8. Tìm mèo... chột mắt
Trong khi đó, suốt một tiếng đồng hồ, Peter đã kín đáo theo dõi các nghệ sĩ hội chợ đang diễn tập chuẩn bị cho suất biểu diễn sắp tới: Peter không để ý thấy gì bất bình thường!
Hannibal cũng đi lang thang giữa quầy và lều.
Thám tử trưởng không bỏ sót một quầy hàng, một túp lều, một kiốt nào hết. Nhưng, cũng giống như Peter, Hannibal không phát hiện được điều gì bất thường hết. Hannibal vừa mới đứng lại để xem vòng ngựa quay, thì Ronny Carson chạy đến. Ronny đã chuẩn bị quầy bắn súng xong cho buổi tối và không còn việc gì để làm nữa. Hannibal chỉ vòng quay lớn xa hơn một chút.
- Hội chợ không bao giờ cho chạy thử trước khi mở cửa à?
- Không! Tốn tiền quá. Chúng tôi chỉ cho chạy khi khách tới.
- Máy tốt chứ?
- Tất nhiên! Chính ba phụ trách vòng quay.
Hannibal có vẻ đăm chiêu.
- Đây là trò giải trí quan trọng nhất, đúng không? Nếu lỡ...
Ronny ngắt lời:
- Hannibal! Nhìn kìa! Bob tới. Trông Bob cực kỳ căng thẳng!
Bob đi cùng với Peter, mới gặp dọc đường. Hai cậu đến chỗ Hannibal và Ronny. Không chờ ai hỏi, Lưu Trữ nói ngay:
- Babal! Có kẻ đang tìm mèo nháy mắt.
- Giống như con mình bị mất tối hôm qua! Peter nói.
- Mình không nghĩ cậu bị mất đâu, Bob kêu. Cậu bị người ta lấy cắp. Đọc đi, Babal!
Bob vừa nói vừa lấy mẩu thông báo ra khỏi túi đưa cho thám tử trưởng. Mắt Hannibal sáng lên, trong khi Peter và Ronny nhìn qua vai Hannibal đọc.
- Đúng là kẻ thích thú nhồi bông này dường như chỉ quan tâm đến những chú mèo nháy mắt, giống như chú mèo của Peter! Hannibal tuyên bố. Ronny, cậu có tổng cộng bao nhiêu mèo?
- Ở đây, tại Rocky, thì mình có năm con tất cả, Babal à. Ronny trả lời. Peter trúng được con cuối cùng.
- Đúng là con cuối cùng, Hannibal nói. Và Peter đã bị mất. Hay, như Bob đã nói, người ta đã lấy cắp mất của Peter. Nếu giả thiết này đúng, thì đây là lần thứ nhì, người ta lấy con mèo đó. Đừng quên tên râu giật con mèo chạy trốn, rồi bỏ rơi dọc đường! Các bạn ơi, dường như mình hiểu rõ hơn rồi!
- Sao hả Babal? Nói nhanh đi! Bob van xin.
- Có kẻ muốn chiếm đoạt tất cả những con mèo đó? Thám tử trưởng hùng hồn nói. Tất cả… hay có thể là chỉ một trong số đó! Và điều này giải thích tại sao người ta đã làm cho Rajah xổng chuồng.
- Cậu biết tại sao người ta thả Rajah à? Bob hỏi.
- Để làm cho ta lơ đãng, Lưu Trữ à! Khi nhận thấy vụ ăn cắp thất bại, tên trộm đã lén lút trở lại và theo dõi quầy bắn súng. Hắn đã thấy Peter trúng thưởng con mèo. Trong khi Bob và mình thử tài, hắn đã lẻn đến chuồng thú và thả sư tử ra. Rồi khi Ronny, Bob và Peter đến xe rờ moọc, hắn đã hướng Rajah theo các cậu để cho Peter phải tập trung chú ý vào con sư tử. Peter đã thả con mèo ra và chỉ còn nghĩ đến việc làm chủ được con sư tử. Ta vừa quay lưng đi, thì hắn đến lượm chú mèo nháy mắt lên!
