên mọi trở ngại, ấy vậy mà cũng có lúc lại thấy mình hoang mang, chới với cho nỗi đau và sự mất mát của hiện tại.
Cuộc sống là một chuyến đi xa mà hành trang là những trải nghiệm.
Từ niềm vui đến nỗi buồn, từ thất bại đến thành công, từ hy vọng mãnh liệt đến tuyệt vọng không lối thoát, từ hạnh phúc tột cùng đến đau đớn vô tận, từ giận dữ đến tha thứ... Ừ! Vậy đấy, tất cả như luôn đối lập nhau nhưng đều cần thiết và quan trọng ngang nhau.
Ai đó từng nói: "Trái không những cần ánh nắng mà cần cả đêm lạnh và mưa rào để làm nó chín".
Cuộc đời cũng thế! Hãy nhìn thấy giá trị và ý nghĩa của những gì ta đang trải qua, vì đâu phải lúc nào ta cũng đứng trên đỉnh cao chiến thắng nhưng cũng không phải mãi mãi thất bại hay bế tắc hoàn toàn.
Đối mặt với tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình, rồi hãy chấp nhận những yếu đuối mong manh, những thiếu sót rất đỗi hiển nhiên trong một con người. Để tha thứ cho chính mình cũng như những ai mang đến nỗi đau và sự tổn thương đến cho bạn, đừng so sánh giá trị của mình với ai đó vì chúng ta được sinh ra với những giá trị khác nhau.
Có một câu chuyện kể rằng:
Một nhà diễn thuyết nổi tiếng bắt đầu cuộc hội thảo bằng việc cầm tờ giấy bạc 20 USD, giơ lên trong căn phòng có khoảng 200 cử tỏa, rồi cất tiếng hỏi: "Có ai muốn sở hữu tờ giấy bạc 20 USD này không?", nhiều cánh tay đồng loạt giơ lên.
Ông tiếp tục: "Tôi sẽ cho một người trong các bạn tờ 20 USD này. Nhưng trước hết hãy để tôi làm một điều". Ông vo tròn và vò tờ tiền trở nên nhăn nhúm rồi cất tiếng hỏi lại: "Ai vẫn còn mong muốn tờ giấy bạc này?", vẫn còn nhiều cánh tay đưa lên cao. Nhà diễn thuyết lặp lại: "Vậy nếu tôi làm như thế này!" và quăng tờ tiền rớt xuống đất, rồi bắt đầu dùng chân chà đạp lên tờ giấy với mũi giày của mình. Xong xuôi ông nhặt lên. Tờ tiền giờ đã nhàu nát và dơ bẩn. Ông cất tiếng hỏi: "Bây giờ còn ai muốn tờ giấy bạc này nữa không?", vẫn có nhiều cánh tay đồng loạt giơ lên cao.
Người thuyết trình nói: "Thưa các bạn, chúng ta vừa học một bài học rất giá trị. Cho dù tôi có làm bất cứ điều gì với tờ 20 USD này đi chăng nữa, các bạn vẫn muốn lấy nó. Bởi vì nó không bị giảm mất giá trị, nó vẫn còn nguyên giá trị 20 USD".
Thế đấy! Có lúc trong cuộc sống này chúng ta cũng giống như tờ 20 USD ấy. Bị vo tròn nhăn nhúm, bị quăng xuống đất và chà đạp với một mũi giày nhơ bẩn... Nhưng nếu chúng ta biết cách vươn lên từng ngày, biết khát khao những giá trị đích thực của cuộc đời thì giá trị của chúng ta không bao giờ thay đổi.
Hơn bao giờ hết, chính chúng ta là những trải nghiệm, những bài học, thử thách, trở ngại, những thất bại, nỗi đau và những tổn thương sống động nhất để người khác có thể nhìn vào và rút ra bài học cho chính mình.
Vậy đừng bao giờ nghĩ rằng bạn không có giá trị gì hay sợ mất giá trị trong mắt người khác. Mọi người sẽ chấp nhận bạn với tất cả những ưu khuyết điểm, bởi không ai là hoàn hảo và chính họ cũng thế.
Quá trình hoàn thiện bản thân là sự can đảm nhìn nhận lỗi lầm, thiếu sót của mình bằng một thái độ tích cực để thay đổi.
Bạn cảm thấy bị tổn thương khi nhận lấy những lời chỉ trích phê bình?
Có nhất thiết phải thế?
Hãy nghĩ rằng nó giống như việc bạn ăn một món gỏi và cần phải có vị cay nồng để làm món gỏi ngon hơn. Đừng nghĩ lời chỉ trích phê bình hay lời khen ngợi có thể làm bạn chết sớm đi hoặc sống lâu hơn.
Thay đổi cũng giống như việc bạn học cách thích nghi và tuân theo quy luật cuộc sống.
Bạn không thể leo núi với đôi giày cao gót, tắm biển với một bộ đầm dạ hội, dự tiệc với một bộ đồ ngủ, đá banh với một đôi giày trượt tuyết... cũng như bạn sinh ra với tuổi trẻ, sống rồi trưởng thành đến lúc già đi rồi lại trở về với cát bụi.

