📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thiền da thịt

2 trả lời, 1.169 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 05:50:14Hạ Nguyên>
Vậy là "Trầm tích kề môi" của mùa hạ đã thôi hoa. Nhường con đường đầy nắng, gió và lá cho con người thuộc về thu.

Thu này sẽ là thu thiền, sẽ là thu tận, sẽ là thu vịnh của một cõi mê hương, luyến láy lời ngân thơ. Nào là da thịt, nào là đoạn trường, nào là nhung nhớ vấn vương, sẽ đều rước vào nhang khói, giấu vào kinh nệ, cất vào bồ đề của tháng năm.


Tình yêu là vi phạm cựu ước, cấm kỵ linh thiêng, nhưng với thiền thu sẽ là dịu hiền, là mỏng mảnh, là thiên cánh giúp con người nuôi dưỡng trái tim, sống trong sạch, thanh thản và ngoan nơi dương gian mê bụi.

Thiền da thịt, 2009 - Hạ Nguyên

~~~

Đôi lời chào thu


Thu về, hạ đi xa, mỗi hai ta cùng nhau dạo bước trong một ngày thư thả lá ...

Nghe chăng lời khói thở rất lạ, rừng phong ngả mắt buồn, hôn mi nhau tình đợi, giữa lừng chừng thu thương !






Ngỡ môi hồng đắng nắng

Hạ nhuốm biếc tạ từ

Lẻ loi dòng mơ cũ

Vấn chân người tha hương ...


Đôi mình bắt gặp nhau

Bầu trời nguyên nguyền gió

Ngực non sóng sánh ngỏ

Rễ yêu thảng thốt rồi ?


Đất dỗi trời phai phôi

Mây dịu mùa thu tới

Áo quan san vơi vợi

Hình dung người đương mong ...


Thu quyến luyến mộng lòng

Mềm tay ai bời rối

Đi cùng nhau nỡ vội

Quên lãng ấm đã từng...


Ấp má vào chừng lưng

Lắng nghe tim nguôi khóc

Tháng năm và chấp nhặt

Chia hai nửa thủy chung ?!


Thu trinh thô vô cùng

Hứa ngày xưa vẫn thế

Tóc sương vương lệ kể

Cấu lãng mạn da cào.


Dấu son hết ngọt ngào

Trên trang đầu tình ngự

Và thôi không còn giữ

Một khắc vọng bền lâu ...


Mưa buông gót nhạt sầu

Thiền thu cầu hạnh phúc ?!
Suy tư mạnh mẽ làm nên hành động mạnh mẽ - William Shakespeare
Đăng nhập để trả lời
0
Lick mật chân


[color="darkslateblue"]Từ đó cho đến nay, hắn vẫn thèm nếm em qua từng ngón chân, gót thon thon mềm, đốt mênh mang thơm, hắn lick mê say, hắn ngốn đằm thắm, những mong các nhẵn thín giàu mân mê sẽ theo hắn, đến bờ hồ trải thảm lá vàng, có gió sảng đang ngân nga nhạc nước, và đương nhiên, tại nơi ấy, hắn cùng em sẽ dung dẻ, sẽ the the kẹo vào nhau, hòa hợp tan thành bông gòn chân trời.






Bàn chân mịn quá

Ngả ngớt thôi miên

Thúc chiêm bao điên

Cồn cào khát miệng ...


Chông chênh em ngã

Hắn đỡ bằng tim

Sẹo ngọt ngào thiêng

Lồi thành đôi lứa ...


Em yêu lãng mạn

Hắn thích cấu cào

Chăn gối - trời sao

Làm sao hòa một ?


Hắn cười "dễ ợt"

Cắm trại bờ sông

Đêm xuống lưng hồng

Hắn dang tay,

thu em chặt ...


Nâng niu khuôn mặt

Trăng sáng tự tình

Lá vội phong linh

Vườn thơ mở lối ...

Trời và tối.

Mây thấy kìa,

Dương gian hắn nóng nảy khứa đứt lìa ...

... trong sạch của em sẽ không còn được tha thứ ...

Mộng bình thường lữ thứ

Khám phá cùng cực da bì

Sương với cả lạnh ri

Hi hữu

Hồi hương

Hắn lục tung em lên trong rức thở.