- Trời ơi, Babal! Peter kêu. Hắn phải thật sự thèm muốn con mèo xấu xí kia! Chẳng lẽ con vật ấy có giá?
- Mình nghĩ là có! Hannibal trả lời. Ronny, cậu có biết tại sao mấy chú mèo bông quý như thế không? Chắc chắn có kẻ muốn lấy cả lô hay ít nhất một con, như mình vừa mới nói.
Ronny lắc đầu.
- Mình không hiểu ai có thể thèm muốn mấy con mèo? Ronny thở dài. Theo mình biết mấy con vật ấy không có gì đặc biệt hết... ngoại trừ là chúng rất xấu xí.
Thám tử trưởng béo môi im lặng suy nghĩ một hồi. Bob, Peter và Ronny im lặng, tôn trọng quá trình suy gẫm của Babal. Cuối cùng thám tử trưởng tuyên bố.
- Mình chỉ thấy có ba khả năng. Thứ nhất: người ta muốn có mấy con mèo bông để làm cho trẻ con vui. Tại sao mấy con mèo kỳ quái này, chứ không phải là những con khác? Mình cũng không biết nữa..... Thứ hai: một kẻ nào đó muốn có tất cả mấy chú mèo, bởi vì khi gộp chung lại, chúng có một ý nghĩa nào đó!
- Ý cậu muốn nói... giống như vụ “Con két cà lăm” hả? Bob nhanh miệng hỏi.
Bob đang nói đến một vụ bí ẩn mà ba thám tử trẻ đã phải giải quyết, trong đó, mỗi một con trong một nhóm két đã được dạy học thuộc lòng một mẩu thông điệp. Khi tái tạo lại đầy đủ, bức thông điệp cho biết lời giải.
- Đúng! Hannibal gật đầu. Cuối cùng là: kẻ lạ mặt này chỉ muốn một con mèo duy nhất, bởi vì bên trong con mèo - hay trên con mèo - có một vật quý báu, mà Ronny không biết.
Hannibal đột ngột quay sang Ronny hỏi:
- Này Ronny! Hội chợ có sang Mê-hi-cô không... Hay có đến gần biên giới không?
- Không có, Babal à! Chỉ đi Californie thôi.
- Tại sao cậu lại nói đến Mê-hi-cô? Bob hỏi.
- Mình nghĩ đến bọn buôn lậu! Bọn này tài lắm. Có khi bọn chúng giấu những vật có giá trong những hàng dỏm như mấy con mèo bông này. À, mà mấy con mèo này có nguồn gốc từ đâu vậy, Ronny?
- Từ Chicago, Ronny giải thích. Ba mua thẳng của một người bán sỉ thường hay cung cấp mấy món quà thưởng cho quầy bắn súng.
Hannibal nhíu mày:
- Dù sao, có một điều chắc chán: mấy chú mèo này quan trọng đối với một người và ta phải tìm ra lý do. Có một điều làm mình thắc mắc nhiều nhất: tại sao tên trộm râu chỉ toan lấy cắp con mèo cuối cùng?... Ronny! Đây là ngày thứ ba hội chợ ở Rocky, đúng không?
- Đúng! Chúng tôi mới mở được hai buổi tối. Chúng tôi tới tối hôm qua từ San Mateo, sau khi diễn lần cuối tại đó!
- Mấy con mèo của cậu được trúng thưởng chính xác là lúc nào?
- Bốn con vào buổi tối đầu tiên tại đây, còn con thứ năm thì hôm qua... Chính Peter đã trúng!
- Tại sao cậu lại cho bốn con mèo ngay từ đêm đầu tiên? Hannibal ngạc nhiên hỏi. Đó là giải thường độc đắc mà!
- Đúng, nhưng chúng tôi luôn tìm cách thu hút khách ngay từ đầu bằng cách xoay sở để có một lô người trúng thưởng. Mấy người này hớn hở về nhà khoe phần thưởng. Như vậy họ quảng cáo cho hội chợ.
- Lúc nào cậu cũng có mèo nháy mắt làm phần thưởng độc đắc à? Hannibal hỏi thêm.