                                                                                

                  BÀI VIẾT SƯU TẦM bởi HOA PHƯỢNG
                                                                               

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-07 13:05:03hoaphuong>
TỰ NGẪM
 Một thời trai trẻ đã qua,
Từ đâu lặng lẽ tuổi già vấn an
Kiếp này không ít gian nan,
Vẫn vui không lẽ thở than với đời.
Thế gian đâu thiếu truyện cười,
Tìm trong ký ức những lời tri âm...
 Ký rằng "sắc sắc không không"
 Chữ tâm, chữ đức, chữ nhân hàng đầu.
Kiên trì chữ nhẫn dài lâu,
Đón chờ hậu vận đến sau đền bù...
 
 
                                     ĐÀO MAI

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Trong giao tiếp, nhiều người chỉ thích nói mà không thích nghe! Đó có phải là một thói quen không? Đó là biểu hiện “hợm mình”.Người như vậy thường cho rằng mình là quan trọng, hiểu biết hơn người, lại có người trong khi nghe người khác nói thường nói chen vào và cắt ngang câu chuyện của người khác.Có thể nói, những người như vậy là vô duyên nhất!
Trong giao tiếp, kỹ năng nghe là rất cần thiết.Khi nghe người khác nói chuyện, bạn nên tập trung chú ý lắng nghe, đó là biểu hiện sự tôn trọng và khuyến khích người nói. Bạn đừng vội nói về mình nhé! Những tiếng “thật thế sao?”, “thú vị nhỉ?” thật ra không có thông điệp quan trọng nhưng nhiều khi lại làm cho cuộc nói chuyện thêm rôm rả , làm cho người nói và người nghe trở nên gần gũi, thân thiện.
Có người tỏ ra hờ hững khi nghe người khác nói, đó cũng là biểu hiện xem thường người khác. Không gì buồn bằng khi đang có niềm tâm sự muốn giãi bày với người khác mà người đó lại tiếp thu với thái độ thờ ơ!
Bởi vậy nói chuyện có duyên không phải là khéo nói mà trước hết phải có sự cảm thông với tâm tư của người nói. Người muốn nói chuyện với ta không phải để nghe ta nói mà thực ra họ muốn ta chia sẻ tâm sự với họ.Bởi vì:Có niềm vui nếu kể được với ai ,niềm vui sẽ nhân đôi. Nỗi buồn nói được với ai, nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa.
Nghệ thuật nghe đòi hỏi sự kiềm chế tính hiếu thắng và tính cách điềm đạm của người nghe, điều đó được thể hiện rõ nhất trong giao tiếp hàng ngày .
Ngay cả lúc nói chuyện vui giữa chốn đông người, bạn cũng nên biết “lượng sức mình “, nếu trước đó đã có người nói chuyện hay rồi, thông minh hóm hỉnh rồi , bạn cảm thấy mình không thể nói hay hơn , hấp dẫn hơn họ được, tốt nhất ta nên im lặng mà thưởng thức, để không trở thành kẻ nhạt nhẽo, vô duyên.
Thế mới biết : Nghe là cái tài không phải ai cũng có, mà thực ra chúng ta cũng cần phải luyện đấy ! Người biết nghe đâu phải là người kém cỏi? Tục ngữ có câu:”Lời nói là bạc , im lặng là vàng”,chúng ta cần rèn luyện mình thành một khán giả kiên nhẫn biết lắng nghe bạn nhé!