Hắn nhâm nhi má nở

Hắn riết mắt dịu dàng

Hắn hét khoái sảng vang

Lạc rơi em thủng ngực.

Rồi cuối cùng mọi thứ cũng bục đi theo vết nứt ...

Rách toác dãi dầu cơ thể, ngoạc nát niêm yết địa đạo thân hình

Hắn nhận ra em không còn là của mình

Và bỏ cuộc thôi níu giữ ?!

Hắn đau khổ, quỳ xuống trước môi em

cầu khấn giữ lại được một thứ;

Đó là những lòng chân lừ lự giòn, những đốt chân nừ nự thon

Vào một ban mai tròn

Em hẹn hắn trả lại ...


Em xay đôi bàn chân ám ảnh ấy thành smoothy hiện tại

Quay quắt bỏ đi

Tất cả chỉ còn là waltz mưa rỉ chờ đợi chậm rì

Hắn từ giã bầu trời, bờ sông, và cả bóng của chính hắn

Tai điếc và không còn nghe được tiếng của thinh lặng

Giờ đây, quanh hắn, chỉ là những ồn ào của móng chân...

Mãi không bao giờ còn ngửi được mùi thật hồng trần,

Đôi bàn chân ấy của em đã thành thực về trời mất

Hắn khóc thành hơi, máu rơi ... thành mật ...

Mãi đi tìm và lick lại dấu chân em ...
[/color]
Suy tư mạnh mẽ làm nên hành động mạnh mẽ - William Shakespeare
Đăng nhập để trả lời
0
Chiến tranh người lính


[color="darkslateblue"]Từ trên cao, những tử thần nắng đang lừng lừng hạ xuống. Tôi và anh - hai người duy nhất còn sống sót sau đợt càn quét Aerial B- 52 của những chiến cơ, chung quanh là thung lũng đồng đội. Giờ đây ngước nhìn lên cao và trong mắt trắng đi những hy vọng cuối cùng còn sót lại.

Bất giác tôi muốn nắm tay anh. Tôi muốn được lần cuối cùng ôm anh, mím mình lên môi anh, và lắng nghe trái tim cả hai cùng đập, cùng hát vang quốc ca hòa bình. Tôi, vào giây phút sinh tử này chờ đợi tất cả những gì từ tình cảm của anh chứ ?! ...


[/color]



- Chiến tranh tàn ác ?

- Ừ, em cũng hiểu mà.

- Nhưng người sao lại tận tụy tìm rồi giết nhau ?

- Tồn tại hay không tồn tại ? Sống không vì mình trời chu đất diệt...

Em đừng nghĩ nhiều, hãy cứ tự tại phiêu diêu

Khi con người ta biến mất ở một nơi này, nghĩa là đã có thể chọn lựa một cuộc sống tốt hơn ở nơi khác.

Có biết bao sinh mạng, như hạt cát nhỏ ở sa mạc mênh mông

Như là bụi trần thong dong trong suốt gió

Như là mây đỏ ngần trăng tỏ

Như cổ tích nũng nịu trẻ con, gối ấm cạnh lửa hồng, người thân và câu chuyện.

- ... Chiến tranh đã cất hết những bình dị của cuộc sống em đi.

- Chiến tranh không nhường nhịn, phân biệt người ta, nhưng trái tim người ta vẫn rất cần thương nhau, thiên vị nhau em ạ ...


Và tôi đã học được rất nhiều từ đội trưởng - anh như thế đó.

Vào những lúc dợt trận, những đợt câu suối, những khoảng tắm mưa,

Dù cho chiến tranh đã cướp đi hết những dư thừa cuộc đời tôi chưa từng hưởng thụ,

Nhưng vẫn cảm ơn, vì giờ đây, nơi này, rừng thưa, anh bên cạnh.


Giống như mùi hương băng lạnh

Mải miết tan đời trên nắng thu

Giống như người ngợm lính chiến nhảy dù

Bung mỏng mảnh mình trên đỉnh đầu thế giới

Như những mộng mê dơi không cần mắt vợi

Vẫn nhìn thấy linh hồn từ tạo hóa thiên nhiên

Giống như những hài cốt đang nằm yên

Ngủ và luôn tha thứ đủ

Mặc cho những vết chân người đi hoang vui thú

Ngần ngại mang lại tự do

Cho họ cơ hội được hát thành tiếng

Vang nhau bằng môi miệng

Đắm nhau bằng sinh hoạt thiền

Da thịt họ đắng đi khi thiếu mẫn cảm tự nhiên

Chiến tranh thì cứ bắt họ nghỉ ngơi mãi mãi ...