- Ồ! Không đâu. Trái lại, mình thay đổi thường lắm! Mình bị mất khá nhiều món đồ rất đẹp, là phần thưởng độc đắc, trong vụ hỏa hoạn ở San Mateo. Vì vậy mình phải dùng đến mấy con mèo chột mắt!
Thám tử trưởng suy nghĩ một hồi, rồi nói:
- Cậu cất mấy món quà thưởng trong xe rờ moọc à? Hannibal hỏi. Cậu nghĩ như vậy là an toàn à?
- Thật ra nắp rờ moọc luôn khóa lại. Khi hội chợ chưa mở, rờ moọc vẫn cột chặt sau xe lán của mình. Ngoài ra, có hệ thống báo động chống trộm bên trong. Chúng tôi đã bị trộm nhiều lần, thường là bọn du côn! Khi có hội chợ, thì mình để rờ moọc phía sau quầy bắn, ở một nơi mình dễ coi.
- Nói cách khác, muốn lấy cắp một con mèo trong kho của cậu mà không muốn bị lộ mặt là việc rất khó, phải không?
- Đúng! Tất nhiên là vẫn có thể cạy khóa nắp rờ moọc. Nhưng tín hiệu báo động sẽ kêu ngay.
- Hệ thống báo động luôn làm việc hả? Peter hỏi.
- Không? Trong khi có hội chợ thì tắt. Nhưng lúc đó thì đông người lắm. Nếu thật sự muốn hành động, thì tên trộm phải làm nhanh và chạy trốn ngay sau đó.
- Mình hiểu! - Hannibal nói - Tối hôm qua, tên râu kính đen định giật con mèo cuối cùng của cậu. Hắn thất bại. Peter đã trúng con miêu... rồi đã làm mất! Và bây giờ, có kẻ đăng thông báo tìm mèo nháy mắt.
Mắt Hannibal long lanh, trong khi nhìn ba bạn đang chờ nghe mình nói:
- Các bạn à, minh tin chắc rằng mấy chú mèo chỉ tăng giá vào mấy ngày gần đây. Và mình cũng tin chắc kẻ muốn lấy mèo là người làm tại hội chợ!
9. Kế hoạch của Hannibal
- Kìa, Hannibal! Ronny phản đối. Trong chúng tôi, không có ai giống như kẻ trộm râu đâu!
- Chắc là hắn hóa trang! Hannibal tuyên bố. Râu hắn rất dày. Hắn đội cái nón tạo vùng tối trên mặt và đeo kính đen che mất cặp mắt. Kính đen... trong khi trời đã tối!
- Này sếp ơi, Peter nói. Nếu là người của hội chợ, thì ăn cắp con mèo trong xe rờ moọc dễ hơn.
- Đúng! Bob tán thành. Hắn đâu cần hóa trang và hành động dưới mắt công chúng.
- Bob, cậu lầm rồi! Việc hắn không thèm thử bẻ khóa xe rờ moọc là bằng chứng cho điều mình vừa mới nói! Hannibal khăng khăng giữ ý mình. Các cậu thử suy nghĩ xem. Nếu là người ngoài, thì đã bẻ khóa rồi bỏ chạy. Cả khi biết việc này gian nan, hắn sẽ không bỏ cuộc, vì hắn vẫn có thể chạy trốn. Có ai thấy, thì mặc kệ!
- Mình không hiểu! Bob nói.
- Thành viên hội chợ buộc phải hóa trang vì sợ bị nhận dạng. Ngoài ra, người hội chợ biết rõ rằng bẻ khóa xe rờ moọc rất khó khăn... và hắn không muốn mạo hiểm bị bắt và bị vạch mặt! Còn nữa: nếu lấy con mèo trong kho, hắn sẽ làm lộ giá trị con mèo!
- Babal! Peter thốt lên. Ý cậu muốn nói kẻ trộm không muốn vụ cắp của hắn trông giống một vụ trộm à...?
- Đúng! Khi đòi hỏi một phần thưởng mà hắn cho là đã giành được, hắn lừa được mọi người. Không ai biết rằng con mèo là món hàng có giá.
- Rất có thể cậu đúng! Ronny thở dài.