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Xóm làng xa vắng vẻ
Chìm trong lớp xương dày .
Gió hắt hiu lướt nhẹ ,
Lay động mấy chòm cây…
Anh trên đỉnh đèo mây,
Dưới chân lòng suối cạn.
Nghe con vượn gọi bầy ,
Thương cánh chim lẻ bạn!
Không gian dần tĩnh lặng
Mừng đất nước vào xuân!
Nhớ quê lòng bỗng nặng
Giữa mây trời
                    Bâng khuâng.
                                           
                      ĐÀO MAI

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm sự đêm giao thừa
 
Xuân lại về, anh có bâng khuâng?
Đón giao thừa có nhớ ai không?
Dặm nghìn muôn ngả, giờ đây nhỉ
Đón xuân về sao khéo dửng dưng…
 
Tích cũ có len vào giấc ngủ
Hai chàng Lưu, Nguyễn lạc thiên thai
Vui trên thượng giới cùng Tiên nữ;
Nhạc hội Đào Nguyên, khúc dạ hoài…
 
Anh ước mong cuộc sống yên lành
Trả về năm-tháng những ngày xanh.
Người đi đâu biết từ xuân ấy
Quê mẹ điêu tàn , lửa chiến tranh…
 
Phải chi giũ sạch điều ngang trái
Để sống bình yên mọi kiếp người;
Để những nụ cười vui-trẻ mãi;
Cho lòng thắm lại thuở xa xôi…
 
Anh ngồi lặng lẽ dưới trời mây
Với ánh đèn khuya, cốc rượu đầy.
Bâng khuâng chạnh nhớ người năm ấy,
Xuân về ,cùng nhắp chút men say…
 
Anh lại một mình trong biển nhớ
Mơ về chốn cũ giữa trời thơ…;
Thoảng ngát hương trầm nương theo gió,
Bồi hồi vương vấn mộng xa xưa.
 

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Anh có mơ về năm-tháng cũ?
Những ngày phơi phới tuổi hoa niên.
Ra đi anh giã từ quê mẹ,
Gửi trọn niềm thương tới mọi miền.
Dù lắm gian nguy chẳng ngại ngần,
Đường dài mê mải bước hành quân.
Đi theo nghĩa lớn tình sâu nặng,
Trọn đời dâng hiến tuổi thanh xuân.
                         
                                 Tác giả Đào Mai

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ cười-Chìa khóa mở cửa môi trường giao tiếp.
 