Tôi tồn tại để chứng tỏ với chiến tranh một điều, tàn nhẫn mấy tôi sẽ vẫn giữ lại một tình yêu !


Cứ như thế, không rơi lệ, không mắt hoe, không một tiếng rền rĩ bè nhòe

Hai chúng tôi tan tác, trụy lạc trong bức tranh chiến trận

Trong giảng đường máu mận của thời gian

Chiến tranh khiêu vũ nỗi kinh hoàng

Tạc vào mắt hai đứa tôi chân mày bóng tối

Để vào cuối những buổi chiều vội

Cả hai rũ rượi ngồi cạnh nhau

Như hỗn hợp bảy màu

Cầu cồng, xác chết, tay mỏi mệt, óc bồng bềnh, và cố gắng khớp nhau trong không gian lạnh tênh

Cuối bầu trời, lời tuyệt mệnh mưa trong hư không mây gửi tới...


- Khi em xả đạn em cảm giác thế nào ?

- Thù hận và thỏa mãn ...

- Còn anh là gai góc và chảy tan... Đối diện với cái chết, anh mới thấy mình cần một tình cảm dù xa lạ biết bao.

Chiến tranh đã giam giữ hai đứa tôi

Và không cho một lần được dang tay vào tóc rối

Không đủ thời gian để khóa lên má nhau vội

Chỉ có thể cùng nhau bước qua óc người nổ tung

Chân người lì lội

Máu người vang dội

Tiếng người ỉ ôi

Ôi, cả hai đứa chúng tôi lạc loài khi hoa không thể nở, mưa không thể thở, bom không ngừng rơi, đạn không ngừng bắn, và khi nước mắt không kịp vơi, yêu thương sẽ không thể tới ?!


Cứ thế mà chúng tôi sống

- Anh, em muốn dừng lại. Tụi mình xây nhà sâu trong rú, và một vườn hoa.

- Em từ bỏ trả thù chiến tranh à?

- Nhưng, ... kết thúc sẽ không hạnh phúc.

- Anh ... không thể.

- Vì Tổ quốc ?! Vì quê hương ?! Vì trách nhiệm ?! Vì ...

- Vì anh không thể nhìn đồng loại mình đau khổ, còn mình sung sướng và tầm thường bên em.

- Em không là đồng loại à ?!

Tôi hứa là sẽ không bật khóc

Nhưng mắt cứ cô đọng

Đơn độc vọc mõm xuống đớn đau tôi

Yếu đuối bẻ gãy sáo giấc mơ chưa một lần được thổi

- Hai đứa mình sẽ ở đây, cùng chiến tranh, là người lính và đấy là số phận.


Tôi cười dù số phận hai đứa thật là bất công

Ích kỷ không cần ý nghĩa, chẳng có gì ngăn được một mong muốn, nhưng đôi khi, mong muốn chỉ là nhất thời, còn hoàn cảnh là bất hủ

Khi chiến tranh kết thúc, hòa bình, tụi tôi biết đâu sẽ thật khác

Thôi thì cứ hãy yêu thật nhạt, hát thật êm, lắng nghe nhau rất mềm, đằng sau những héo úa.


Cứ thế tôi và anh, cũng như mọi người, chết giấc nơi chiến tranh nguyền rủa, rồ dại, niêm yết ngóng trông ...

tự hỏi đến bao giờ sẽ cất cánh hồng, bay đến khoảng không của kết thúc - kết thúc hạnh phúc ?!

[color="darkslateblue"]
Tôi biết vào giây phút cuối cùng này, những gì còn lại sẽ chỉ là thế giới không một chứng nhân. NHưng tôi thực sự cần hôn anh, chỉ một lần làm sóng, khiến mộng anh rát bỏng, cảm giác được thế nào nếu hai đứa trở thành một vì sao.

Ít nhất tôi hiểu mình sẽ hạnh phúc. Vì khi tan biến đi, không phải một mình. Như vậy thì đằng sau kết thúc, mới là một khởi đầu mới.[/color]
Suy tư mạnh mẽ làm nên hành động mạnh mẽ - William Shakespeare
Đăng nhập để trả lời
0