<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-21 03:36:56sunset198>
TÌNH YÊU SINH VIÊN
Em!cô bé mái tóc còn cài trâm,
Khuôn mặt ngây thơ đôi nét dịu hiền,
Miệng em cười như ngàn hoa tỏa nắng
Đôi mắt em có ánh sáng vì sao.
Sáng gặp em đêm anh nằm thao thức
Tim chỉ đập theo tiếng thở thời gian.
Hình ảnh em ẩn hiện trên đôi mắt
Miệng em cười đã mở lối tim anh.
Lại gặp em theo tiếng gọi thời gian
Trên con phố quen em thường lui tới
Anh chỉ muốn bước lại gần và hỏi,
Nhưng sao chân lại không nhấc nổi mình
* * *
Đến lần này anh đã quyết tâm
Sẽ lại gần em và sẽ hỏi,
Nhưng sao hôm nay chờ mãi không thấy
Bước chân em hiện hữu trên dòng người.
Chờ…anh đã chờ…chờ mãi
Vẫn không thấy cô gái anh thường mơ,
Vẫn không thấy dáng ai kia quen thuộc
Đành lại về căn phòng nhỏ của riêng anh...
Đêm nay,anh lại dạo trên phố quen
Càng bước đi lòng càng nặng trĩu
Thôi đành quên bởi duyên anh không có
Để cho lòng nhẹ bớt nổi cô đơn
-“Làn gió nhẹ thổi vơi đi sầu cảm
Từng vì sao dọi sáng một không gian
Lá vẫn rơi chao nghiêng thành từng cặp
Chỉ còn ta một mình với cô đơn…”
-“Ôi! Xin lỗi bạn có sao không?
Tôi vô ý mong bạn thông cảm!”
Phút sững sờ cả thân hình bất động
Đến con tim chẳng dám đập bạn ơi,
Trước mắt tôi, đôi mắt ai rực sáng
Khuôn mặt ai, tôi mất ngủ bao đêm.
Trò chuyện với em trong cảnh đêm yên lặng,
Giọng nói em tiếng nước chảy rì rào
Khuôn mặt em rực sáng hơn vì sao
Xé tan màn đêm buông dần theo quy luật.
Dạo với nhau qua vài con phố,
Hiểu được nhau đôi nữa tâm tình
Cứ như ta quen biết nhau từ trước
Phải duyên trần ta đã có từ lâu.
Tạm biệt em là quy luật thời gian
Anh lại về căn phòng nhỏ của anh
Tự mỉm cười và rồi tự nghĩ,
Chắc đêm nay sẽ có giấc mơ dài
Ngày lại ngày cùng nhau ta dạo phố
Tình đôi ta như dòng nước dài
Chảy, chảy mãi đến ngàn sau
Tưới mát tâm hồn đôi tình nhân trẻ.
* * *
Khi anh nói yêu, em đã mỉm cười
Ồm chầm lấy anh và rồi lại khóc,
Nói với anh đôi ta phải xa cách
Em phải đi du học bên nước ngoài
-“Em nói với anh đôi ta phải xa cách,
Nhưng người ơi không phải thế đâu em
Dù em ở nơi chân trời góc biển
Trái tim anh vẫn có bóng hình em”
+“Dù núi xanh sừng sững che khuất,
Đại dương kia ngăn cách hai ta
Anh hãy nhớ vẫn có người con gái
Đang yêu anh và mãi gọi tên anh”
Đêm lại đẹp và không gian yên tĩnh
Cả hai ta chẳng nói lời nào
Chỉ đứng nhìn sâu vào đôi mắt
Trao cho nhau nụ hôn của tình đầu.
* * *
Đã hai năm từ ngày em xa cách
Anh đã về nơi quê mẹ yêu thương
Mỗi khi đêm buông anh lại nhìn ra biển
Bởi nơi kia có người gọi tên anh…
Mùa thu nữa lại bắt đầu tới
Cầu Ô Thước lại được bắc lên
Ngưu Lang lại được gặp Chúc Nữ
Thế bao giờ anh lại gặp em?
Mùa thu qua mùa đông lại tới
Đó vẫn là quy luật của thời gian
Đông buốt giá lòng anh giá buốt
Không biết nơi kia, người còn nhớ…anh…không?
Xuân tới thì đông phải qua
Một ngày vui chung của người đất Việt
Giọng ai ồm pha lẫn tiếng khóc
Giật mình nghe mới nhớ là quen quen
Ngoảng mặt nhìn thấy lại có vì sao
Trong mắt ai kia lâu rồi không thấy
Nghe từng bước chân ai đang chạy
Bỗng thấy người ấm cả dần lên…
Em!cô bé mái tóc còn cài trâm,
Khuôn mặt ngây thơ đôi nét dịu hiền,
Miệng em cười như ngàn hoa tỏa nắng
Đôi mắt em có ánh sáng vì sao.
