<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 05:50:14Hạ Nguyên>
Vậy là "Trầm tích kề môi" của mùa hạ đã thôi hoa. Nhường con đường đầy nắng, gió và lá cho con người thuộc về thu.
Thu này sẽ là thu thiền, sẽ là thu tận, sẽ là thu vịnh của một cõi mê hương, luyến láy lời ngân thơ. Nào là da thịt, nào là đoạn trường, nào là nhung nhớ vấn vương, sẽ đều rước vào nhang khói, giấu vào kinh nệ, cất vào bồ đề của tháng năm.
Tình yêu là vi phạm cựu ước, cấm kỵ linh thiêng, nhưng với thiền thu sẽ là dịu hiền, là mỏng mảnh, là thiên cánh giúp con người nuôi dưỡng trái tim, sống trong sạch, thanh thản và ngoan nơi dương gian mê bụi.
Thu này sẽ là thu thiền, sẽ là thu tận, sẽ là thu vịnh của một cõi mê hương, luyến láy lời ngân thơ. Nào là da thịt, nào là đoạn trường, nào là nhung nhớ vấn vương, sẽ đều rước vào nhang khói, giấu vào kinh nệ, cất vào bồ đề của tháng năm.
Tình yêu là vi phạm cựu ước, cấm kỵ linh thiêng, nhưng với thiền thu sẽ là dịu hiền, là mỏng mảnh, là thiên cánh giúp con người nuôi dưỡng trái tim, sống trong sạch, thanh thản và ngoan nơi dương gian mê bụi.
Thiền da thịt, 2009 - Hạ Nguyên
~~~
Thu về, hạ đi xa, mỗi hai ta cùng nhau dạo bước trong một ngày thư thả lá ...
Nghe chăng lời khói thở rất lạ, rừng phong ngả mắt buồn, hôn mi nhau tình đợi, giữa lừng chừng thu thương !
Ngỡ môi hồng đắng nắng
Hạ nhuốm biếc tạ từ
Lẻ loi dòng mơ cũ
Vấn chân người tha hương ...
Đôi mình bắt gặp nhau
Bầu trời nguyên nguyền gió
Ngực non sóng sánh ngỏ
Rễ yêu thảng thốt rồi ?
Đất dỗi trời phai phôi
Mây dịu mùa thu tới
Áo quan san vơi vợi
Hình dung người đương mong ...
Thu quyến luyến mộng lòng
Mềm tay ai bời rối
Đi cùng nhau nỡ vội
Quên lãng ấm đã từng...
Ấp má vào chừng lưng
Lắng nghe tim nguôi khóc
Tháng năm và chấp nhặt
Chia hai nửa thủy chung ?!
Thu trinh thô vô cùng
Hứa ngày xưa vẫn thế
Tóc sương vương lệ kể
Cấu lãng mạn da cào.
Dấu son hết ngọt ngào
Trên trang đầu tình ngự
Và thôi không còn giữ
Một khắc vọng bền lâu ...
Mưa buông gót nhạt sầu
Thiền thu cầu hạnh phúc ?!
Đôi lời chào thu
Thu về, hạ đi xa, mỗi hai ta cùng nhau dạo bước trong một ngày thư thả lá ...
Nghe chăng lời khói thở rất lạ, rừng phong ngả mắt buồn, hôn mi nhau tình đợi, giữa lừng chừng thu thương !
Ngỡ môi hồng đắng nắng
Hạ nhuốm biếc tạ từ
Lẻ loi dòng mơ cũ
Vấn chân người tha hương ...
Đôi mình bắt gặp nhau
Bầu trời nguyên nguyền gió
Ngực non sóng sánh ngỏ
Rễ yêu thảng thốt rồi ?
Đất dỗi trời phai phôi
Mây dịu mùa thu tới
Áo quan san vơi vợi
Hình dung người đương mong ...
Thu quyến luyến mộng lòng
Mềm tay ai bời rối
Đi cùng nhau nỡ vội
Quên lãng ấm đã từng...
Ấp má vào chừng lưng
Lắng nghe tim nguôi khóc
Tháng năm và chấp nhặt
Chia hai nửa thủy chung ?!
Thu trinh thô vô cùng
Hứa ngày xưa vẫn thế
Tóc sương vương lệ kể
Cấu lãng mạn da cào.
Dấu son hết ngọt ngào
Trên trang đầu tình ngự
Và thôi không còn giữ
Một khắc vọng bền lâu ...
Mưa buông gót nhạt sầu
Thiền thu cầu hạnh phúc ?!
Suy tư mạnh mẽ làm nên hành động mạnh mẽ - William Shakespeare