Mim cười là một biểu hiện văn minh, cũng là thể hiện sức mạnh hoặc truyền đạt thông tin.Ai giữ được nụ cười trên môi, chứng tỏ trong lòng họ còn có niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Chẳng ai muốn quan hệ với một người khi nào cũng có bộ mặt lạnh lùng hoặc cau có .
Trong cuộc sống đời thường, bạn nên cố gắng giữ nụ cười trên môi, muốn vậy bạn phải thật sự tận tụy với công việc , không sống giả tạo , hời hợt . Có như vậy nụ cười của bạn mới phát huy được hết giá trị của nó.Tất cả những người có duyên không ai giống ai nhưng họ có một nét chung nhất đó là tươi cười. Một nụ cười như bông hoa trên miệng làm bừng sáng cả gương mặt , làm người xung quanh cũng cảm thấy dễ mến, dễ gần.Một nụ cười chẳng hao tốn gì mà giá trị nó đem lại thật là vô giá.Nụ cười có khi chỉ nở trong khoảnh khắc nhưng làm ta nhớ mãi suốt đời, nụ cười thật đơn giản nhưng không thể mua, không thể xin hay vay mượn được. Nếu bạn tiết kiệm nụ cười ?Nó sẽ chẳng mang lại lợi ích gì, nhưng nếu bạn sử dụng đúng nơi , đúng lúc, đúng đối tượng nó sẽ trở thành vô giá!Vậy mà có những người mang trên mình những bộ quần áo đắt tiền, trang điểm rất công phu nhưng lại phủ lên mình một vẻ mặt lạnh lùng, cau có? Gíá như họ biết được rằng với người khác, nụ cười còn giá trị hơn tất cả những gì họ khoác trên mình!
Hãy cười khi gặp nhau, khi tạm biệt, xin lỗi, cám ơn, và cả khi ai đó xung quanh bạn đang mệt mỏi vì cuộc sống, đang cần được bạn chia sẻ, thì nụ cười của bạn sẽ mang lại sức mạnh và niềm tin cho người đó đấy !
Mỉm cười nhiều khi cũng dùng để truyền đạt thông tin, có thể thay cho lời chào, đôi khi được dùng trong trường hợp từ chối khéo một lời đề nghị nào đó. Một khi trong lòng bạn không muốn từ chối bằng lời nói, bạn hãy mỉm cười thay vì nói không ! Như vậy sẽ không làm người khác mếch lòng.
Tuy vậy vô duyên do nụ cười gây ra cũng không phải ít đâu nhé!Vậy khi nào nụ cười trở thành vô duyên?Nếu bạn cười mà mọi người cùng vui vẻ hưởng ứng cười theo, ấy là có duyên, Còn nếu bạn cất tiếng cười trong một bầu không khí không đáng cười thì bạn sẽ trở thành vô duyên rồi đấy !
Việc hào phóng nụ cười có mâu thuẫn với câu tục ngữ:”Vô duyên chưa nói đã cười” không?Không mâu thuẫn đâu vì:”Chưa nói “tức là chưa ai biết bạn sẽ đưa ra” thông báo” gì mà bạn đã cười thì thật không nên đâu bạn nhé!
Cuối cùng bạn nên lưu ý: nụ cười đẹp không phải là nụ cười để lộ những nhược điểm về mặt thẩm mỹ:tiếng cười quá lớn, cười hở lợi …
Hãy chọn cho mình một nụ cười phù hợp với gương mặt để hạn chế thấp nhất những nhược điểm do nụ cười gây ra ,bạn nhé!Bởi vì:Nụ cười là chìa khóa mở cửa môi trường giao tiếp của bạn đấy!  
 