Sáng gặp em đêm anh nằm thao thức
Tim chỉ đập theo tiếng thở thời gian.
Hình ảnh em ẩn hiện trên đôi mắt
Miệng em cười đã mở lối tim anh.
Lại gặp em theo tiếng gọi thời gian
Trên con phố quen em thường lui tới
Anh chỉ muốn bước lại gần và hỏi,
Nhưng sao chân lại không nhấc nổi mình
* * *
Đến lần này anh đã quyết tâm
Sẽ lại gần em và sẽ hỏi,
Nhưng sao hôm nay chờ mãi không thấy
Bước chân em hiện hữu trên dòng người.
Chờ…anh đã chờ…chờ mãi
Vẫn không thấy cô gái anh thường mơ,
Vẫn không thấy dáng ai kia quen thuộc
Đành lại về căn phòng nhỏ của riêng anh...
Đêm nay,anh lại dạo trên phố quen
Càng bước đi lòng càng nặng trĩu
Thôi đành quên bởi duyên anh không có
Để cho lòng nhẹ bớt nổi cô đơn
-“Làn gió nhẹ thổi vơi đi sầu cảm
Từng vì sao dọi sáng một không gian
Lá vẫn rơi chao nghiêng thành từng cặp
Chỉ còn ta một mình với cô đơn…”
-“Ôi! Xin lỗi bạn có sao không?
Tôi vô ý mong bạn thông cảm!”
Phút sững sờ cả thân hình bất động
Đến con tim chẳng dám đập bạn ơi,
Trước mắt tôi, đôi mắt ai rực sáng
Khuôn mặt ai, tôi mất ngủ bao đêm.
Trò chuyện với em trong cảnh đêm yên lặng,
Giọng nói em tiếng nước chảy rì rào
Khuôn mặt em rực sáng hơn vì sao
Xé tan màn đêm buông dần theo quy luật.
Dạo với nhau qua vài con phố,
Hiểu được nhau đôi nữa tâm tình
Cứ như ta quen biết nhau từ trước
Phải duyên trần ta đã có từ lâu.
Tạm biệt em là quy luật thời gian
Anh lại về căn phòng nhỏ của anh
Tự mỉm cười và rồi tự nghĩ,
Chắc đêm nay sẽ có giấc mơ dài
Ngày lại ngày cùng nhau ta dạo phố
Tình đôi ta như dòng nước dài
Chảy, chảy mãi đến ngàn sau
Tưới mát tâm hồn đôi tình nhân trẻ.
* * *
Khi anh nói yêu, em đã mỉm cười
Ồm chầm lấy anh và rồi lại khóc,
Nói với anh đôi ta phải xa cách
Em phải đi du học bên nước ngoài
-“Em nói với anh đôi ta phải xa cách,
Nhưng người ơi không phải thế đâu em
Dù em ở nơi chân trời góc biển
Trái tim anh vẫn có bóng hình em”
+“Dù núi xanh sừng sững che khuất,
Đại dương kia ngăn cách hai ta
Anh hãy nhớ vẫn có người con gái
Đang yêu anh và mãi gọi tên anh”
Đêm lại đẹp và không gian yên tĩnh
Cả hai ta chẳng nói lời nào
Chỉ đứng nhìn sâu vào đôi mắt
Trao cho nhau nụ hôn của tình đầu.
* * *
Đã hai năm từ ngày em xa cách
Anh đã về nơi quê mẹ yêu thương
Mỗi khi đêm buông anh lại nhìn ra biển
Bởi nơi kia có người gọi tên anh…
Mùa thu nữa lại bắt đầu tới
Cầu Ô Thước lại được bắc lên
Ngưu Lang lại được gặp Chúc Nữ
Thế bao giờ anh lại gặp em?
Mùa thu qua mùa đông lại tới
Đó vẫn là quy luật của thời gian
Đông buốt giá lòng anh giá buốt
Không biết nơi kia, người còn nhớ…anh…không?
Xuân tới thì đông phải qua
Một ngày vui chung của người đất Việt
Giọng ai ồm pha lẫn tiếng khóc
Giật mình nghe mới nhớ là quen quen
Ngoảng mặt nhìn thấy lại có vì sao
Trong mắt ai kia lâu rồi không thấy
Nghe từng bước chân ai đang chạy
Bỗng thấy người ấm cả dần lên…
THIÊN CA TỬ