NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẾM LÁ
Chiều chập chờn, gió lùa về rên rỉ
Phố lặng im, lá xao xác vỉa hè
Người đàn bà bước đi thật nhẹ
Chẳng biết buồn hay đang rất là vui
Nhặt lên tay những chiếc lá chiều rơi
Miệng lẩm bẩm toàn câu như thần chú
Đôi mắt đẹp mơ màng đang say ngủ
Ký ức nào bỗng thức dậy từ xưa
Con đường này ai thường vẫn đón đưa
Yêu, không yêu - Trò chơi đếm lá
Vô vọng thôi chẳng đúng điều gì cả
Chỉ con tim hằn những vết thương đau
Thời khắc nào mình đã ở trong nhau
Giờ thề thốt đã thành mây thành gió
Thương thật nhiều những chiều lá đỏ
Rơi vào lòng như vết cứa con tim.
VX: 29/01/2012
Thăng trầm một khúc nhạc lòng
Mà sao nỡ để cả dòng thơ trôi?
------------- Song lam -------------
Mà sao nỡ để cả dòng thơ trôi?
------------- Song lam -------------