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
Có một thực tế: 86% phái mạnh mơ ước bạn gái hay người bạn đời của mình phải giầu nữ tính,còn lại chỉ có 14%  cho rằng phụ nữ có thể mang tính cách của nam giới!Vì sao vậy? Sức hấp dẫn giữa hai giới nam và nữ là sự tương phản về tính cách . Hầu hết phụ nữ đều mong muốn người đàn ông phải là trụ cột trong gia đình, là bờ vai đủ rộng để che chở cho người bạn đời và con cái trong gia đình , ngược lại nam giới cũng  mơ ước người phụ nữ trong gia đình phải có tính cách dịu hiền.Đa số đàn ông nhận xét: Những cô gái có tác phong hay hình thức giống con trai có thể là người bạn thú vị trong cuộc chơi , nhưng thực lòng họ không có ý định lấy một “chị đàn ông “ về làm vợ , họ cho rằng những phụ nữ như vậy không phải là hình ảnh người mẹ cần cho các con của họ sau này!
Rõ ràng , càng giầu nữ tính, người con gái càng hấp dẫn phái mạnh, sự nữ tính được bộc lộ từ ngoại hình : Sự mềm mại trong cư xử , nói năng dịu dàng , đi đứng nhẹ nhàng …Vẫn biết rằng trong xã ahội hiện đại , phụ nữ không thể lúc nào cũng nói năng yiểu điệu,ăn mặc thướt tha như phụ nữ ngày xưa vì phụ nữ ngày nay ngoài việc nhà , họ còn phải đảm đương những vị trí công tác như nam giới, đòi hỏi họ cũng phải tháo vát , độc lập , quyết đoán, cứng cỏi của ngươi lãnh đạo , nhưng không vì thế mà chị em đánh mất những phẩm chất trời cho là nữ tính!
Trong gia đình ,dù ở bất kỳ xã hội nào, dù cuộc sống có phát triển hiện đại đến đâu thì những công việc nội trợ , dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp gọn gàng , sạch sẽ vẫn phải nhờ vào hơi ấm bàn tay người phụ nữ. Chúng ta đang phấn đấu xây dựng một cuộc sống “bình đẳng giới”, nhưng không phải vì thế mà đánh mất phẩm chất làm cho người phụ nữ càng trở nên đẹp đẽ hơn trong mắt người bạn đời của mình. Đó là nữ tính! Hãy cố gắng xứng đáng là người được mang trọng trách “xây tổ ấm “ trong gia đình, bạn nhé!
 

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-21 06:38:16hoaphuong>

BUỒN- VUI-NGHỀ DẠY HỌC


Một kỷ niệm có thật diễn ra trong cuộc đời dạy học của hoaphuong, nhân dịp chào mừng ngày nhà giáo Việt nam, cũng là kỷ niệm 30 năm phấn đấu và trưởng thành của BachDuong trong nghề dạy học, niềm vui có nhiều, xong  nỗi buồn thì cũng không ít, nhưng đây là kỷ niệm  làm hoaphuong ấn tượng nhất,  xúc động nhất, hoaphương xin chia sẻ cùng bạn đọc. Cám ơn sự quan tâm của các bạn đọc gần xa.