- Đương nhiên là mình đúng rồi! Việc tên trộm chờ cho đến tối hôm qua mới ra tay là một bằng chứng khác. Mà với tư cách là thành viên hội chợ, hắn có thể tự cho phép mình chờ đợi. Hắn muốn lấy con mèo đúng lúc hắn thích để không gây nghi ngờ. Chỉ là người hội chợ mới có thể theo dõi Ronny và xe rờ moọc để hanh động đúng lúc. Nhưng hắn đã chờ hơi lâu quá.
- Hơi lâu quá hả? Peter thắc mắc hỏi lại.
- Phải! Cậu hãy nhớ lại điều Ronny nói: mấy chú mèo nháy mắt chỉ được phong làm giải thưởng độc đắc khi đến Rocky. Và bốn chú mèo đã đi ngay. Tên trộm đã bị bất ngờ. Hắn để mất bốn chú mèo đầu và hắn định chiếm đoạt chú mèo thứ năm, nhưng đánh rơi trong khi chạy trốn. Nên hắn nỗ lực tuyệt vọng để toan lấy lại và hắn đã mở cửa chuồng Rajah.
- Rồi phải dẫn Rajah đến chỗ bọn mình tìm thấy nó. Ronny nhận xét. Chứng tỏ thủ phạm phải quen với sư tử!
- Và biết nó không nguy hiểm! Bob nhắc.
- Tên trộm không biết làm gì nữa - Hannibal nói. Và bây giờ hắn đành phải đăng thông báo trên báo để thử lấy lại bốn chú mèo bị mất. Tại sao hắn phải làm như vậy? Hoặc do chú mèo của Peter không phải là con hắn cần, hoặc do hắn muốn có cả lô mèo, như mình đã giải thích lúc nãy.
Bob gật đầu tán thành:
- Phải, có lẽ cậu nói đúng Babal à. Nhưng tại sao cậu lại nghĩ mấy chú mèo chỉ có giá từ mấy ngày gần đây mà thôi?
- Bởi vì không có gì xảy ra trong suốt ba tuần lễ trước vụ hỏa hoạn San Mateo - Thám tử trưởng trả lời - Nhất định phải tìm ra chuyện gì đang âm mưu và vạch mặt kẻ muốn lấy lại mấy chú mèo.
- Nhưng ta sẽ làm cách nào, hả sếp?
Hannibal suy nghĩ nhanh:
- Peter, cậu sẽ ở lại đây. Cậu hãy tìm một chỗ từ đó cậu có thể nhìn thấy tất cả những ai rời khỏi hội chợ... mà chính cậu thì không ai thấy được!
- Hừm... mình bắt buộc phải mọc rễ ở đây sao Babal? - Peter thất vọng hỏi.
- Mình chắc chắn kẻ trộm là người hội chợ! Hannibal giải thích - Nên thế nào hắn cũng chuồn đi để gặp những người trả lời thông báo... đương nhiên là trừ phi hắn có đồng lõa! Tuy nhiên, xét theo cách hắn hành động mình kết luận hắn đơn độc. Rất có thể cậu sẽ phát hiện được một điều gì đó hay hay. Bob ơi cậu để cho Peter máy định vị đi! Hai ta sẽ dùng chung một máy thôi!
- Các cậu định đi đâu à? Ronny hỏi. Mình đi theo được không?
- Nếu cậu thích, Hannibal cho phép, nhưng ta phải đi nhanh!
- Nhưng các cậu đi đâu vậy, Peter la với theo.
Câu hỏi của Peter không nhận được trả lời.
Ba bạn đang chạy về chỗ xe đạp... Khi có kế hoạch trong đầu, hiếm khi Hanmbal thèm bỏ công giải thích cho bạn bè. Peter nhìn thấy bộ ba biến mất qua khỏi giới hạn hội chợ. Còn lại một mình, Peter nhìn xung quanh. Cuối giờ chiều này thật là ngột ngạt. Dường như sắp có bão. Làm sao tìm ra một vị trí canh gác, nơi có thể quan sát mà không bị phát hiện? Đột nhiên ánh mắt Peter đụng phải hàng rào cao.