Năm 1979, tốt nghiệp trường sư phẠm, tôi nhận quyết định về dạy học ở một trường phổ thông do tổ chức liên hợp quốc tài trợ và xây dựng. Trường gồm 32 lớp, với đội ngũ hơn 100 giáo viên  và hơn 1000 học sinh. Bộ môn tôi phụ trách là môn hóa học , nhưng vì thiếu giáo viên, tôi kiêm thêm dạy cả môn vật lý. Học sinh lớp cuối cấp thường là lớn tuổi và hay nghịch ngợm, có em chỉ kém tôi 4 tuổi.Vì là giáo viên trẻ mới ra trường nên tôi không tránh khỏi việc đôi lúc bị một số em học sinh nam trêu chọc mặc dù tôi đã cố gắng tỏ ra đạo mạo và hết sức nghiêm khắc trong quá trình lên lớp.
Cho đến một hôm. Hôm đó tôi có một tiết dạy duy nhất ở một lớp cuối cấp, tiết thứ năm, cuối giờ học, tôi nhận được mảnh giấy :"Cô ơi! Em yêu cô! -Mảnh giấy được để ngay trong cặp sách của tôi từ khi nào? Nét chữ của một học sinh nam! Tôi đoán chắc là như thế. Đầu óc tôi quay cuồng, cảm giác bị xúc phạm bởi một học sinh hỗn láo, xấc xược, đêm đó tôi không sao ngủ được. Tôi quyết định tìm cho ra thủ phạm và sẽ cho "nó "một bài học.Tôi mong chóng đến ngày tôi lại có giờ ở lớp đó, thời gian trôi vô cùng chậm, và rồi , ngày ấy đã đến.
   Bước vào lớp, với vẻ mặt và giọng nói "lạnh như băng", tôi đọc lệnh :"Làm bài kiểm tra 15 phút", Cả lớp ngơ ngác và chấp hành nghiêm túc, đề bài tôi ra không khó, ( chỉ có cách đó học sinh mới viết được nhanh, viết nhiều , và tôi sẽ thuận lợi trong việc truy tìm thủ phạm của mảnh giấy làm tôi mất ăn, mất ngủ).
Chiều hôm đó, sau khi loại bỏ số bài của 22 em nữ, tôi trải toàn bộ số bài còn lại lên bàn, một tay cầm mảnh giấy so sánh, đối chiếu, xăm soi...
   Nhưng ! Tự nhiên từ trong sâu thẳm đáy lòng, tôi có cảm giác như ai đó đang nhắc nhở :" Cô đang làm gì vậy? Cô đang có hành động của một kẻ tiểu nhân chứ không phải là việc làm của một con người cao thượng, việc làm đó chỉ dành cho nhưng kẻ thấp hèn, không hợp với cô- một cô giáo! Nên chăng hãy dừng lại trước khi việc làm đó xảy ra, kẻo sau này cô sẽ hối tiếc  về những gì cô đã nghĩ, sẽ làm! Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định rất nhanh: Tôi đốt mảnh giấy và thầm nghĩ:Hãy coi đó là một "tai nạn nghề nghiệp".
  Nhưng để chiến thắng "cái tôi" không phải là dễ, sau đó là những chuỗi ngày đấu tranh giữa điều "muốn biết " và những điều"không cần biết", tác giả hỗn láo của mảnh giấy kia vẫn cứ ám ảnh trong tôi. Nhưng rồi tôi trấn tĩnh lại và thầm nhủ" không thèm chấp!"
   Tôi vẫn lên lớp với thái độ bình thường như trước, tôi giải thích với học sinh là bài kiểm tra hôm trước chỉ là đánh giá chất lượng tiếp thu kiến thức nên cô không chấm!Thời gian dần trôi và câu chuyện "mảnh giấy "cũng trôi vào dĩ vãng. 
    Bốn năm sau, ngày 20-11, như thường lệ, tôi nhận được nhiều thư, bưu thiếp của học sinh gửi tặng, nhưng rồi tôi hoa mắt khi đọc được một tấm bưu thiếp với nội dung:"Thưa cô! Có lẽ bây giờ cô vẫn chưa biết người học trò đã viết mảnh giấy hỗn láo với cô cách đây bốn năm là ai. Em hiểu là cô không cần biết. Từ sau khi em viết mảnh giấy và trộm nhét vào cặp cô, em muốn thử xem cô phẫn nộ đến mức nào! (một hành động hết sức dai dột của trẻ con) , rồi em nhận được thái độ" không thèm chấp" của cô, em đã hối hận rất nhiều. Nhưng ngày đó em không đủ can đảm để xin lỗi cô, giờ đây em đã trưởng thành, em đã là học sinh năm thứ ba của một trường đại học, em thành thật xin lỗi cô và mong cô tha thứ, cô đã dạy cho em bài học về sự đúng mực trong quan hệ Thầy-trò,giá trị của lẽ phải , và đặc biệt là lòng vị tha, sự độ lượng của một tấm lòng nhân hậu.Nhân ngày 20-11, em kính chúc cô mạnh khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống. Em cám ơn cô".Cuối thư em hẹn hè về sẽ đến thăm tôi. Nhưng hè đó, tôi đã ra nước ngoài dạy học suốt cho đến nay.Chúng tôi mất liên lạc từ đó.
   Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở nước ngoài, tôi về tiếp tục công tác ở Hà Nôi, một thứ bảy trong tháng 11-2009, tôi nhận được tin nhắn từ một số điện thoại, em giới thiệu đã từng là học sinh cũ của tôi, muốn được đến thăm nếu tôi đồng ý, tôi chấp nhận và hẹn giờ.Đúng 8g30 phút sáng, sau hồi chuông ,  tôi ra mở cửa, trước mắt tôi là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ đầy tự tin, em gật đầu cúi chào và sau đó giới thiệu Họ và tên, niên khóa học do tôi dạy bộ môn trước đây, lục tìm trong trí nhớ, tôi không ngờ cậu học trò có đôi mắt sáng, tiếp thu nhanh nhưng cũng nghịch ngợm không kém ngồi ở đầu bàn cuối lớp giờ đây đã thay đổi cả về vóc dáng đến phong cách trò chuyện, em cho biết giờ đây em đã là phó khoa cấp cứu của một bệnh viện tầm cỡ lớn nhất nước ta đóng trên địa bàn Hà nội.Qua một số bạn học phổ thông, em đã có số điện thoại của tôi.
   Em ngỏ lời muốn tôi đồng ý đi kiểm tra tổng thể sức khỏe, em giải thích rằng ở độ tuổi của tôi, việc thường xuyên kiểm tra sức khỏe là điều cần thiết .Em cũng muốn tôi hiểu việc làm đó của em đối với tôi như một món quà tặng cô giáo nhân ngày nhà giáo  để tỏ lòng biết ơn tôi.Tôi đã đồng ý .Chiều hôm ấy, đúng hẹn, tôi có mặt ở bệnh viện , em đã chờ tôi ở đó và đích thân em dẫn tôi đi đến từng khoa, đến đâu em cũng giới thiệu với mọi người:"Đây là cô giáo đã dạy tôi cách đây 30 năm ."
   Các bác sĩ có mặt hôm đó đều nói rằng tôi có một học sinh hiếu nghĩa và thành đạt.
Khi chia tay, em bắt tay tôi và nói:" Cô cho em xin lỗi cô lần nữa, em chính là người học trò nghịch ngợm đã khiến cô phải phiền lòng năm xưa! Cô nhớ giữ gìn sức khỏe".
   Tự nhiên nứơc mắt trong tôi cứ trào ra, , đó là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc. Và tôi hiểu thêm rằng: Được đứng trên bục giảng, ngoài trách nhiệm lớn lao là truyền đạt kiến thức cho học sinh, tôi còn có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành và phát triển nhân cách cho các em. Tôi cám ơn ba mẹ đã sinh ra tôi, cám ơn cuộc đời đã cho tôi được gắn bó với nghề dạy học 30 năm qua.
  