Hàng rào này có nhiều kẽ hở, phía trên hội chợ. Các xà tạo nên sườn Số Tám Lớn dựng sững cao phía trên, nhìn xuống toàn bộ quang cảnh từ phía trên cao, chắc chắn có được tầm nhìn tổng quát. Đó là vị trí lý tưởng để theo dõi kín đáo các lối ra vào hội chợ.
Peter nhìn xung quanh. Không ai có vẻ chú ý đến Peter. Mọi người quá bận rộn. Peter lấy vẻ tự nhiên, bước đi, rồi đến một lỗ hở trong hàng rào.
Khi đó, Peter nhanh nhẹn lẻn qua kẽ hở. Rồi Peter tiến hành leo lên giàn giáo xà nâng đỡ đường ray xưa kia có toa xe trượt lên xuống. Peter chọn một góc, ngồi cho thoải mái vào rồi thở dài hài lòng. Từ trên sào đậu này, Peter nhìn thấy rõ hai cửa vào hội chợ.
Peter bắt đầu canh gác, không bị ai thấy. Xung quanh chỉ là bóng tối và im lặng. Gió lạnh thổi từ đại dương vào, làm rung rinh các xà. Hàng rào như cách ly công viên giải trí cũ với thế giới bên ngoài.
Giữa Số Tám Lớn và hàng rào, Peter nhìn thấy "Lâu Đài Ma”, dáng vẻ rùng rợn. Xa hơn bên phải, ngay cạnh bờ biển, là Đường Hầm Tình Nhân. Dòng nước yên tĩnh của một con kênh chật hẹp vỗ nhẹ lối vào, nơi xưa kia những chiếc thuyền nhỏ chở các đôi tình nhân đi dạo vào đường hầm ngoắt ngoéo.
Trên cao, Peter cảm thấy rất cô đơn. Đột nhiên, Peter cảnh giác ngồi thẳng người dậy: một bóng người vừa mới ra khỏi hội chợ qua cửa chính. Người này, sau khi nhìn xung quanh như để kiểm tra xem có bị ai theo không bước đi nhanh về hướng Rocky. Peter thắc mắc nhìn theo. Hình bóng này có cái gì đó hơi quen quen, nhưng do trời đang tối, Peter không nhìn rõ được. Cái bóng này... có đúng là Khan không? Peter thấy đôi vai vạm vỡ và bộ râu rậm thì rất giống. Nhưng cái nón vành rộng che mất mặt. Và tất nhiên là thay cho vớ quần bó đen vàng, Peter chỉ thấy một cái quần tây bình thường.
Peter vẫn còn tự đặt ra những câu hỏi, thì lại thấy một kẻ khác cũng đang đi ra qua cửa chính. Tên này cũng có vẻ rất quen. Nhưng một lần nữa, Peter cũng không dám chắc. Có phải là nhà dạy thú Dimitri đang mặc thường phục không?
Peter cảm thấy đau buồn. Sự thật vừa mới nổi bật lên: ở khoảng xa như thế này, Peter không tài nào nhận ra được các nghệ sĩ hội chợ nhất là khi họ mặc quần áo khác.
Nhận xét này càng được củng cố khi hai nhân vật mới xuất hiện, cũng đi cùng hướng hai người trước. Một người già, tóc bạc... tương đối cao. Người kia trung niên, trọc đầu. Có thể người cuối là người nuốt lửa? Còn người đầu tiên, thì Peter hoàn toàn không nhận ra. Tuy nhiên, Peter thầm càu nhàu và vẫn tiếp tục canh gác. Nhiều người khác rời khỏi hội chợ. Có lẽ các buổi diễn tập đã kết thúc. Các nghệ sĩ ra ngoài để thư giãn. Thật ra, mọi thứ đều bình thường.
Rồi một hình bóng cuối cùng ra đi. Peter nhận ra ngay: đó chính là ông Carson. Ba của Ronny bước ra qua cửa hông, đi nhanh về một chiếc xe nhỏ đang đậu, lên xe và rồ máy.
Peter thay đổi tư thế trên sào đậu. Peter tự hỏi không biết mình nên ở đây hay rời bỏ vị trí để thử đi tìm các bạn.
★
★
★
★
★
0