                        Hà nội ngày 15-11-2009
 
                             Hoaphuong

Em lại về đây với đất này
Với mùa hoa bưởi ngát hương say,
Với bao năm - tháng thời thơ dại,
Với những ân tình, những đắng cay...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-21 06:56:00Quỳnh Muội>











Quỳnh Muội thân mến chào Hoa Phượng
Đã lâu không gặp lại, QM cảm ơn bài viết chia sẻ của Hoa Phượng gởi vào trang truyện ngắn của QM trước đây.

Hôm nay vào trang viết của HP.
QM say sưa đọc những bài viết thấm đậm nghĩa tình về thầy và trò.
Quỳnh Muội xúc động nhớ lại những ngày còn ngồi ghế nhà trường.
Thời ấy đã qua lâu lắm rồi HP ạ, Bây giờ mái tóc hoa râm nhưng sao vẫn nhớ lại và như mới ngày nào.
QM cảm ơn HP đã cho QM đọc để biết thêm kỷ niệm tưổi học trò.
Hôm nay đã muộn hết một ngày , QM với tấm lòng quí mến, thương chúc Hoa Phượng có thật nhiều niềm vui và hạnh phúc trong công việc và cuộc sống
Chúc HP nhiều sức khoẻ để dìu dắt thế hệ tương lai.



Thân ái


QM



Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0